Thiên Thần Băng Giá - Angel Ice

Angel Ice - Chương 71

Tác giả:
Thể loại: Truyện Teen,
Chương trước Chương tiếp
Tại bar Hell

-Cái con nhóc này, không biết đi đâu nữa, đến giờ vẫn chưa chịu đến đây.

Ken tức giân nhìn đồng hồ rồi mắng nó, mọi người không nói gì vì ai cũng giống như Ken, đều đang rất nóng lòng đợi nó. Im lặng một lúc, hắn chợt nói:

-Sarah, cô ấy bị gì vậy???

Mọi người ngạc nhiên nhìn hắn, ông hắn, ba Ken và Harry giật mình, hắn thấy vậy liền quay sang hỏi Harry:

-Dạo này, cô ấy thỉnh thoảng lại ôm ngực đau đớn, rồi uống rất nhiều thuốc, tôi đã nhặt lấy một viên và đem đi kiểm tra thì biết đó là thuốc giảm đau chuyên dành cho tim, hơn nữa loại thuốc này chỉ được sản xuất tại mĩ và của một giáo sư là bác sĩ điều chế nên. Anh biết chuyện gì đang xảy ra phải không??

Mọi người tập chung nhìn Harry, anh quay sang nhìn ba Ken rồi nhìn đến ông hắn, ông hắn nói:

-Thôi được rồi, đến lúc phải nói rồi.

-Harry, cháu nói cho mọi người biết đi, tất cả mọi chuyện. –Ba Ken

-Thực ra là……..

Harry kể một chàng, khuôn mặt mọi người biến sắc, mặt ai cũng tái nhợt lại:

-KHÔNG THỂ NÀO!!!

Mọi người đồng thanh, hắn tức giận đạp vỡ chiếc bàn bằng thủy tinh cứng gần đó, mắt hắn toàn một màu đỏ, mọi người nhìn hắn mà sợ hãi, khi hắn tức giận có sức mạnh thật đáng sợ. Kin đứng dậy nói:

-Tôi sẽ thay tim cho nó, đứa em gái đáng thương của tôi, nó đã phải chịu khổ nhiều rồi, đến khi thành công và có hạnh phúc thì lại gặp phải chuyện này, tôi nhất định phải để nó sống.

Mọi người ngạc nhiên nhìn Kin, Harry phản đối:

-Không được, nó sẽ không bao giờ đổi mạng của cậu để cứu mạng mình đâu, cậu là anh trai con bé mà không hiểu à???

-Nhưng mà….. –Anna

-Hơn 7 tỉ người trên trái đất này, chắc chắn sẽ có một người có tim phù hợp với nó. –Ken

-Dù là ai đi chăng nữa, tôi cũng sẽ lấy bằng được.

Hắn nói, hai tay nắm chặt tới mức bật máu, mọi người nhìn hắn sợ hãi.

Tại chỗ của nó

-HA….HA….HA….Vẫn còn nhận ra tao sao??

Bà Rose cười lớn, khuôn mặt của nó chuyển sang lạnh như tảng băng, xung quanh tỏa ra hàn khí đang sợ. Nó nói:

-Sao có thể quên được chứ, mặt ai tôi cũng có thể quên nhưng riêng mặt bà tôi sẽ luôn luôn khắc cốt ghi tâm. Mà hình ảnh của bà cũng phải thay đổi rồi nhỉ???

“CHÁT”

-MÀY CÒN DÁM NÓI NỮA À??? CHÍNH MÀY ĐÃ GÂY NÊN CHO TAO VẾT SẸO NÀY, CHÍNH MÀY ĐÃ LUÔN PHÁ HOẠI CUỘC SỐNG CỦA TAO. GIA ĐÌNH TAO ĐANG YÊN ỔN, MÀY TỰ NHIÊN LẠI XUẤT HIỆN LÀM GÌ ĐỂ HAI ĐỨA CON GÁI TAO, MỘT ĐỨA BỊ GIẾT, MỘT ĐỨA HẬN TAO ĐẾN XƯƠNG TỦY. VÀ TAO PHẢI CHỐN CHUI CHỐN RỦI THẾ NÀY

