Quan Hệ Nguy Hiểm - Bạo Táo Đích Bàng Giải

Bạo Táo Đích Bàng Giải - Chương 27: Tôi có thể gỡ bỏ nó

Tác giả:
Thể loại: Ngôn Tình, Hệ Thống, Điền Văn,
Chương trước
Xe chạy sâu vào trong trang trại, trên đường, Lão Lang còn nói Y La có thể đưa tay ra ngoài cửa sổ xe hái cam ăn. Hình thức này lần đầu tiên Y La được làm, tức thì cảm thấy quả cam cô hái trong tay ngọt hơn mấy phần so với những quả cam mà cô đã ăn trước đó.

Chỉ chốc lát, xe ngừng trước một ngôi nhà hai tầng, được thiết kế theo kiến trúc hiện đại, nháy mắt làm vườn trái cây sâu trong núi trở thành vườn cây sau nhà của lão Lang.

“Cuộc sống của anh nhàn nhã quá nhỉ.” Từ bên ngoài vào đến đây, Mạc Tôn đã hiểu rõ về hoàn cảnh sống của lão Lang, nói thật, bản thân anh cũng cảm thấy kinh ngạc.

“Tôi đã nói giờ tôi là địa chủ mà.” Lão Lang vừa nói vừa đẩy cổng ra, lúc anh đi vội vàng chưa khóa cửa.

“Vốn liếng của anh đều đổ hết vào đây.” Mạc Tôn chắc chắn nói.

“Tiền tài làm gì đâu, đều là vật ngoài thân.” Lão Lang đi vào trong phòng, Mạc Tôn và Y La đi theo sau. Khi ba người vừa bước vào phòng khách là ngửi thấy ngay mùi đồ ăn ngon bay đến.

“Cơm tối đã xong rồi, hay là chúng ta ăn cơm trước đi.” Lão Lang chuyển chân, dẫn hai người đến phòng ăn.

Bàn cơm trong phòng ăn bày bốn món mặn một món canh đơn giản, vừa có chay vừa có mặn, vừa có dinh dưỡng lại vô cùng ngon mắt.

“anh còn thuê chuyên gia nấu cơm cho anh nữa hả?” Mạc Tôn nhìn bàn ăn vừa có hương vừa có vị mà lại được nấu cách đây không lâu, tò mò hỏi.

“Tôi thuê một dì ở thôn bên cạnh hàng ngày vào nấu cơm cho tôi.” Lão Lang chỉ về phía phòng bếp “Chén đũa ở đó, hai người tự lấy đi.”

Nói xong, lão Lang đi ra khỏi phòng ăn, không biết đi lấy cái gì.

Y La và Mạc Tôn trước sau đi xuống bếp, Y La tìm được được chén đũa trong tủ chén, xoay người định rời đi thì thấy Mạc Tôn đang nhìn ngó xung quanh, giống như đang tìm gì đó.

“Tôi lấy được chén đũa rồi này.” Nghĩ là Mạc Tôn tìm chén đũa, Y La nói.

“Ừ.” Mạc Tôn nhìn căn bếp sạch sẽ, hiển nhiên là được người khác thường xuyên lau dọn sử dụng, trong lòng bỗng cảm thấy một sự khó chịu không nói nên lời, cuộc sống của lão Lang từ khi nào mà lại cẩn thận như thế này …

Sau khi ừ một tiếng, Mạc Tôn đưa tay lấy chén đũa trong tay Y La, vẻ mặt phức tạp rời khỏi phòng bếp.

Y La sửng sốt một chút rồi mới lấy lại tinh thần, sao cô lại cảm thấy Mạc Tôn không vui vậy?

Hai người vừa ra khỏi phòng bếp, lão Lang cũng ôm một thùng bia vào phòng ăn, thấy hai người, anh cười ha ha “Lão Mạc, đã lâu rồi chúng ta chưa nhậu một bữa đó.”

Mạc Tôn để chén đũa lên bàn ăn, ánh mắt lướt qua thùng bia trong tay lão Lang “Ngày sản xuất là một tháng trước, bia trong nhà thường phải mua sao, xem ra anh cũng thường anh uống nhỉ.”

