Thiên Thần Băng Giá - Angel Ice

Angel Ice - Chương 52

Tác giả:
Thể loại: Truyện Teen,
Chương trước Chương tiếp
t/g: Giới thiệu nhân vật:

Võ Thiên Kì (Eric): 18 tuổi, cực kì cực kì đẹp trai, ngang bằng với Gin, đậm chất phương Tây, da trắng như men sứ, mũi cao, mắt màu xanh lam, mái tóc màu vàng lãng tử, thân hình to lớn. Vô cùng thông mình, là một coolboy, lạnh lùng, tàn nhẫn, rất chững trạc, cực kì giỏi võ, trung thành, yêu quý nó, là một trong tứ đại hậu pháp của B&W. Thiên tài chế tạo các chất độc hóa học IQ 210. Phó giám đốc tập đoàn Sky đứng top 9

Vũ Thiên Minh (Justin):18 tuổi, đẹp ngang cỡ Eric, mang vẻ đẹp của đứa con lai, mẹ là người Trung Hoa, ba người Pháp, có mãi tóc màu nâu cắt kiểu, da trắng, mũi cao, mắt màu nâu, thân hình to lớn. Vô cùng thông minh, tính cách điềm đạm, chững trạc, cực kì lạnh lùng, khó gần, giỏng võ ngang Eric, yêu quý nó, trung thành, là một trong tứ đại hậu vệ của B&W. Là một thiên tài công nghệ, phát minh ra những thứ máy móc kì, IQ 210. Phó giám đốc tập đoàn Sky.

Cao Thiên Vũ (Rider):18 tuổi, đẹp ngang cỡ Eric và Justin, mang đậm chất phương Đông, có mái tóc màu khói, mũi cao, làn da hơi rám nắng, đôi mắt màu xanh lam, thân hình to lớn, chắc khỏe. Là một tảng băng di động chính gốc, cực kì tàn nhẫn, lạnh lùng, luôn thờ ơ với mọi việc, yêu quý nó, trung thành, là một trong tứ đại hậu pháp của B&W. Là một thiên tài chế tạo vũ khí, IQ 210. Con trai bộ trưởng bộ ngoại giao, phó giám đốc tập đoàn Sky

Hà Thiên Bảo (Bridget):18 tuổi, đẹp hơn hẳn 3 người kia, mang đậm chất phương Tây, có mái tóc bồng bềnh màu xanh lam, cái mũi cao, làn da trắng hơn men sứ, đôi mắt màu hổ phách, thân hình to lớn, khỏe mạnh. Cực kì thông minh, tính cách hòa đồng, dễ gần, có phần hơi trẻ con, cực kì đào hoa, nhưng một khi ai đã động đến những thứ “phạm” của cậu thì biến thành con người khác, lạnh lùng, tàn nhẫn. Cực kì giỏi võ, hơn 3 người kia, vô cũng yêu quý nó, trung thành, là một trong tứ đại hậu pháp của B&W, hacker, thiên tài máy tính, IQ 215. Chủ tịch tập đoàn Sky

Dương Hà Mi (Sophia):17 tuổi, vô cùng xinh đẹp, dễ thương, khuôn mặt đậm chất phương Đông, da trắng, đôi mắt to màu xanh lam, có mái tóc màu vàng dài đến ngang lưng. Vô cũng thông minh, tính cách khá chững chạc, hiểu chuyện, có khả năng nhìn thấu được mọi việc, tốt bụng, hiền lành, cực kì giỏi võ, vô cùng trung thành, là Thánh Cô của tổ chức B&W. Là một cao thủ dùng độc cổ. IQ 190, con gái của ông chủ tập đoàn họ Dương hùng mạnh.

Dương Hà Vi (Helen): 17 tuổi, là em xinh đôi của Hà Mi, chỉ khác 2 điểm là cô có mái tóc màu đỏ xoăn nhẹ và đôi mắt màu vàng. Tính cách thì khác hoàn toan chị của mình, hòa đồng, dễ thương, nhí nhảnh, hồn nhiên, tính tình như trẻ con, đanh đá,… giỏi võ, cực kì quý nó, rất trung thành, là Thánh Nữ của B&W. Có khinh công giỏi (tại chuyên chốn đi chơi), IQ 185.

