Quan Hệ Nguy Hiểm - Bạo Táo Đích Bàng Giải

Bạo Táo Đích Bàng Giải - Chương 6: Đổi kí chủ

Tác giả:
Thể loại: Ngôn Tình, Hệ Thống, Điền Văn,
Chương trước Chương tiếp
Y La mặc áo tắm dài, đi chân trần bước trên sàn nhà, tay bưng ly nước, nước trong ly đã vãi ra gần hết. Dường như cô đang rất lo lắng, đi qua đi lại năm sáu phút rồi, cuối cùng giơ ly uống nốt chút nước còn lại, rồi mới như từ bỏ ngã xuống sô pha.

“Tháo gỡ bom … hệ thống tháo gỡ bom đúng không.” Y La nói to.

“Đúng vậy, nếu cô không quen, có thể gọi tôi là 0018, tôi là hệ thống thứ mười tám được sinh ra trong thời đại tinh tế.” Hệ thống tháo gỡ bom thân mật nói.

“0018? Bốn con số? Trong thế giới của các cậu, hệ thống giống cậu nhiều đến bốn con số luôn hả?” Y La khiếp sợ.

“Đúng vậy.” Hệ thống tháo gỡ bom nhiệt tình phổ cập cho Y La “Từ khi nhân loại ra đời mãi cho đến thời đại tinh tế mà tôi được sinh ra, nhân loại đã sáng tạo nên rất nhiều thành tựu và tri thức. Nhưng trong dòng chảy của lịch sử cũng có rất nhiều thành tựu và tri thức dần dần biến mất. Theo thống kê mới nhất, nhân loại đã mất đi khoảng 1168903 thành tựu…”

Nhiều như vậy? Y La nghe mà choáng váng.

“Theo lịch Ngân Hà năm thứ 1888, đế quốc đã có một quyết định vô cùng quan trọng, đó là đưa những thành tựu và tri thức có giá trị mà lịch sử đã có làm thành hệ thống, lưu truyền cho đời sau, vì thế nên chúng tôi ra đời.” Hệ thống tháo gỡ bom phổ cập cho Y La biết lịch sử ra đời của cậu ta.

“Từ từ …” Y La hồi phục tinh thần, cái chuyện xưa về các hành tinh quá trâu bò, thực ra nó chẳng có quan hệ gì với cô, chuyện quan trọng nhất với cô bây giờ chính là thoát khỏi cái hệ thống này “0018, tôi có một vấn đề muốn hỏi cậu.”

“Mời nói.” Hệ thống tháo gỡ bom trả lời.

“Cậu … có thể đổi một kí chủ khác hay không?” Y La hỏi thật cẩn thận.

“…” Khó có khi mà hệ thống tháo gỡ bom không trả lời ngay, dường như ngừng lại một giây rồi mới hỏi “Tại sao? cô không thích tôi sao?”

“không phải, không phải …” Y La vội vàng giải thích “Chủ yếu là … Cậu là một sản phẩm cao cấp của hành tinh khác lại ở trên tay một người bình thường như tôi, không phải là đáng tiếc hay sao?”

“Tôi cũng không để ý.” Hệ thống tháo gỡ bom lập tức trả lời, tỏ vẻ cậu ta không ghét bỏ người bình thường như Y La.

“Cậu không ngại à, cậu không ngại …” Y La vừa ấp úng nói vừa cắn ngón tay vắt hết óc tìm một cái cớ khác.

“Tư duy của cô đang hoạt động rất mạnh, tin tức từ đại não truyền đến rất hỗn loạn, tôi không thể lấy được thông tin hữu dụng.” Hệ thống tháo gỡ bom bỗng nhiên nói “hiện tượng này chứng tỏ cô đang rất bối rối và khó xử.”

Em gái cậu! Hoạt động tâm lý mà cũng không cho người ta hoạt động trộm một chút sao?

“cô có thể nói ra, có lẽ tôi có thể giúp đỡ cô.” Hệ thống tháo gỡ bom quyết định sẽ cung cấp một ít trợ giúp cho kí chủ của mình.

Kệ nó đi? Y La nghĩ tới nghĩ lui cũng không thể nào tìm được một cái cớ thích hợp, vì thế quyết định nói thẳng, cô ngồi thẳng người lên, mở miệng thử nói “Vậy … tôi cứ nói thẳng nhé, nếu tôi nói chuyện quá trực tiếp làm cậu tức giận, cậu có thể bị chết máy không?”

