Thiên Chi Kiều Nữ - Bình Lâm Mạc Mạc Yên Như Chức

Bình Lâm Mạc Mạc Yên Như Chức - Chương 13: Cảm thấy nguy cơ chuẩn bị rời đi

Tác giả:
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại,
Chương trước Chương tiếp
Từ khi Triệu Đàn bắt đầu lớn lên, nàng liền xác định nam nữ khác biệt, bắt đầu không muốn cùng các ca ca thân cận quá mức, Triệu tử Triệu Sam cùng hồ ly mặc dù có chút mất mát, cũng đã chậm rãi tiếp nhận, chỉ có Triệu Đồng luôn không muốn tiếp nhận sự thật, thường thường làm ra vài chuyện kích thích nàng. Chẳng những kích thích, còn thường thường cười nhạo sự trổ mã của Triệu Đàn, khiến cho Triệu Đàn rất là phiền não.

Những năm này, vợ chồng Triệu Trinh Chu Tử đều muốn Triệu Đàn hàng năm đến kim kinh ở cùng tổ mẫu một thời gian ngắn.

Nàng hàng năm đều là cao hứng mà đến, lại bị Triệu Đồng kích thích một lần, sau đó mất hứng mà về.

Triệu Đàn vô cùng có kinh nghiệm với việc này, bình tĩnh mà dùng sức vỗ Triệu Đồng một phát, hung hăng trừng mắt nhìn Triệu Đồng, từ trên giá áo gỡ xuống áo ngực cùng quần áo, cầm lấy quần áo rồi đi vào phía sau bình phong, mặc quần áo xong mới đi ra.

Lúc nàng đi ra, Triệu Đồng đang chờ nàng.

Triệu Đàn đi đến trước người Triệu Đồng, nghiêm túc ngưỡng mặt lên nhìn hắn: "Ca ca, ngươi thật sự là cực kì bì ổi!"

Bị muội muội đánh giá là " Nam nhân bỉ ổi " Triệu Đồng một chút lúng túng cũng không có, áo trắng như tuyết ngọc thụ lâm phong đứng đó khẽ mỉm cười, nhân tiện nhìn Triệu Đàn.

Triệu Đàn rất là phiền não, cau mày: "Ca ca, ta đã trưởng thành, không nên làm như vậy nữa!"

Triệu Đồng trên mặt cười có chút cổ quái: "đã biết, Triệu Đàn đã trưởng thành rồi!"

nói xong, hắn đi lên phía trước, đi không tới vài bước, Triệu Đàn liền nghe được tiếng cười trầm thấp của hắn.

Triệu Đàn quay người che mặt: "..."

Có ca ca bỉ ổi như vậy, thật là áp lực rất lớn a!

Triệu Đàn đi ra bên ngoài điện.

Bên ngoài sớm đã dọn lên điểm tâm trái cây Triệu Đàn thích ăn.

Buổi sáng căn bản không có ăn cái gì, lại rối ren nửa ngày, Triệu Đàn đã sớm đói bụng, ngồi xuống liền bắt đầu ăn.

Triệu Đồng ngồi đối diện nàng, tay phải đỡ má, thỉnh thoảng nhìn trước ngực Triệu Đàn một chút, mặt mày như vẽ tràn đầy vui vẻ.

Triệu Đàn bị hắn nhìn trong lòng tức giận, nói: "Có cái gì hay mà cười!"

Triệu Đồng vui vẻ càng sâu: "Muội muội thật sự muốn ta nói?"

Triệu Đàn hít sâu một hơi, nói: "Ngươi vẫn là không nên nói!"

Nàng cúi đầu tiếp tục ăn uống thả cửa.

Triệu Đàn từ trước đến nay rất thân với Triệu Đồng, lúc nhỏ còn thường thường ở trong tẩm điện của Triệu Đồng, chẳng qua là sau khi nàng bắt đầu dậy thì, Triệu Đồng đột nhiên bắt đầu đối với thân thể của nàng cảm thấy hứng thú, luôn ôm lấy tinh thần khoa học thăm dò, thế nhưng nhìn hắn liền nhìn a, xem hết còn muốn giễu cợt nàng. Khiến cho Triệu Đàn rất phiền hắn, đơn giản không muốn tiến cung.

Triệu Đàn vừa ăn điểm tâm, vừa nghĩ sự tình hôm nay.

Triệu Đồng tuy rằng quan tâm nàng, nhưng hôm nay lấy tay đi đụng chạm như vậy là lần đầu tiên, cho dù là ca ca, có phải hay không cũng có chút quá đáng?

