Quan Hệ Nguy Hiểm - Bạo Táo Đích Bàng Giải

Bạo Táo Đích Bàng Giải - Chương 24: Trò Chơi tháo gỡ bom

Tác giả:
Thể loại: Ngôn Tình, Hệ Thống, Điền Văn,
Chương trước Chương tiếp
Khi Y La tỉnh dậy chỉ cảm thấy cổ vô cùng đau nhức, cô mơ mơ màng màng mở mắt ra phát hiện cô đang ở một căn phòng hoàn toàn xa lạ.

“Chỗ này là chỗ nào vậy?” Y La hỏi theo bản năng.

“Phát hiện có bom, phát hiện có bom.” Tiểu Tám và Y La liên hệ với nhau qua năng lượng tinh thần, lúc nãy khi Y La hãy còn hôn mê, nó cũng chẳng có cách nào báo động trước.

“Tiểu Tám? Bom ở …” Vấn đề chưa hỏi xong thì Y La đã nghẹn lời vì cô đã nhìn thấy bom. Trước mắt cô, trên một cái bàn cách đó không xa, đang để rõ ràng năm quả bom với các hình thái khác nhau.

cô vụt đứng dậy từ trên ghế, đầu óc hoàn toàn thanh tỉnh.

“Tích!”

Trong nháy mắt khi cô đứng lên, đồng hồ hẹn giờ của một quả bom trên chiếc bàn dài bắt đầu sáng lên, đếm ngược tính giờ: 1500.

“Bom hẹn giờ?” Thấy đồng hồ đếm ngược khởi động, Y La phản xạ tìm túi xách của mình, nhưng trong phòng ngoài bom ra thì cũng chỉ có một chiếc ghế.

Làm sao bây giờ?

Nếu không có công cụ thì chỉ có thể chạy, Y La nhấc chân chạy về chiếc cửa duy nhất trong phòng, tất nhiên là cửa khóa chặt.

“Chị Y La.” Một giọng nói quen thuộc vang lên trong căn phòng.

“Tiểu Trạch?” Y La hơi sửng sốt, nhìn khắp xung quanh phòng, cuối cùng phát hiện trên tường có một chiếc loa nhỏ, âm thanh hiển nhiên là từ nơi đó truyền ra.

“Đúng thế, là em.”

“Là cậu bắt tôi đến đây.” Y La nhớ cảnh tượng trước khi cô té xỉu, rất dễ để đưa ra kết luận như vậy.

“Vâng.” Thiếu niên thừa nhận dứt khoát.

“Tại sao?” Y La nghĩ trăm lần cũng không ra, cô đã trò chuyện rất vui vẻ với cậu thiếu niên đó, với lại, Y La xác định trước đó cô chưa bao giờ gặp cậu thiếu niên nên không thể có khả năng cô có mâu thuẫn gì với cậu ta.

“Chị Y La, chị quên rồi sao? Em đã đồng ý đưa cho chị xem mấy sản phẩm mới của tiệm em.”

Sản phẩm mới?

“Trong phòng đều là những tác phẩm đắc ý nhất của em đó.”

Tác phẩm? Trong phòng này ngoài bom ra thì có cái gì đâu?

“Những quả bom này là do cậu làm ra? Tiệm của cậu bán chính là bom sao?” Cuối cùng Y La cũng nhận ra “Cậu là phần từ khủng bố?”

“không phải a.” Thiếu niên phủ định “anh em nói bọn em là thương nhân (người kinh doanh), chẳng qua hàng hóa bọn em bán tương đối đặc thù mà thôi.”

“Vậy theo như cậu nói thì mấy kẻ buôn bán ma túy cũng là thương nhân rồi, chẳng qua hàng hóa họ bán cũng tương đối đặc thù mà thôi.” Y La nhịn không được mà móc mỉa, đây là cái lý lẽ ngụy biện gì vậy.

“Chị Y La thật thông minh, nhưng mà anh em nói buôn bán ma túy quá LOW, cho nên mỗi lần mấy tên mua bán ma túy đến chỗ bọn em mua vũ khí, bọn em còn cố ý tăng giá 30% nữa đó.”

Đây là cái gì, hiện tại tội phạm đều phân thành đủ loại như thế à?

