Thiên Thần Băng Giá - Angel Ice

Angel Ice - Chương 7

Tác giả:
Thể loại: Truyện Teen,
Chương trước Chương tiếp
Nó nhìn hắn cười nửa miệng rồi bỏ đi, đi đến hành lang gần cửa lớp thì gặp Kin, anh thấy nó vui mừng định chạy ra chỗ nó nhưng nó lạnh lùng đi qua anh mà không quay lại nhìn, cứ như là người lạ, bỗng nhiên anh cầm tay nó nói:

-Sao em lại làm như không quen biết anh vậy?

Nó lạnh lùng gạt tay nó ra khỏi tay anh, vừa đi đến cửa lớp nó dừng lại, nhìn anh và nói:

-Thì đúng là tôi không quen anh mà!!!

Câu nói của nó như ngàn mũi dao đâm vào tim anh, khiến tim anh vỡ vụn thành nhiều mảnh nhỏ, anh đứng nhìn nó vào lớp mà không nói được gì. Anh dựa người vào lan can nghĩ “tại sao em lại thay đổi nhiều như thế??? Cô bé hồn nhiên của anh đâu rồi??? tại sao mới 10 năm không gặp mà em lại lạnh lùng như thế??? Có phải vì chuyện đó không???...” Rất nhiều câu hỏi lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, anh muốn nó trả lời tất cả câu hỏi của anh, nhưng …. Anh buồn bà + đau đớn quay lưng đi thẳng về phía lớp học. Anh như thế nó cũng đau có vui, nó buồn lắm, đau lắm nhưng đây chưa phải là lúc nó vui vẻ nhận anh được, bây giờ quan trọng nhất với nó là trả thù, chỉ có trả thù xong thì nó mới có thể như trước đây.

Hắn ngủ dậy, cảm thấy chán nản không muốn vào lớp nữa nên lái xe đến bar. Nó vào trong lớp, ngủ ngon lành, thì bỗng nhiên bà cô gọi tên nó làm nó bực mình, nhìn thẳng vào mặt bà cô với ánh mắt lạnh lùng, bà cô cảm thấy lạnh sống lưng nhưng vẫn hất mặt nói:

-LÃNH HÀN THIÊN BĂNG!!!! Sao em lại ngủ trong giờ của tôi???

Nó nhăn mặt, rùi gục đầu xuống bàn trả lời bằng giọng lạnh tanh:

-Có vẫn đề gì không?

Bà ta thấy thái độ của nó, đầu bốc khỏi quát:

-EM TƯỞNG MÌNH ĐẠT ĐƯỢC HỌC BỔNG LÀ GIỎI LẮM À??? CÓ GIỎI THÌ EM HÃY GIẢI HẾT BÀI TẬP TRÊN BẲNG RÙI TÔI SẼ CHO EM NGỦ.

Nó ngẩng đầu dậy, liếc một lượt trên bảng rùi gục mặt xuống bàn đáp:

-Bài 1 bằng 0, bài 2 bằng 37xy 3^5 19/2y, bài 3 bằng 26/3 163xy, bài 4 rỗng, bài 5 2xy/3.

-HẢAAAAAAA????

Nó nói xong cả lớp đồng thanh, trố mắt nhìn nó, cằm tí rớt xuống đất, bà cô vội vã chạy lên lấy giáo án ra xem, một học sinh mạo dạng hỏi:

-Thế nào cô, có đúng không ạ??

-Đ … đú … đún … đúng. Bà cô lắp bắp.

-KHÔNG THỂ NÀO!!!??? Cả lớp đồng thanh hét lớn lên.

Cả lớp xôn xao, ai cũng ngạc nhiên về nó. Anna và Mary biết quá rõ nó nên nhìn cả lớp đang nhốn nháo thì mỉm cười, Kelvin há hốc miệng, cằm rớt luôn xuống đất, cậu gần như không tin vào mắt + tai mình. Kin thắc mắc nên quay sang hỏi Mary:

-Sao con bé giải nhanh vậy??

Mary nhìn anh, nháy mắt rồi mỉm cười nói:

-Anh đừng coi thường Sarah nha, nó không phải con người đâu!!

Kin ngỡ ngàng không tin được vào tai mình, anh quay sang hỏi Mary:

-Thế là sao??

Mary vỗ lưng anh, giọng trêu đùa nói:

-Thì làm gì có người nào giải nhanh như nó đâu!!?? Nó không còn là Thiên Băng của trước kia đâu nha!!! Nó không phải dạng vừa đâu, vừa vừa vừa vừa vừa đâu, nó không phải dạng vừa đâu, vừa vừa vừa vừa đâu, không phải dạng vừa đâu, vừa vừa vừa vừa vừa đâu, nó không phải dạng vừa đâu, vừa vừa vừa vừa đâu... hì hì. -Mary vừa hát vừa đung đưng ngón tay theo nhịp.

Nhìn động tác hết sức đáng yêu của Mary, Kin cảm thấy tim anh đạp nhanh hơn, cả người hơi nóng.

REENG … REENG … REENG …

Tiếng chuông bao hiệu kết thúc giờ học vang lên, tất cả học sinh ùa ra. Nó đeo headphone rùi thong thả đi bộ về, Mary và Anna thì leo lên chiếc Lamborghini Aventador Roadster của họ về phóng thẳng về biệt thự.

Nó về đến nhà thì mệt mỏi lên phòng, tắm, thay đồ và lăn đùng trên giường và thiếp đi, 1 lúc sau điện thoại vang lên, nó mệt mỏi mở mắt, vơ lấy cái điện thoại đang ở trên giường rùi bấm trả lời, đầu dây bên kia cất tiếng chào:

-Tiểu thư.

-Có chuyện gì?

-Chúng tôi vừa nhận được tin, họ sẽ sớm nhập học trường Royal ạ.

-Hừm, thôi được rùi, tiếp tục theo dõi họ đi, có chuyện gì hãy báo lại ngay cho tôi.

-Vâng, thưa tiểu thư.

Nó tắt điện thoại, mắt nhìn ra cửa sổ, đôi mắt tím nhìn hờ ra ngoài cửa sổ, nó nhếch mép cười và thầm nghĩ “ĐẾN LÚC CHÚNG TA GẶP NHAU RÙI ĐO”.
Chương trước Chương tiếp