Quan Hệ Nguy Hiểm - Bạo Táo Đích Bàng Giải

Bạo Táo Đích Bàng Giải - Chương 4-2: Ký kết với hệ thống 2

Tác giả:
Thể loại: Ngôn Tình, Hệ Thống, Điền Văn,
Chương trước Chương tiếp
(tiếp theo)

Đây là lời nói êm tai nhất mà Y La đã từng được nghe.

“Xin hãy mau giúp tôi!” Y La nức nở cầu xin.

“Đừng lo lắng, để tôi nhìn xem sao.” Lưu chuyên gia cũng không vội vã mở thùng dụng cụ mà cẩn thận quan sát đồng hồ đếm ngược trước ngực Y La cùng với mấy sợi dây điện lộ ra ngoài.

không có cách nào xác định, dường như dây nào cũng có thể là dây nóng (dây nóng: là dây điện khi cắt sẽ làm kích hoạt bom)

“Điều khiển từ xa đâu?” Lưu chuyên gia bỗng nhiên hỏi.

“Ở đây!” vẫn luôn ngồi bên cạnh, Mạc Tôn đem điều khiển từ xa trong tay đưa qua.

Lưu chuyên gia nhận lấy, cẩn thận kiểm tra, điều khiển từ xa rất nhỏ, chỉ bằng một phần ba lòng bàn tay, thiết kế cũng vô cùng đơn giản. Chỉ một chốc Lưu chuyên gia đã xem xong, sau đó ông đồng ý với phán đoán của Mạc Tôn “Điều khiển từ xa này chỉ có nút bấm kích hoạt bom, không có nút dừng đồng hồ.”

“Cái gì?” Lý Thiên Nguyên hoảng hốt kêu lên.

“Thực rõ ràng, người này chắc chắn là muốn phá hủy cục cảnh sát, còn đội trưởng Trương, chắc chỉ là nhân tiện mà thôi.” Mạc Tôn nói.

Lưu chuyên gia vẫn chưa nói xong, ông cẩn thận mở lớp vỏ ngoài của quả bom trước ngực Y La, để lộ ra một biểu tượng bên trong, đó là một con cá heo, một con cá heo nhỏ đang từ mặt biển nhảy vọt lên không trung.

Nhìn đến biểu tượng này, trong nháy mắt, mày Mạc Tôn nhíu lại “Tổ chức Lam Hải?”

“Đúng thế!” Lưu chuyên gia gật đầu, ngay sau đó ảo não nói “Thành viên của tổ chức Lam Hải, Cá Heo đã tự tay thiết kế quả bom này, tôi không chắc có thể gỡ được quả bom này trong năm phút đồng hồ không nữa.”

Lưu chuyên gia vừa nói vừa thử tìm xem có thể xác định được dây điện nào là để dừng quả bom không, cho dù vậy ông cũng chẳng thể nào chắc chắn được.

Tổ chức Lam Hải là tổ chức buôn bán vũ khí lớn nhất trên thế giới. Bản thân bọn họ chẳng tiến hành các hoạt động khủng bố nào cả, nhưng bọn họ lại là nguồn cung cấp vũ khí cho bất cứ tổ chức khủng bố nào cần đến, súng ống đủ các loại kích cỡ, các loại bom lớn nhỏ. Thành viên tổ chức Lam Hải đều lấy hình tượng sinh vật biển để đại diện cho mình, Cá Heo chính là người chế tạo bom nổi nhất của tổ chức Lam Hải trong ba năm gần đây, bom của người này có sức công phá rất lớn mà còn khó tháo dỡ.

“Các anh đang nói chuyện gì vậy?” Y La không biết tổ chức Lam Hải là cái gì cả, cô chỉ muốn những người này giúp cô tháo dỡ bom trên người cô “Mau giúp tôi gỡ bom xuống đi mà.”

“Lưu chuyên gia, ông có thể tháo gỡ bom xuống không?” Lý Thiên Nguyên nhìn đồng hồ đang từng bước lùi thời gian, nôn nóng hỏi.

“Tôi … tôi không tìm thấy.” Khi đồng hồ từ số ba chuyển thành số hai, Lưu chuyên gia ủ rũ buông lỏng tay.

“Lưu chuyên gia, vẫn còn thời gian mà, ông thử lại đi.” Lý Thiên Nguyên nói, chưa đến giây cuối thì đừng từ bỏ a.

“không có thời gian, đây là loại bom nơ tron mới nhất, một ống có thể gây sóng xung kích ảnh hưởng không gian năm mươi mét, ở đây có sáu ống.” Lưu chuyên gia chỉ vào quả bom trước ngực Y La “Nếu toàn bộ các ống này phát nổ, thì tòa nhà lớn này có thể bị san thành bình địa (đất bằng).”

