Thiên Thần Băng Giá - Angel Ice

Angel Ice - Chương 11

Tác giả:
Thể loại: Truyện Teen,
Chương trước Chương tiếp
t/g:Giới thiệu nhân vật

Nguyễn Thanh Trúc- Angelina: 20 tuổi, thông minh sắc sảo, xinh đẹp, quyến rũ, dáng chuẩn không cần chỉnh. Tính cách điềm tĩnh, khá lạnh lùng, nghiêm khắc, là thư kí riêng của nó. Có công ty riêng chuyên về thời trang và đá quý nổi tiếng trên thì trường thế giới., thương nó rất nhìu, ai đụng đến nó hoặc chọc giận nó thì sẽ die ngay lập tức. IQ:170, đạt bằng đại học loại 1 của trường danh tiếng bên pháp.

Trần Diễm Kiều- Mia: 17 tuổi, khá thông minh nhưng nhiều mưu cao kế đọc, cũng xếp vào hàng xinh đẹp (nhờ dao kéo + son phấn), tiểu thư tập đoàn họ Trần lớp thứ 3 thế giới, em cùng cha khác mẹ với nó và Kin. Tính cách: 2 mặt, chảnh chọe, hay cậy quyền thế, mê hắn. IQ:90 không có bằng cấp gì sất, học kém.

TRần Ngọc Diệp- Lyly:17 tuổi, thông minh, sắc sảo xinh đẹp (nhờ son phán + dao kéo) chị sinh đôi của Diễm Kiều, tính cách: hai mặt, chảnh chọe, ích kỉ, thích khoe đồ xin, hay cậy quyền thế, mê Kevin. IQ 150, học kém, không bằng cấp.

Rose Anderson: 36 tuổi, mẹ kế của nó và Kin, là mẹ của Ngọc Diệp và Diễm Kiều, xinh đẹp (nhờ dao kéo và son phấn) tính cách thì ích kỉ, mê tiền, độc ác, tàn nhẫn, ích kỉ, chỉ nghĩ đến bản thân, thân phận................ bí mật. IQ 180

Vào truyện nè:

Anh nghe câu trả lời của nó thì hơi sững người lại, nhưng anh cũng đi ra trước mắt nó, cúi người xoa đầu nó, anh nói:

-Anh đổi tên thành Lãnh Hàn Thiên Ân đó nhóc!!!

Nói rùi anh đứng thẳng dậy, nó nghe anh nói vậy, nhìn anh khẽ cười để lộ cãi răng khểnh rõ xinh, nó cũng đứng dậy, với lên vò vò tóc anh rùi nói:

-Anh về nhà em nha!!!

Anh nghe vậy, cười xòa, để lộ cái răng khểnh nhìn cực coolboy, anh khoác vai nó rồi đi thẳng về phía nhà xe, Mary nhìn thấy Kin và nó cùng đi với nhau, vội lôi Anna đi theo và cô nghĩ thầm “Nhìn tình cảnh thế này thì chắc chắn hai anh em nhà này làm lành rùi!! Sarah ơi là Sarah!! Sao đến bây giờ mày mới chịu nhận lại anh mày??”

Kin lấy con BMW Z4 của anh lái bọn nó về biệt thự họ Trần để lấy đồ. Khi anh lái xe đến cửa thì thấy 1 chiếc PORSCHE BOXSTER 2001 đang đậu ở ngay trước sân, bỗng nhiên mặt bọn nó tối sầm lại, tỏ vẻ khó chịu (Kin thì biết trước nên ….). Kin lén nhìn xuống gương hậu nhìn nó thì thấy nó khó chịu vô cùng, đôi mắt tim nhìn vào như mắt bão, bị xoáy sâu vào và không tìm thấy lối thoát, vô hồn lãnh lẽo, anh chợt rùng mình với đôi mắt của em gái mình. Đậu ngay bên cạnh chiếc PORSCHE BOXSTER 2001, 4 người khó chịu bước xuống, tiến thắng vào nhà, đi ngang qua phòng khách mà lờ đi 2 người đang ngồi trên ghế sofa, coi họ như không khí. Bước lên lầu, anh không thèm quay lại nhìn 2 người kia, nhìn nó khẽ cười rồi bước vào phòng, anh thu dọn toàn bộ đồ đạc của mình, cho vào vali và balo. Xong xuôi, anh cùng bọn nó xuống, vừa đi được nửa cầu thang thì đã nghe giọng nói chua chat phát ra:

-Anh thấy chưa, con trai anh về không trào ba mẹ là đã quá đáng rùi, giờ nó còn bỏ nhà đi nữa, chắc bị 3 con nhỏ kia dụ dỗ chứ gì, thật là…..