Trước giờ Y La chưa bao giờ thấy một trí tuệ nhân tạo cao cấp như vậy nên không biết nó có thể cảm giác tức giận hay không.

“cô lo lắng quá rồi, tôi là một hệ thống, kế thừa trí tuệ của nhân loại nhưng không kế thừa tình cảm của nhân loại, giống như lúc nãy tôi có thể nhận ra cô đang rất bối rối nhưng tôi lại không thể hiểu được cảm xúc của cô.” Hệ thống tháo gỡ bom nói “Tôi cũng xin nói thẳng, từ góc độ hiệu quả mà nói, tình cảm và cảm xúc của nhân loại thực sự là một biểu hiện vô cùng lãng phí thời gian.”

Chuyện đó liên quan gì đến cậu!

“Xin lỗi, đúng là không liên quan đến chuyện của tôi!” Hệ thống tháo gỡ bom mìn xin lỗi nói.

“!!” Y La khiếp sợ nói “Cậu có thể biết tôi suy nghĩ gì hay sao?”

“cô là kí chủ của tôi, chúng ta giao tiếp dựa trên năng lượng tinh thần, nên tôi có thể từ tư duy đại não của cô đọc được những gì cô muốn nói.” Hệ thống tháo gỡ bom trả lời.

“Vậy tôi không có một chút riêng tư nào cả sao?” Bởi vì quá mức khiếp sợ nên giọng nói của Y La không tự chủ mà nâng lên quãng tám.

“Nếu như cô để ý, tôi có thể che bớt một số chức năng, tôi sẽ chỉ đọc được những lời cô muốn nói với tôi.”

“Để ý, tôi rất để ý, cậu che bớt ngay tức khắc đi!” Y La lập tức la lên.

“Xin chờ một lát …” Hệ thống tháo gỡ bom yên lặng được khoảng một giây, sau đó “Được rồi.”

“Nhanh thế à?” Y La không thể tin được.

“Đúng vậy, từ giờ trở đi, tôi sẽ chỉ đọc được thông tin mà cô muốn nói với tôi.” Hệ thống tháo gỡ bom trả lời.

“Cám ơn a.” Y La hết sức lực trả lời.

“không có gì.” Hệ thống tháo gỡ bom nhắc nhở “Lúc nãy cô muốn nói gì với tôi?”

“À à …” Thiếu chút nữa thì quên, Y La sắp xếp lại từ ngữ, sau đó hít sâu một hơi nói “Thực ra lúc nãy tôi một vòng lâu như vậy là có một ý đó là mong cậu tìm một người khác để làm kí chủ cho cậu đi.”

“Tôi đã nói rồi, tôi không để ý cô chỉ là người địa cầu bình thường.” Hệ thống tháo gỡ bom trả lời.

Em gái cậu, tuy rằng cô luôn nói mình chỉ là một người bình thường, nhưng chính mình nhận thấy cùng với bị người khác nói thì làm sao có cảm giác giống nhau được, cậu có hiểu tự bôi đen và bị bôi đen khác nhau như thế nào không, cậu có hiểu mỗi một người bình thường đều có tâm lý cảm thấy mình là độc nhất vô nhị trên thế giới này không?

“Tôi để ý a, vô cùng để ý đó.” Y La bất chấp tất cả nói.

“Tôi không thể hiểu được.” Hệ thống tháo gỡ bom tỏ vẻ mình không thể hiểu được tư duy của kí chủ nhà mình “Tôi đâu có ghét bỏ cô.”

Tôi cầu xin cậu hãy nhanh ghét bỏ tôi đi!

“Tôi nói thế này nhé.” Y La lại đứng dậy rót cho mình ly nước nữa rồi mới nói “Lúc nãy ở trong phòng tắm cậu đã nói, cậu đã đi vào địa cầu được hơn một năm …”

“Là một năm ba mươi sáu ngày …”

“Được rồi, được rồi, kệ nó đi, dù sao cách đây hơn một năm sở dĩ cậu cũng không có ý định cùng người trên địa cầu kí kết hiệp ước, bởi vì cậu biết, tương lai một ngày nào đó người ở hành tinh của cậu nhất định sẽ đến địa cầu đón cậu về, nên cậu chỉ cần an tĩnh chờ bọn họ đến.” Y La nói “Nhưng mà, ba ngày trước, hệ thống nửa kia của cậu, cái gì nhỉ … Hệ thống chế tạo bom bỗng nhiên kí kết hiệp ước với một người nào đó, nên cậu mới bỗng nhiên xuất hiện trong người tôi, sau đó cùng tôi kí kết hiệp ước.”

