[Tiểu Lâu Truyền Thuyết] Quyển 3 - Bích Huyết Hán Khanh

Bích Huyết Hán Khanh - Quyển 3 - Chương 55: Cố hạ quyết tâm

Tác giả:
Thể loại: Hài Hước, Xuyên Không, Ngược, Cổ Đại, Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Tướng phủ nửa đêm canh ba bỗng đến ba vị khách không mời, tướng gia lại chiêu đãi họ như khách quý, một vị khách trong đó còn trực tiếp mời lên giường tướng gia, mãi đến sáng hôm sau mới ra cùng tướng gia.

Ngày kế, tướng gia còn đích thân khách khách khí khí tiễn ba vị khách ra cửa, ưu long hậu đãi cỡ này, nháy mắt đã truyền khắp kinh thành Yên quốc. Quan viên các nơi hoặc im lặng ở trong phủ nhà mình cân nhắc, hoặc thành quần kết đảng túm tụm thảo luận, nghiên cứu đều là, ba người kia, nhất là cái người ở trên giường tướng gia cả đêm đó, rốt cuộc là thần thánh phương nào, lại có mặt mũi nhường ấy.

Song, đám Phó Hán Khanh ba người thân là trung tâm nghị luận của mọi người, đã hội họp cùng các đệ tử đi theo khác, tuấn mã đánh xe, nghênh ngang mà đi.

Chẳng qua, lần này Địch Cửu lại trái với thái độ vài ngày trước, tránh xa cho lành, nhìn mà không thấy Phó Hán Khanh, cả ngày cùng Địch Nhất chen trong xe ngựa, thẩm vấn Phó Hán Khanh.

Nội dung thẩm vấn, không ngoài ngươi cả đêm đã nói những gì với y? Quan hệ của Dung Khiêm kia và ngươi tốt cỡ nào những vấn đề kiểu này.

Nội dung trả lời của Phó Hán Khanh là: “Ta chỉ nói chuyện với y một lúc rồi ngủ, y đã đáp ứng về sau đệ tử giáo ta sẽ không bị đàn áp ở Yên quốc nữa, ngược lại có thể được giúp đỡ. Quan hệ giữa ta với y, chỉ là quan hệ bạn học bình thường.”

Đây phải là tin tức chấn động cực lớn với cả cơ nghiệp Tu La giáo, không biết vì sao, Địch Cửu lại không quá chấn động và giật mình. Chỉ lạnh lùng nhướng mày: “Chỉ bằng giao tình của các ngươi, y chịu làm đến bước này, các ngươi còn không có quan hệ gì đặc biệt?”

Phó Hán Khanh cúi đầu nói: “Không phải là y chỉ nể ta mới đáp ứng đâu, còn có yêu cầu khác nữa cơ. Đệ tử Tu La giáo nếu muốn ngẩng đầu ưỡn ngực làm người ở Yên quốc, nhất định phải tuân thủ pháp luật Yên quốc, còn phải tận lực hiệp trợ quan phủ, đây là điều kiện trao đổi.” Về chuyện kho báu, Dung Khiêm trước đó sớm dặn dò. Cho nên y ngậm miệng không nói.

Mấy thứ như kho báu, trước nay đều là căn nguyên của hết thảy thị phi giết chóc. Thật nói công khai, chỉ sợ nội bộ Tu La giáo, đều sẽ dẫn phát rất nhiều những tham niệm đáng sợ và hành vi điên cuồng, ý kiến của chư vương cũng chưa chắc có thể thống nhất. Làm không tốt, sẽ có cả đống chuyện như phản giáo, nội chiến ùn ùn kéo tới. Đến lúc đó, bản thân giáo chủ tiện nghi y chẳng phải là càng bận đến mức chân không chạm đất, đâu còn thời gian rỗi rãi để ngủ ngon.

Huống chi, mấy trăm năm qua kho báu vẫn chỉ là một truyền thuyết, người trong võ lâm cũng chỉ cho rằng kho báu của Tu La giáo là giả, áp bức vây quét Tu La giáo dần dần chỉ bởi vì thù hận nhiều đời tích tụ và thói quen bao lâu nay mới tùy tiện làm theo quy củ thế thôi. Vạn nhất xác nhận việc này là thật, trời biết những người này có thể làm ra chuyện điên cuồng gì.