Nàng liền không rõ, Triệu Đồng ca ca luôn luôn nghiêm trang như vậy, như thế nào cũng có thời điểm bỉ ổi như vậy?

cô bé nào không xấu hổ lúc dậy thì?

Lúc Hồ Mạn tỷ tỷ bắt đầu dậy thì, cũng là cái dạng này đó a!

Triệu Đàn bực bội rời đi, nhưng như cũ bảo trì lễ nghi quý nữ kim kinh, ngẩng đầu ưỡn ngực bước nhanh mà đi.

Triệu Đàn vừa trở lại Vương Phủ, kim kinh mà bắt đầu mưa. Trận mưa này dai dẳng hơn nửa tháng, thẳng đến đầu hạ mới bắt đầu tạnh. Triệu Đàn mỗi ngày cùng tổ mẫu, gặp gỡ khách khứa, thưởng hoa, đọc sách, ngày ngày vui vẻ.

Lập hạ ngày hôm đó, Hồ Mạn và Hòa cùng Hồ Uẩn cùng đi đến Vương Phủ bái phỏng.

Hồ Mạn mười sáu tuổi dung mạo xuất chúng, dáng người uyển chuyển, vừa cao quý vừa tao nhã, có tri thức hiểu lễ nghĩa, là danh môn khuê tú trong kim kinh, nhưng vẫn chưa hứa hôn.

Triệu Đàn suy đoán nàng cùng cha và anh nàng sợ là chờ vị trí hậu cung kia. Trước kia, nàng cũng không quan tâm những chuyện này, thế nhưng là hôm nay Triệu Đồng ca ca càng ngày càng quái dị, không biết có phải hay không là bởi vì hậu cung còn không có nữ nhân.

Ca ca Hồ Mạn Hồ Uẩn năm nay mười tám tuổi rồi, bởi vì Hồ gia không phải là thân tín của phụ thân Triệu Trinh, hai nhà có thông gia là chuyện tốt, luôn luôn là thường xuyên qua lại, không có gì cấm kỵ.

Sau khi dùng cơm, Triệu Đàn mang theo Hồ Mạn cùng Hồ Uẩn du ngoạn trong hoa viên.

Triệu Đàn cùng Hồ Mạn song song phía trước, Hồ Uẩn một mình ở phía sau.

Phía trước góc rẽ có một lùm phong lan dị chủng, Triệu Đàn cùng Hồ Mạn ngừng lại trước lùm lan, một bên ngắm hoa, một bên nói chuyện phiếm.

Hồ Uẩn tại cách đó không xa nhìn các nàng.

Minh Châu quận chúa chiếu theo quan điểm hiện thời, cũng không tính là mỹ nhân chân chính.

Sắc mặt của nàng trắng trẻo gần như trong suốt, mắt của nàng lại quá lớn quá đen; thân hình của nàng rất là gầy yếu, tứ chi của nàng vô cùng thon dài; ngũ quan cực kỳ tinh xảo, lại thiếu sự quyến rũ của thiếu nữ... Thế nhưng, nàng là quý nữ cao quý nhất Đại Kim, phía sau của nàng là Chu thái hậu, Thiên Hạo Đế, Nam An Vương...

Vô luận là ai cưới nàng, đều sẽ một bước lên trời!

Hồ Uẩn nhìn về phía muội muội, ánh mắt chớp lên, muội muội đáp ứng phải giúp hắn việc này.

Hồ Mạn tiếp nhận được tín hiệu ca ca gởi tới, tự nhiên cười nói, hỏi Triệu Đàn mùa hạ năm nay có trở về Nhuận Dương hay không.

Triệu Đàn vốn là chuẩn bị cùng tổ mẫu đi nghỉ mát, căn bản không có ý định quay về Nhuận Dương, thế nhưng là bị Triệu Đồng quấy rối, nàng lúc này lại có chút chần chờ. Triệu Đàn suy nghĩ một chút, cười nói: "Đợi hồ ly ca ca về đến, chúng ta liền cùng một chỗ quay về Nhuận Dương."

Hồ Mạn cười nói: "Ngươi đối với thiếp thân thị vệ này ngược lại thật là tốt!"

Triệu Đàn nghe được lời của nàng, không để ý nói: "Hồ ly ca ca là đệ tử của cậu Liễu Liên, là người nhà của ta, tự nhiên thân cận!"

Hồ Mạn vô cùng lanh lợi, lập tức nói sang chuyện khác: "Ca ca ta cũng muốn đi Nhuận Dương gặp Vương gia, đến lúc đó nói không chừng còn phải đi cùng thuyền với quận chúa người đây!"

