Thiên Thần Băng Giá - Angel Ice

Angel Ice - Chương 54

Tác giả:
Thể loại: Truyện Teen,
Chương trước Chương tiếp
Kin tức giận xông tới xốc áo Ken lên, quát to:

-Anh làm vậy là sao?? Tại sao anh lại tấn công bọn này??

Ken cúi đầu gầm xuồng không nói gì, Kin tức giận thả Ken ra thô bạo, Bảo Ngọc nói:

-Các người không phải hỏi anh ấy nữa, anh ấy làm vậy vì tôi.

Back Flash

-Cô hẹn tôi ra đây có chuyện gì?? –Ken đóng cửa sầm cửa xe lại, nhìn cô gái trước mặt.

-Không có chuyện gì tôi cũng không kêu anh ra được à?? –Bảo Ngọc.

-Có chuyện gì cô mau nói đi, tôi không có nhiều thời gian đâu?? –Ken nhíu mày khó chịu.

Bảo Ngọc tiến tới gần sát người Ken, chỉnh lại cavat tháo lỏng trên cổ anh và áp sát tai anh khiến anh ngạc nhiên, người nóng rực, tim đập nhanh, cô nói:

-Tôi muốn anh Minh Quân đây giúp tôi tấn công bang Angel và Nguyễn Hà Nhật Linh được chứ???

Câu nói tạo báo làm Ken ngạc nhiên, mặt anh tối sầm lại, anh đẩy cô ra và nói:

-Cô nghĩ là tôi sẽ giúp cô hại bạn mình sao???

Bảo Ngọc mỉm cười quyến rũ khiến Ken đơ người, cô cầm cavat anh kéo sát vào người cô, nói nhỏ nhẹ bên tai anh:

-Vì tôi biết anh sẽ giúp tôi mà!! Anh sẽ không để tôi chết đâu, đúng không??

Ken ngẩn người, suy nghĩ một hồi rồi anh gật đầu đồng ý, Bảo Ngọc mỉm cười thỏa mãn.

6 người bọn nó ngạc nhiên, nó theo chiếc đồng hồ to bản ra, điều chính một chút nó đã biến thành khẩu súng mini, nó chĩa súng vào Ken, mọi người ngạc nhiên nhìn nó, nó nói giọng bình thản như không có chuyện gì xảy ra:

-Anh đồng hành cùng tôi cũng đã được 10 năm rồi, chắc anh hiểu rõ người phản bội đối với tôi có hình phạt nào??

-…. –Ken ngạc nhiên nhìn nó.

-Và tất nhiên, bất cử là ai cũng không có hai chứ “ngoại lệ” kể cả anh đó, Ken à?? –Nó.

Ken nhắm mắt hứng chịu hình phạt, Anna và Mary vội ngăn nó lại, Mary nói:

-Đừng, Sarah, đây là lần đầu và anh ấy cũng giúp mày nhiều rồi, coi như những lần đó bù cho lần này đi.

-Chắc hai cậu cũng biết, người cản trở tôi sẽ như thế nào đúng không??

Nó chừng mắt, hai người kia cùng lúc bỏ ra, nó tiếp tục chĩa súng về phía Ken, mọi người quay mặt ra hướng khác, Ken nhắm mặt chịu đựng. Một lúc sau, không thây tiếng súng nổ, mọi người quay lại thì đã thấy nó nhưng chĩa súng về phía Ken mà là phía Bảo Ngọc, mọi người ngạc nhiên, cô ta đang chợn tròn mắt ngạc nhiên và sợ hãi, nó nói:

-Tôi quên không nói, tôi sẽ giết kẻ thù trước rồi mới đến kẻ phản bội.

“PẰNG”

Vừa dứt lời thì nó nổ súng, một người ngã xuống, dòng màu đỏ tươi ở ngực chảy ra. Nó nhíu mày, 5 người kia hét to:

-KEN!!!