Dung Khiêm chỉ định đem việc Tu La giáo hiến bảo vật, bí mật nói rõ với mấy hoàng thân trọng thần có tư cách phản đối y trong triều, với bên ngoài thì chỉ tuyên bố Tu La giáo muốn sửa chữa lỗi lầm, Đại Yên lấy lòng dạ siêu phàm tiếp nhận.

Vì để Phó Hán Khanh có thể nhàn hạ hơn, cũng tránh để đám cao thủ Tu La giáo Địch Nhất, Địch Cửu này hiểu rõ triệt để thân phận đám học trò họ, mấy nước còn lại, Dung Khiêm đều bảo Phó Hán Khanh không cần đi nữa, chỉ do Dung Khiêm viết thư, sai sứ giả bí mật truyền đến. Mà Phó Hán Khanh chỉ cần để lại vị trí tường tận và phương pháp mở các kho báu là xong.

Địch Cửu tuy là người thông minh, rốt cuộc vẫn không thể biết đến cùng, cũng không thể đoán ra huyền hư trong đó, chỉ cười khẩy: “Quan hệ tầm thường, ngươi ngủ trong phòng y một đêm. Quan hệ tầm thường, y tự mình tiễn ngươi ra cửa. Quan hệ tầm thường, trước khi chia tay, y còn giúp ngươi vuốt lại tóc, chỉnh quần áo, y còn nhìn chằm chằm ngươi cả buổi, sau đó nói mấy câu bảo trọng cẩn thận…”

Phó Hán Khanh trừng to mắt nhìn y: “Ngươi cũng từng ngủ trong phòng ta cả đêm mà, lại còn là cùng giường với ta…” Khi nói lời này, y hoàn toàn không để ý sắc mặt Địch Cửu đột nhiên âm trầm tới cực điểm, lại tiện tay chỉ Địch Nhất “Y gần đây thường xuyên giúp ta vuốt lại tóc, chỉnh quần áo…”

Y gãi đầu ngẫm nghĩ một chút, sau đó kết luận: “Nói như vậy, ba chúng ta quả nhiên là quan hệ không tầm thường.”

Chúng đệ tử Tu La giáo đang hộ ủng bốn phía xe ngựa chợt nghe phía sau ầm một tiếng, quay đầu nhìn lại, cửa xe đã bay đến giữa không trung, Thiên vương đại nhân sắc mặt lạnh như băng tuyết từ trong xe lướt ra.

Mọi người vội vàng chuyển tầm mắt, nhìn thẳng phía trước, trong lòng an ủi mình, ta không phát hiện gì hết, không có nghe thấy gì hết, cố giả như chưa phát sinh chuyện gì, tiếp tục tiến về phía trước.

Trong cỗ xe ngựa không còn cửa, Phó Hán Khanh bởi vì thanh âm vẫn không ngừng ép hỏi kia đã biến mất mà khá thoải mái ngáp một cái, toàn thân lười biếng rúc vào chăn.

Địch Nhất ánh mắt hàm tiếu nhìn y: “Ta nên bội phục ngươi bổn sự chọc giận người thiên hạ vô song, tùy tùy tiện tiện có thể đâm trúng chỗ đau của người ta, hay là nên khen ngợi ngươi công phu đánh trống lảng thế gian ít có đây?”

Phó Hán Khanh chớp chớp đôi mắt như ngủ mà không, hoang mang nhìn y: “Ngươi nói gì?”

Địch Nhất trừng ánh mắt đơn thuần như thỏ non, trong vắt như trẻ thơ kia của y cả buổi, cuối cùng đành thở dài một tiếng, lắc đầu từ bỏ, cũng quay người ra khỏi xe ngựa.

Hai người đều bỏ đi, Phó Hán Khanh nên an tâm ngủ ngon được rồi. Song y uể oải nằm trong chăn, ngây người mở mắt nhìn nóc xe, phá lệ không hề buồn ngủ.

Mấy đời luân chuyển, y chỉ ngây ngây ngô ngô, được chăng hay chớ, chưa từng chịu nghĩ nhiều. Thế nhưng Tiểu Dung lại cố tình phải bày vấn đề rành rành trước mặt, khiến y sâu sắc biết rõ, hết thảy không thể lảng tránh.