“Tiểu Trạch, cậu đem tôi đến đây là định làm gì?”

“Chị vẫn chưa hiểu à? Đương nhiên là mời chị Y La chơi trò chơi tháo gỡ bom rồi.” Thiếu niên cười khẽ một tiếng “Chị Y La, lúc trước bom ở cục cảnh sát với ở trung tâm thương mại Hoàn Long đều là do em bán đó, nhưng mà hình như đều bị chị tháo bỏ rồi.”

“Vì nguyên nhân này mà cậu bắt đem tôi tới đây à?”

“No, no, no.” Thiếu niên phủ nhận “Là vì năng lực của chị nên em mới mang chị đến đây.”

Thế thì có gì khác nhau?

“Chị, tuy rằng trò chuyện với chị làm em rất vui, nhưng mà … Thời gian đã trôi qua mấy phút rồi nha.” Thiếu niên bỗng nhắc.

Thời gian? Y La sửng sốt một giây, rất nhanh phản ứng lại, là bom, vừa rồi bom hẹn giờ đã khởi động. Y La cuống quít quay đầu nhìn, thấy đồng hồ đếm ngược chỉ còn lại mười phút, lúc nãy cô nói chuyện với cậu thiếu niên mất hết năm phút đồng hồ.

“Tôi tháo gỡ quả bom này thì cậu sẽ thả tôi đi sao” Y La hỏi.

“Trong phòng em để năm quả bom, mỗi quả bom thời gian hẹn giờ sẽ giảm dần ba phút. Nói cách khác, sau khi chị hủy quả bom thứ nhất xong, quả thứ hai sẽ bắt đầu khởi động, thời gian hẹn giờ sẽ giảm xuống còn mười hai phút, cứ giảm dần như vậy, đến quả bom cuối cùng thì thời gian sẽ chỉ là ba phút.”

“Ba phút, cậu để cho tôi có ba phút để tháo gỡ một quả bom?” Vì có Tiểu Tám, ba phút để tháo gỡ bom cô đương nhiên là làm được. Nhưng Hướng Nhất Trạch không biết sự tồn tại của Tiểu Tám a. Dưới tình huống như vậy mà cậu ta lại đặt ra thời gian này, đây là quá mức tin tưởng vào thực lực của cô và là có ý định giết chết cô.

“Chị gái nhỏ, cố lên nha, em tin chị.”

“Từ từ … dụng cụ đâu, dụng cụ tháo gỡ bom đâu?” Y La vội vàng hỏi.

“Dưới bàn có thùng dụng cụ đó.”

Y La đi tới, cúi đầu nhìn, quả nhiên dưới chiếc bàn dài tìm được một thùng dụng cụ nhỏ. Mở thùng dụng cụ ra, bên trong có bảy tám dụng cụ lớn nhỏ không đồng nhất. Y La lấy ra một cái kéo, sau đó ngồi dậy đứng trước quả bom thứ nhất.

Quấn quanh quả bom thứ nhất có tám sợi dây điện, trong đó chỉ có một sợi có thể làm đồng hồ đếm ngược [TP1] lại, tương tự, cũng chỉ có một sợi có thể làm quả bom phát nổ.

“Từ trên xuống dưới, sợi thứ ba.” âm thanh của Tiểu Tám lập tức vang lên.

Y La giơ tay, nhưng cô lại chạm vào sợi dây thứ nhất.

“Là sợi thứ ba.” Tiểu Tám nhắc lại lần nữa.

“Tôi biết.” Y La trả lời trong đầu “Còn thời gian, chút nữa tôi mới cắt.”

“Tại sao?” Tiểu Tám không hiểu.

“Chắc là Mạc Tôn đã phát hiện không thấy tôi, anh ấy sẽ đi tìm tôi, chúng ta cứ kéo dài thời gian trước đã.” Đúng vậy, nghĩ đến hai tin nhắn cô đọc lúc trước, Y La có thể xác định là Mạc Tôn biết cô gặp nguy hiểm nên mới gửi cho cô tin nhắn như vậy, hơn nữa anh còn trực tiếp chạy từ Long Thành đến tận đây.

Bây giờ cô bỗng nhiên biến mất từ sân bay, nhất định Mạc Tôn sẽ đi tìm cô.

không biết vì sao Y La lại có sự tin tưởng vững chắc như vậy.