Hồ Uẩn nghe xong lời của muội muội, vội vàng thừa cơ đi tới hành lễ nói: "Hồ Uẩn trước tạ ơn quận chúa!"

Đúng lúc này, Hồ Uẩn bỗng nhiên nói: "Hoàng Thượng đã tới!"

Hồ Mạn ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy cuối đường mòn một thanh niên tuấn mỹ, thân hình cao gầy mặc hạ bào xanh đậm đi nhanh đến, khuôn mặt trắng nõn như ngọc, không phải Thiên Hạo Đế là ai?

Tim nàng lập tức đập như hươu chạy, khuôn mặt tú lệ nhỏ nhắn trở nên đỏ ửng xinh đẹp, mắt hạnh như nước nhìn về phía Thiên Hạo Đế.

Triệu Đàn cau mày nhìn Triệu Đồng đáng ghét, huynh muội hai người vốn đang chiến tranh lạnh, thế nhưng là trước mặt người khác nàng cho hắn mặt mũi.

Triệu Đồng sải bước đi tới.

Triệu Đàn cùng Hồ Mạn phía trước ngồi xổm thân hành lễ, Hồ Uẩn cất cao giọng nói: "Hạ quan Hồ Uẩn bái kiến Hoàng Thượng!"

Triệu Đồng đã sớm thấy Hồ Uẩn rồi, mơ hồ đoán được đây là một trong những người theo đuổi Triệu Đàn.

hắn nhàn nhạt mà liếc Hồ Uẩn, không nói gì.

Hồ Uẩn tuy rằng cúi đầu, lại cảm thấy hàn ý bức người đến từ Thiên Hạo Đế, thân thể không khỏi có chút cứng ngắc.

Triệu Đồng dời ánh mắt, thuận miệng nói một tiếng "Bình thân", con mắt lập tức mang theo vui vẻ nhìn về phía Triệu Đàn.

Triệu Đàn không có nhìn hắn, trực tiếp quay người đi về phía sau.

Triệu Đồng vội vàng đi theo.

Hồ Mạn cùng Hồ Uẩn theo ở phía sau, huynh muội hai người nhìn nhau, cũng có chút ít nghi hoặc: Minh Châu quận chúa đối với Hoàng Thượng như thế nào lãnh đạm như vậy?

Triệu Đồng biết...nhất là diễn kịch, sắm vai một thiên tử trẻ tuổi thận trọng thập phần đúng chỗ, rút cuộc đợi được Hồ Uẩn Hồ Mạn hai huynh muội cáo từ rời đi, Triệu Đồng mới khôi phục rồi nguyên trạng, cười xin lỗi nói: "Muội muội, lần trước nguyên là ca ca lỗ mãng rồi, tha thứ ca ca a!"

Triệu Đàn cũng định lãnh đạm không để ý đến ca ca rồi, thế nhưng lại sợ hắn ngăn trở chính mình quay về Nhuận Dương, liền nghiêm mặt nói: "Vậy ngươi về sau còn có muốn hay không lại đụng chạm ta?"

Triệu Đồng thu liễm dáng tươi cười, bộ dáng rất nghiêm túc: "Cam đoan không đụng chạm bậy bạ!"

Triệu Đàn nhìn chằm chằm hắn, vẫn là chưa tin: "Cũng không nói hưu nói vượn?"

Triệu Đồng vẻ mặt bi thương hối hận: "không bao giờ nói hưu nói vượn nữa!"

Triệu Đàn lúc này mới nói: "Ta đây tha thứ ngươi!"

Triệu Đồng ngày mai đi Hán Dương kiểm duyệt lính mới rồi, thật vất vả rút ra thời gian nửa ngày, nghĩ đến tới khuyên Triệu Đàn cùng đi với mình.

Triệu Đàn lần này nhưng là quyết định chủ ý, vô luận Triệu Đồng như thế nào hấp dẫn, nàng đều không đáp ứng, chỉ nói mình tại kim kinh chờ Triệu Đồng trở về.

Triệu Đồng không cách nào, lại không thể trói Triệu Đàn lại cùng mình đi, đành phải rời đi.

Ngày hôm sau, toàn thành giới nghiêm, Thiên Hạo Đế liễn giá rời kim kinh.

Ngay trong đêm đó, Triệu Đàn đang ngủ say, đột nhiên cảm giác được trong phòng giống như thêm một người, nàng bỗng dưng mở mắt.
Chương trước Chương tiếp