Vào truyện

Tại Anh Quốc

-Cuối cùng cũng đến Anh quốc rồi, nhớ quá đi.

Anna vươn mình, tham lam hít bầu không khí trong lành ở sân bang dành cho hoàng gia Anh, nó nhìn Anna lắc đầu, Hà Vi đi tới ôm cổ Anna nói:

-Ở Anh quốc thích đúng không bạn?? Mình cũng đã 2 tuần rồi không về Anh quốc.

-Ừm. –Anna cười tươi.

-Chỉ cầm em đừng có bỏ đi chơi lung tung là được thôi mà, có biết bọn anh tìm hai em cực thế nào không?? –Thiên Kì trách móc.

-Lần sau hai em mà còn như vậy nữa là anh sẽ phạt đó. –Thiên Minh chừng mắt.

-Sarah, cứu tụi mình đi, 2 tên kia định bắt nạt mình nè. –Hà Vi sợ hãi nói.

-Này, hai tên kia, tôi sẽ không cho phép anh bắt nạt bạn mới của tôi đâu, Mary, Sarah, 2 cậu đứng về phe của mình chứ?? –Anna hùng hổ đi tới

-Mấy người thôi đi, 3 người im lặng và làm theo những gì tôi nói nếu không muốn bị phạt mang theo bao cát chạy quanh núi 10 lần, Anna nếu không muốn bị bỏ lại thì hãy im lặng.

Nó lạnh lùng nói, 4 người kia im re, nó nói:

-Xe tới rồi, chúng ta đi thôi.

Sau đó mọi người lên một chiếc xe limo màu trắng được nó chuẩn bị từ trước và đến một nơi.

30 phút sau

-Aissi, đây là đâu mà rộng quá vậy, rộng hơn cả dinh thự nhà mình ở Nhật luôn.

Mary đứng chông hông nói, trước mặt họ là cổng của một dinh thự cực kì cưc kì cực kì rộng lớn, nằm giữa khu rừng rộng, xung quanh toàn là cây cối, dinh thự được bao quanh bởi một bức tường cao 3m, phía trên là dây thép gai. Nó chỉ về phía hắn và nói:

-Là nhà của tên kia.

Mary, Anna, Kin, Kelvin, Ken và hắn ngạc nhiên, Ken hỏi:

-Chúng ta đến đây làm gì??

-Rồi mọi người sẽ biết. –Nó nói.

Cánh cổng cao hơn 4m mở ra, mấy người bọn họ đi vào, hiện ra trước mặt họ là một con đường rộng lớn, hai bên là hai hàng rào cây xanh, có điểm vài bông hoa màu trắng bắt mắt, con đường được che phủ bởi tán lá râm mát. Hắn vẫn đang ngơ ngác không biết chuyện gì thì chợt nó đến, dùng cùi chỏ huých vào sườn hắn và nói:

-Thế nào, chắc anh cũng biết nơi này đúng không???

-Tại sao em lại biết nơi này?? –Hắn nghiêm giọng.

-Chúng ta đi vào thôi.

Nó nói rồi đi theo mọi người, hắn cũng đi theo, cánh cổng tự động đóng lại. Anna vừa đi, vừa nhìn xung quanh và hỏi:

-Nơi này rộng bao nhiêu vậy???

-12 km2 với nhiều khu khác nhau. –Nó.

-Chúng ta đi bộ à?? Sao không đi xe vô đây??? –Kelvin.

-Ô nhiễm. –Nó chỉ vào hàng cây và nói.

-Rộng thế này đi bao giờ mới hết, chắc chắn sẽ mỏi chân lắm. –Mary than thở.

-Yên tâm đi cô gái xinh đẹp, anh nguyện sẽ làm hướng dẫn viên đưa em đi.

Thiên Bảo khoác vai Mary khiến cô đỏ mặt và làm cho ai đỏ đỏ mặt tức giân, Kin hùng hổ đi tới kéo cô về phía mình:

-Tôi thách ai giám động vào người của tôi đấy.