“Vừa đúng lúc, ngày hôm qua tôi mới mua về, vừa đúng dịp cậu tới, bình thường tôi cũng chỉ uống một hai lon thôi.” Lão Lang cười ha hả, không có chút chột dạ nào.

“Phải không?” Mạc Tôn rất là nghi ngờ về điều này.

“Bịch!”

Lời nói nghi ngờ này hình như đã chạm vào thần kinh mẫn cảm của lão Lang, đặt thật mạnh thùng bia xuống, lão Lang ngẩng đầu lên mắng “Mẹ nó, cậu bớt quản thôi, cậu tới ăn ké mà lắm mồm thế hả?”

“anh muốn tự sát thì đừng có làm trước mặt ông đây.” Mạc Tôn cũng nóng lên.

“Đậu má, ông đây một ngày ba bữa đúng giờ, chay mặn phối hợp, ngủ sớm dậy sớm, tuổi trẻ mà sống cuộc sống dưỡng lão như vậy mà giờ còn không cho tôi uống bia nữa hả.” Lão Lang uất nghẹn.

“anh …” Mạc Tôn cũng nghẹn lại.

Lúc nãy, anh thấy lão Lang ở vùng nông thôn không khí tươi mát, phòng bếp sạch sẽ ngăn nắp, một ngày ba bữa có người lo, cuộc sống tinh tế hơn trước kia nhiều nhưng lại làm anh có một nỗi khó chịu vô cớ. Lúc này, thấy lão Lang mang bia đến làm anh thấy được dáng vẻ trước kia của lão Lang, nhưng cũng vẫn làm anh khó chịu.

Cuối cùng là anh đang mong muốn lão Lang sống như thế nào đây? anh không biết, anh chỉ hy vọng lão Lang luôn được mạnh khỏe.

“Được rồi, không uống thì thôi, mất hứng.” Trong lòng lão Lang cũng biết là Mạc Tôn lo lắng cho anh nhưng chính bản thân anh cũng cảm thấy uất nghẹn. Cũng bởi vì cái khỉ gió trong đầu anh mà anh phải rời khỏi cục an ninh quốc gia, phải sống cuộc sống như dưỡng lão-không thú vị, làm người khác phát điên như thế này.

không khí chợt trở nên đông cứng, đứng bên cạnh Y La không hiểu việc gì, cô muốn lên tiếng hòa giải nhưng lại không hiểu rõ có việc gì đã xảy ra, chỉ mơ hồ đoán chừng là có quan hệ với quả bom trong đầu lão Lang.

“anh uống đi.” Cuối cùng Mạc Tôn thỏa hiệp, anh nghĩ đến những người giống như bọn anh sẽ không sợ chết, chỉ sợ sống không như bản tính của mình, nếu lão Lang vui thì cũng tùy anh ấy đi thôi.

“Như vậy mới phải chứ.” Cảm xúc của lão Lang cũng thay đổi rất nhanh, nháy mắt là tươi cười hớn hở ngay, nhanh chóng để bảy tám lon bia lên bàn, thuận tiện còn đặt một lon trước mặt Y La.

“Y La, cô uống bia được không? Một lon được không?” Lão Lang vừa nói, trên tay vẫn cầm lon bia, chỉ cần Y La lắc đầu là lấy về.

“Ách …” Thực ra Y La chưa bao giờ uống đồ uống có cồn nhưng cô không biết phải từ chối thế nào, hai người này ban nãy còn vì việc uống hay không uống mà suýt nữa cãi nhau, bây giờ mà cô từ chối thì có phải là không tốt lắm không.

Mạc Tôn nhận ra Y La khó xử, thuận tay cầm lon bia trước mặt Y La về “cô ấy không uống đâu, anh lấy cho cô ấy nước trái cây đi.”

“À, được.” Nét mặt lão Lang hiện lên vẻ tiếc nuối, nhưng lại cười ngay “Nước cam được không? Ở đây tôi có nhiều cam lắm, làm nước ép cam tươi.”

“Ách … không … không cần đâu, thực ra tôi cũng có thể uống một chút, nhưng mà tửu lượng của tôi không cao, nhiều lắm là một lon thôi.” Y La quyết định không phá vỡ sự hưng phấn của hai người này, dù sao nồng độ cồn của bia không cao, uống một lon hẳn là không thể say đi.

