Ai Là Mẹ Anh

Chương 24




Tề Phỉ vừa Photo Shop, thỉnh thoảng lại nhìn sang cửa sổ game, nhân vật của Trương Nhất Manh vẫn đứng yên không nhúc nhích, không có chút phản ứng nào.

“Sao lại đi lâu thế này…”

Cô cảm thấy kì lạ, gọi điện thoại cho Trương Nhất Manh, Trương Nhất Manh cũng không đánh.

“… Chẳng lẽ đánh nhau với bạn gái trước của Trương Ninh Giản?” Mép môi Tề Phỉ giật giật, vừa lắc lắc đầu bỏ đi suy đoán của mình: “Không thể nào, với tính cách của Trương Nhất Manh thì…”

Bỗng nhiên, nhân vật trong trò chơi của Trương Nhất Manh giật giật.

Tề Phỉ: “!”

【 Nhóm 】 Long Phỉ Phượng Vũ: Cuối cùng cậu cũng về rồi, nói tiếp nào, mau mau kể cho tớ nghe chuyện bạn gái trước của Trương Ninh Giản đi kaka.

【 Nhóm 】 Manh Manh đứng không nổi: Tề Phỉ, Trương Nhất Manh đâu rồi?

【 Nhóm 】 Long Phỉ Phượng Vũ:?! Bạn là ai vậy?!

【 Nhóm 】 Manh Manh đứng không nổi: Tôi làTrương Ninh Hi, thôi, đợi tôi gọi điện thoại cho cô rồi tính.

Giọng điệu của đối phương có phần lo lắng, Tề Phỉ cũng cảm thấy kì lạ, đúng lúc điện thoại vang lên, từ đầu dây bên kia truyền đến tiếng Trương Ninh Hi: “Alô? Tề Phỉ phải không? Hồi nãy Trương Nhất Manh có nói cô ấy đi đâu không? Bây giờ chẳng thấy cô ấy đâu, điện thoại thì để trên bàn rồi.”

Tề Phỉ ngẩn người, vội vàng nói: “Hồi nãy cậu ấy đi bắt điện thoại, sau đó nói là bạn gái trước của Trương Ninh Giản gọi, muốn đến nhà mấy anh trả lại chiếc nhẫn!”

Trương Ninh Hi nhíu mày: “Được, tôi rõ rồi.”

Tề Phỉ nói: “Sao Nhất Manh lại biến mất?! Cậu ấy không sao chứ?!”

“… Cô yên tâm đi, không có gì đâu. Đừng lo lắng quá, có gì tôi sẽ gọi điện thoại báo với cô.” Trương Ninh Hi chợt dừng lại, giọng nói càng lúc càng nhỏ.

Tề Phỉ mấp máy môi: “Cảm ơn.”

Hiếm khi hai người nói chuyện lâu như vậy mà không cãi nhau tí nào, thế mà nguyên nhân lại không vui vẻ gì, ba anh em họ Trương về nhà thì phát hiện Trương Nhất Manh biến mất, bảo vệ ở cửa cũng bị đánh bất tỉnh, cửa mở toang.

Ba người sau khi trở về không bao lâu Thu di cũng trở về, Thu di nói mình dạ nhận điện thoại nghe nói con mình tông xe liễu mới vội vội vàng vàng đi bệnh viện, kết quả phát hiện căn bản không này hồi sự, cho nên tựu nhanh lên trở về, nhưng là hay là chậm một bước… Không, rất nhiều bước…

Trương Ninh Trí cùng Trương Ninh Hi vừa nhìn thấy tình huống này sắc mặt tựu đen, Trương Ninh Trí lập tức gọi điện thoại bắt đầu người liên lạc, mà Trương Ninh Hi tiến gian phòng bên trong chung quanh sưu tầm đầu mối, sau đã nhìn thấy Trương Nhất Manh còn không có Cerrada Computer, cùng ở một bên đang đợi Tề Phỉ.

Trương Ninh Hi chạy xuống lầu, thấy Trương Ninh Giản cau mày, hiển nhiên cũng đã biết chuyện Trương Nhất Manh biến mất, Trương Ninh Hi nói: “Vừa rồi Nhất Manh và Tề Phỉ đang chơi game, Tề Phỉ nói cô ấy đi bắt điện thoại, nói là bạn gái trước của Ninh Giản đem trả lại nhẫn… Sử dụng chiêu này chỉ có thể là Tả Hưởng.”

Trương Ninh Trí yên lặng gật đầu: “Nghe bảo vệ miêu tả thì đúng là đám người của Tả Hưởng.”

Trương Ninh Giản nói: “Mẹ bị Tả Hưởng bắt cóc?”

Trương Ninh Hi nói: “… Ừm.”

Trương Ninh Giản lại rất tỉnh táo, nói: “Vậy sao.”

Sau đó, anh xoay người đi ra ngoài, Trương Ninh Hi ngăn cản anh: “Ninh Giản, em muốn đi đâu?”

Giọng nói Trương Ninh Giản vẫn bình tĩnh như thế: “Tìm mẹ?”