Lúc tiếng súng nổ, Ken đã liều mình ra đỡ đạn cho Bảo Ngọc, Bảo Ngọc vội đỡ anh, mọi người chạy tới (trừ nó và hắn), Kin nhìn vào vết thương và nói:

-Mau đưa Ken tới bệnh viện.

-Khoan đã, đằng nào thì anh ta cũng phải chết, chết sớm hơn cũng có sao đâu, quan trọng bây giờ là tôi muốn giết cô gái làm cho anh ta phản bội lại tôi. Hai người có gì nói thì hãy nói đi, tôi không có nhiều thời gian đâu.

Mọi người nhìn nó, giờ thì họ đã hiểu tại sao nó lại thêm từ Ice vào tên của nó, nó quá lạnh lùng, trái tim giống như đóng băng vậy. Ken khó khắn nói:

-Cô …không sao chứ??

-Tại sao anh lại cứu tôi?? –Bảo Ngọc.

-Vì tôi không muốn nhìn thấy cô chết, Sarah, tôi hiểu rõ con bé mà, nó muốn giết ai thì người đó nhất định không sống được đâu. –Ken.

-Vậy thì tại sao anh lại giúp tôi chống mấy người này, anh biết rõ mình làm thế sẽ chết mà. –Bảo Ngọc

-Tôi không muốn cô bị thương, hơn nữa tôi cũng muốn ít nhất một lần cùng cô làm việc gì đó và không muốn nhìn cô làm chuyện sấu. –Ken.

-Vì…vì…sao anh lại tốt với tôi như vậy?? Anh biết rõ tôi là kẻ thù của anh mà. –Bảo Ngọc ngạc nhiên.

-Có lẽ tôi đã sai, khi để kẻ thù bắt giữ trai tim mình như vậy…. –Ken cười nhạt.

-Anh nói vậy là sao?? –Bảo Ngọc.

-Bảo Ngọc….tôi yêu cô mất rồi. –Ken nói rồi vươn người dậy nhưng không được.

-Vậy thì chúng ta hãy thành đôi ở thế giới bên kia nha.

Cô đặt lên môi Ken nụ hôn nhẹ nhành, rồi rút từ trong người ra con dao sắc nhọn đâm vào bụng anh, anh đau đơn nhíu máy, cô tiếp tục đâm vào bụng mình., hai người ngã gục xuống. Mọi người này giờ ngạc nhiên, chưa hiểu chuyện gì xảy ra, đột nhiên hắn nói to:

-Mau đưa hai người họ đến bệnh viện.

Câu nói của hắn làm mọi người bừng tỉnh, nó vội chạy đến chỗ Ken, lay lay người anh, nước mắt trào ra:

-Ken, Ken anh tỉnh lại đi, em xin lỗi, đang lẽ ra em không nên làm như vậy, anh mau tỉnh lại đi.

Mọi người nhìn nó ngạc nhiên, sao đột nhiên nó lại thay đổi như vậy, Kin chạy tới đỡ nó dậy, mọi người đưa hai người tới bệnh viên.

Tại bệnh viện nhà hắn

Cánh cửa phòng cấp cứu đóng lại, mọi người quay lại nhìn nó, hai chân nó như không còn sức lực, ó quà gục xuống đất, Kin vội chạy lại đỡ nó, anh nói:

-Anh Ken sẽ không sao đâu mà, em đừng lo.

Nó im lặng, nhìn về phía cánh cửa phòng cấp cứu, mọi người nhìn nó, họ có thể thấy được nó lo cho Ken đến mức nào.

10 phút sau, một y tá từ phòng cấp cứu, mọi người chạy tới, nó vội đứng dậy và hỏi:

-Anh ấy và Bảo Ngọc sao rồi???

-Hai người bị thương rất nghiêm trọng và bị thiếu máu, chúng tôi cần làm phẫu thuật cho hai người này nhưng bệnh viện đang không có đủ máu làm phẫu thuật cho chàng trai. Ai có máu cùng nhóm với cậu ây không?? –Y ta nói.