Đời này, y vẫn có thể giống như ngày trước, tiếp tục ăn no chờ chết. Song luận văn không thể hoàn thành, đời tiếp theo y vẫn phải bị bắt vào hồng trần, bị bắt tiếp xúc với rất nhiều người tính tình âm lãnh ích kỷ tàn khốc do máy tính sắp xếp, bị bắt mắt thấy càng nhiều giết chóc phản bội và bán đứng hơn.

Buổi sáng lúc chia tay đó, Tiểu Dung đã dặn đi dặn lại.

“A Hán, ngươi thân ở nơi hiểm ác nhất giang hồ, mỗi một kẻ gọi là người mình bên cạnh đều không phải là người lương thiện, ngươi lại gánh luận đề như vậy, nhớ lấy, cẩn thận, nhớ lấy, bảo vệ bản thân.”

Nhưng mà, cẩn thận thế nào, mới có thể không bị tổn thương, ta không sợ thương, không sợ đau, không sợ bị giết, không sợ bị tù, Tiểu Dung, vì sao ngươi lo lắng bảo ta cẩn thận như thế?

Bảo vệ bản thân, làm sao bảo vệ? Mấy đời làm người này, ta đã học được rất nhiều, ta không nói dối, nhưng có thể tránh nói thật, ta không đả thương người, nhưng có thể tận lực không để người tổn thương. Cực hạn ta có thể làm cũng chẳng qua như thế mà thôi. Ta chung quy không thể vì bảo vệ mình mà đi thương tổn những người khác.

Mưu kế, lừa gạt, giết chóc, tiên hạ thủ vi cường, hết thảy những điều này, ta đã thấy rất nhiều lần, nhưng mà, Tiểu Dung, ta không thể học được.

Vậy thì vì sao ta còn phải cẩn thận ứng đối hết thảy, ta lại làm sao có thể bảo vệ mình.

Biết đâu, không đi hoàn thành luận đề, đã là sự bảo vệ lớn nhất rồi.

Không… Hoặc giả, hoàn thành luận đề sớm một chút, không còn sa vào hỗn loạn như vậy nữa, không còn phải gánh nhiều trách nhiệm như vậy nữa, không còn bị yêu cầu yêu người khác hoặc chấp nhận tình yêu của người khác nữa, thậm chí không vào hồng trần nhân gian này nữa, đây mới thật sự là bảo vệ mình?

Thế nhưng…

Tiểu Dung nói “A Hán, luận văn thật sự không thể hoàn thành thì đừng quá miễn cưỡng, tuy ta hiện tại chưa có cách nhưng ta vẫn nghĩ, một ngày nào đó chúng ta có thể nghĩ ra cách.”

Nhưng mà, Tiểu Dung, nếu ngươi không nghĩ ra cách thì sao? Ta vẫn phải một đời lại một đời, không ngừng luân chuyển, ta vẫn phải một đời lại một đời, nhìn hết máu tươi, nhìn hết khổ nạn, nhìn hết mọi âm lãnh và tàn khốc của nhân gian.

“A Hán, lần tiếp theo tên nhiều chuyện Trương Mẫn Hân kia liên hệ với ngươi, ngươi bảo cô nàng tra thử giúp, quy định sửa đề kia rốt cuộc có hay không, yêu cầu của quy định rốt cuộc là gì, không chừng thật có thể dùng được.”

Thế nhưng, nếu ta phù hợp với yêu cầu của điều kiện, lần trước giáo sư đã nói với ta rồi chứ?

Phó Hán Khanh trước nay luôn lười nhác, mọi sự không để trong lòng, trời sập cũng chẳng buồn động não, chưa từng suy nghĩ tiền đồ, chưa từng lo lắng cho tương lai, bởi vì bị Dung Khiêm nhắc nhở, đột nhiên không tìm lại được sự bình tĩnh vạn sự không quan tâm trước kia, nằm ngẩn người nửa ngày, ánh mắt từ trống rỗng, dần dần lộ ra vẻ dứt khoát kiên quyết.

Xe ngựa xóc nảy đi về trước, ngay trong lắc lắc lư lư này, y đã trải qua thời gian dài đấu tranh tư tưởng, đến cuối cùng, cắn răng, cố hạ quyết tâm ngồi dậy. Ló người ra ngoài xe ngựa, nhìn thân ảnh cao lớn đang cưỡi ngựa phía trước kia, dùng thanh âm lớn nhất mà hô: “Địch Cửu, Địch Cửu.”
Chương trước Chương tiếp