Quan Hệ Nguy Hiểm - Bạo Táo Đích Bàng Giải

Bạo Táo Đích Bàng Giải - Chương 7: Mèo hoa nhỏ

Tác giả:
Thể loại: Ngôn Tình, Hệ Thống, Điền Văn,
Chương trước Chương tiếp
“Cậu còn lẹo lưỡi nữa không?” Cục trưởng Triệu tức quá mà bật cười.

Mạc Tôn cười hề hề, đến sát gần cục trưởng Triệu nhỏ giọng kể lể “Hôm qua, em chính là người trong khoảng khắc tội phạm sắp bấm nút nổ bom, quyết đoán cho hắn ta một phát chết ngay tại chỗ, cứu vớt mặt mũi cục cảnh sát của chúng ta đó.”

“Vậy là cậu có thể uy hiếp con tin ném người ta xuống biển?”

“Cái đó sao lại gọi là uy hiếp được chứ?” Mạc Tôn giải thích “Lúc đó, chuyên gia tháo gỡ bom không có biện pháp gỡ ngòi nổ, mà quả bom đó lại có uy lực rất lớn. Em cũng là vì hạn chế độ nguy hiểm đến mức thấp nhất mới quyết định đưa con tin đến bờ biển. Với lại, cuối cùng không phải là bom không có nổ sao?”

“Tôi không nói cách xử lý của cậu có vấn đề, tôi hỏi cậu, tại sao trong lúc tâm lý con tin đang sắp sụp đổ mà còn nói ra những lời nói đó. Lúc ấy cậu phải hết sức trấn an con tin mới phải chứ?” Thấy Mạc Tôn lại định giả bộ ngớ ngẩn để qua mặt ông, cục trưởng Triệu dứt khoát chỉ thẳng vấn đề.

Mạc Tôn thấy mình lừa sếp không được, lập tức thái độ nghiêm chỉnh, nói lời chính đáng “Em nói thế sao gọi là uy hiếp được chứ, em như vậy gọi là ăn ngay nói thật. Thành thật trả lời mỗi vấn đề của công dân hỏi là phẩm chất tốt đẹp mà mỗi người cảnh sát nhân dân nên trang bị. Cuối cùng nếu phải đưa con tin đến bờ biển, dù sao thì trước đó em cũng đã nói …”

“Đừng có ngả ngớn!” Cục trưởng Triệu tức giận đập một cái thật mạnh lên bàn “Khi người ta khiếu nại đã nói, vì một câu của cậu muốn ném người ta xuống biển đã tạo thành tổn thương tâm lý vô cùng lớn.”

Mạc Tôn nghĩ đến lúc ghi lời khai ngày hôm qua, cái cô Y La kia nói chuyện rất rõ ràng, thái độ thì như ‘bà chằn’, chẳng thấy cô ta bị tổn thương tâm lý một chút nào.

“Cậu nói xem, cậu tới cục cảnh sát Long Thành này mới một năm mà đã bị khiếu nại bao nhiêu lần?”

Sao sếp không đếm xem tôi phá được bao nhiêu vụ án? Mạc Tôn nghĩ trong lòng nhưng không dám nói ra.

“Cậu có năng lực nhưng cũng phải chú ý đến tác phong làm việc chứ, không thể cứ làm theo ý mình mãi như vậy (tùy tâm sở dục). Cậu là cảnh sát nhân dân, không phải là người bình thường tùy tiện trên đường, bộ cảnh phục cậu mặc trên người chính là đại diện cho quốc gia.” Cục trưởng Triệu nói lời tâm huyết, ông cũng bị lời nói của chính mình làm cảm động, kết quả khi ngẩng đầu vừa thấy Mạc Tôn, thằng nhóc đó lại là bộ dáng ‘lợn chết không sợ nước sôi’, tức thì tức muốn chết.

Mạc Tôn đợi một lúc lâu, không thấy cục trưởng Triệu ‘giảng bài’ nữa, cho rằng sếp đã ‘dạy bảo’ xong rồi, vì thế ngẩng đầu lên vô cùng ‘thành khẩn’ nói “Dạ, dạ, anh dạy em chí phải, em sẽ nhớ kỹ ạ.”

“Cậu …” Cậu đừng tưởng lúc nãy cậu trộm cười tôi mà tôi không biết đó a.