-Kennhóm màu gì?? –Kelvin

-Chàng trai nhóm AB –Y tá.

-Tôi có cùng nhóm máu với Ken. –Kelvin nói.

-Mời cậu theo tôi đi xét nghiệm.

Y ta nói và đi, Kelvin kia đi theo, nó cúi gằm mặt xuống đất.

6 giờ sau

Cuối cùng thì cánh cửa phòng phẫu thuật cũng mở ta, hai vị bác sĩ bước ta, 5 người vội chạy tới, nó ngồi gục đầu xuống, Kin hỏi:

-Ken thế nào rồi???

-Viên đạn trúng vào phổi, cũng may là viên đạn nhỏ hơn bình thường, nên không gây nguy hiểm đến tính mạng, nhưng vất thương ở bụng thì rất nghiêm trọng, mất ít nhất 2 tuần để hồ phục, mọi người nên nói với bệnh nhân và ít vận động, nếu không vết thương sẽ rách miệng, rất nguy hiểm. –Bác sĩ nói rồi đi.

-Khoan đã, còn cô gái thì thế nào?? –Nó lo lắng.

-Chúng tôi thành thật xin lỗi, mặc dù đã cố gắng nhưng vết thương rất nghiêm trọng, cô ấy đã không qua khỏi. –Vị bác sĩ còn lại nói rồi đi.

Nó quỳ gục xuống đất, mọi người ngạc nhiên, nó chạy đi, Kin định chạy theo nhưng hắn ngăn lại, nhìn ý nói “để tôi”.

Nó chạy ra đến cổng bệnh viện thì hắn giữ nó lại, nó vung tay hắn ra và nói:

-Anh buông ra, hãy để tôi yên.

-Tôi sẽ đưa em tới một nơi, em sẽ thấy khá hơn đấy.

Hắn nói rồi lôi nó đi, nó đi theo, hắn đưa nó lên chiếc xe Audi của hắn và đến bãi cỏ lau lần trước, nó quay sang hắn:

-Anh đưa tôi đến đây làm gì???

-Nơi này sẽ khiến em dễ chịu hơn, em từng nói thế mà, đúng chứ?? –Hắn nói rồi ngả lưng xuống cỏ.

Nó ngồi xuống, nhìn vào những cây cỏ lau đang nghiêng minh theo gió, một hồi lâu sau, nó nói:

-Cảm ơn.

-Em vừa nói gì vậy?? –Hăn giật mình ngồi dậy, hỏi lại nó.

-Tại sao em lại chạy đi?? Ken cậu ấy đã không sao rồi mà, lỗi đâu phải hoàn toàn do em. –Nó im lặng, hắn nói tiếp

Nó khựng người lại, mặt tối sầm, hắn ngạc nhiên, nó nói:

-Chính tôi là người khiến anh anh ấy bị thương nặng như vậy, khó khăn lắm anh ấy mới tìm được người mình thích, vậy mà tôi lại chia rẽ hai người họ, hơn nữa ….chính tôi đã giết hại Bảo Ngọc.

-Vết thương em làm cho Ken cũng đâu nghiêm trọng, vết thương còn lại là do Bảo Ngọc gây ra, không phải do em. Còn chuyện của Bảo Ngọc…. tôi sẽ đưa em đến một nơi.

Hắn nói rồi kéo hắn đi, họ đi tới bệnh viện, tiến vào gặp ông bác sĩ đã phẫu thuật cho Bảo Ngọc, ông bác sĩ ngạc nhiên:

-Cậu…cậu chủ.

-Ông hãy mau nói cho tôi biết sự thật về cô gái ông vừa làm phẫu thuật. –Hắn nói, giọng đáng sợ.

-C…cậu nói gì lạ vậy? Chẳng phải tôi đã nói cô ấy chết rồi sao?? –Ông bác sĩ sợ hãi.

-Ông không giấu được tôi đâu, trước khi tới đây tôi đã quan sát vết thương đó rồi, nó không sâu tới mức mất mạng đâu. Hơn nữa…thái độ của ông vừa nãy rất kì lạ, nếu không muốn bị đuổi việc thì hãy mau nói đi.

