Thiên Thần Băng Giá - Angel Ice

Angel Ice - Chương 41

Tác giả:
Thể loại: Truyện Teen,
Chương trước Chương tiếp
t/gGiới thiệu nhân vật

Brian: 22 tuổi Tên tiếng việt là Phạm Việt Đức, thư kí riêng và cánh tay đắc lực của ông chủ tịch Trần, ngoại hình đẹp không thua kém K4 là mấy, K4 10 thì Brian cũng đến mức 8, mang vẻ đẹp phương Tây, mái tóc màu nâu, mũi cao, da trắng như men sứ, đôi mắt màu xanh lam lạnh lùng, ngoại hình cao ráo, rắn chắc. Tốt nghiệp trường đại học danh tiếng bên Mĩ năm 19t, IQ 220. Tính cách lạnh lùng, có phần tàn bạo, rất trung thành, thành thạo nhiều môn võ thuật.

Vào truyện

5 ngày sau

Nó ngồi khoang chân trên giường, tay trái cầm phần cơm, tay phải dùng muỗng xúc. Hắn ngồi bên cạnh, phì cười với tướng ăn của nó, nó lườm hắn một cái cháy mặt:

-Có gì đáng cười sao??? Tập chung mà ăn phần của mình đi.

Hắn cười cười, đi sang ngồi chung cùng nó, nói:

-Em có biết là cái tướng ăn này của em rất phản cảm không??? Trông em trẻ con lắm đó.

-Kệ tôi đi, anh đừng làm phiền tôi ăn. –Nó đỏ mặt quay sáng hướng khác.

Hắn bật cười vì hành động trẻ con này của nó, vươn ra trước người nó, gắp lấy miếng trứng ốp trên phần ăn của nó rùi bỏ vào phần ăn của mình, cười nói:

-Cho anh nha.

-Không cho, anh giàu mà, tự đi mua mà ăn đi. –Nó lườm hắn, vội gắp lại miếng trứng lại phần ăn của mình.

-Cho anh đi, anh thích ăn của em cơ. –Hắn gặp vào phần ăn của mình.

-Không trả đây.

Nó đâu có chịu thua, nó liền gặp lại miệng trứng cắn một miếng, rùi đặt miếng trứng phần ăn, nhìn hắn thách thức. Hắn tức giận, gắp phần còn lại của miếng trứng, cho vào miệng mình nhai nhôm nhoàm, nó trợn tròn mắt ngạc nhiên, hắn nhướng mày thách thức:

-Em tưởng anh không giám ăn sao???

-Anh …..

Nó tức giần, quay mặt ra hướng khác, đầu tức xì khói, hắn mỉm cười dịu dàng, quay ra chỗ nó nói:

-Này, em giận thật à???

-….. –Nó tức giận, không nói gì.

-Anh sẽ dẫn em đi ăn để bù lại nha. –Hắn kéo tay nó.

-Anh hứa rùi đo nha, giờ thì ……. BUÔNG RA ĐI. –Nó đẩy mạnh hắn ra.

Hắn do bất ngờ mà ngã ngửa ra phía ra, giường bệnh là giường một nên nếu hắn bị ngã xuống sẽ rơi xuống đất, nó vội nắm tay hắn kéo lên, nhưng vì do lỡ tay bên làm nó ngửa người ra phía sau. Tình thế bây giờ rất chi là đang ……… nó trong tư thế ngồi khoanh chân ngửa ra phía sau, hắn đang nằm sát người nó, mặt cách nhau chỉ 3cm. Hắn và nó nhìn chằm chằm vào nhau, hắn từ từ hạ đầu mình xuống, hai môi cách nhau 5cm… 3cm… 1cm…. rùi ….

Cạch.

-Á …….. XIN LỖI, TÔI VÀO KHÔNG ĐÚNG LÚC, HAI NGƯỜI TIẾP TỤC ĐI NHA.

Anna mở cửa bước vào, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt mình thì hét lớn lên, nháy mắt tinh nghịch rùi chạy ra ngoài. Nó và hắn ngượng chín cả mặt, nó vội đẩy hắn ra, quay mắt ra hướng khác, hắn mỉm cười, búng phóc vào trán nó, nó quay lại lườm hắn cái rách mặt. Hắn mỉm cười quay về giường của mình và nằm xuống giường, nó đỏ mặt, lôi laptop ra tiếp tục công việc hàng ngày.

3 phút sau.