Bà Rose tát mạnh vào mặt nó và giận dữ hét lên, nó nhếch mép cười khinh bỉ:

-Chính bà mới là người phá hoại gia đình của tôi, chính bà đã giết mẹ tôi, chính bà đã chia cắt ba cha con tôi những 12 năm. Chính bà đã tự tay giết hại con bà, bà còn đổ lỗi cho ai được nữa, người đời từng nói “hổ dữ không ăn thịt con” mà bà lại giết hại chính con gái ruột của mình. Bà không bằng cả loài cầm thú….

“CHÁT”

Nó chưa nói xong bà Rose đã giơ tay lên tát mạnh vào mặt nó, máu từ miệng rỉ ra, bà ta tức giận:

-Con khốn, đến nước này mà mày vẫn còn dám chửi tao à???

-Con người sớm muộn gì cũng chết, chết sớm hơn một ngày có làm sao đâu. Mà bà nghĩ giết tôi thì bà sẽ được sống yên à?? –Nó cười

-HA…HA…HA…. Tao quên mất, mày là sát thủ Angel Ice, đại tỷ của B&W, tao giết mày thì chỉ có con đường chết (bà ta ra vẻ sợ hãi nhưng chợt thay đổi khuôn mặt). Mày chỉ tao sợ chắc, tao đã có gan bắt mày sao lại không có gan đối đầu với đám người vô dụng đó chứ.

Nó cười, một nụ cười khinh bỉ dành cho người đàn bà độc ác:

-HA…HA….HA…. Đám người vô dụng ư?? Hóa ra bà không có cả gan đấu với đám người vô dụng đó mà lại phải sống chui sống lủi thế này à??? Xem ra bà còn vô dụng hơn cả đám người bà nói.

“CHÁT”

-CÂM MIỆNG LẠI.

Bà Rose tát mạnh vào mặt nó, nó ngẩng mặt hết nhìn bà ta đầy căm phẫn, ánh mắt sắc lạnh gần như soi thấu tâm gan của bà ta khiến bà ta bát giác rùng mình. Bà Rose lấy chiếc roi da ra và nói:

-Trước khi chết nên tận hưởng cuộc sống một chút nhỉ??

-Đừng nói nhiều, muốn giết cứ giết, tôi không phải loại người tham sống sợ chết như bà. –Nó

-Được thôi, vậy tao sẽ cho mày toại nguyện.

Bà ta dứt lời, cầm roi lên và đánh không ngừng vào nó, những vết đánh hằn lại trên tay nó, máu dỉ ra

………………

10 phút sau

Người nó đầy những vết thương dài của dây da hằn lên, những vết màu đỏ dài, chảy rất nhiều máu, nó nhăn mặt đau đớn. Bà ta vứt chiếc roi da, nói:

-Mày không muốn biết người bắt mày đến đây thực sự là ai à??

-Layla, không phải là con nuôi của bà sao?? –Nó

-Đúng vậy, nó là người của tao, n thân phận của nó là ai thì…………

Bà Rose cười gian xảo. nó nhăn mày, bà ta nói:

-Ừm xem nào, con bé sinh ngày 31/1 nhóm máu AB RH-, IQ 240, mày không thấy lạ à???

Nó im lắng suy nghĩ, chợt nó ngẩng đầu lên:

-Không lẽ Layla là……

-HA…HA…HA…. Cuối cùng cũng đoán ra rồi à???

Bà Rose cười lớn, nó ngạc nhiên, nói:

-Tại sao bà làm vậy???

-Còn cách trả thù nào tốt hơn là cho chính chị gái mày giết mày chứ?? –Bà Rose

-Sao bà lại có được Layla?? –Nó

-HA…HA….HA…..

Bà Rose cười to rồi kể lại

………

Flash Back

17 năm trước

Ba nó ngồi gục trước phòng phẫu thuật, một vị bác sĩ khoảng 35t bước ra, ba nó chạy tới, nhìn bác sĩ với ánh mắt đầy mong đợi, vị bác sĩ đó cười tươi:

-Chúc mừng ngài, phu nhân sinh một cặp song sinh, sức khỏe của phu nhân đã ổn định và được đưa vào phòng hồi sức rồi. Nhưng……

-Nhưng cái gì?? –Ba nó lo lắng.

