[Tiểu Lâu Truyền Thuyết] Quyển 3 - Bích Huyết Hán Khanh

Bích Huyết Hán Khanh - Quyển 3 - Chương 112: Đêm hè gặp lại (thượng)

Tác giả:
Thể loại: Hài Hước, Xuyên Không, Ngược, Cổ Đại, Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Phố lớn ngõ nhỏ người đi đường đầy ngập, nhà nhà hộ hộ, nam nữ lão ấu, phần lớn đứng trước cửa, ngửa mặt nhìn bầu trời đêm pháo hoa lóe sáng không dứt kia.

Bao nhiêu người lớn chỉ trỏ nói cười, bao nhiêu đứa trẻ đưa tay cười đùa. Giữa một phiến thiên địa phồn hoa náo nhiệt như vậy, bầu bạn bên cạnh nam tử dù sao đã bảo vệ nàng rất lâu kia, chậm rãi dạo bước, cho dù không hề nói gì nhiều, trong lòng cũng bất tri bất giác có chút ôn nhu.

Ngửa mặt nhìn lưu quang hoa thải phía chân trời, Tô Mi tự đáy lòng thở dài: “Thật là đẹp quá, đón dâu vui như vậy, sợ là tân nương cả đời khó quên.”

Đúng lúc bên cạnh vừa vặn đứng một phụ nhân bế hài tử chỉ không trung, thuận miệng tiếp lời: “Muốn nói đẹp thì cái đêm ba năm trước đó mới đẹp, nhà Vương cử nhân tuy là có tiền, tuy nói thật sự bắn không ít pháo hoa, nhưng quả thực không thể so với cái đêm ba năm trước đó.” Vẻ mặt phụ nhân, vừa hướng về, vừa hâm mộ, vừa kích động, lúc đầu tuy là nói với Tô Mi, đến sau đó ánh mắt cũng trở nên mê ly.

Cái đêm ba năm trước ấy, đại đa số người toàn thành trắng đêm không ngủ, xem pháo hoa không dứt kia, cái đêm ba năm trước ấy, đã để lại vô số suy đoán trong ba năm qua, tạo nên phong tục gặp việc vui tất có pháo hoa của bản thành.

Pháo hoa che thiên phủ nguyệt như vậy, hào quang chiếu khắp thiên địa như vậy, mọi người đối với việc này từng có bao nhiêu suy đoán, lại trong bao nhiêu suy đoán có tình yêu thuần mỹ, tình hoài ôn nhu, có nam tử giàu có tuấn mỹ mà si tình, trân trọng người trong lòng.

Mà là nữ nhân, bất kể là phu nhân vương công, hay là dung phụ dân gian, đối với truyền kỳ như vậy, đối với vận may như vậy, đối với việc được đối xử trân ái coi trọng như vậy, luôn có vô hạn hướng về và hâm mộ.

Dù là nữ tử trải hết phong trần như Tô Mi, nghe lời này cũng xuất thần một lúc, thật lâu sau mới ngửa đầu nhìn từng chuỗi lưu thải phía chân trời ấy, sau đó nói khe khẽ: “Ta vốn chưa từng thấy đêm pháo hoa ba năm trước ở nơi này, nhưng chỉ cần có người, có thể vì ta bắn pháo hoa bằng một nửa tối nay thôi, là ta vừa lòng thỏa ý, Địch gia…”

Nàng vừa nói vừa cười mà chuyển mâu, ánh mắt đột nhiên khựng lại.

Ánh mắt người nọ trên trường nhai phồn hoa náo nhiệt như thế, tịch mịch tựa như đã ngưng hết sương tuyết nhân gian. Con ngươi đen như vậy, phản chiếu ra từng điểm hào quang, từng vệt dị thải. Trên mặt y rõ ràng chẳng có biểu tình gì, nàng lại cảm thấy, y phảng phất đang cười, ánh mắt y dường như đang cười, rồi lại bỗng cảm thấy, ý cười mơ hồ mà sâu thẳm như vậy, rõ ràng so với cao giọng khóc rống, còn bi thương tuyệt vọng hơn.

