Anh Phát Bệnh Rồi... Em Đến Đây!

Chương 118-3




Chín giờ rưỡi sáng, cả Tô Tử Khiêm và Thẩm Mộng vẫn chưa đến Cục cảnh sát báo tin, điện thoại cũng đã tắt máy, còn Đường Tố có mở máy nhưng không ai nhận điện.

Mạc Thông rốt cục cũng đã phát hiện điểm bất thường.

Nghe Mạc Thông báo cáo, cấp trên phái vài cảnh viên đến nhà Thẩm Mộng và Tô Tử Khiêm điều tra, và mang về một tin xấu.

“Nhà Đội trưởng Tô không có ai, có hỏi thăm bảo vệ thì nghe nói tối qua không thấy Đội trưởng Tô quay về.”

“Bên phía nhà Thẩm Mộng cũng không có người. Tuy nhiên sáng nay có người nói nhìn thấy một người đàn ông bước ra khỏi nhà Thẩm Mộng …”, anh cảnh sát chần chừ một lúc: “Theo miêu tả của bọn họ khả năng là giáo sư … Đường.”

“Hả???”

Mạc Thông kéo tay anh cảnh sát đó lại: “Không nhìn lầm chứ!”

“Em đã hỏi nhiều lần lắm rồi, xác định là giáo sư Đường.”

Đường Tố xuất hiện trong nhà Thẩm Mộng làm gì?

Thẩm Mộng thì ở phương trời nào?

Chuyện này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ … Tô Tử Khiêm và Cục cảnh sát thành phố Tân phối hợp điều tra, tình hình phát sinh bên phía này bắt buộc phải báo lại phía bên thành phố Tân.

Cục cảnh sát thành phố Tân nhanh chóng ra lệnh đưa Đường Tố về thẩm tra.

“Đường Tố là bạn trai Hứa Luật, thi thể được phát hiện trong nhà trọ của Hứa Luật. Đường Tố cũng ở trong căn nhà ấy. Hiện tại Thẩm Mộng và Tô Tử Khiêm đều mất tích, có nhân chứng chứng minh anh ấy xuất hiện trong nhà Thẩm Mộng. Điều này cho thấy Đường Tố là người bị tình nghi nhiều nhất, nhất định phải đưa anh ấy trở về xét hỏi.” Xước Xước, người phụ trách phát ngôn bên phía Cục cảnh sát thành phố Tân đưa ra suy luận, và dĩ nhiên tất cả những luận điệu này đều hướng về hai người là Đường Tố và Hứa Luật.

Mạc Thông nghe đối phương nói như vậy, trong lòng cực kỳ tức giận: “Mẹ kiếp …. Đường Tố … Đường Tố là ai chứ, nếu cậu ấy muốn phạm tội các người có thể tìm ra được chứng cứ sao?”

Bọn họ đành phải nhượng bộ, người bên Cục cảnh sát thành phố Giang khuyên họ nên rời đi trước.

Đi khỏi Cục cảnh sát, tức muốn bể phổi … Ông lấy điện thoại gọi lại cho Đường Tố, không ngờ Đường Tố bắt máy.

“Chàng thanh niên … cậu chạy đi đâu … Bên này …”

Nói còn chưa hết câu đã bị cắt ngang: “Khách sạn Thiên Hoa, phòng 1305.”

Dứt lời nhanh chóng cúp điện thoại, không thèm để ý đến cảm giác của Mạc Thông đầu dây bên kia.

“Haiizzaa …. Tên nhóc này lại giở trò quỷ gì đây.”

Mạc Thông cất điện thoại vào túi, chạy nhanh đến khách sạn Thiên Hoa, phòng 1305.

Cốc cốc cốc!

Cửa mở, tiếng kêu thảm thiết từ trong phòng truyền ra, Mạc Thông kinh ngạc tột độ, ông ta rút súng theo bản năng: “Tình hình thế nào …”

Đường Tố cài cửa, không nói lời nào, quay trở về vị trí trước đó, không hề động đậy nhìn chằm chằm màn hình máy vi tính, tiếng kêu thảm thiết vừa rồi phát ra từ màn hình vi tính.

Mạc Thông quay lại nhìn, khuôn mặt ông ta ngay lập tức căng cứng.

Trong màn ảnh thu lại cảnh Thi Thụy đang tiêm thuốc vào đầu Hứa Luật, và phản ứng của Hứa Luật.

Đường Tố không nói tiếng nào, bên tai anh chỉ đọng lại tiếng kêu gào thảm thiết của Hứa Luật.