-Cậu tưởng tôi không giám chắc, chẳng qua cậu là anh của Sarah nên tôi mới nể mặt cậu thôi. –Thiên Bảo.

-Cứ thử xem…. –Kin xách cổ Thiên Bảo lên.

Mọi người vội can ngăn trước khi hai người đánh lộn, nó lạnh giọng:

-Hai người có thôi ngay đi không??? Còn nữa….mọi người cũng chỉ được đến gặp LEADER ở đây thôi, chứ được đi tìm hiểu hay không là do LEADER quyết định.

-Anh xin lỗi. –Hai người kia dừng lại, nhìn nó đồng thanh nói:

-Sarah, đưa người lạ vào đây liệu có ổn không??? Chỉ sợ là họ …. –Thiên Minh.

-Không sao đâu, họ đều là người quen của LEADER mà, gặp họ chắc ông ấy sẽ vui hơn. –Nó nói.

Sau gần 10 phút đi bộ, cuối cùng họ cũng đến khu nhà chính của dinh thự, là một khu nhà rộng lớn, hoàn toàn làm bằng gỗ, xây theo kiểu nhà cổ ở Trung Quốc.

Thấy nó đến, mấy người đồng loạt cúi đầu cung kính:

-Đại tỷ.

-Được rồi, lui đi, nói với LEADER là có người cần gặp ông. –Nó ra lệnh.

-Vâng. –Mấy người đó nói rồi lui đi.

5 người Kin, Mary, Anna, Ken và Kelvin hồi hộp chờ người được mệnh danh là LEADER của tổ chức B&W; tứ đại hậu vệ và hai cô nàng thánh cô thánh nữ đã tách ra riêng từ lúc trước khi đến đây. Nó nhìn đăm chiêu vào cánh cửa gỗ, hắn nhìn nó, chợt Kelvin lên tiếng:

-Sarah, LEADER là người như thế nào vậy.

Nó quay sang, mỉm cười khiến mọi người ngạc nhiên, nó nói:

-Mọi người cũng biết ông ấy mà, được gặp mọi người chắc ông ấy vui lắm, hơn nữa… cũng đã nửa năm rồi tôi không tới đây, không biết LEADER có nhớ mặt tôi không nữa.

-Con nói cái gì vậy?? Ngay nào ta cũng mong con đến thăm ta đấy, cô bé Angel của ta.

Cánh của mở ra, một người đàn ông gần 70 tuổi với khuôn mặt phúc hậu, trên mặt đã có nết nhăn do tuổi tác, mái tóc đã được chuyển gần hết sang màu trắng.

-Là Angel Ice thưa ông. –Nó sửa lại tên của mình.

-Ngài William/Ông nội. -5 người kia và hắn đồng thanh.

-Ái chà, không ngờ lần này về đây thăm ta cháu lại dẫn nhiều khách về đều thế này, hơn nữa con toàn là người quen, còn dẫn cả thằng cháu quý tử về đây nữa. –Ông hắn quay sang, mới đầu có hơi ngạc nhiên, nhưng rồi cũng cười chào đón khách quý.

-Xin giới thiệu với mọi người, đây là LEADER của B&W. –Nó.

5 người kia ngạc nhiên, họ từng nghe nói đứng sau dòng họ William là một thế lực bí ẩn nhưng không ngờ lại là tổ chức B&W, đặc biệt hơn cả, người đứng đầu dòng họ cao quý này lại là LEADER của tổ chức.

-Ông à?? Có phải ông nợ cháu một lời giải thích không???

Hắn nói, giọng nói nguy hiểm đang sợ, mọi người quay ra nhìn hắn ngạc nhiên, đột nhiên nó mỉm cười hài lòng, ông hắn bật cười:

-HA…HA….HA…. Phải thế này chứ, khác hoàn toàn với ba cháu, đây mới là khí thế mà ta cần, thật đúng khi ta chọn cháu làm NEW LEADER của B&W.

-NEW LEADER??!! -5 người kia đồng thanh.

-Ông…. Cháu đã đồng ý đâu, hơn nữa cháu cũng chưa muốn gia nhập hoàn toàn vào tổ chức mà. –Hắn.