Nàng cho là y đã xuất thần, song khoảnh khắc nàng ngoái đầu mỉm cười này, chớp mắt nàng vì ánh mắt vẻ mặt y mà ngớ ra này, y lại phân phân minh minh, nở nụ cười nhạt như tơ liễu, sau đó nhẹ nhàng nói: “Nếu ngươi thích, ngày khác ta cũng bắn cho ngươi một đêm pháo hoa, nhất định so với Vương cử nhân gì đó còn bắn lâu hơn, đẹp hơn.”

Ngữ thanh của y giờ khắc này ôn nhu lạ thường, ánh mắt y rõ ràng đang nhìn nàng, nàng lại cứ cảm thấy ánh mắt kia xuyên qua mình nhìn về phía hư không xa xôi vô hạn. Lời y nói vốn là hứa hẹn với nàng, nàng lại ẩn ẩn cảm thấy, những lời đó vốn không phải nói với nàng, vốn chưa từng nói vì nàng.

Nhưng mà nàng không chần chừ một khắc nào, lập tức cười khẽ ra tiếng, nhẹ nhàng ngả vào y, thanh âm mềm mại như nước mùa xuân: “Địch gia, nói chuyện nhất định phải giữ lời.”

Cho dù đó vốn không phải hứa hẹn với nàng, phản ứng của nàng lại nhất định phải như một nữ tử thừa ân thị sủng, cho dù vị chủ nhân này, chớp mắt này rõ ràng không tập trung, nhưng biết người khác để ý ân thưởng của y, luôn có thể cảm thấy khoái trá.

Địch Cửu quả nhiên cười, nhẹ nhàng đưa tay, vuốt nhẹ mái tóc như mây của nàng, đột nhiên hỏi: “Nếu có một ngày, ta vì ngươi đốt lên pháo hoa mỹ lệ nhất thế gian, lại chỉ một khắc sau, một kiếm giết chết ngươi, ngươi sẽ nghĩ như thế nào?”

Tô Mi thoáng sửng sốt, lập tức mỉm cười: “Thứ nhất, gia yêu quý Mi nhi như vậy, há lại tổn thương, lời này là gia nói đùa. Thứ hai, dù gia thật sự làm như vậy, Tô Mi một thân một lòng, đều thuộc về Địch gia, sinh tử tất nhiên là do gia xử trí, Tô Mi không dám hai lời.”

Sợ hãi đem hết thảy mình có được, hai tay dâng trước mặt chủ nhân như vậy, lại làm ý cười của Địch Cửu càng giãn ra. Quả nhiên là nữ tử trải phong trần đã lâu, tự có trí tuệ xử thế của nàng. Lời này khiến người ta nghe mà cảm thấy thật thoải mái.

Y trong bóng đêm náo nhiệt phồn hoa nói cười này, nửa ôm vai mỹ nhân, đối với mi mục như họa kia, mỉm cười nhàn nhạt.

Chỉ tiếc, lời nói đẹp đẽ động lòng người như vậy, cũng chỉ có thể nghe chút thôi.

Nếu y vì nàng đốt lên một trời pháo hoa, sau đó đâm ra một kiếm đoạt mệnh, tất cả ôn nhu, tất cả săn sóc, tất cả thuận theo, hẳn sẽ hóa thành nguyền rủa khắc cốt đó thôi “Ta thành quỷ cũng sẽ không buông tha ngươi.”

Trong thiên hạ này, chỉ có một con heo lười ngốc đến không thể ngốc hơn mới sau khi bị người một kiếm xuyên tim, còn phải kiên trì dặn dò cho hết cả đống lời ngu ngốc, cẩn thận này, chú ý này, bảo trọng này, mới chịu ngất đi thôi.