Bà ta bỏ dưng câu noi, khẽ cười khẩy, Kin khó chịu quát lớn:

-Bà câm đi, bà lên tiếng bẩn lỗ tai chúng tôi.

-Thôi, mình đi, ở đây *** sủa em không hiểu được đâu. Mary nói rùi nhìn bà ta bằng ánh mắt khinh bỉ.

-Eo ôi!!! Em tưởng nhà họ Trần đã nuôi thì phải nuôi loài *** đẹp, sang và sạch sẽ chứ??? Ai dè nuôi con *** sấu òm, hôi xì, bẩn thỉu lại còn sủa trước mặt người nữa chứ??? Anna mỉa mai rùi khẽ rung mình vì ghê tởm.

Kin hiểu ý hai nàng, liên mỉa theo:

-Anh xin lỗi vì đã để các em thấy “con ***” này nha, tại ông chủ tịch họ Trần không biết thế nào là “ghê tởm” nên mới mang “nó” về đó.

-À!! Thì ra là vậy!!!??? Anna và Mary đồng thanh.

Người đàn bà giận tím mắt, tức không nói nên lời:

-M … mày … mày … mày....

-Anh ơi!! *** nhà anh lại sủa kìa, nó đang sủa cái gì vậy?? Mary ngây thơ.

-Anh không biết nữa, anh có phải *** đâu mà hiểu nó sủa cái gì?? Kin cười kí đầu Mary

Bà ta nghe vậy mà tức đến nỗi bốc khói, không nói thêm được câu nào.

-Đi thôi.

Nó buông ra một câu nói lạnh -1000 độ C, 3 người kia gật đầu và đi tiếp.

Lúc này, người đàn ông ngồi im lặng nãy giờ cũng lên tiếng, ông ta nhìn chằm chằm Kin, đôi mắt tóe lửa, tay nắm chặt lại thành nắm đấm, gằn lên:

-Sao con hỗn láo với mẹ như vậy hả???

Nghe vậy mặt đanh lại, đôi mắt nhìn người đàn ông như đầy thách thức, giọng nói lạnh băng:

-Tôi có một người mẹ và bà ấy…., ông đừng có gán ghép con *** đó vào vị trí của mẹ tôi, sẽ làm vị trí của mẹ tôi bẩn thỉu lắm đó.

Người đàn ông đứng phắt đậy, tiến lại gần anh, nhìn anh với đôi mắt tóa lửa, xoáy vào tâm can, ông cùng tay và “CHAT”, ông tát vào mặt con trai mình, máu miệng chảy ra. Nó đứng im nãy giờ, nhìn cảnh này mà không chịu được, chạy tới đẩy mạnh ông chủ tịch ra khiến ông chao đảo, lấy khăn tay lau cho Kin. Nó quay lại nhìn ông ta và người đàn bà đó bằng đôi mắt vô hồn lạnh lẽo đến mức 2 người phải rung mình vì sợ, nó quăng 1 câu lạnh như băng:

-Chủ tịch Trần, ông đánh hơi mạnh tay rồi đó, ông ngu đến mức không biết hậu quả ra sao ư??

Người đàn ông giật mình với câu nói vừa rùi. Nó nói thêm:

-Loại người bển thỉu như bà ta …. dù đem so sánh với chó thì chó nó còn thấy ghê tởm, khinh thường … chứ đừng nói là …. so sánh vợi mẹ t …. mẹ anh Kin

Nghe câu nói, bà ta giận tím mắt, đứng phắt dậy, đi đến chỗ nó, bà ta giơ tay lên và “PẶP” - “Chat”, nó bắt tay bà ta lại và dùng tay kia tát bà ta 1 cái chảy máu miệng, khiến bà ta ngã nhào xuống đât, nó lạnh lùng nói:

-Bà định làm gì vậy Trần phu nhân??? Bà đừng bao giờ có ý định động vào tôi!!!

Nó nói rùi cười tà mị hòa quyện vào chết choc, nó đưa tay ra phía sau, Anna nội đưa nó cái khắc, nó cầm dấy lau tay thật kĩ như vừa đụng vào cái gì bẩn lắm. Sau đó, nó bỏ ra ngoài, 3 người họ cũng ra theo, để lại người đàn bà ngồi dưới đất giận tím mặt, người đàn ông nhìn nó đi xoa dần vẻ đầy nghi hoặc cùng với suy nghĩ: “Con nhỏ này, thú vị đấy! Không sợ thế lực gia tộc họ Trần, quả là to gan …”

Nó đi vào xe, ngả lưng ra ghế và nhắm nghiền mắt, Kin cất đồ vào cốp xe rùi cùng 2 nàng bước vào xe, thấy nó như thế thì không ai giám lên tiếng để cho nó một mình, nó mà giận lúc này thì …….
Chương trước Chương tiếp