Mà trong một căn phòng khác cách phòng của Y La không xa, Hướng Nhất Trạch ăn trái cây, cùng cận vệ của cậu ta nhìn camera theo dõi Y La tháo gỡ bom.

“Chị gái, chị phải cố lên nha.” Thiếu niên cắn quả táo, nhỏ giọng lẩm bẩm.

==

Quốc lộ nào đó vùng ngoại thành Đế Đô, chiếc xe ô tô màu đen bóng loáng dừng ở ven đường.

“Xe hẳn là quẹo vào rừng cây gần đây.” Mạc Tôn một đường đuổi theo đến đây, nhưng chiếc xe hơi họ theo dõi trên camera bỗng nhiên biến mất ở đoạn đường này.

Lão Lang dùng điện thoại di động mở bản đồ vệ tinh, nhanh chóng tìm hiểu địa hình xung quanh.

Từ nơi này đi về phía trước hai km có một ngã ba, từ nơi đó có thể đi đến nhà gỗ của những người gác rừng.” Lão Lang nói “Gần khu vực đó có khả năng có chỗ giấu người.”

“Vậy chúng ta qua đó.” Nếu camera theo dõi không dùng được nữa, Mạc Tôn dứt khoát đóng laptop lại.

Lão Lang lại khởi động xe một lần nữa, đi tiếp hai km, sau đó quẹo phải đi về phía nhà gỗ của người gác rừng.

“Dừng xe!” Xe đi vào lối rẽ chưa được bao lâu, Mạc Tôn bỗng nhiên kêu lên.

Dường như cùng lúc với tiếng hô của Mạc Tôn, lão Lang giẫm phanh dừng xe trong chớp mắt, chờ xe ổn định mới lên tiếng hỏi “Sao thế?”

“Phía trước có bom.” Mạc Tôn vừa nói thì người đã nhảy xuống xe.

anh theo chấm đỏ trên mặt đồng hồ, rất nhanh chóng xác định vị trí của quả bom, sau đó ngồi xổm xuống, dưới lớp đất vàng, lôi ra một cái kíp nổ nhỏ xíu. Kíp nổ bị đất vàng và lá khô che lấp, nếu lúc nãy họ lái xe qua, chắc chắn bom sẽ phát nổ.

Lúc này lão Lang cũng đi tới, anh dùng dao găm đào đất lên lộ ra một quả bom.

“Bom loại 3A, cái đồ chơi này chôn ở giữa đường, nếu xe chúng ta đi qua, vậy hai chúng ta phòng chừng không chết thì cũng tàn phế. Nhưng mà thú vị chính là chúng được chôn ở ven đường.” Lão Lang cười nói “Xem ra đối phương vẫn còn rất nhân từ, không muốn giết người.”

“Xem ra chúng ta không tìm nhầm chỗ.” Quả bom tồn tại, chứng minh người bọn họ muốn tìm chắc chắn là ở phía trước.

Lão Lang dùng dao găm cắt đứt kíp nổ, cẩn thận lấy quả bom lên, sau đó tò mò hỏi “Sao cậu lại phát hiện được quả bom này?”

Xe cách nơi này hai ba mét, kíp nổ quả bom lại trong suốt, nếu không đến gần thì chẳng có cách nào nhìn thấy. Chẳng lẽ lão Mạc có thiên phú dị bẩm, không thể nào, cậu ta cũng từ cục an ninh quốc gia đi ra giống anh, mà bản thân anh cũng đâu kém cỏi gì.

“Vì có cái này.” Mạc Tôn cũng không giấu diếm, đưa tay cho lão Lang xem “Đây là máy rà quét bom mới nhất do cục an ninh quốc gia nghiên cứu chế tạo ra.”

“Y da, mấy năm không gặp, kỹ thuật trâu bò thế, cái máy như vầy mà cũng có thể nghiên cứu chế tạo ra.” Lão Lang hứng thú nhìn chiếc đồng hồ “Cái chấm đỏ này chính là vị trí của bom phải không, sao lại có hai cái?”

Mạc Tôn không trả lời, im lặng nhìn về phía lão Lang.

