Quan Hệ Nguy Hiểm - Bạo Táo Đích Bàng Giải

Bạo Táo Đích Bàng Giải - Chương 3: Tôi sẽ ném cô xuống biển

Tác giả:
Thể loại: Ngôn Tình, Hệ Thống, Điền Văn,
Chương trước Chương tiếp
Mạc Tôn từ cửa hông đi vào phòng trực ban ở sảnh lớn lầu một, chỉ liếc mắt nhìn một cái nhìn đám đông nghìn nghịt xong liền xoay người chạy vào lối thoát hiểm lên lầu ba.

“Lão đại.” Khi Mạc Tôn từ cửa thoát hiểm chạy vào liền gặp ngay đội viên đội của anh-Tiếu Bân.

“Tình hình bây giờ như thế nào?” Mạc Tôn vừa hỏi vừa chống tay lên lan can ngó xuống quan sát tình hình.

“Nghi phạm bắt cóc con tin tên Triệu Minh, là đối tượng buôn bán ma túy vừa ra tù, chắc sau khi ra tù gặp chuyện không như ý nên mới suy nghĩ biện pháp này quay lại trả thù Trương đội (đội trưởng Trương).” Tiếu Bân dùng tốc độ nhanh nhất giải thích rõ ràng mọi chuyện.

“Trương đội? Trương Hoài Kỳ?” Mạc Tôn hỏi.

“Đúng vậy ạ, tên Triệu Minh này do Trương đội chính tay bắt vào 6 năm trước.” Tiếu Bân nói “hắn ta vừa vào là yêu cầu được gặp Trương đội, nếu không sẽ kích hoạt bom nổ.”

Tội phạm ma túy trả thù cảnh sát phòng chống ma túy là chuyện thường thấy.

“Quả bom kia đã khởi động rồi mà?” Mạc Tôn nghi ngờ nói, trước ngực con tin là đồng hồ đếm ngược với những con số đỏ tươi, cho dù cách thật xa nhưng vẫn vô cùng bắt mắt, chỉ là anh không nhìn rõ cụ thể con số trên đó là bao nhiêu thôi.

“Nghi phạm yêu cầu Trương đội phải có mặt ở đây trong vòng ba mươi phút.” Tiếu Bân nói bổ sung.

“Vậy là đồng hồ hẹn giờ còn ba mươi phút nữa?” Mạc Tôn hiểu rõ gật đầu “Vậy Trương đội đâu rồi?”

“Sáng sớm nay Trương đội đã xuống huyện phá án rồi ạ, ba mươi phút làm sao có thể về kịp được.” Tiếu Bân cười khổ nói, từ huyện lái xe quay lại thành phố mất ít nhất cũng phải hai tiếng đồng hồ.

Nếu Trương đội có thể đúng lúc trở về thương lượng được với nghi phạm thì có thể kéo dài một chút thời gian. Nhưng với tình thế hiện giờ, chỉ sợ hơn mười phút nữa là bom sẽ nổ mạnh thôi.

“không kịp quay lại? Vậy tình hình bây giờ …” Mạc Tôn nhìn thoáng qua người phụ trách phía dưới Lý Thiên Nguyên “Lý Thiên Nguyên tính toán xử lý như thế nào?”

“Dạ, chỉ đang cầm cự thôi.” Tiếu Bân nói “Nhưng lúc nãy cục trưởng Triệu đã rất tức giận, ra mệnh lệnh, nhất định không thể để bom nổ trong cục cảnh sát được.”

Chẳng tốn sức nhưng Mạc Tôn cũng có thể tưởng tượng được dáng vẻ thẹn quá hoá giận của cục trưởng Triệu, cười nói “Nếu quả bom này mà nổ trong cục cảnh sát, cục trưởng Triệu chẳc hẳn là lãnh đạo đầu tiên trong ngành chúng ta gặp phải.”

“Bây giờ chỉ hi vọng là bộ phận bắn tỉa có thể tìm được cơ hội bắn gục nghi phạm.” Tiếu Bân còn nói thêm.

“Súng bắn tỉa?” Lúc này, Mạc Tôn đã quan sát đầy đủ tình hình bên dưới, anh nhìn trái nhìn phải một lúc, sau đó chỉ vào hai vị trí góc dưới lầu hai, chắc chắn hỏi “Bên bắn tỉa mai phục ở chỗ kia hả?”

“Dạ.”

“Phiền phức rồi.” Tuy miệng Mạc Tôn nói phiền phức nhưng giọng điệu lại giống như đang thảo luận chuyện tối nay ăn gì vậy, chẳng có chút lo lắng nào cả, thậm chí còn có tâm tình chỉ xuống phía dưới phân tích “Cái tên Triệu Minh này chắc chắn là có chuẩn bị kĩ càng, cậu xem vị trí hắn ẩn nấp, ở sảnh lớn có tất cả ba cột đá mà hắn ta lại chọn cây cột sau cùng, tránh được tất cả các cửa sổ. Vì thế người của chúng ta chẳng có cách nào đi vòng từ phía sau lên.”