-Vậy à, thế mà cô bé Angel của ta mong đợi ở NEW LEADER nhiều lắm đấy. –Ông hắn chỉ sang nó.

Mọi người ngạc nhiên nhìn nó, nó thư thái cầm tách trà lên uống, hắn nhìn nó đầy nghi hoặc rồi quay sang hỏi ông hắn:

-Cô gái này có quan hệ gì với tổ chức??

-Cô bé này là học trò xuất xắc nhất của ta, chỉ sau cháu thôi đó, là Đại tỷ của nơi này. –Ông hắn.

-Đại tỷ?? Cái cô mà lúc nào cũng thoắt ẩn thoắt hiên đây á?? –Hắn.

-Đây là do anh và tôi chưa gặp ở đây lần nào thôi, chứ chắc chắn tôi ở đây nhiều hơn anh đó. –Nó.

-Có thật không ông?? –Hắn quay sang hỏi.

-Cháu không nhớ cô bé thật à?? –Ông hắn nghi hoặc.

Hắn nhìn ông khó hiểu, ông bật cười rồi đứng dậy, đi vào bên trong, vừa đi ông vừa nói:

-HA….HA….HA…. Cháu thật là giống con bé quá, nhưng ta không muốn liên quan đến truyện riêng của hai cháu, hãy tự nhớ ra đi. MÀ…. Angel à, hãy mọi người đi tham quan đi, ta biết cháu hiểu ý ta mà.

-Là Angel Ice thưa sư phụ. –Nó sửa lại.

Cánh cửa đóng lại, nó quay sang nhìn 6 người kia, Kin nói:

-Thiên Băng, mọi chuyện là thế nào, tại sao em là gia nhập tổ chức nguy hiểm này???

-Sau khi rời khỏi nhà, bà đã đưa em tới đây sống để học võ, nhưng học chưa đầy một năm thì chuyện đó xảy ra, em vẫn theo học ở đây, sư phụ biết chuyện nên đã giúp đỡ và đích thân dạy bảo cho cho em, từ đó em trở thành đại tỷ của nơi này, vậy nên võ của em mới vượt trội hẳn mọi người thôi. Đến năm 9 tuổi thì 4 người của tứ đại hậu vệ cũng gia nhập, họ, họ đều là trẻ mồ côi trừ tên Thiên Vũ, đến năm 10 tuổi, do quan hệ tốt nên ông chủ tịch Dương cũng đưa Hà Mi và Hà Vi đên đây, họ cũng được đích thân sự phụ dạy nhưng người luôn ưu tiên và dạy cho em nhiều thế võ hơn, em đã dựa vào đó mà thay đổi cách thức, biến nó thành những chiêu mới.

-Vậy tại sao tôi cũng tới đây mà không gặp em lần nào??? –Hắn.

-Do tôi không ở đây và hay đi lại nên chắc không gặp, mà do nơi này quá rộng hay là do không có duyên chăng?? –Nó

-Cần đó năm, mày không hề nói cho tụi này biết. –Mary.

-Xin lỗi, nhưng đây là tổ chức nguy hiểm, tụi mày lại là công chúa nên không nên dính líu tới việc này. –Nó.

-Còn anh thì sao, anh đã luôn bên cạnh em vậy mà em lại giấu anh. –Ken.

-Thì bây giờ em cũng đã nói rồi mà. –Nó.

Mọi người im lặng, họ biết có hỏi thì nó cũng sẽ không trả lời gì thêm, chợt nó đứng dậy và nói:

-Thiên Bảo sẽ dẫn mọi người đi, cậu ấy đang chờ ở ngoài cửa, còn bây giờ tôi cần đi gặp riêng sự phụ.

Nó đi về phía ông hắn đi vừa nãy, mọi người ra ngoài của thì đã thấy Thiên Bảo đứng đợi ở đó, anh mỉm cười chào đón, hắn chợt đi ra hướng khác và nói:

-Tôi cần đi đến một nơi, mọi người tự đi đi, Thiên Bảo, cậu hãy tiếp đón họ cẩn thận.