“Đường Tố … Đây …. Đây là …”, Mạc Thông không đành lòng nhìn vào màn hình, ông ta liếc qua Đường Tố, chỉ thấy anh nhìn chòng chọc vào đó, trong lòng bận tâm: “Đây là gì?”

“Quà hắn chuẩn bị cho tôi.”

Anh đã dò hỏi tiếp tân, phòng này đã được đặt từ nửa tháng trước, tất cả chỉ dành cho ngày hôm nay, điều này cho thấy ván cờ này Thi Thụy bày bố rất tỉ mỉ.

Nhìn lại vào màn ảnh, không gian khá trống trải, tựa như là một nhà xưởng bỏ hoang, nhà xưởng trong thành phố Tân nhiều đến mức nào, không còn thời gian tra xét.

Hứa Luật không đợi được.



Mạc Thông: “Sao vậy …?” Chuyện này …

Màn hình lóe lên, hình ảnh biến mất, thay vào đó là hình ảnh của Thi Thụy.

“Máy tính đã được lập trình từ trước.”, Mạc Thông lập tức hiểu thông, tất cả mọi việc là do Thi Thụy sắp xếp.

“Khụ khụ ….”, trong màn ảnh Thi Thụy giả bộ hắng giọng một cái, ngồi trên một chiếc ghế gỗ, điệu bộ thoải mái, thư thả, bên cạnh hắn là một chiếc bàn trà, đặt phía trên là một tách cà phê nghi ngút khói.

“Xin chào Đường Tố! Chúng ta lại gặp nhau.” Hắn mở miệng chào hỏi, giống như những người bạn cũ lâu ngày gặp mặt, hắn ưu nhã nâng tách cà phê, nhấp một ngụm: “Đường Tố, bây giờ chúng ta nói chuyện thẳng thắn.”

“Cứ nói!”, Đường Tố hướng về màn hình trả lời, anh tin chắc, hắn đã lắp đặt camera quan sát hết thảy.

Thi Thụy mỉm cười: “Tôi hiểu cậu, cậu ghét sự tẻ nhạt, căm ghét những thứ bình thường. Cùng người bình thường trải qua ngày ngày tháng tháng thật sự là một cơn ác mộng với cậu, tẻ nhạt đến mức khiến cậu phát điên; những vụ án không có chút khiêu chiến, những hung thủ ngu xuẩn …. Đây là cuộc sống cậu mong muốn ư?”, Thi Thụy lại nhấp ngụm cà phê, vắt chéo hai chân, giọng hờ hững: “Đạo đức và pháp quy chỉ có thể ràng buộc, chế trụ người tài.”

Đường Tố gương mặt không chút cảm xúc, không đáp trả.

Thi Thụy không ngừng mời chào anh: “Ngẫm lại xem, hai người chúng ta hợp tác, bày ra một thế giới tội phạm không ai có thể phá giải … Hứng thú biết bao nhiêu so với việc đi giải quyết những tên nghi phạm xuẩn ngốc, không phải ư? Chúng ta mới là người lập nên quy tắc … như vậy mới không tẻ nhạt.”

Không thể phủ nhận, Thi Thụy chính là phần tử tội phạm thông minh và giảo hoạt nhất mà anh được gặp. Có nhiều khi anh còn không muốn dùng từ ‘Phần tử tội phạm’ để hình dung một con người thông minh như hắn … chí ít dùng từ đối thủ sẽ hợp lý hơn một chút.

Đối thủ này rất hiểu anh, tất cả những lời hắn vừa nói như một lời mời chào cực kỳ có sức mê hoặc, khiến bản thân anh có nhiều lúc phân tâm với lời mời ấy.

Thế nhưng có một thứ vô hình đánh tan sự phân tâm ấy.

Hứa Luật không thích anh làm vậy.

Cô luôn kiên trì chính nghĩa, nếu anh đi theo con đường tội phạm đồng nghĩa với việc anh và cô trở thành hai con người xa lạ.

Anh không muốn nhìn thấy bất kỳ tia thất vọng nào trong ánh mắt của cô, một chút cũng không muốn.

Trong tiềm thức, anh đã bắt đầu đưa Hứa Luật lên đầu.

“Tôi từ chối!”, anh bình tĩnh đáp trả Thi Thụy.