Trương Ninh Trí cũng đứng lên, đứng trước mặt Trương Ninh Giản, nói: “Anh đã phái người đi tìm bọn Tả Hưởng rồi, em đừng đi lung tung, anh biết em rất quan tâm Trương Nhất Manh, nhưng điều kiện trước tiên để tìm cô ấy là phải đảm bảm cho sự an toàn của chúng ta đã.”

Trương Ninh Hi cũng nói: “Đúng vậy, sao khi không Tả Hưởng lại bắt Trương Nhất Manh làm gì? Chẳng phải liên quan đến chúng ta sao? Em không nhớ quan hệ giữa chúng ta và Tả Hưởng rất phức tạp sao… Haiz, tốt nhất là em đừng xúc động mà làm việc theo cảm tính.”

Trương Ninh Giản nhìn hai người bọn họ, nói: “Đây không phải là làm theo cảm tính, Nhất Manh là mẹ của chúng ta mà.”

Trương Ninh Hi đầy dấu chấm hỏi: “Như vậy thì liên quan gì?”

Trương Ninh Giản nói: “Nhất Manh là mẹ, em là con, con đi tìm mẹ, khó khăn cũng là chuyện bình thường, chẳng phải sao?”

Trương Ninh Hi: “…”

“Không được! Em đang nói nhảm gì vậy, chẳng hiểu em đang nói gì cả?”

Trương Ninh Giản nghiêm túc nói: “Em là trẻ con, bởi vậy nói chuyện không cần logic!!!”

Nói xong anh liền đi ngang qua Trương Ninh Hi và Trương Ninh Trí, chạy nhanh ra ngoài, Trương Ninh Hi đứng đằng sau kêu to: “Em mà cũng biết “Logic” sao!!! Trương Nhất Manh nói không sai tí nào, em đúng là nghịch tử mà!!!”

Trương Ninh Giản đi thẳng ra xe, nhanh chóng cắm chìa khoá vào, nhấn ga cho xe chạy, Trương Ninh Hi đứng phía sau tức tối đấm đấm ngực: “Anh hai!!! Đáng lẽ anh không nên cho nó học lái xe…!!!”

Trương Ninh Trí: “… Thôi kệ nó đi.”

Anh suy nghĩ một chút, lấy điện thoại ra rồi nói: “Ninh Hi, đi, chúng ta đi cùng Ninh Giản thôi.”

Trương Nhất Manh bối rối, chỉ biết có người che mắt mình lại, rồi sau đó đưa cô lên xe, kĩ thuật lái xe của người đó chẳng tốt tí nào, đã vậy lại còn cố tình chọn đường, cứ đi một tí là lại vấp, khó chịu muốn chết, Trương Nhất Manh nhịn không nổi nữa, mở miệng ói ra.

Cô không phải người hay say xe, nhưng mà lần này…

Người ngồi bên cạnh cô sợ hết hồn: “Cái gì vậy?! Đại ca! Con nhỏ này đang ói!!”

Sau đó vang lên một giọng nói từ xa xa, chắc hẳn là ngồi ghế đầu: “Đại Bính, mày lái xe cho đàng hoàn đi!!! Người ta ói rồi kìa

Người tài xế tên Đại Bính ấm ức nói: “Sao mà em biết được… Lỡ cô ta mang thai rồi sao?!”

“A!!! Cũng có thể đó!” Người được gọi là Đại ca kia, cũng chính là Tả Hưởng vui mừng nói: “Vốn định lừa Trương Ninh Trí và Trương Ninh Giản ra thôi, tao còn lo không biết con nhỏ này có đủ hấp dẫn để lừa bọn nó không, lỡ bọn nó mà không thèm để ý đến thì uổng công. Nhưng mà có thai thì…”

Trương Nhất Manh cảm thấy có người đang vỗ vào mặt mình, tuy lực vỗ không mạnh lắm, nhưng cũng đủ làm cô khó chịu,Trương Nhất Manh nghiêng đầu, định nôn vào tay Tả Hưởng, đáng tiếc hắn nhanh chóng hiểu được ý đồ của cô, rụt tay về, sau đó kêu tài xế A Bính dừng xe lại.

Tả Hưởng kêu người bên cạnh Trương Nhất Manh mở cửa sổ ra, Trương Nhất Manh ngửi thấy mùi không khí mát mẻ bên ngoài, cũng dễ chịu đôi chút, Tả Hưởng lấy một tờ giấy nhét vào tay Trương Nhất Manh, cô miễn cưỡng nhận, lau miệng, Tả Hưởng lại nhét một chai nước vào tay cô, tiện thể mở tấm vải đen che mắt, Trương Nhất Manh được nhìn thấy ánh sáng, hai mắt khó chịu híp lại, cô cảnh giác nhìn xung quanh, đúng như suy nghĩ của cô, xung quanh có ba người, một người là tài xế A Bính, người còn lại là Tả Hưởng và một người khác ngồi bên cạnh cô.

Xem ra cũng không nhiều người lắm… Trương Nhất Manh thầm thở phào nhẹ nhõm, nghĩ xem nên trốn thoát bằng cách gì.