“Đúng vậy.”

“Hệ thống chế tạo bom, nghe tên là biết đó nhất định là một hệ thống vô cùng khủng bố, sau khi nó kí kết hiệp ước với người ta thì nó có thể làm cái gì?”

“Hệ thống chế tạo bom sẽ có tất cả những tri thức chế tạo bom mìn của nhân loại và cả của thời đại tinh tế từ trước đến nay, mà con người kí kết hiệp ước với cậu ta cũng có thể sử dụng những tri thức đó.” Hệ thống tháo gỡ bom trả lời.

“Quả nhiên là vậy!” Y La đã sớm đoán được “một cái hệ thống chế tạo bom, một cái hệ thống tháo gỡ bom, từ tên là có thể nhìn ra, các cậu là không hợp nhau đúng không?”

“Tôi cùng hệ thống chế tạo bom vốn là một thể, không nói đến việc đối địch nhau, chỉ là khi rơi xuống bầu khí quyển của địa cầu nên ngoài ý muốn mà tách rời nhau mà thôi.” Hệ thống tháo gỡ bom sửa lại cho đúng.

“Vậy cậu nói xem, sau khi cậu kí kết hiệp ước với tôi là muốn tôi làm cái gì?” Y La hỏi thẳng.

“Tôi là hệ thống tháo gỡ bom, tôi có năng lực có thể tháo gỡ các loại bom mìn mà từ nhân loại ra đời cho đến thời đại tinh tế có được. Tôi có thể truyền thụ những tri thức đó cho cô …”

“Tôi chỉ là một người bình thường mà thôi, tôi không cần dùng …” Y La vội vàng nói.

“Bốn giờ hai mươi sáu phút mười một giây trước cô đã dùng qua.” Hệ thống tháo gỡ bom chỉ ra.

“…” Y La nghẹn một chút, nhưng vẫn nói tiếp “Tôi biết là cậu cứu tôi, tôi cũng rất cám ơn cậu. Nhưng mà cậu kí kết hiệp ước với tôi, nói thật, có phải là cậu sợ hệ thống chế tạo bom cùng với kí chủ của cậu ta chế tạo ra một quả bom có uy lực vô cùng lớn gây nguy hại cho thế giới, nên cậu muốn tôi và cậu cùng nhau ra mặt ngăn cản họ …”

“Đúng vậy.” Hệ thống tháo gỡ bom thừa nhận rất dứt khoát “Nếu 0017 chế tạo một loại bom thật lớn uy hiếp đến sự yên ổn của địa cầu sẽ vi phạm điều 308 luật pháp tinh tế, tôi có nghĩa vụ ngăn cản cậu ta.”

Đây là tình tiết muốn cô cứu vớt cả địa cầu a!

Y La thở dài, vẻ mặt bất đắc dĩ “Nhưng mà tôi chỉ là một người bình thường, lại còn là một phụ nữ trói gà không chặt, loại nhiệm vụ vĩ đại gian khổ này thực sự là tôi đảm đương không nổi đâu. Hay là cậu đổi một người khác thử xem? Cậu thấy không, lúc chiều chúng ta ở đó là cục cảnh sát của địa cầu chúng tôi, là nơi bảo vệ an toàn cho người dân, nếu không cậu từ đó tùy tiện chọn một người nào đó đi, thế nào thì họ cũng mạnh hơn tôi nhiều.” Y La vô cùng chân thành kiến nghị.

“Tôi hiểu.” âm thanh của hệ thống tháo gỡ bom vẫn hết sức bình tĩnh “cô thấy việc này có tính nguy hiểm cho nên muốn tránh xa phải không?”

“Đúng đúng!” Y La vui vẻ gật đầu, cuối cùng hệ thống này cũng hiểu được cô.

“Nhưng chính cô đồng ý rồi thì tôi mới kí kết hiệp ước với cô.”

“Lúc đó là tình huống đặc biệt mà? Hơn nữa, tôi không thích hợp với việc này đâu, thật đó, cậu tin tôi đi, cậu đổi người khác để kí kết hiệp ước, nhất định cậu sẽ không hối hận.” Y La cực lực thuyết phục.