“Uống một lon, được, không thành vấn đề.” Lão Lang nói rồi đặt mạnh một lon bia trước mặt Y La.

Mạc Tôn thấy Y La đồng ý uống bia, lập tức hiểu được nỗi băn khoăn của cô, anh cảm thấy buồn cười lại đồng thời thêm một phần ấn tượng đẹp với Y La.

Có bia uống làm không khí trên bàn ăn trở nên náo nhiệt hơn, tửu lượng của hai người đàn ông hiển nhiên là rất tốt, một người uống năm sáu lon bia nhưng tinh thần vẫn còn rất tỉnh táo, chẳng qua cảm xúc có hưng phấn hơn một chút mà thôi. Lão Lang là chủ nhà, thường thường cũng hay chạm ly với Y La, tuy rằng anh nói cô cứ uống tùy theo khả năng, mỗi lần một ngụm, nhưng số lần nhiều nên bất tri bất giác Y La cũng đã uống không ít, mơ mơ màng màng say rượu.

“Có phải cô ấy say rồi không?” Hai người phát hiện Y La bất thường, lão Lang hỏi.

“Chắc là vậy.” Mạc Tôn nhìn qua Y La đang lấy tay chống đầu, giám định nói.

“Ánh mắt thằng nhóc nhà cậu không tồi a.” Lão Lang trêu “Con gái vừa xinh đẹp, vừa tâm lý lại còn biết tháo gỡ bom như vậy là hàng hiếm đó.”

Y La vì không muốn làm anh cụt hứng nên mới đồng ý uống bia, Mạc Tôn có thể nhận ra thì sao anh có thể không nhìn ra được chứ.

“Đã nói với anh là tôi và cô ấy không phải như anh nghĩ mà.” Mạc Tôn lại sửa lại lần nữa.

“Nhưng cậu có cảm tình với cô ấy a.” Lão Lang nói chắc chắn “Đừng có chối, cô ấy bị tổ chức Thâm Lam theo thì cậu chỉ cần một cú điện thoại báo cho cục an ninh, có rất nhiều người sẽ xử lý, cần gì chính cậu phải đi làm.

“Tôi chỉ cảm thấy cô ấy và Ngải Phi rất giống nhau.”

“Ngải Phi?” Lão Lang sửng sốt.

“cô ấy chỉ là người bình thường, có được kĩ thuật tháo gỡ bom, hơn nữa trình độ có thể nói là đứng đầu trên thế giới.” Mạc Tôn nói “Lúc trước anh nói rất đúng, trình độ của cô ấy hơn hẳn Vương Nghị. Sở dĩ cô ấy bị tổ chức Thâm Lam theo dõi là vì cô ấy âm thầm tháo gỡ quả bom kiểu mới mà Thâm Lam bán cho tội phạm ma túy, mà mỗi quả bom đó cô ấy chỉ dùng có ba mươi sáu giây để tháo gỡ.”

“âm thầm?” Lập tức lão Lang hiểu rõ “cô ấy không muốn ai biết năng lực của cô ấy?”

“Đúng vậy, nhưng mà cô nàng này ngốc muốn chết. cô ấy cho rằng mình âm thầm tháo gỡ bom không để lộ dấu vết, thực ra khắp nơi đầy sơ hở, mỗi lần nhìn thấy tôi, tôi còn chưa kịp hỏi gì thì cô nàng đã bày ra vẻ mặt chột dạ, làm tôi chẳng cảm thấy chút thành tựu nào.” Mạc Tôn lên án “Nhưng mà năng lực của cô nàng đúng là hiếm có, cái máy quét radar này …” Mạc Tôn cởi chiếc đồng hồ vẫn lóe sáng chấm đỏ trên màn hình đưa cho lão Lang “chính là do cô ấy thiết kế.”

“Vậy chắc chắn Phương lão đầu phải quan tâm đến cô ấy rồi.” Đầu tiên lão Lang kinh ngạc nhìn thoáng qua Y La rồi mới nói.