Tả Hưởng cười hì hì nói: “Mau súc miệng đi, còn một đoạn đường dài phải đi tiếp đó.”

Trương Nhất Manh cố giả bộ tỉnh táo: “Tôi súc miệng xong rồi nhả ngay trên xe luôn hả?!”

Tả Hưởng: “…”

Hắn kêu tên to con ngồi bên cạnh cô đưa Trươg Nhất Manh xuống xe, Trương Nhất Manh mừng thầm, cảm thấy có cơ hội để chạy trốn rồi, song, vừa xuống xe thì suy nghĩ đó hoàn toàn bị dập tắt – – xung quanh còn hai chiếc xe nữa.

Sao mấy người này ra ngoài lúc nào cũng thích mang theo hai ba chiếc xe chứ, chết tiệt thật…

Trương Nhất Manh đau khổ súc miệng, sau đó mè nheo đòi đi vệ sinh, tên to con kia nói: “Haiz, cô làm gì thế? Muốn bỏ trốn sao? Cô tưởng cô đang đóng phim à? Người thì gầy nhom ốm yếu, cô vừa chạy hai bước là tôi đã túm về rồi.”

Sao mà trắng trợn thế …

Trương Nhất Manh: “…”

Trương Nhất Manh hoàn toàn từ bỏ, súc miệng tiếp, hung hăng nhổ một bãi nước miếng, sau đó bị tên to con xốc lên xe, Tả Hưởng và A Bính đang rửa xe, thấy Trương Nhất Manh trở về, nói: “Con tin mà còn muốn hầu hạ, đúng là được nuông chiều từ bé thành thói rồi. Nhưng nói thật, tôi không có đối đầu cùng người họ Trương.”

Trương Nhất Manh nói: “Tôi đâu phải họ Trương, tôi và Trương Ninh Giản chỉ giỡn chút thôi mà.”

Tả Hưởng không nhịn được nói: “Tôi hỏi cái này, đừng nói cô cũng họ Trương đấy nhá?”

Trương Nhất Manh: “…”

Cái này ……

Đợi xe rửa xong, A Bính và Tả Hưởng vội vã lên xe, ban nãy Trương Nhất Manh xuống xe có nhìn cảnh vật chung quanh, đây là một vùng đất hoang vu, nhưng khác hẳn con đường mà bình thường cô hay đi, có lẽ là đường tắt, ban nãy cô cố ý quẳng cái cài tóc của mình ở ven đường, hy vọng anh em nhà họ Trương sẽ phát hiện được.

Tả Hưởng quay đầu lại nhìn Trương Nhất Manh: “Chúng ta nói chuyện chút đi.”

Trương Nhất Manh mặc kệ hắn.

Tả Hưởng cũng không tức giận, tỏ vẻ vô lại hỏi: “Cô tức cái gì? Tôi hỏi cô, có phải cô đang mang thai của Trương Ninh Giản không?”

Trương Nhất Manh trợn mắt: “Đã nói tôi chỉ chơi đùa với Trương Ninh Giản thôi! Có thai cái gì chớ! Nhà họ Trương sẽ không cho tôi sinh con của anh ta.”

Trương Nhất Manh nghĩ thầm, cũng may cô hay xem mấy phim cung đấu của TVB…

Tả Hưởng nhíu mày: “Chơi đùa với Trương Ninh Giản? Vậy là của Trương Ninh Trí hả?”

Trương Nhất Manh sợ hết hồn, nhưng vẫn có phần không hiểu: “Liên quan gì đến Trương Ninh Trí nữa? Không phải là sau đó anh hỏi luôn đến Trương Ninh Hi chứ?”

Tả Hưởng nói: “Cô đừng có giả ngu, tôi nghe hết rồi, Trương Ninh Trí có cái lan can cũng không bay qua nổi, chẳng phải vì cô đè lên tay của anh ta sao? Chậc chậc, trong tình huống nào mà đè lên tay của Trương Ninh Trí vậy hả?”

Trương Nhất Manh phát điên: “Không có! Anh ta chỉ dạy tôi khiêu vũ thôi! Hơn nữa anh ta và Hà Lôi mới là một cặp.”

Tả Hưởng nhíu mày, “à” một tiếng: “Vậy thì còn nguy hiểm hơn, Trương Ninh Trí xem thời gian như vàng bạc mà vẫn có thể dạy cô khiêu vũ, không phải thích cô thì là gì. Còn về Hà Lôi thì mọi người đều hiểu rõ, Hà Lôi và anh ta không có tình cảm gì cả.”

Hừm, là vì anh chưa thấy bọn họ hôn thôi…Ai Là Mẹ Anh

Trương Nhất Manh thầm oán trong lòng.

Về chuyện khiêu vũ, Trương Nhất Manh cũng từng thấy kì lạ, nhưng cô không hề muốn trao đổi về vấn đề này với một người đang bắt cóc mình cả, trợn mắt nhìn hắn: “Mắc mớ gì tới anh?”

Tả Hưởng cười nhạt, nói: “Dĩ nhiên là liên quan tới tôi. Bởi vì điều này sẽ quyết định xem sau này tôi gọi cô là chị dâu, hay là em dâu đây.”