“Còn bộ phận bắn tỉa, nếu bọn họ có thể tìm được góc độ thích hợp thì đã nổ súng từ sớm rồi.” Đến bây giờ Triệu Minh còn chưa chết, cho thấy bên bắn tỉa chắc chắn là không tìm được vị trí thích hợp.

“Chẳng lẽ không còn biện pháp nào khác? Còn có hơn tám phút nữa là bom nổ rồi.” Vẻ mặt Tiếu Bân lo lắng nhìn đội trưởng nhà mình.

Tám phút?

“Chát!” Mạc Tôn chợt giơ tay, gõ một cái thật mạnh lên đầu Tiếu Bân.

“Lão đại, sao anh lại đánh em?” Tiếu Bân chẳng hiểu ra sao hỏi.

“Chỉ còn có tám phút mà giờ cậu mới nói với anh?” Mạc Tôn nổi giận đùng đùng mắng giống như là Tiếu Bân là người mang bom đến.

Mạc Tôn chỉ nghĩ là bom hẹn giờ có ba mươi phút lại không ngờ là thời gian đã trôi qua nhiều như vậy, chỉ còn có vài phút mà thôi.

“Em … em cứ tưởng là anh biết rồi.” Vẻ mặt Tiếu Bân oan ức.

“anh mà biết thì còn đứng đây hỏi cậu làm cái gì?” Mạc Tôn ghét bỏ vung tay, ra lệnh “Đừng nhiều lời nữa, kiếm cho anh cái dây thừng đến đây.

“Lão đại, anh ra tay hả.” Tiếu Bân vừa nghe thì lập tức mắt sáng lên, chẳng lẽ lão đại nhà mình muốn ra tay rồi.

Cậu ta đã theo Mạc Tôn được ngót nghét một năm rồi, biết rất rõ bản lĩnh của Mạc Tôn, kỹ năng của lão đại nhà mình có thể so với đặc công trên phim của Hollywood đó có được không. Cũng chính vì biết thực lực của lão đại nhà mình, nên khi cậu ta nghe thấy Mạc Tôn sai cậu ta đì lấy dây thừng mới phản xạ có điều kiện nghĩ rằng Mạc Tôn muốn đích thân ra tay thu thập Triệu Minh. Nếu lão đại đích thân ra tay, không chừng là sẽ có biện pháp giải quyết.

“Còn có bảy phút!” Mạc Tôn chỉ chỉ đồng hồ nhắc.

Nghĩa là đã ngầm thừa nhận rồi, Tiếu Bân kêu lên một tiếng kích động, xoay người dùng tốc độ chạy một trăm mét đến văn phòng ở lầu ba lấy một cuộn dây thừng, sau đó bay nhanh trở về.

“Lão đại, đây ạ.” Tiếu Bân đưa dây thừng cho Mạc Tôn.

Trong lúc Tiếu Bân đi tìm dây thừng, Mạc Tôn đã soạn tin nhắn xong rồi gửi đi, sau đó mới cầm dây thừng Tiếu Bân đưa, xoay người đi về đông lầu ba.

==

“Rì!”

Nghe tiếng điện thoại rung lên, Lý Thiên Nguyên tưởng cục trưởng lại gửi tin nhắn đến, sốt ruột mở lên, kết quả vừa thấy tin nhắn thì sửng sốt.

Mạc Tôn: (Thu hút chú ý, đừng có nhìn lên trên, để tôi tới.)

Lý Thiên Nguyên chỉ sửng sốt một chút, ngay sau đó rất nhanh giữ lại bình tĩnh, nỗ lực khắc chế xúc động muốn nhìn lên phía trên, đi về phía trước hai bước, định hấp dẫn sự chú ý của Triệu Minh “Triệu Minh, đội trưởng Trương đang trên đường về, nhưng thời gian thế này thì hơi gấp, anh có thể dừng đồng hồ hẹn giờ lại không.”

“Nó tới thì tao sẽ dừng đồng hồ.” Triệu Minh đáp.

“Đội trưởng Trương đang trên đường đi, nhưng anh cũng biết tình hình giao thông ở Long Thành rồi đấy, nhỡ đâu kẹt xe thì sao.” Lý Thiên Nguyên tiếp tục nói “anh hãy dừng đồng hồ hẹn giờ trước đi, đừng để liên lụy người vô tội.”

“Tao nói rồi, ba mươi phút mà nó không đến, tao sẽ cho nổ nơi này.” Hiển nhiên là Triệu Minh đã quyết tâm, không hợp tác.