Hắn nói làm ông bác sĩ ngạc nhiênvà run sợ trước lời hăm dọa của hắn, ông im lặng suy nghĩ một lúc:

-Cậu chủ nói đúng, vết thương của cô ấy không nghiêm trọng như tôi đã nói, khi đưa vào phòng phẫu thuật thì cô ấy đã tỉnh lại, cô ấy chía súng vào chúng tôi và yêu cầu chúng tôi nói với các vị là cô ấy không qua khỏi.

Hắn nhìn sang nó, cơ mặt nó giãn ra, nó đã đỡ lo lắng hơn, hắn nói:

- Bây giờ tôi có việc cần đi ngay, tôi không muốn chuyện tượng tự xảy ra một lần nào nữa, nếu không, ông chuẩn bị ra đường ăn xin đi. (rồi quay sang nó) Chúng ta đi thôi.

Nó gật đầu, hắn và nó ra khỏi căn phòng, ông bác sĩ bên trong thở phào nhẹ nhõm.

-Chuyện của Ken và Bảo Ngọc, em định thế nào?? –Hắn.

-King này, chuyện vừa rồi, anh đừng nói với ai được không?? –Nó

-Sao vậy?? –Hắn.

-Nếu cô ta muốn chúng ta nghĩ là cô ta chết rồi thì hãy để cô ta được như vậy, hơn nữa…tôi cũng không muốn chuyện này trở nên rắc rối, anh giúp tôi được không?? –Nó nói như cầu xin.

-Được rồi. –Hắn.

Tại phòng bệnh của Ken

-Mọi chuyện thế nào rồi?? –Hắn và nó bước vào, hắn nói.

-Vẫn chưa tỉnh. –Kin lắc đầu.

Nó bước tới chỗ Anna và Mary đang ngồi, hai cô gục đầu xuống, nó vỗ vai 2 cô nói:

-Bọn mày đánh cũng mệt rồi, về nhà đi nghỉ đi, ở đây có tao rồi. Anh hai và Kelvin đưa hai cô ấy về nhà đi.

-Có ổn không, em cũng mệt rồi mà. –Kin

-Em không sao đâu, mọi người về đi, em muốn ở lại với Ken. –Nó

-Vậy em ở lại cẩn thận nha, có chuyện gì gọi cho mọi người nha.

Kin nói, nó gật đầu, mọi người ra khỏi phòng.

Sáng hôm sau

-Sarah à, em có đói không, anh có mua bánh đến cho em nè.

Kin nói và cùng mọi người đi vào thì thấy nó nằm gục bên cạnh giường Ken và nắm chặt lấy tay Ken, anh đi tới nhìn nó mỉn cười, bỗng nhiên người Ken động đây, mắt anh mở ra, mọi người đi tới chỗ Ken, Anna nói:

-Cuối cùng bạch mã hoàng tử ngủ trong rừng cũng tỉnh lại rồi.

-Anh cảm thấy thế nào rồi, còn đau không?? –Kin

-Lần sau bỏ cái tật dại gái đi nha. –Kelvin

Ken mỉm cười, anh định ngồi dậy thì chợt nhân nha tay mình nặng nặng, anh nhìn xuống thì thấy đang nằm gục xuống gường và nắm chắt lấy tay anh, Ken ngạc nhiên nhìn mọi người, Kin nói:

-Con bé lo cho anh lắm, nó ở đây với anh xuốt từ tối qua đó.

Ken mỉm cười nhìn nó, nó nhíu mày rồi tỉnh dậy, nhìn thấy Ken nó vội ôm chầm lấy anh, nói:

-Cuối cùng anh cũng tỉnh lại rồi, vậy mà em tưởng anh sẽ rời xa em.

Ken ngạc nhiên, chẳng phải nó giận anh lắm sao, sao bây giờ lại…. Ken hỏi nó:

-Thiên Băng, em không giận anh à??