-Đứa bé gái sinh ra đầu tiên do thiếu nước đã mất từ lúc còn ở trong bụng, chúng tôi không còn cách nào khác…..

Vị bác sĩ kia nói rồi bước đi, chân ba nó như chết tại chỗ, nhưng ông vẫn cố gắng vào phòng bệnh nơi mẹ nó đang nằm. Mẹ nó tỉnh dậy, tay đang ôm đứa con gái bên cạnh, nhìn thấy ba nó thì cười nói:

-Anh yêu, hãy nhìn xem này, con gái của chúng ta đáng yêu quá!!

Ba nó đi tới, nhìn đứa bé trên tay và mỉm cười, mẹ nó ngước nhìn ba nó và hỏi:

-Anh ơi, anh sao vậy?? Mà anh hỏi bác sĩ đi, đứa còn lại đâu rồi??

-Em hãy thật bình tĩnh nghe anh nói. –Ba nó ngồi xuống cầm tay mẹ nó

-Có chuyện gì vậy?? –Mẹ nó

-Do thiếu nước mà một đứa đã mất ngay từ khi còn ở trong bụng….. –Ba nó

-KHÔNG THỂ NÀO, SAO CÓ THỂ NHƯ VẬY CHỨ?? CON GÁI CỦA EM, NÓ CÒN CHƯA ĐƯỢC SỐNG NGÀY NÀO, CHƯA TỪNG MỘT LẦN NÀO NHÌN THẤY ANH NĂNG MẶT TRỜI MÀ……

Mẹ nó bất ngờ, vừa nói vừa khóc, ba nó vội ôm lấy mẹ nó và nói:

-Em đừng quá kích động!!! Em vừa sinh xong nên còn yếu lắm. Em kích động quá sẽ ảnh hưởng đến vết thương đó.

Mẹ nó gật đầu, ba nó từ từ buông mẹ nó ra, ông nói:

-Em nghỉ ngơi đi, con cứ để anh chăm sóc.

-Vâng. Mà Kin đâu anh?? –Me nó

-Kin đã có vú chăm rồi, em không phải lo lắng.

Ba Kin bồng đứa bé rồi đi ra.

Tối hôm đó

Bà Rose đứng ở bãi đỗ xe phía sau của bệnh viện, nơi đây rất ít ngươi lui tới và không có camera chống trộm. Một vị bác sĩ lén lút mở cửa rồi bước ra và đi tới chỗ bà Rose, tay ông ta bồng theo một đứa trẻ, bà Rose nói:

-Là đứa bé này à??

-Đúng vậy?? Đứa trẻ này là con của vợ chông ông James. –Bác sĩ

-Ông làm tốt lắm.

Bà Rose lấy từ trong xe ra hai vali loại to, bà ta nói:

-Tiền của ông đây, 10000000$ tiền mặt, với số tiền này ông có thể sống cả đời mà không bao giờ phải nhìn thấy bệnh nhân nữa.

-Được rồi, nhưng hãy chăm sóc đứa bé này thật tốt. Nó không có tội gì. –Bác sĩ

-Không cần ông nhắc. Nhưng chuyện này tuyệt đối ông không được nói cho ai biết. Nếu không…. –Ba Rose

-Chắc chắn rồi.

……………

End Flash Back

-THÌ RA CHÍNH BÀ ĐÃ CHIA RẼ CHỊ EM TÔI. –Nó tức giận

-Đúng vậy, là tao đó.

Bà Rose nói, nó tức giận cố gỡ dây trói ra nhưng vô dụng, bà Rose nâng cằm nó nói:

-Đừng phía sức vô ích, sẽ nhanh thôi, tao sẽ cho mày đoàn tụ với bà mẹ của mày. ĐỪNG HẬN TAO NHA, LỖI LÀ DO MÀY, TAO CHỈ TRẢ LẠI THÔI. LÃNH HÀN THIÊN BĂNG!!!