Cục trưởng Triệu cầm ly nước trên bàn, ừng ực uống vài ngụm, ngừng một lúc lâu rồi mới nói thêm “Tôi biết, để cậu ở cục cảnh sát Long Thành, suốt ngày bắt trộm, cướp gì đó làm cậu thấy thật nhàm chán.”

“Đâu có, đâu có, tuyệt đối không có.” Mạc Tôn vội vàng phủ nhận, cái này làm sao anh dám thừa nhận.

“Đừng có giả bộ với tôi, tôi hiểu rõ.” Cục trưởng Triệu mắng “Lúc trước, cậu bị cấp trên điều xuống đây tôi đã xem hồ sơ của cậu, điều thứ nhất cấp trên của cậu đánh giá về cậu chính là bình tĩnh, cơ trí, năng lực hành động rất tốt. Cậu ngây người làm cấp dưới của tôi một năm, tôi chẳng nghi ngờ năng lực của cậu nhưng sao tôi chẳng thấy cái gì mà bình tĩnh với cơ trí, tôi chỉ thấy cậu xúc động, lỗ mãng, không có kỷ luật.”

“Nhưng mà … Nhận xét trong hồ sơ cán bộ như thế sao có thể viết tùy tiện được.” Cục trưởng Triệu lại thay đổi lời nói, rốt cuộc cũng làm vẻ mặt ‘chẳng sao cả’ của Mạc Tôn cũng có hơi chút thay đổi.

“Tôi biết cậu không cam lòng, nhưng cậu bị điều xuống dưới đây, hiện giờ cậu là một cảnh sát nhân dân, phải có nghĩa vụ bảo vệ quốc gia, bảo vệ nhân dân. Chỉ cần cậu sẵn lòng, cậu có thể tiến rất xa trên con đường này, vì quốc gia mà cống hiến hết sức lực.” Lời này quá thẳng, nếu không phải thực sự cọi trọng cấp dưới Mạc Tôn này thì cục trưởng Triệu cũng không nói mấy lời như thế này.

“Xì …” Mạc Tôn bật cười, thái độ vẫn là ‘chẳng sao cả’, anh nhìn về phía cục trưởng Triệu cười “Em biết rồi, sau này em sẽ chú ý, sao anh còn dài dòng hơn cả mẹ già nữa vậy.”

“Tôi chỉ muốn tốt cho cậu mà bị cậu coi là ‘lòng lang dạ thú’ hả, cậu mau cút cho tôi.” Những lời dốc lòng tâm huyết của ông lại bị coi là lời lải nhải của mẹ già, cục trưởng Triệu tức muốn hộc máu.

“Dạ!” Mạc Tôn thấy cục trưởng Triệu cuối cùng cũng tha cho anh, vui vẻ xoay người đi ra cửa.

“Đợi chút.”

“anh còn việc gì ạ?” Mạc Tôn vừa kéo cửa vừa quay đầu hỏi.

“Tôi nhớ là đợt cố vấn điều trị tâm lý của cậu kết thúc rồi đúng không nhỉ?”

“Mấy cái vớ vẩn đó kết thúc lâu rồi ạ.” Nhắc đến cố vấn tâm lý, lông mày Mạc Tôn nhíu lại.

“Vậy được rồi, để tôi liên lạc với bên đó, cho cậu đi thêm ba tháng nữa.”

“Tại sao ạ?” Tức thì Mạc Tôn biến sắc.

“Vì cậu dễ xúc động, dễ nóng giận, cảm xúc không ổn định, uy hiếp con tin.”

“Em …”

“Đây là mệnh lệnh, không được phản bác, đi ra ngoài!” Cục trưởng Triệu nói xong, không cho Mạc Tôn cơ hội phản bác, vẫy vẫy tay ra hiệu cho anh nhanh cút đi.

Mạc Tôn bất đắc dĩ, vẻ mặt đen đủi ra khỏi văn phòng, nghĩ đến việc anh phải đến văn phòng tâm lý gặp vị bác sĩ tâm lý giả dối kia, Mạc Tôn tức giận đấm một cú vào tường, làm đồng chí cảnh sát nhỏ đi ngang qua run bần bật.
Chương trước Chương tiếp