Thi Thụy nheo nheo mắt: “Nếu như cậu lấn cấn việc của Hứa Luật, vậy cậu có thể yên tâm, bởi vì … Tôi sẽ khiến cô ấy bắt đầu gia nhập vào thế giới của chúng ta. Tôi thừa nhận cô ấy là một người phụ nữ kỳ diệu”, lúc nói mấy từ này, hắn ngửa đầu lên trời, gương mặt hắn phảng phất chút thèm thuồng, khiến người ngoài dễ dàng liên tưởng là hắn đang … đang thèm muốn dư vị của ‘người phụ nữ kỳ diệu kia’

Dư vị Hứa Luật.

Đường Tố khẽ chớp chớp mắt.

“Cô ấy đã chuẩn bị xong.” Thi Thụy phá lên cười, nụ cười tự tin, hắn nắm chắc chiến thắng, “Tiếp sau, mời cậu chuẩn bị thưởng thức một vở kịch đặc biệt …”

Màn ảnh tối lại, vài giây sau, lại sáng lên, trong màn hình xuất hiện, không còn là Thi Thụy mà chính là người đã nhiều ngày không gặp, Hứa Luật.

“Là Tiểu Luật …”, Mạc Thông sợ hãi kêu lên, chưa kịp định thần, lại trông thấy người nằm trên bàn giải phẫu trước mặt Hứa Luật: “… Cảnh sát Tô!”

Sự bình tĩnh còn sót lại của Đường Tố cuối cùng cũng bị đánh tan. Anh ngay lập tức hiểu được ý tứ của Mạc Thông.

Kẻ điên … Kẻ điên khùng … Hắn đã chuẩn bị, chuẩn bị phá hủy đi sức sống cuối cùng của Hứa Luật.

Mạc Thông chỉ vào màn ảnh: “Đường Tố! Chuyện là thế nào, Tô Tử Khiêm sao nằm ở đó?”

Đường Tố: “Vì hắn muốn Hứa Luật tự tay giết chết Tô Tử Khiêm, chỉ có như vậy ….”, còn chưa hết câu, Mạc Thông đã hoảng sợ thét lên.

“Đường Tố … Cậu mau nhìn đi … Đây … đây là …”

Màn hình bên trái, xuất hiện thêm ‘Phe thứ ba’

[Vị khách 1]: Cái quỷ gì đây?

[Vị khách 2]: Chơi game được một nửa rồi nhảy ra cái quái gì thế này …



[Vị khách 3]: Không phải là đang có vụ giải phẫu người sống sao, ở đâu … ở đâu?

[Vị khách 4]: Giả hay thật vậy? Giải phẫu người sống, phạm pháp mà???

[Vị khách 5]: Không có ai báo cảnh sát à….



Trên màn ảnh xoạt xoạt liên tục.

Đường Tố: “Không chỉ có như vậy, hắn còn muốn phát tán trên mạng, khiến tất cả mọi người đều nhìn thấy ‘Tội’ của Hứa Luật.”

Thật sự không biết nên khen là nhân tài khó lường hay thủ đoạn biến thái nữa. Mạc Thông nhìn chằm chằm trên màn ảnh, càng ngày càng nhiều người bàn tán, cả người không kiềm được cơn tức giận.

Đường Tố: “Đoạn video clip trước đã nói cho tôi biết, Hứa Luật trải qua mấy ngày bị thuốc khống chế. Thuốc và thôi miên vào cùng một lúc khống chế tinh thần đang nằm trên bờ vực thẳm của Hứa Luật. Dưới con mắt hàng vạn người chứng kiến cô ấy tự tay giải phẫu thanh mai trúc mã, đến khi tỉnh lại, Hứa Luật nhất quyết không thừa nhận được chuyện này, trạng thái thần kinh sẽ phân liệt ra nhân cách thứ hai …”

“Cái … cái gì?”

Đường Tố nói quá nhanh, Mạc Thông theo không kịp. Mà Đường Tố cũng chẳng quan tâm việc ông ta có hiểu hay không, nói ra tất cả những suy nghĩ trong đầu, vốn không phải là cách thức làm việc của anh. Anh chỉ muốn tìm cách để giải tỏa những cảm xúc muốn nổ tung đầu anh.

“Muốn phân liệt nhân cách của một người không hề dễ dàng, thế nhưng … Dùng cả thuốc và thôi miên sẽ đánh vào chút lý trí duy nhất còn sót lại, phá hủy tinh thần và tâm linh vốn có của một người. Giết chết một người không khó, khó nhất chính là hủy diệt nghị lực của bọn họ …”

Mạc Thông nhìn Đường Tố như đang niệm ma chú, tốc độ nói nhanh kinh khủng: “Đường Tố, Hứa Luật đang ở đâu? Cậu biết đúng không? …”

Nếu như ngay cả Đường Tố cũng không biết … Vậy Hứa Luật và Tô Tử Khiêm …

Mạc Thông không nghĩ được nữa, có nghĩ cũng không dám nghĩ nữa.