Y mỉm cười, ánh mắt lại trống rỗng, trong đôi mắt phảng phất có thể nhìn thấu hết thảy như vậy, không phản chiếu ra bóng dáng nàng. Tô Mi cười ra vẻ hờn dỗi: “Gia cười như vậy là vì cớ gì, chẳng lẽ không tin Tô Mi.”

Địch Cửu lúc này mới thu tâm thần ngưng mắt nhìn nàng, mỉm cười nói: “Ta đương nhiên tin tưởng ngươi.”

Tin tưởng nàng, y tự nhiên là tin tưởng nàng.

Trung thành của nàng là y dùng tiền tài đổi lấy, tình hoài của nàng là y lấy bảo vệ đến trao đổi.

Mỗi một chút tình ý, mỗi một phân ái niệm của nàng, đều có nguyên nhân có thể tìm ra, hết thảy hành vi của nàng, đều có thể phân tích có thể lý giải, có thể chấp nhận.

Nàng là một tờ giấy mở rộng, trải trước mặt y, hết thảy hết thảy, chân tình giả ý, đều nhìn rõ rành rành.

Giữa họ, tất cả tình ý, tất cả quan hệ, toàn bộ nằm trong sự khống chế của y.

Y có lý do gì mà không tin nàng?

Người như y, cũng chỉ có bạn lữ như vậy, quan hệ như vậy, mới có thể khiến y chấp nhận, khiến y tin tưởng nhỉ?

Tất cả giao dịch đều rõ ràng, minh bạch, công bằng, theo như nhu cầu, quả thật không có gì là không tốt.

Nhưng mà, cho dù là mỉm cười như vậy, cũng không hề cảm thấy mảy may khoái hoạt.

Chân trời ráng màu lấp lánh, bên cạnh đèn đuốc huy hoàng, đầy đường nói cười huyên náo, bao nhiêu nhân gian pháo hoa, bao nhiêu thế nhân khoái lạc, nhưng mà, hết thảy hết thảy đều không liên quan đến y.

Nhiều ánh sáng như vậy, không chiếu sáng nổi một mảnh góc áo của y.

Y đứng ngay tâm đường, lại phảng phất vĩnh viễn chỉ thuộc về hắc ám.

Tô Mi kinh ngạc nhìn vẻ tươi cười của y, bỗng nhiên nhẹ giọng gọi: “Địch gia…”

Khoảnh khắc đó, nàng cơ hồ nhịn không được muốn nói mấy lời tự đáy lòng, nàng cơ hồ muốn khuyên vài câu, ngôn ngữ không quá bổn phận nhưng cực thật lòng, song nàng chỉ gọi một tiếng rồi ngừng.

Mà Địch Cửu lại nhẹ nhàng nói: “Kỳ thật, ta không họ Địch…”

Ánh mắt y giữa một phiến huy hoàng sáng ngời này rốt cuộc đã ảm đạm.

Ở chung lâu như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên, y biểu lộ sự dao động cảm xúc rõ ràng như thế trước mặt nàng.

“Kỳ thật, ta cực kỳ oán hận cái họ Địch này, thế nhưng, đợi đến một ngày, khi ta có thể thoát khỏi chữ Địch này, lại đột nhiên không biết nên dùng chữ nào để thay thế nó.”

Giờ khắc này, vẻ mặt y, cơ hồ là bi thống.

Ánh mắt y xuyên qua người Tô Mi, lướt qua trùng trùng đèn đuốc, từng đường ráng màu, lướt qua từng bách tính nói cười vui vẻ, lẳng lặng ngưng trên thân ảnh cố định bất động cuối trường nhai, giữa một vùng huyên náo phồn hoa kia.

“Nếu không họ Địch, chúng ta lại nên họ gì đây?” Y mỉm cười hỏi người không biết là cách một trường nhai, hay là cách cả thế giới kia “Địch Nhất!”
Chương trước Chương tiếp