Cánh cửa mở ra lần nữa, Anna ngó đầu vào rồi nhìn xung quanh, sau đó cô mới đàng hoàng đi vào, đi theo sau là Mary, Kin, Kelvin và Ken. Mọi người đi đến ngồi xuống ghế cạnh giường, Anna hỏi với ánh mắt nghi ngờ:

-Chuyện vừa nãy……….

Nó nghe đến đây thì đỏ mặt, giật mình quay lại, ấp úng nói:

-Không có gì đâu, chỉ là King bị ngã nên tao kéo lên thôi.

-Kéo lên mà hai người ……… -Anna nghi ngờ.

-Kelvin à, giúp tao làm cho Anna im lặng đi. –Hắn đứng ra giải vây cho nó

-Oh no no, lần này mày tự sử đi nha. -Kelvin lắc lắc ngón tay trỏ cười.

Hắn nheo mày, nó lấy lại bình tĩnh và vẻ lạnh lùng vốn có, rồi gập chiếc laptop lại nói:

-Anna, Kelvin, hình như tình cảm của hai người rất tốt thì phải.

-Từ bao giờ hai người quay lại với nhau vậy??? –Hắn thêm vào.

Anna nghe đến đây thì mặt hơi ửng hồng, Kelvin cười cười nói:

-Chuyện đó ……….(kể lại mọi chuyện)

-Chúc mừng hao người nha. –Mary cười tươi.

-Thiên Băng à, hôm nay em sẽ được xuất viện đó. –Ken nói.

-Còn tôi thì sao??? –Hắn chỉ vào mình.

-Vẫn phải ở lại đây. –Mọi người (trừ nó và hắn) đồng thanh nói.

Hắn nhíu mày khó chịu, rồi quay lại vẻ bình thản làm mọi người ngạc nhiên, hắn nói:

-Vậy thì tôi sẽ làm tất cả bị thương để cùng ở lại đây với tôi.

Mọi người sợ hãi trước gương mặt của hắn (trừ nó), nó nói:

-Bỏ vẻ mặt đó đi, tôi muốn về.

Sau đó, nó và hắn được xuất viện.

Tại nhà nó

-Thiên Băng à, hôm nay tụi tao đã kêu mấy cô quản gia làm toàn bộ món mày thích thôi đó. –Anna cười tươi.

Nó không nói gì, đi thẳng lên phòng, lát sau nó xuống trên tay cầm theo 2 hộp dài và 4 hộp ngắn, nó kêu Mary và Anna đến đỡ, rồi họ mạng đến chỗ bọn hắn và đặtlên cái bàn gần đó. Nó mở 2 hộp dài ra trước, thứ ở trong hộp làm bọn hắn ngạc nhiên, nó nói tiếp:

-Đây là kiếm của Kelvin.

Nó nói rùi đưa cho Kelvin, trong hộp và 1 thanh kiếm Tachi sắc bén, chuôi cầm và vỏ kiếm màu hung đỏ và được trang trí bắt mắt, Kelvin vui mừng nhận lấy rồi cảm ơn nó.

Nó đưa cho Kin một hộp khác, trong đó là 2 thanh Katate-uchi dài, sắc bén, màu đen và được trang trí rất đặc biệt, Kin nhận lấy và mỉm cười. Nó mở hộp thứ 2 ra, đó là một thanh Tanto màu đen, sắc bén, được cách điệu, rồi đưa cho hắn, hắn nhận lấy rồi xem xét, nó nói giọng đều đều:

-Thanh kiếm này có độc nên hãy dùng cẩn thận và cả cái này nữa.

Nó đưa cho mỗi người một hộp, họ mở ra, trong đó là 3 khẩu súng với 3 màu khác nhau Kelvin màu trắng, Kin bạc, hắn màu đen, nó nói:

- Súng làm bằng vàng pha với hợp kim, tốc đồ bắn 1300m/s, năng lượng nên nòng 4500+ foot-pound, kích cỡ đạm 9x19mm, băng đạn 30 viên, đạn đều được chứ chết độc chỉ cần sượt qua cũng đủ để làm chết người trong vòng 1s. Giữ cẩn thận nha, không có khẩu thứ 4 đâu.

-Cảm ơn em. –Kin đóng hộp lại và nói.

-Thanks you nha. –Kelvin cười tươi.

-Cảm ơn. –Hắn nói.

Tại trụ sở công ty GAT

Một người đàn ông tầm hơn 40 tuổi và 1 người con trai chỉ tầm 23 tuổi, hai người đối diện nhau, người con trai đặt tách trà xuống, nở nụ cười ma mị, người đàn ông sợ toát mồ hồi, người con trai nói:

-Ông đã xem tập giấy tôi đưa cho ông kĩ chưa???

