A Nông

Chương 21




Khi Lục Thung vẫn còn thích thế giới này là khi chưa trải qua trận lửa lớn đó.

Khi đó mẹ vừa mới qua đời không bao lâu, cha liền tái hôn, không quá lâu liền sinh ra một đứa bé trai.

Nghĩ lại, kế hoạch ngày đó tốn nhiều ít tháng gì cũng không còn ý nghĩa gì nữa.

Đã quên mất ngày đó là ngày mấy, nhưng có lẽ là mùa hè.

Thời điểm hỏa hoạn, Lục Ngọc còn đang ngủ trong nôi, khi đó Lục Thung có thể được coi là thiếu niên, nhưng cũng vẫn chỉ là đứa trẻ.

Trên người bị mồ hôi thấm ướt, Lục Thung trước tiên vọt vào phòng ngủ ôm lấy đứa bé, rồi chạy ra bên ngoài.

Ánh lửa cao tận trời.

Hun người đến mức không mở được mắt, hô hấp cũng từng chút một suy yếu dần.

Lục Thung ôm đứa bé, ngã trên mặt đất.

Lúc sau có người vọt vào, đem hai đứa nhỏ cùng nhau ôm đi ra ngoài, nhưng lúc xuống lầu, một tay bị mất sức, Lục Thung cứ thế bị ngã trên mặt đất.

Người nọ cắn chặt răng, nhìn khuôn mặt nhỏ đỏ bừng của đứa bé trong lòng ngực, hô với Lục Thung: "Chờ tôi, tôi sẽ trở về cứu cháu."

Từ khi đó trở đi, Lục Thung liền biết, người đó có trở về hay không đã không còn quan trọng nữa.

Chỉ là, trở nên rất khó tin tưởng rất nhiều thứ.



Tuyết ngừng rơi, mặt trời bủn xỉn thưởng cho chút nắng.

A Nông mấy ngày nay giống như con nhím con đáng thương.

Trốn trên giường, con mắt hồng hồng nhìn chằm chằm mỗi người đến, chờ cho hộ sĩ đi rồi, mới dám uống nước ăn cơm.

Không hề nói lời nào, chỉ biết gật đầu hoặc lắc đầu để biểu đạt suy nghĩ của mình.

Nếu không thì cũng ngồi ở một chỗ trông ra bên ngoài, giống như đang tìm cái gì đó, cũng giống như đang đợi cái gì đó.

Lâu lâu cũng sẽ đi ra ngoài phơi nắng.

Nàng thích mặt trời.

Lục Thung đứng cách đó không xa nhìn nàng, nhìn mái tóc đen nhánh đổ trên vai nàng, nhìn nàng ngửa đầu, híp mắt cười với mặt trời.

Nàng tựa hồ chỉ nhận thức được mỗi mặt trời.

Vì thế, Lục Thung ghen ghét với mặt trời.

Ghen ghét mặt trời được nàng cười một cái.

Thiếu nữ da trắng mắt sáng, tóc đen rối tung nằm sát cần cổ, áo khoác thật dày bao lấy nàng, nàng từ mặt đất xúc lấy một nắm tuyết, đầu ngón tay trắng nõn bị đông lạnh cho cứng buốt.

Nàng mở miệng, hà ra hơi nóng.

Một màn sương trắng mờ mịt hiện ra trước mắt, A Nông cảm thấy rất thần kỳ, lộ ra một nụ cười nhợt nhạt, má lúm đồng tiền ngọt ngào.

Nhịn không được nhớ tới trước kia, A Nông cũng cười xinh đẹp như thế.

Người đàn ông mặc áo blouse trắng khoác áo khoác, thân hình thon dài, khẩu trang che khuất nửa khuôn mặt, chỉ có thể trông thấy một đôi mắt đạm mạc.

Trận tuyết đầu mùa này phảng phất như rơi hẳn trong mắt hắn, sạch sẽ xa cách, không dính chút bụi trần.

Hắn đi đến trước mặt A Nông, nhìn nàng ngồi trên mặt đất chơi tuyết đến vui vẻ vô cùng.

Ngồi xổm xuống, Lục Thung vươn bàn tay ấm áp, hớt đi nắm tuyết trên tay A Nông, rồi cầm tay sưởi ấm cho nàng.

Tay nhỏ lạnh lẽo giật giật, bỗng nhiên gắt gao bắt lấy hắn.