Lý Thiên Nguyên nhìn mặt đồng hồ từ con số bảy đã nhảy thành con số sáu, trong lòng kinh sợ, nhịn không được mắng: Mẹ nó, nếu cậu có biện pháp thì nhanh lên a.

==

Mạc Tôn cột dây thừng vào người, sau đó từ hành lang bắt đầu lấy đà chạy, một chân dẫm lên lan can lầu ba, một chân mượn lực, cả người nháy mắt bay lên, hai tay anh duỗi ra phía trước, giống như một con chim én, bay về xà ngang giữa lưng chừng.

“Bạch!” Trong ánh mắt hoảng sợ của Tiếu Bân, trong tình huống nguy hiểm, Mạc Tôn bám ôm lấy xà ngang trên trần nhà.

Sảnh lớn lầu một có thiết kế vòm cao, khoảng mười ba mét, được ba cột đá chống đỡ, từ ba cây cột đá có sáu cây xà ngang bắc qua trần nhà. Cú nhảy này của Mạc Tôn tương đương với việc từ lầu ba nhảy lên trần nhà.

“Đ.má!” Tiếu Bân thấy lão đại nhà mình mạo hiểm như thế thì nhịn không được mà chửi tục một câu.

Mạc Tôn không có tâm trạng cảm thụ cú nhảy mạo hiểm của mình, anh dùng sức trên hai cánh tay, thân thể di chuyển một cái, từ tư thế treo lủng lẳng trên xà ngang biến thành nằm trên thanh xà.

Tất cả các động tác đều liền mạch lưu loát, tất cả chỉ mất có mấy giây.

Sau đó, trên xà ngang, anh nhanh chóng bò đi, bám vào thanh xà như một chú thằn lằn, từ cây xà ngang này chuyển sang cây xà ngang khác, lợi dụng sự giao nhau giữa các cây xà ngang nhanh chóng có mặt ở cây xà ngang phía trên cây cột nơi vị trí Triệu Minh đang đứng.

Ngồi xổm trên cây xà, Mạc Tôn nhìn thoáng qua phía dưới, ước chừng độ cao, sau đó cởi dây thừng trên người, cột xung quanh cây xà. anh giật giật mấy cái để thử độ chắc, sau khi xác định không có vấn đề gì, cả người Mạc Tôn nhanh chóng từ trên cây xà đu người xuống dưới.

Quan sát toàn bộ quá trình, Tiếu Bân nhịn không được mà nín thở.

Giữa không trung, Mạc Tôn và Lý Thiên Nguyên liếc nhìn nhau một cái, ngay lập tức Lý Thiên Nguyên hiểu, đây chính là thời cơ tốt nhất.

“Đội trưởng Trương đã đến trước cửa cục cảnh sát, anh ấy sẽ vào ngay bây giờ.” Lý Thiên Nguyên hết sức hấp dẫn chú ý của Triệu Minh.

“Vậy mày bảo nó mau lại đây.” Từ đầu đến cuối Triệu Minh vẫn luôn bình tĩnh, cho dù nghe thấy tin người mình muốn tìm – Trương Kỳ Hoài đã đến thì ánh mắt vẫn không hề di chuyển một chút nào, hắn vẫn như cũ đem mình giấu đi một cách hoàn hảo sau lưng đồng chí bom sống Y La của chúng ta.

“anh … Người anh muốn tìm đã tới, anh có thể … có thể thả tôi đi được không?” Tuy rằng biết khả năng này rất nhỏ bẻ nhưng Y La vẫn nhịn không được mà hỏi ra miệng.

“Câm miệng!” Triệu Minh không kiên nhẫn quát.

Y La bị dọa run rẩy, nhìn chằm chằm vào đồng hồ trước ngực đã nhảy lên con số năm, tuyệt vọng nhìn đồng chí cảnh sát đứng đối diện, chẳng lẽ cuộc đời của cô chỉ còn lại có năm phút này thôi sao?

“Xoạt!”

một tiếng động rất nhỏ vang lên, Mạc Tôn thành công nhảy từ trên xà ngang xuống đất, thấy một màn này, tất cả các cảnh sát đang có mặt đều nín thở, Lý Thiên Nguyên lại càng hết sức hấp dẫn chú ý của Triệu Minh.

“Triệu Minh, anh phải nhận thức là hành động này của anh là vô cùng nguy hiểm, bây giờ anh quay đầu lại vẫn còn kịp.”

một bước, hai bước.

“A …” Triệu Minh trả về một nụ cười lạnh, dường như muốn nói, mày là con nít đó à.

Ba bước, bốn bước, còn hai bước nữa là có thể đến sát cột đá.