-Cậu là ai??? Sao cậu biết chuyện đó???

-Xin lỗi ông, tôi không nói được!!!

-Các cậu muốn gì???

-Không hổ danh là chủ tịch của GAT, ông hiểu vấn đề rất nhanh (cười), tôi muốn ông chuyển nhượng cho tôi toàn bộ cổ phần ông nắm giữ của tập đoàn họ Trần.

-Đổi lại tôi sẽ được cái gì???

-Chúng tôi sẽ giúp công ty ông khôi phục và không đưa những bằng chứng buôn lậu của công ty ông ra tòa.

Người đàn ông đắn đo một lúc rồi nói:

-Được rồi.

-Chúng tôi đã chuẩn bị sắn giấy tờ, ông hãy đọc rồi kí vào đó (đưa cho một tập giấy rồi mỉm cười).

Người đàn ông đọc qua rồi kí vào đó, hai người bắt tay nhau, ông chủ tich GAT nói:

-Giao dịch thành công.

Người con trai mỉm cười tự mãn, rồi bước ra khỏi phòng, cầm xấp giấy trên tay, cậu mỉm cười “thật ngu ngốc, nhưng dù sao cũng được thêm một con mồi nữa”.

Ngày hôm sau

Tại trường Royal

Tụi nó và tụi hắn bước vào lớp, lũ con gái hét lên, nó bực bội vứt túi xuống bàn rồi nằm xuống, Anna và Mary đi đến chỗ của mình. Hai cô nhận ra ánh nhìn của mọi người khác hẳn, hình như có sự sợ hãi, còn đối với nó vẫn là sự khinh rẻ, bọn hắn cũng ngồi vào chỗ của mình, Kin nói:

-Có chuyện gì vậy???

-Không có gì đâu anh, chỉ là thiếu ngủ chút thôi.

Kin gật đầu, Ken đi vào, lũ con gái vẫn bâu quanh anh, anh mỉm cười làm lũ đó ngất xỉu, anh bước vào chỗ của mình, mỉm cười nhưng nụ cười có chút gì đó hối tiếc:

-Chào, sớm thế.

-Còn 3 phút nữa là vào học đó. –Kelvin nhìn đồng hồ rồi nói.

Ken ậm ừ cho xong chuyện, rồi ngồi xuống chỗ của mình, nhìn sang bên cạnh có chút hơi buồn “Sao vẫn chưa đến nhỉ? Hay là gặp chuyện gì rồi???

REENG …. REENG …. REENG ….

Chuông vào lớp vang lên, tiết học bắt đầu. Ben ngoài bỗng nhiên có 3 cô gái chạy tới, thở gấp, mặt đầy mồ hôi, nói:

-Thưa cô em vào lớp.

-Các em đi học trể, vào cất cắp đi, lần sau đừng như vậy nữa. –Cô giáo nói.

-Vâng, cảm ơn cô.

Bão Ngọc nói, sau đó 3 người đi vào, đi qua chỗ Mary và Anna thì Diễm Kiều và Ngọc Diệp hất mặt tức giận làm hai cô khó hiểu.

REENG …. REENG …. REENG ….

Tiếng chuông vang lên, học sinh ra khỏi lớp, một số người đang ở trong lớp tám truyện, nghe đâu dạo này có nhiều công ty đi vào nguy cơ bị phá sản mà đột nhiên khôi phục ngay giá cổ phận trên thị trường. Anna ngồi dậy, vươn vai rồi nói:

-Xuống canteen ăn đi, Anna đói rồi (xoa xoa bụng)

-Ừm. –Nó ngồi dậy

Bọn nó, bọn hắn đi xuống canteen.

Vừa xuống đến nơi, lũ con gái la hét ầm ĩ lên, tụi hắn chọn cái bàn ở ngay giữa trung tấm rùi ngồi xuống, lũ xung quanh hét ầm ĩ:

-Anh King, tình yêu của em. –Nữ sinh 1

-Làm bạn trai em nha, Anh Kelvin. –Nữ sinh 2

-I LOVE YOU, Anh Kin. –Nữ sinh 3

-Anh Ken làm boyfriends em nha. –Nữ sinh 4.

-…….

-K4! K4! K4! ….