Đường Tố nhất định phải biết, nhất định phải nghĩ ra.

Mạc Thông nắm cổ áo Đường Tố, lúc này là thời điểm thế nào mà anh có thể tỉnh táo được như vậy …

“Cậu …”

Đường Tố đột nhiên đứng phắt dậy, đẩy Mạc Thông ra, phóng khỏi cửa.

“Đường Tố! Cậu đi đâu?”

Mạc Thông lồm cồm bò dậy … đuổi theo, chỉ kịp nhìn thấy bóng anh khuất sau ngã rẽ.

Mạc Thông không nhịn được chửi một tiếng: “Mẹ nhà nó … Lại chạy đi đâu rồi!”

Mạc Thông lo đến phát điên, trước mắt ông biết không thể nào theo kịp anh, quay đầu vào trong phòng, nhìn đoạn clip đang được truyền hình trực tiếp, đầu óc muốn vỡ tung.

Làm sao bây giờ?

Báo cảnh sát? Bây giờ cảnh sát đã liệt Hứa Luật vào hàng ngũ kẻ tình nghi nguy hiểm nhất, nếu như thêm đoạn video này, nhất định càng định thêm tội …

Nhưng nếu ông không báo cảnh sát, bộ cảnh sát sẽ không biết sao?



Làm sao bây giờ? Đường Tố đi đâu rồi? Bây giờ cậu ấy có chạy đến đó cũng không còn kịp.



Ai … Ai có thể ngăn cản được Hứa Luật?

Là ai?

Ai …

Mạc Thông dừng bước, nhanh tay móc điện thoại, liên lạc một người.

Điện thoại reo vang hai lần thì có người nhận điện.

“Tiểu Thông phải gặp rắc rối lắm mới chủ động gọi cho tôi”, thanh âm Đường Tu mang theo vài phần sung sướng.

Mạc Thông không có thời gian cùng anh ta nói chuyện phiếm: “Cậu biết Đường Tố đi đâu đúng không?”, trên đời này người có thể theo kịp suy nghĩ của Đường Tố chỉ có người đàn ông ở đầu dây bên kia mà thôi.

“Tiểu Thông à, ông gọi điện thoại đến liền hỏi ngay Đường nhị ở đâu?”, ngữ khí của Đường Tu biểu hiện rõ ràng sự không vui khi bọn họ coi anh ta là người không quá quan trọng.

“Tiểu Tu … Hứa Luật … Hứa Luật đang gặp nguy hiểm …. Con bé ….”, Mạc Thông nhìn chằm chằm màn hình, cao giọng: “Con bé muốn giết chết Tô Tử Khiêm.”

Con dao giải phẫu trong tay Hứa Luật như đang cứa từng nhát vào trong ngực Mạc Thông.

Giống như công việc thường ngày, Hứa Luật cầm trên tay dao giải phẫu, dùng sức, rạch một đường vào da thịt Tô Tử Khiêm, máu huyết lan tràn.

Đường Nhị, Hứa Luật, Tô Tử Khiêm …

Nói một tràng chính là vẫn không nhắc đến tên của anh ta: “Tiểu Thông! Ông gọi cho tôi để nói mấy lời nhảm nhí này thôi sao?”

Mạc Thông biết Đương Tu kiêu ngạo chẳng kém cạnh Đường Tố. Đường Tố là người ngông cuồng, tự kiêu thì Đường Tu chắc chắn là ngông cuồng, tự đại. Chuyện vô căn cứ như ‘Trái đất này xoay được là vì tôi’, anh ta cũng có thể nói ra được, đồng thời nhờ khí thế hơn người ấy khiến người nghe cho dù là lý luận vô nghĩa nhất cũng răm rắp tin theo.

Có thể là do Đường Tu ảnh hưởng, sự nôn nóng cùng cơn giận của Mạc Thông từ từ hạ xuống, đại não rốt cục cũng khôi phục suy nghĩ bình thường.

“Cậu biết đúng không?”

Đúng! Những chuyện phát sinh liên quan đến Đường Tố, Đường Tu làm sao không biết.

“À! Biết một chút!”, ngữ khí nhẹ nhàng, đơn giản: “Thật ra, tôi không thích làm anh hùng …”

“Cái gì …Cái gì?”, đề tài xoay chuyển quá nhanh khiến Mạc Thông không phản ứng kịp.