Bà ta nói rồi đi ra ngoài, nó tức giận nhìn theo.

Tại bar Hell

-Cái con nhóc này, nó đi đâu không biết?? Gọi điện thì không nghe máy. –Ryan

-Hay là Sarah gặp phải chuyện gì rồi?? Mẹ em vẫn chưa bị bắt, không biết trừng bà ấy đã bắt Sarah đi rồi!!! –Ngọc Diệp

-Có thể lắm, cả Layla cũng không thấy đâu, không chừng…..

Ken nói, hắn đứng dậy, Kin thấy vậy hỏi:

-Mày định đi đâu vậy???

-Đi tìm Sarah. –Hắn

-Tao đi cũng mày. –Kin

-Cả tôi nữa.

Harry, Victor và Nhật Nam đồng thanh. Hắn gật đầu. Chợt hắn dừng lại, cầm điện thoại lên và nói:

-Ai??

-Tôi, Layla đây. Sarah đang bị bắt, anh hãy mau tới đây đi.-Đầu dây bên kia nói

-CÁI GÌ?? BỊ BẮT?? CÔ ĐANG Ở ĐÂU??? -Hắn lo lắng

-Ở đây không có địa chỉ rõ ràng, tôi sẽ gửi ID của máy phát tín hiệu mà tôi đã gắn trong người Sarah cho anh. Mau bảo Falco tìm ra đi, hãy nhanh lên, không Sarah sẽ bị nguy hiểm đấy.-Layla

-Sao cô lại nói cho tôi biết?? Không phải chính cô đã bắt Sarah sao??? -Hắn

-Chuyện dài lắm, tôi sẽ giải thích sau, các người hãy mau tới đây đi.-Layla

-Khoan đã, có phải cô là …… -Hắn

- ……… (im lặng một hồi rồi mới trả lời) Snow.-Layla

Đầu dây bên kia đã cúp máy, hắn vội vứt điện thoại cho Thiên Bảo và nói:

-Sarah đã bị bắt, hãy mau tìm ra chỗ cô ấy, ID của máy phát tín hiệu trong này.

Mọi người bỗng thay đổi sắc mặt, Thiên Bảo vội lôi máy tính ra và ấn không ngừng. Chợt anh đứng dậy và nói:

-Đi thôi.

Tất cả mọi người đều vội chạy theo.

Tại chỗ nó

Nó nhăn mặt đau đớn, mồ hôi chảy đầm đìa, mặt trắng bạch không còn giọt máu.

Layla chạy vào, vội đưa thuốc cho nó uống, sau khi cơn đau giảm dần, nó nhìn Layla nói:

-Sao cậu có nó??

-Tôi thấy lọ thuốc trong túi của cậu, thuốc mới lấy 2 ngày trước mà vơi đi gần một nửa nên tôi nghĩ cậu cần nó, tôi đã mang theo. –Layla

-Sao cậu lại làm vậy?? –Nó

-Tớ đã nghe hết rồi, mọi chuyện boss và cậu đã nói với nhau. –Layla

-Vậy là cậu đã biết…..

Nó cúi đầu xuống, Layla lao tới ôm lấy nó:

-Đúng vậy, chị đã biết mọi chuyện, chị xin lỗi đã làm hại đến em. Em đừng lo lắng, chị đã gọi điện cho King rồi, bọn họ đang sẽ tới đây nhanh thôi.

-Chị đừng nói vậy, tất cả đều do người phụ nữa kia lừa chúng ta. –Nó

-Chị sẽ cởi trói cho em, chúng ta sẽ thoát khỏi nơi này.

Layla vội cởi trói cho nó, hai người chạy ra, đi đến cầu thang thoát hiểm thì gặp bà Rose cũng với rất nhiều người đứng chặn ở đó. Bà ta nhìn nó rồi nhìn Layla, mỉm cười nói:

-Hai đứa đi sớm thế, ta còn chưa kịp tiếp đãi gì mà.

……………
Chương trước Chương tiếp