Kelvin vẫn giữ nụ cười lãng tử làm con trai phát điên, Kin vẫn lạnh lùng, hắn nheo mày khó chịu, nói không to nhưng làm tất cả mọi người sợ hãi:

-CÁC NGƯỜI ……. HÉT ĐỦ CHƯA????

Tất cả mọi người im lặng, ai nấy quay lại làm việc của mình, thỉnh thoảng liếc nhìn hắn.

Bọn nó nhìn cảnh tượng này thì chán nản, tự hỏi sao nữ sinh trường này có thể mê trai đến vậy? Anna đi mua đồ ăn đến cho nó và Mary, đang ăn thì nghe tiếng học sinh bàn tán liếc về phía bọn nó:

-Là hai con nhỏ kia phải không mày?

-Đúng đó, trên báo có nói mà.

-Khó tin quá.

-Thật không thể tin nổi.

Mary bựa bội, đập tay xuống bàn một cái “RẦM” rồi đứng dậy hét:

-Chúng tôi không phải thứ đẻ cho mọi người bàn tán.

Mọi người sợ hãi, nó nói chậm rãi mà lạnh lùng:

-Mary, ngồi xuống đi.

Mary bực bội nguồi xuống, từ đâu nhóm của Diễm Kiều đi đến, Diễm Kiều vô tình va vào tay Mary làm đồ ăn rơi xuống, Mary ngước lên nhìn, Diễm Kiều vội vã xin lỗi một cách đểu cáng:

-Ô, công chúa Nhật Bản đây mà, cho tôi xin lỗi nha.

-Không, đừng gọi khách sáo như thế, phải gọi là chị dâu mới đúng chứ. –Ngọc Diệp thêm vào.

-CÔ NÓI AI LÀ CHỊ DÂU CỦA CÔ ĐÓ.

Kin đứng dậy quát lớn, rồi đi tới chỗ bọn nó, 3 người kia cũng đi theo, Diễm Kiều cười:

-Không phải như vậy à, anh hai???

-Câm miệng lại, tôi không phải anh của hai cô.

Nó đứng dậy, đứng ra phía trước Kin, nói đểu:

-Thế tôi phải gọi 2 cô là gì đây??? Hay là hai đứa con hoang tập đoàn Trần, được chứ??

Ngọc Diệp và Diễm Kiều tức giận, Diễm Kiều định giơ tay lên tát nó nhưng Anna kịp giữ tay cô lại, Diễm Kiều quay lại nhìn, Anna nhướng mày thách thức, Diễm Kiều rụt tay lại, nói:

-Đây chả phải là nàng cô chúa Anna của công quốc Monaco sao??? Rất hận hạnh được gặp cô!! Thật không ngờ hai cô công chúa của hai nước lớn như hai cô lại làm bạn với một con nhỏ thuộc giới hạ lưu, vừa xấu vừa nghèo này.

-Tôi làm bạn với ai thì liên quan đến cô à, hai tiểu thư hình như rất thích xen vào chuyện của người khác, đúng là mẹ nào con nấy, VÔ HỌC. –Anna.

-CON KHỐN, MÀY NÓI GÌ VẬY.

Nhọc Diệp quát lên, giơ tay lên tát Anna thì Kelvin giữ tay lại rồi bóp chặt, khiến cô đau đến phát khóc, anh gằn tưng từ:

-CÔ ĐỊNH LÀM GÌ VẬY???

Anna kéo áo anh, anh dừng lại, quay lại nhìn Anna, Anna khẽ lắc đậu, Kelvin bực bội vung tay Ngọc Diệp ra làm cô té ra phía sau, Ngọc Diệp hai mắt rưng rưng nói:

-S…sao…sao ….anh… lại ….

-Tôi sẽ về nói với ba mẹ anh anh. –Diễm Kiều nói.

-TÔI ĐÃ CẢNH CÁO HAI CÔ RỒI SAO???

Hắn quát lên, hai nhỏ sợ hãi, nó đứng ra trước hắn nói:

-Các cô hay chê người khác nghèo và dọa làm phá sản nhà người khác phải không??? Vậy tôi sẽ chờ xem các cô phá hoại đến bao giờ, hai tiểu thư.

Nó nói rồi bỏ đi, mấy người kia đi theo, Diễm Kiều tức giận quát lên:

-Mày nói vậy là sao??? Này … này …. CHẾT TIỆT.

Diễm Kiều nói xong rồi bỏ về, Ngọc Diệp và Bảo Ngọc đi theo.

Mọi người ở canteen này giờ nghe chuyện thì vô cùng ngạc nhiên.
Chương trước Chương tiếp