-Tuân lệnh, thiếu chủ. –Thiên Bảo.

Mọi người nhìn hắn khó hiểu, Thiên Bảo nhìn hắn khó chịu, có lẽ cậu không thích cách đối sử của nó đối với hắn chăng???

Sau đó, cậu dẫn 5 người kia đi đến khu tập luyện, ở đây đâng có rất nhiều người, có từng kiểu tập luyện khác nhau, nhìn vô cũng gian khổ, nhiều người bị thương và bầm tím đầy mình. Họ nhìn rồi nghĩ đến hắn và nó, chắc chắn họ còn phải chịu đau hơn thế này nhiều để có thể giỏi được như vậy. Thiên Bảo dẫn họ đên nhiều nơi khác.

Ở chỗ nó và ông hắn

Họ đang ở cạnh một hồ cá khá rộng, xung quanh có nhiều loài hoa với đủ màu sắc, ông hắn ngôi thư thái trên ghế, tay lật từng trang báo, nó đứng cạnh hồ, thả thức ăn xuống cho cá. Ông hắn ngạc nhiên nhìn tờ báo rồi quay sang nó:

-Con đã bắt đầu rồi à?? Có vội vã quá không??

-Không đâu, không nhanh thì chắc không kịp, không biết con còn bao nhiều thời gian nữa. –Nó nói giọng buồn buồn.

-Mọi chuyện sẽ ổn thôi, con đừng quá lo lắng. –Ông hắn.

-Sư phụ, chuyện của Black Dragon…. –Nó ngập ngừng.

-Con không sao là tốt rồi, chỉ có cái chết mới loại bỏ được thù hận bên trong ông ta, chỉ vì sự nông nổi hồi trẻ mà ta đã để lại hậu quả lớn thế này. Chính ta đã biến một người bạn thành kẻ thù.

-Người đừng nói như vậy, lỗi là do tình yêu mù quang của cô gái đó thôi, chính cô ta đã bỏ lại chồng và con mình để đi theo bạn thân của chồng mình. Và rồi kết quả không hề mong muốn, chiếc mày bay bay tới đây đã gặp tai nạn, lỗi không phải do người, chỉ là ông ta không chịu hiểu ra sự việc thôi.

-Con thấy thế nào, thằng cháu của ta, nó làm như vậy là quá tàn nhẫn phải không??

-Quả thật là rất tàn nhẫn, nhưng người yên tâm, con sẽ giúp hắn ta mà.

-Con vẫn nhớ lời hứa dó à??

-Vâng, như đã hứa, người dạy con những thứ đó, con sẽ giúp người chăm sóc cậu ấy.

-Con biết không, nó là võ công tuyệt mật, chỉ những người trong dòng họ William mới được học đó, vậy nên từ khi con học nó, con đã là người của dòng họ William rồi đó.

-Sự phụ à …. –Nó bất chợt đỏ mặt khi hiểu ra ý nghĩa của câu nói đó.

-HA…HA….HA…. Vậy từ khi nào con biết nó là cháu ta??? –Ông hắn cười lớn và nói.

-Con không biết nữa, có lẽ là do linh cảm chăng?? –Nó bất chợt mỉm cười

Chợt hắn từ đầu đi tới, nó cúi đầu xin phép đi, hắn bước tới chỗ ông mình nhìn theo hướng và nói:

-Vừa rồi ông và cô ấy nói chuyện gì vậy???

-Về cháu đo. –Ông hắn cười.

Hắn ngạc nhiên, im lặng một hồi, nó quy ra hướng hồ cá và hỏi:

-Ông à?? Cháu và cô ấy đã gặp nhau lần nào chưa?? Thực sự khi gặp cô ấy lần đầu, cháu cảm thấy quen lắm.

-Cháu cố nhớ ra xem, mà nhìn kìa, hồ cá này đẹp hơn trước kia nhiều, có lẽ là nhờ những loài hoa lạ do cô bé tạo ra. Ông hắn mỉm cười.

-Hồ cá, hoa??

Hắn nhìn ra phía mấy chòm hoa, một kí ức từ 12 năm trước ùa về……….
Chương trước Chương tiếp