Cho nên không phải là ông không nghĩ đến việc kiên trì đến giây cuối để gỡ bom, mà cho dù đến giây cuối cùng thì có khả năng rất lớn là bom không thể tháo gỡ được, ông lựa chọn không điều kiện vẫn còn thời gian thì nên mang người có bom trên người rời đi.

Đúng vậy, cần thiết phải rời đi, tuyệt đối không thể để bom phát nổ trong cục cảnh sát được.

Còn lại ba phút, ba phút thì có thể đưa con tin đi đâu? Lý Thiên Nguyên bắt đầu tự hỏi.

“Các anh có ý gì?” Y La không hiểu ý tứ sâu xa của Lưu chuyên gia nhưng cô hiểu vị chuyên gia gỡ bom này định bỏ rơi cô, cô kinh hoảng giữ chặt lấy tay vị chuyên gia đang định rời đi, kích động kêu lên “Ông mau gỡ bom xuống cho tôi đi, dây màu đỏ hoặc dây màu xanh, ông mau cắt giúp tôi đi mà, không còn thời gian nữa đâu.”

Y La chỉ vào hai sợi dây điện trước ngực, nôn nóng kêu lên, trong TV đều diễn như vậy mà? Tìm sợi dây điện, cắt đứt là xong thôi mà.

“Thực lòng xin lỗi cô.” Mặt Lưu chuyên gia đầy áy náy “Tôi không thể xác định được cắt sợi dây nào mới ngừng bom lại được.”

“Ông không phải là chuyên gia gỡ bom sao?” Y La mở thùng dụng cụ bên cạnh Lưu chuyên gia, lấy ra một cây kéo nhét vào tay Lưu chuyên gia, cầu xin nói “Ông cắt đi, ông cắt một dây đi, không cần bỏ tôi lại, tôi không muốn chết đâu.”

“Xin lỗi.” Lưu chuyên gia chỉ có thể nói xin lỗi không ngừng, nhưng ông không thể cắt, cho dù chỉ có hai sợi dây điện, tỉ lệ sống hoặc chết là năm mươi phần trăm, nhưng ông không thể cắt, không chỉ bởi vì mạng sống của ông, mà còn vì những hậu quả to lớn xảy ra nếu quả bom nổ trong sở cảnh sát.

“Tôi không muốn chết, tôi không muốn chết …” Khát vọng sinh tồn làm Y La túm thật chặt tay Lưu chuyên gia, giống như đang nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

Tiếng tích tích của đồng hồ đều đặn vang lên, thời gian chỉ còn lại hai phút mười sáu giây.

“không muốn chết thì cô đi theo tôi.” một bàn tay chợt đưa đến, thô bạo kéo Y La đang ngồi bệt dưới đất, đi nhanh ra ngoài.

“Mạc Tôn, cậu làm gì đó?” Lý Thiên Nguyên kinh hãi kêu lên.

“Tất cả tránh ra! Tránh ra!” Mạc Tôn không để ý đến anh ta, anh vừa kéo Y La nhanh chóng hướng ra ngoài cổng chạy, vừa hô to để người xung quanh tránh ra.

Mạc Tôn đẩy mạnh Y La vào một chiếc xe Jeep, sau đó không kịp đóng cửa, mở máy, nhấn ga vọt ra ngoài, dùng tốc độ lớn nhất lao nhanh như điên về hướng đường ven biển.

Hành động lái xe nguy hiểm như vậy gây sợ hãi cho tất cả mọi người và xe cộ trên đường.

“Nghe này!” Mạc Tôn vừa lái xe, vừa nghiêm túc nói “cô phải hiểu rằng quả bom này không gỡ xuống được.”

“anh … anh định ném tôi xuống biển sao?” Y La còn nhớ rõ lời người đàn ông này đã nói.

“Đúng thế!”

Trong nháy mắt, nỗi tuyệt vọng và thê lương bao trùm lấy Y La.

“Nhưng cô vẫn có 50% cơ hội để sống sót.” Ngay sau đó, Mạc Tôn nói thêm.

Trong mắt Y La lóe lên tia sáng, cô quay đầu nhìn sườn mặt của người đàn ông.