Chóp mũi A Nông đỏ lên, ngơ ngẩn nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Lục Thung.

Nàng đã gặp qua đôi mắt này.

Đã gặp qua, vô số lần.

Vì thế, cũng không biết vì sao, nước mắt lại rào rạt chảy xuống, vốn là muốn mở miệng, nhưng có thế nào cũng không nói nên lời.

Tựa như bị mất tiếng, trở thành một người câm.

Thiếu nữ gấp đến độ nước mắt tuôn rơi, phấn môi mở rồi lại mím, lời muốn nói sinh động đến vậy, nhưng lại bị áp lực từ tận đáy lòng đè nén.

Mí mắt Lục Thung hơi rũ, ngón tay khẽ nhúc nhích, rốt cuộc không nhịn được cúi người liếm đi nước mắt nơi khoé mắt nàng.

Nóng bỏng, nóng đến mức trái tim cũng phải phát run.

"Em không nhớ ra anh, có phải không?"

Ngực A Nông quặn đau cùng cực, tựa hồ không khí bị rút hết đi, móng tay bấm thật sâu vào mu bàn tay Lục Thung, lưu lại dấu hằn.

Gió lạnh, người đàn ông giơ tay, vì nàng mà vuốt đầu tóc tán loạn, giống như chuyện cuối cùng hắn làm ngày đó.

A Nông nói rất đúng, nàng bất luận có như thế nào, cũng đều xinh đẹp.

"Trở về đi, bên ngoài quá lạnh."

Người đàn ông đứng dậy, không ngờ vạt áo lại bị thiếu nữ nắm lấy, đành phải lấy tư thế từ trên cao nhìn xuống nàng.

Nàng giống như chó con bị vứt bỏ, đôi mắt đen nhánh ướt dầm dề, bộ dáng nhỏ nhắn xinh đẹp, không thể nghĩ được làm sao mà chủ nhân nhẫn tâm vứt bỏ được.

Lục Thung không nhịn được bật cười, nhẫn tâm rút đi góc áo đó, cũng giống như rút đi người đã từng kề sát mình.

Thời gian luân hồi, hắn lại trở về là Lục Thung trước giờ.

Khiêm tốn ôn nhuận, lạnh băng và bạc tình.

Đó mới là Lục Thung.

"Em nói đạo lý một chút đi, là em vứt bỏ anh trước."

Người đàn ông giống như bị chọc cười, nhưng trong ánh mắt lại hoàn toàn không có ý cười.

A Nông hít hít mũi, phát ra một tiếng nức nở cực kỳ nhỏ, trông tủi thân không chịu được.

Lục Thung cho rằng nàng sẽ từ bỏ, eo còn chưa kịp duỗi thẳng, cổ liền bị ôm lấy.

A Nông ngẩng cổ, hai mắt đẫm lệ mông lung cắn khoé môi mềm mại của người đàn ông, giống như con thú nhỏ phát tiết.

Lục Thung kêu một tiếng, biết rằng mình hẳn bị cắn đến bật máu.

Thiếu nữ buông ra, rúc cổ chạy nhanh như chớp.

Lục Thung tháo khẩu trang xuống, lộ hẳn ra khuôn mặt trong trẻo thanh lãnh, môi mỏng dính máu đỏ trở nên càng diễm lệ, khiến cho hắn nhìn qua nhiều hơn vài phần sức sống, cũng nhiều hơn vài phần yêu dã.

Tiểu hỗn đản. (Trứng thối nhỏ)

Nàng lại nhận hắn thành ai rồi?

Dù sao, cũng không phải là hắn.

Ban đêm, Lục Thung cứ theo lẽ thường đến nhìn A Nông.

Các ngón tay len vào trong lòng bàn tay mềm mại của nàng, lẳng lặng mở ra, chỉ chốc lát sau nàng liền vô ý thức nắm chặt lại, giống như một em bé.

Hắn muốn ôm nàng.

Cực kỳ muốn.

Trước kia, khi nàng không có cảm giác an toàn rất thích ôm hắn, tựa hồ lòng ngực hắn chính là sào huyệt duy nhất của nàng.

"Hôm nay về, anh lại phải ăn sủi cảo đông lạnh."

Lục Thung nhíu mày, hệt như một đứa nhỏ.

"Thật sự rất khó ăn."

Nhưng vẫn sẽ mua.