“Kí kết hiệp ước với hệ thống cần năng lượng, mà năng lượng hiện tại của tôi không đủ để kí kết hiệp ước lần thứ hai.” Hệ thống tháo gỡ bom nói.

“Năng lượng? Điện có được không? Cậu cứ việc dùng điện ở chỗ tôi đi, vì báo đáp ơn cứu mạng của cậu, phí tổn điện tôi sẽ trả mà.”

“Năng lượng mà tôi cần phải thông qua việc tháo gỡ bom đổi lấy mới có thể sử dụng được.”

Cái gì??? Thế là thế nào? Nghĩa là nếu muốn hệ thống này đổi kí chủ thì cô phải đi tháo gỡ bom nữa hả. Nghĩ đến đây, lập tức Y La không bình tĩnh nổi nữa, những gì trải qua ngày hôm nay, cả đời này cô cũng không muốn gặp lại lần nữa đâu.

“Vậy … tôi cũng bó tay.” Y La nói.

“Con người …” Giọng điệu của hệ thống tháo gỡ bom có sự thay đổi rất nhỏ “Hôm nay tôi cứu cô, dựa theo nguyên tắc giao dịch công bằng, cô cần phải tri ân báo đáp chứ.”

Má ơi … đạo đức của hệ thống ngoài hành tinh này sao lại vặn vẹo thế này!

==

Ngày hôm sau, mười giờ năm mươi phút sáng, Mạc Tôn mới uể oải lắc lư tiến vào cổng chính của cục cảnh sát.

Từ xa, Tiếu Bân đã nhìn thấy lão đại nhà mình, cậu ta chạy vài bước đến, nôn nóng nói “Lão đại, sao bây giờ anh mới đến vậy?”

“Sao thế? Có án xảy ra à?” Mạc Tôn chẳng hề để ý.

“Cục trưởng Triệu tìm anh.” Tiếu Bân chỉ chỉ vào tay nói “Lúc chín giờ đã cho người xuống tìm anh, sao bây giờ anh mới đến, anh thảm rồi đó!”

“Lại tìm anh? Cục trưởng của chúng ta có phải là quởn quá không vậy?” Mạc Tôn nói, chẳng chút sốt ruột nào, còn có tâm tình rút một điếu thuốc ra hút.

“anh đừng hút nữa.” Tiếu Bân lập tức đoạt lấy điếu thuốc “Bây giờ cục trưởng Triệu vẫn còn trong văn phòng, anh đi đến mau lên, mau đi …”

Tiếu Bân vừa nói vừa đẩy Mạc Tôn vừa mới bước vào phòng ra ngoài.

Mạc Tôn chậc một tiếng, cắm tay vào túi quần, uể oải rề rà lên văn phòng cục trưởng trên tầng cao nhất.

“Cốc cốc!”

“Vào đi!” Giọng nói cục trưởng Triệu truyền đến, Mạc Tôn đẩy cửa vào.

“Tới rồi sao?” Cục trưởng Triệu nhấc mi, phát hiện là Mạc Tôn, lập tức nói mát (âm dương quái khí) “Cậu bận quá nhỉ, kêu cậu tới gặp tôi mà tôi phải chờ đến hai tiếng đồng hồ mới gặp được.”

“Cục trưởng Triệu, không phải là em cố ý, ngày hôm qua em phải sắp xếp tài liệu vụ án đến tận rạng sáng nay, vốn dĩ em nghĩ về nhà tắm rửa một cái rồi đi làm luôn, không ngờ lại ngủ quên mất.” Mạc Tôn cười ha hả nói.

“Cậu chuyên nghiệp như thế, có cần tôi tặng thưởng cho huy chương gì đó không?” Cục trưởng Triệu cười tủm tỉm nói.

“không cần ạ, không cần ạ, chuyện này có gì đâu. Chúng ta là cảnh sát nhân dân mà, đây đều là trách nhiệm của chúng ta, huy chương gì đâu ạ.” Mạc Tôn khiêm tốn.

“Vì nhân dân phục vụ?” Cục trưởng Triệu bỏ bút máy vào ống bút, hỏi sâu xa “Nhưng mà tôi mới được nghe nói rằng, có người gặp mặt rồi uy hiếp nhân dân, còn muốn ném nhân dân xuống biển a?”

“…” Khuôn mặt tươi cười của Mạc Tôn tức khắc cứng đờ.

Người phụ nữa kia thế mà dám khiếu nại anh!
Chương trước Chương tiếp