“trên đồng hồ hẹn giờ có hai dợi dây điện, tuy rằng không phải quả bom nào cũng có hai loại dây dẫn xanh đỏ, nhưng đối với loại bom bán lẻ do tổ chức Lam Hải bán ra đều có hai dây dẫn điện xanh đỏ. nói cách khác, trong hai sợi dây điện này nhất định có một sợi sẽ dừng được quả bom. Cắt sai cô sẽ chết nhưng cắt đúng thì cô có thể sống.” Mạc Tôn quay đầu liếc nhìn Y La một cái “Còn một phút hai mươi giây, tôi đưa cô đến bờ biển, trước khi bom phát nổ, cô hãy chọn một sợi rồi cắt, cô sẽ có một phần hai cơ hội để sống sót.”

Lúc trước, Mạc Tôn nói không dừng được bom sẽ ném cô gái này xuống biển chẳng qua chỉ là tiện miệng nói đùa mà thôi. anh cũng không hi vọng rằng câu nói của mình thành sấm. Nên anh mới kéo Y La chạy ra ngoài, giống như lời cô đã nói vậy, chỉ có hai sợi dây điện mà thôi, cũng phải đánh cuộc một lần. Chuyên gia tháo gỡ bom không dám cắt, vậy để chính con tin làm đi, anh phải cho cô một cơ hội được sống, cho dù cơ hội đó chỉ có 50% mà thôi.

Giống như đã từng, cho dù dưới tình huống nguy hiểm đến cỡ nào anh cũng không bao giờ từ bỏ đồng đội của mình.

Y La ngẩn ra, nắm cây kéo trong tay thật chặt. Cây kéo này là cô lấy trong thùng dụng cụ của Lưu chuyên gia, khi bị Mạc Tôn kéo ra ngoài thì cô vẫn cầm trên tay.

“Cho nên, từ giờ trở đi, đừng khóc, đừng hoảng hốt, dùng hơn một phút đồng hồ còn lại của cô, hãy suy nghĩ thật kĩ nên cắt sợi dây nào.” Mạc Tôn nói, tay lái chuyển, đi vào làn ngược chiều, xông thẳng ra con đường ven biển.

(Chú ý, chú ý, bom sắp phát nổ, cần cắt dây nguội ngay lập tức)

Là âm thanh này, âm thanh lúc trước đã nhắc nhở cô có bom.

“Vậy nên cắt sợi dây nào?” Y La như ‘lấy ngựa chết làm ngựa sống’ hỏi

“Đừng hỏi tôi, chính cô quyết định đi!” Chính mình quyết định sống chết của chính bản thân mình.

(đã nhận được thông tin cần giúp đỡ, xin hỏi có muốn yêu cầu trợ giúp hay không.) âm thanh lạnh như băng của máy móc thực sự đáp lại lời Y La.

Muốn muốn muốn! Y La quả thực là mừng muốn chảy nước mắt rồi, điên cuồng gật đầu.

(Nếu như muốn yêu cầu trợ giúp, trước hết cần tiến hành ký kết.) Giọng nói máy móc lại vang lên nhắc nhở.

Bốn mươi giây, còn có bốn mươi giây, Y La nào có tâm trạng mà nghe gì nữa, trong nội tâm chỉ không ngừng hét to (Cho dù là cái gì tôi cũng đều đồng ý, nhanh nói cho tôi biết cần phải cắt dây nào.)

(Chờ một lát, hiện đang tiến hành ký kết …)

Ba mươi sáu giây …

Còn qua một giao lộ nữa là đến bờ biển, Mạc Tôn lại nhấn ga “Sắp đến bờ biển rồi, khi còn lại năm giây tôi sẽ nhảy ra khỏi xe, xe sẽ lao xuống biển, nếu sau năm giây bom không nổ, tôi sẽ xuống dưới cứu cô, nếu bom nổ …”

Mạc Tôn quay đầu nhìn Y La hơi hơi mỉm cười “cô cũng chỉ có thể tự nhận là mình quá xui xẻo!”

Mạc Tôn không am hiểu an ủi người khác, càng không biết nói những đạo lý lớn lao, nếu Y La không thể sống sót thì cũng chỉ có thể dùng hai từ ‘xui xẻo’ mà hình dung. không phải là anh không có sự đồng cảm, chỉ là thấy nhiều rồi nên tập mãi thành thói quen mà thôi!

Má! Y La thật muốn nhảy dựng lên tát cho người đàn ông này một cái, cô chưa bao giờ thấy một người nào mà lạnh lùng như này.

(Tích, ký kết thành công)

Còn hai mươi giây …

Tới bãi biển rồi, Mạc Tôn cho xe chạy ga lớn nhất, lái xe xông thẳng về hướng biển.

Còn mười giây!

“không còn thời gian nữa!” Y La không thể nhịn được mà kêu lên, cây kéo trong tay nâng lên …

(Xin hãy cắt sợi màu xanh!) âm thanh máy móc nhắc nhở.