Nói một người ăn cơm, nghe quá thảm.

Nói một người ăn sủi cảo, liền không thảm đến vậy.

"Ngày đó anh nhặt em, liền đoán được em là người không có lương tâm."

Lông mi thiếu nữ trong lòng ngực run run, nhưng Lục Thung không phát hiện ra.

"Anh trở lại là Lục Thung."

Không có em, không sao thành Thung Thung được.

"Ngủ ngon."

Lục Thung đứng dậy, nhém kĩ góc chăn cho A Nông, nhìn khuôn mặt mềm mại trắng mịn của nàng núp sau chăn, nho nhỏ, hiền dịu ngoan ngoãn.

Cửa đóng lại.

Cô gái trên giường bỗng dưng mở mắt, giày cũng không đeo, mở cửa chạy ra đuổi theo.

Người đàn ông nghe thấy tiếng động, xoay người, liền trông thấy A Nông đi chân trần đến.

Đêm đông lạnh buốt, nàng bị đông lạnh đến run bần bật, trong mắt lóe lên ánh nước.

A Nông dẫm lên ánh trăng, bắt lấy tay hắn, phấn môi phát ra mấy tiếng vụn vỡ.

Căn bản không thể nghe rõ nổi.

Lục Thung muốn tránh thoát tay nàng, nàng lại càng nắm chặt hơn.

Em nhớ ra rồi, em nhớ ra rồi.

Là nhớ được gì? Đến tột cùng nhớ được gì?

Lục Thung rút tay ra, thở dài, nhìn thấy trên mặt A Nông toàn là nước mắt, chỉ có thể nhận mệnh tuỳ ý nàng.

Vốn muốn nhẫn tâm, nhưng lại tàn nhẫn không nổi.

"Nghĩ không ra thì không cần nghĩ nữa, trở về đi."

Lần thứ hai, hắn đuổi nàng đi.

Lục Thung xoay người, thân ảnh thon dài càng lúc càng xa, làm như sẽ không bao giờ quay lại nữa.

Cứ như vậy chỉ một người bước đi.

A Nông đuổi về trước hai bước, rồi dừng lại, bỗng nhiên ngẩng đầu thoáng nhìn qua ánh trắng trên bầu trời.

Ánh trăng.

Là ánh trăng.

A Nông quên mình chạy về phía trước, giữa chừng bị ngã một cái, rồi lại bò dậy, tiếp tục chạy.

Lục Thung dừng lại, bị một con thú con lỗ mãng ôm rịt lấy.

Phân không rõ ai là con mồi nữa.

Nước mắt nàng rơi trúng trên mu bàn tay Lục Thung, so với lửa còn nóng hơn, nhưng so với đêm nay lại càng lạnh hơn.

Lục Thung không nhúc nhích, bình tĩnh nhìn về phương xa.

Nghe thấy người đang ôm hắn phát ra tiếng nói mềm nhẹ.

Gằn từng chữ một, rành mạch.

"Biếng Nhác Biếng Nhác."

Nằm viện cho tới nay, mở miệng nói câu đầu tiên.

Là tên của hắn.

Làm sao cứ như thể đã đợi cả một đời, lâu đến vậy.

Ban đêm tối tăm, Lục Thung đưa lưng về phía nàng, nhẹ nhàng lên tiếng, nước mắt rơi từ khóe mắt nóng bỏng, bỗng nhiên lại cười.

Thật là.

Hắn gọi nàng, giống như gọi người yêu.

Dịu dàng muốn mạng người.

Ánh trăng cũng không thể so với hắn 

thâm tình bằng.

"A Nông."

"Em đây."

"Em có thể gọi anh một lần nữa được không?"

A Nông chần chờ một lúc lâu, lại nhỏ giọng hô: "Thung Thung."

"Anh đây."

A Nông cười, kéo khóe môi lộ ra má lúm đồng tiền ngọt ngào, giống như bộ dáng ban ngày cười với mặt trời.

"Em cũng ở đây."

—— Nhưng mà, anh còn nguyện ý làm Thung Thung của em không?

—— Anh nguyện ý.

Anh nguyện ý.

Anh luôn nguyện ý.

(ง •̀ω•́)ง(ง •̀ω•́)ง(ง •̀ω•́)ง

Trả ồ-hố cho mấy tình yêu ăn lễ "ngon" đó!

P/s: Yêu t thì nhớ thả sao cho t đó!!!