“Triệu Minh, nếu anh muốn …”

“Lạo xạo!” Tiếng chân dẫm lên thứ gì đó vang lên trong sảnh lớn vô cùng rõ ràng, đột ngột.

Mạc Tôn nhìn giấy gói kẹo trong suốt dưới chân, nhịn không được mắng: cái tên ngu ngốc nào vứt rác lung tung thế này.

Cảnh sát vây quanh: Xong rồi!

âm thanh đột ngột vang lên làm Triệu Minh quay đầu nhìn theo phản xạ nhưng thân thể vẫn không di chuyển khỏi sự che chắn của con tin, bộ phận bắn tỉa vẫn không tìm được vị trí ngắm bắn thích hợp.

Triệu Minh không thể nhìn thấy được Mạc Tôn nhưng cũng không ảnh hưởng đến sự phán đoán của hắn ta biết là phía sau có người. Sắc mặt hắn biến đổi, phản ứng vô cùng quyết đoán, giơ tay định ấn lên điều khiển từ xa.

“không!” Mắt Lý Thiên Nguyên muốn nứt ra.

“A …” Y La cũng chú ý đến hành động của Triệu Minh, trong khoảng khắc thấy được cái chết đang đến gần, Y La nhịn không được mà hét to thất thanh.

“Bịch!” Mạc Tôn bay nhanh đến gần, người còn chưa lộ ra khỏi cột đá, tay đã vươn ra từ phía sau, quyết đoán bóp cò, một phát bắn vỡ đầu.

Viên đạn xuyên qua thái dương của Triệu Minh, ngón tay cái ấn nút trên điều khiển từ xa cứng đờ, sau đó cánh tay mất lực, chiếc điều khiển từ xa nho nhỏ từ kẽ tay rơi xuống đất.

“Nằm xuống!” Lý Thiên Nguyên rống to một tiếng, mọi người lập tức nằm sấp xuống đất, tránh lực xung kích của trái bom.

“Két!” một cánh tay thon dài mạnh mẽ vươn ra tiếp lấy điều khiển từ xa trước khi nó chạm đất, sau đó chắc chắn nằm trong tay người nào đó.

Nguy cơ đã được giải trừ!

“cô đừng kêu nữa!” Mạc Tôn vừa kiểm tra điều khiển từ xa, vừa nhíu mày nhìn Y La đang la hét, cô gái này định ganh đua với bom hay sao.

Y La la hét một hồi lâu mà vẫn chưa thấy bom nổ thì cũng nhận ra là có gì đó không đúng, cô mở mắt thì phát hiện bên cạnh mình xuất hiện một người đàn ông lạ mặt, còn nghi phạm Triệu Minh đã bắt cóc cô thì trúng đạn chết rồi.

cô đã được cứu rồi!

Y La vừa có ý nghĩ như vậy, chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì người đàn ông bên cạnh bỗng nói “Ủa, sao không có nút dừng đồng hồ.”

“Cái gì?” Y La quay phắt đầu lại.

Mạc Tôn nhìn vị đồng chí con tin xui xẻo này, khó có khi lương tâm trỗi dậy, an ủi “Người đẹp, cô kiên trì thêm chút nữa, để tôi gọi chuyên gia phá bom đến bây giờ.”

nói xong, Mạc Tôn quay đầu về phía Lý Thiên Nguyên kêu “không dừng bom được, cậu kêu chuyên gia phá bom đến đi.”

Lý Thiên Nguyên vừa nghe không dừng được đồng hồ hẹn giờ của quả bom, sắc mặt lại biến đổi, nhanh chóng chạy đến cảnh sát trật tự yêu cầu họ tiếp tục giải tán đám đông, còn mình thì túm lấy chuyên gia phá bom kéo về phía trước.

“Có thể … có thể dỡ bom xuống được không ạ?” Y La nhìn đồng hồ chỉ còn năm phút hai mươi mốt giây, run rẩy hỏi.

“Cái này thì tôi cũng không biết.” Mạc Tôn thuận miệng nói “Nhưng mà cô yên tâm, nếu không dỡ bom được thì tôi sẽ đem cô ném xuống biển.”

Má, lúc này là lúc thích hợp để cậu ta nói câu đó sao!

đang chạy đến, Lý Thiên Nguyên nghe câu nói này thì nhịn không được mà mắng thầm một câu, rồi lại quay đầu nhìn con tin. Quả nhiên, người đẹp này trong quá trình bị bắt cóc vẫn luôn trấn định nay đã bị dọa đến choáng váng luôn rồi.

Mạc Tôn cũng phát hiện chính mình đã dọa sợ con tin, tức thì vô cùng ảo não, trong thời khắc mẫu chốt mà cái tật độc miệng của mình sao vẫn không sửa được vậy.
Chương trước Chương tiếp