“Lần trước, Phương lão đầu định đặc cách chiêu mộ cô ấy vào cục an ninh quốc gia, nhưng cô ấy đã từ chối. Dù sao thì Phương lão đầu cũng là người có máu mặt không tiện ép cô ấy nên việc này cứ thế cho qua, nhưng mà …”

“Nhưng mà nếu sự việc lần này yêu cầu cục an ninh quốc gia ra mặt, Phương lão đầu lấy danh nghĩa bảo vệ Y La sẽ trực tiếp đưa cô ấy đến cục an ninh quốc gia, rồi từ từ ‘tẩy não’ em gái, chắc là rồi cô ấy cũng đồng ý tham gia phải không.” Dù gì cũng là lãnh đạo cũ, lão Lang vẫn còn rất hiểu rõ ‘kịch bản’ của Phương lão đầu.

“Lúc trước không phải là anh đã nói với tôi, anh hối hận nhất là việc đưa Ngải Phi vào cục an ninh khi cậu ấy không có sự chủ động lựa chọn hay sao? Xem như là tôi đã học được một bài học từ anh đi.” Mạc Tôn nói.

“Cậu nói có lý, nhưng mà … Lúc trước tôi quan tâm đến Ngải Phi là vì cậu ấy đã cứu tôi một mạng, còn cậu thì sao?” Lão Lang hỏi.

“Kỹ thuật tháo gỡ bom của cô ấy có thể cứu sống rất nhiều người.” Có lẽ chính Y La cũng không biết khi cô tháo gỡ quả bom tàng hình kia đã cứu được bao nhiêu mạng người “Cho nên, trong khả năng cho phép, tôi không ngại ra tay giúp đỡ cô ấy. Huống gì bây giờ tôi là một cảnh sát ở Long Thành, bảo vệ người dân Long Thành an toàn là chức trách của tôi.”

“A…” Lại lấy cớ, lão Lang cười lạnh một tiếng, cầm lon bia uống một ngụm rồi lại không nhịn được mà cảm thán “Thật hâm mộ cậu a, ít nhất bây giờ cậu còn có thể làm cảnh sát, còn tôi bây giờ chỉ có thể chui xuống hầm ngầm lau chùi súng ống cho đỡ ghiền.”

“Sẽ có biện pháp mà.” Mạc Tôn không biết nói tiếp như thế nào, một hồi lâu sau mới nghẹn ra một câu như vậy.

“Được rồi, được rồi, đứng nói mấy chuyện đó nữa, mất hứng quá …” Lão Lang cầm lon bia nói “Chúng ta tiếp tục uống đi.”

“Vương Nghị nói tuy ngoài miệng Phương lão đầu không đề cập tới nhưng vẫn luôn âm thầm tìm nơi Q lẩn trốn.” Q là mật danh của kẻ đã thiết kế và đặt quả bom mini vào đầu lão Lang.

“Phương lão đầu thật là tri kỉ mà …” Dường như lão Lang rất kinh ngạc “Nhưng đã ba năm rồi, tôi cũng đã quen việc có bom trong đầu, còn có thể hay …”

“Hả?! Bom, cái gì bom? Tôi có thể tháo gỡ bom.” đang say mơ màng, Y La nghe được từ mấu chốt, bỗng nhiên có chút tỉnh táo.

Hai người quay đầu nhìn Y La, thấy cô căn bản chưa tỉnh táo mà như nói mê. Lão Lang cảm thấy thú vị, nhịn không được mà ghẹo cô “cô có thể tháo gỡ bom, vậy loại bom nào cô cũng tháo gỡ được hết sao?”

“Có thể … chỉ cần cho tôi nhìn thấy, tôi đều … có thể tháo gỡ.” Tuy rằng Y La say nhưng vẫn nhớ rõ lời Tiểu Tám đã nói, cô muốn nhìn thấy bom.

Lão Lang nghe xong thì cười, căn bản không để trong lòng, nhưng ngồi bên cạnh dường như Mạc Tôn bị đánh tỉnh. Đúng vậy, hủy bom sao, Vương Nghị không làm được, rất nhiều chuyên gia quốc tế cũng không làm được, nhưng điều này không có nghĩa là ngoài Q ra thì không có ai làm được.

anh giữ chặt tay Y la hỏi dồn “Chỉ cần cô nhìn thấy bom là có thể tháo gỡ sao?”

“Đúng vậy!” Y La trả lời chém đinh chặt sắt (dứt khoát), sau đó hoàn toàn ngủ say như chết.
Chương trước