Màu xanh! Y La giơ tay cầm sợi dây điện màu xanh trước ngực, rắc một cái, chỉ dùng một giây, cắt đứt sợi dây điện.

“Mẹ nó, ông đây vẫn chưa nhảy khỏi xe mà!” Thấy động tác của Y La, Mạc Tôn tức muốn hộc máu quát.

“Kít … kít …”

“Ầm!”

Vì không cài dây an toàn, Mạc Tôn phanh gấp một cái, làm đầu Y La đập vào taplo xe phía trước, Y La đau đớn kêu lên “Ai da!”

“…” Mạc Tôn không nói gì, đầu tiên anh nhìn thật sâu vào Y La đang còn lấy tay che trán kêu đau, sau đó ánh mắt chuyển về phía đồng hồ hẹn giờ trước ngực cô.

00:07:16

Móa, thiếu chút nữa thì lật thuyền trong mương!

[Lật thuyền trong mương: thành ngữ TQ, thuyền đi trong mương chắc chắn không thể bị lật nhưng thế mà lại lật, hàm nghĩa chuyện không thể xảy ra lại xảy ra, ám chỉ xui xẻo, xúi quẩy.].

“Làm tôi sợ muốn chết …” Lúc này, Y La cũng nhìn vào quả bom trước ngực mình, nhìn con số trên đồng hồ đang dừng lại, mừng chảy nước mắt “Tôi còn tưởng là mình chết chắc rồi.”

“cô định kéo tôi làm đệm lưng hả?” Mạc Tôn lộ ra nụ cười nguy hiểm.

“Tôi … tôi đâu có.” Y La lắc đầu.

“không phải là tôi đã nói, khi còn năm giây, tôi nhảy ra khỏi xe thì cô mới cắt dây điện hay sao, thế mà lúc nãy cô đã làm cái gì?” Mạc Tôn chỉ cần tưởng tượng một đời lừng lẫy của anh thiếu chút nữa thì lật thuyền trong mương thì khí nóng lại bốc lên đầu.

Chính anh chỉ nghĩ mang đến cho cô gái này một cơ hội nhưng lại quên nghĩ đến việc đối phương có thể giữ được ý chí trấn định vững vàng trước cái chết hay không.

“Tôi … anh …” Ngày hôm nay Y La đã đủ xui xẻo lắm rồi, thật vất vả mới thoát khỏi nguy hiểm trong gang tấc, cô vẫn còn chưa bình tĩnh lại được, vậy mà còn bị người này chất vấn như vậy, tức thì cũng nóng giận “Tôi cắt ngay thì sao? Chuyên gia gỡ bom không giúp tôi, anh thì chỉ biết ném tôi xuống biển, tôi làm như vậy thì có vấn đề gì?”

Y La càng nghĩ càng tức giận, càng nói càng cảm thấy hợp lý đúng tình “Các anh không giúp tôi, tôi tự cứu mình cũng không được nữa hả?”

“Được, cô tự cứu mình là đúng, nhưng chẳng lẽ cô không nghĩ qua, nếu cô cắt sai thì sẽ làm liên lụy đến tôi sao?” Mạc Tô híp mắt hỏi.

“Ách …” Y La sửng sốt, đúng là cô chưa nghĩ đến điều này.

“Hoặc là … chẳng lẽ cô nắm chắc rồi mới cắt?” Mạc Tôn lại hỏi.

“Tôi …” Trong giây lát, Y La không biết phải trả lời thế nào.

nói cô không nắm chắc, chỉ là cắt đại, đó chính là tương đương với việc thừa nhận cô muốn kéo anh ta làm đệm lưng. Nhưng nếu nói cô biết rõ rồi mới cắt, vậy thì càng khó giải thích hơn? cô chẳng phải là chuyên gia gỡ bom, huống hồ ngay cả chuyên gia gỡ bom lúc nãy còn không nắm chắc nên cắt dây nào, thì làm sao mà cô có thể biết được.

Mạc Tôn thấy vẻ mặt chột dạ của Y La, lông mày nhịn không được mà nhảy dựng, cô gái này chẳng lẽ là có vấn đề “Rốt cuộc là cô muốn kéo tôi làm đệm lưng hay là cô thực sự hiểu được việc gỡ bom?”

Cho dù là nguyên nhân nào, tôi cũng đều để mắt tới cô.

Tác giả có lời muốn nói: đã ký kết với hệ thống, giai đoạn đầu nữ chính rất ghét lão Mạc, nhưng lão Mạc lại để mắt đến cô.
Chương trước Chương tiếp