-Anh Ken, em xin lỗi vì đã làm vậy với anh, em không hiểu được cảm giác của anh, em xin lỗi. –Nó ôm Ken chặt hơn.

-Á… khoan đã…em bỏ anh ra, anh đau.

Ken kêu lên, nó quên mất là Ken đang bị thương và vội bỏ Ken ra, Ken xoa đầu nó và nói:

-Ngốc, dù có chuyện gì đi nữa, anh cũng sẽ không bao giờ làm hại em đâu, bảo bối của anh. Mà chuyện vừa xảy ra, anh xin lỗi Anna và Mary nha.

-Không sao đâu, dù gì mọi chuyện cũng ổn rồi mà. –Mary cười.

-Chỉ cần hai người làm hòa là tụi này vui rồi. –Anna

Ken cười, anh chợt nhớ ra điều gì đó, hỏi:

-Còn Bảo Ngọc, cô ấy sao rồi??

Mọi người im lặng, Kin lắc đầu nhẹ, chỉ cần như thế Ken cũng đã hiểu, mặt anh tối sầm lại, nó nói:

-Em xin lỗi, khó khăn lắm anh mới tìm được người phù hợp vậy mà em lại giết cô ấy.

Ken im lặng một hồi, chợt anh búng vào chán nó làm nó đau điếng, anh nói:

-Em nói cứ như từ trước tới giờ anh “ế” không bằng, người chết thì cũng chết rồi, mọi người phải vui vẻ lên chứ.

-Đúng vậy, bây giờ thì mời mọi người ăn.

Gin đạp cửa bước vào, trên tay xách đầy đồ ăn và đặt lên bàn, Ken ngạc nhiên hỏi:

-Anh định cho em ăn tới đầu thai luôn à??

-Ai cho chú em ăn, đây là của mọi người, còn của chú em là cái này.

Gin lỗi ra một chiếc hộp và mở bên trong ra, mọi người ngạc nhiên:

-Cháo.

Miệng Ken giật giật, cũng lâu lắm rồi anh không ăn thứ này, nhớ lại hồi nhỏ anh gét là “cháo”. Gin vỗ vai Ken:

-Ráng ăn cho khỏe nha, anh không kiêm hết cả việc của chú được đâu.

-Không…….em không ăn cháo đâu.

Ken hét lên, mọi người cười lớn, nó thì nhìn Ken mỉm cười “cũng may là anh không sao??”

2 tuần sau

-Thiên Băng à, anh xuất viện được chưa?? Trong này chán lắm.

Ken than thở nhìn cô gái trước mặt đang tập chúng vào laptop, Mary cũng lên tiếng:

-Phải đó, bác sĩ cũng nói là anh ấy cũng có thể xuất viện được rồi mà.

-Không được, anh ấy còn yếu lắm. –Anna phản đối

-…..

Mọi người cãi nhau ầm ĩ ( trừ nó), rồi đồng loạt nhìn sang nó đợi ý kiến. Gương mặt đang tập chung của nó đột nhiên xuất hiện nụ cười mạ mị đáng sợ “Cuối cùng cũng tìm được rồi”, mọi người nhìn nó sợ hãi, nuốt nước bọt cái ực, nó gập máy tính lại và nói:

-Lát nữa anh có thể xuất viện.

Ken vui mừng, nó quay sang Kin nói:

-Anh hai à, anh là hoàng tử của hoàng tộc đúng không??? Anh có thể giúp em một việc được không???

-Việc gì??? –Kin ngạc nhiên.

-Triệu tập 1 quộc họp vào 3 ngày nữa. –Nó

Kin và mọi người ngạc nhiên, anh suy nghĩ một hồi rồi nói:

-Được rồi, anh sẽ đi làm ngay.

Kin nói rồi đi ra ngoài, mọi người nhìn nó thắc mắc và tò mò, sau đó Ken cũng được xuất viện và quay về nhà nó sống.
Chương trước Chương tiếp