“Thế nhưng nếu Đường Nhị cầu cạnh tôi, thân làm đại ca tất nhiên phải quan tâm đến anh em, hơn nữa còn giúp tăng được ấn tượng trong lòng Tiểu Thông.” Anh ta nở nụ cười, truyền đến bên tai Mạc Thông: “Ông nói … Đúng không?”

“Cái gì?”

“Bây giờ … Hãy nhìn anh hùng lên sàn diễn.”

Đường Tu vừa dứt lời, Mạc Thông đã nghe hai tiếng ‘Đùng … Đùng’.

Một phát xuất từ đầu dây bên kia, một từ bên trong … màn ảnh.

“FML!”

*FML: Fuck my life

Không hiểu tại sao, trên màn ảnh đột nhiên xuất hiện người đàn ông mặc bộ quần áo kiểu Tông Trung Sơn. Là Đường Tu. Một tay anh cầm điện thoại, một tay hướng về màn ảnh.

Đường Tu: “Thích phương thức xuất hiện này của tôi không?”

Hai thanh âm cùng lúc truyền từ điện thoại và màn ảnh khiến Mạc Thông ngổn ngang.

Mẹ nhà chúng nó! Vở kịch thay đổi quá nhanh, hai tên nhóc khốn khiếp sớm đã thương lượng rồi? Còn ông ta như tên ngốc lo lắng đến mức tim muốn nhảy ra ngoài.

“Được rồi! Trò chơi ngày hôm nay đã kết thúc. …”

Hình ảnh biến mất, chỉ còn lại màn hình đen trắng phát ra những tiếng xèo xèo.

Trên mạng, tất cả mọi người đều hoang mang.

[Vị khách A]: Là sao? Là sao?

[Vị khách B]: Đúng là bó tay!

[Vị khách C]: Người đàn ông cuối cùng xuất hiện là ai vậy! Dáng vẻ quá soái!



“Tiểu Thông?”

Cuộc trò chuyện vẫn còn tiếp tục, Mạc Thông dùng sức vuốt mặt, hai tên nhóc này lúc nào cũng coi ông ta như con rối: “Tô … Tô Tử Khiêm không sao chứ!” Ông ta như trút bỏ gánh nặng, đặt mông ngồi lên giường.

“Ha ha ha … Làm sao chết được, chỉ bị rạch một đường trên bụng thôi, khâu lại là xong!”, anh ta đã ra trận, làm sao để có người chết, phá hỏng kết thúc hoàn mỹ.

Mạc Thông: “…”, ông ta như quả bóng xì hơi … “Không sao là tốt rồi … À! Còn Thi Thụy đâu?”

“Đó là chuyện của Đường Nhị.” Chuyện bắt người khổ cực như vậy còn bắt anh ta tự mình làm sao.

“Hả???” Mạc Thông vừa nghe, ngồi bật dậy: “Cậu nói Đường Tố một mình đi bắt Thi Thụy? Cậu ấy biết Thi Thụy ở đâu?”

“Biết Thi Thụy trốn ở đâu khó lắm sao?”, thật sự thì lúc đầu tìm chỗ con chuột cống kia chui rúc ở đâu cũng khá khó.

Mạc Thông: “… Ở đâu?”

“Sân bay thành phố S!”

Ba thành phố: Giang, Tân và S đều được quy hoạch cùng một lúc, trong thời điểm quy hoạch thiết lập sân bay đặt tại thành phố S, là sân bay duy nhất của cả ba thành phố.

Thời gian còn sớm nhưng sân bay khá đông đúc, người người đi lui đi tới, nói cười ồn ã.

“Haizaa … Sao vậy … đi không chịu nhìn.”

“Muốn làm gì?”

“Tên oắt con không biết lễ phép, đụng vào người khác còn không chịu xin lỗi.”



Không phải người này.

Không phải.

Cũng không đúng.

Là ai.

Người nào …

Đứng bất động, đôi mắt sáng quắc quét qua từng người từng người …

Thời gian từng phút, từng phút trôi qua.

“Kính chào quý khách, chuyến bay XXXX đi Mỹ đang bắt đầu soát vé, xin mời quý khách mang hành lý đến quầy X làm thủ tục ….”

------------0000000----------

Sao tui cứ mong Quỷ Miêu Tử viết ngoại truyện 'Tiểu Thông -Tiểu Tu' .... Không thì 'A Sênh - Tiểu Tu' cũng được =))))))))))))))))))))))))))))