Lão Lang bừng tỉnh nhận ra, vỗ vỗ đầu “Cái đầu của tôi này, quên là chính trên mình cũng có một cái, ha ha …”

Mạc Tôn nhìn lão Lang cười to, trong lòng có chút khó chịu vô cớ, nhưng bọn họ đều như vậy, sống chết đều không sợ, sợ chính là sự thương hại của người khác với họ.

“đi thôi.” Mạc Tôn thu hồi suy nghĩ, đứng lên tiếp tục đi về phía trước.

Ném quả bom trong tay vừa mới nhặt lên, lão Lang toét miệng rồi đi theo. Vì đề phòng phía trước còn chôn bom, bước đi càng thêm cẩn thận.

==

“Răng rắc.”

“Tích tích … tích tích …”

âm thanh cắt đứt dây điện và âm thanh đồng hồ hẹn giờ khởi động luân phiên vang lên, đồng hồ đếm ngược của một quả bom vừa ngừng thì một cái khác lại vang lên ngay sau đó. Thời gian sau phút, còn lại hai quả bom cuối cùng.

“Bốp bốp bốp.” Trong loa truyền đến tiếng vỗ tay “Chị Y La quả thật rất lợi hại, luôn có thể ở giây cuối cùng cắt đúng dây, nhưng mà … theo như tốc độ này của chị, thì ở hai quả bom cuối chị có thể bị treo đó nha.”

“Tôi hủy xong những quả bom này thì cậu sẽ thả tôi đi sao?” Y La ngẩng đầu hỏi.

“Chị cứ tháo gỡ trước đi, chị tháo gỡ hết xong thì em sẽ nói cho chị biết.” Giọng nói của Hướng Nhất Trạch lúc nào cũng vui vẻ giống như khi ở trên máy bay, nhưng lúc trước Y La còn cảm thấy đáng yêu thì lúc này nghe mà thấy sởn tóc gáy.

Nhưng bây giờ, trừ việc tháo gỡ bom, cô không còn sự lựa chọn nào khác. Y La không biết mình đã hôn mê bao lâu, máy bay của Mạc Tôn chậm hơn cô một giờ đồng hồ, cô không biết mình kéo dài thời gian thì có đủ hay không, nhưng điều duy nhất cô có thể làm là kéo dài thời gian mà thôi.

Mạc Tôn, anh có thể tìm thấy tôi không?

“Nhị thiếu, có người tiến vào.” Luôn canh giữ phía sau Hướng Nhất Trạch, bảo vệ bỗng nhiên nói.

Hướng Nhất Trạch xoay người qua xem.

“Lính đánh thuê canh giữ ở ngoài rừng đã bị mất liên lạc.” Trừ anh ta là bảo vệ mà Hướng Nhất Trạch mang theo từ Thâm Lam, bọn họ còn thuê bốn lính đặc chủng canh giữ trong rừng cây và trước nhà gỗ. Vì đảm bảo an toàn, cách một phút những lính đánh thuê này phải báo cáo vị trí một lần. Mà lúc nãy, hai lính đánh thuê canh giữ ở rừng cây đã mất liên lạc.

“Chúng ta rút thôi.” Hướng Nhất Trạch cũng rất dứt khoát, cầm laptop (nguyên tác là bình bản, không biết là cái gì, tra trên QT thì là bàn ủi nhưng mình nghĩ là không phải nên tự chém) ở trên bàn lên, xoay người rời khỏi căn phòng nhỏ.

Trong rừng, Mạc Tôn và lão Lang mỗi người đánh gục một lính đánh thuê, Mạc Tôn ném tên lính đánh thuê đã té xỉu cho lão Lang, còn anh chạy về phía nhà gồ nhỏ trên sườn núi.

Mà lúc này, hai lính đánh thuê canh giữ trước nhà gỗ nhỏ cũng nhận ra có người ngoài tiến vào, đã huy động toàn bộ tinh thần cảnh giác.

trên sườn núi, cây cối thưa thớt, vật che chắn cũng ít, trong nháy mắt khi Mạc Tôn từ rừng cây vụt ra lập tức bị phát hiện. Ngay sau đó hai tiếng súng pằng pằng vang lên làm Mạc Tôn lăn lộn trên sườn núi, trong giây lát phải quay lại rừng cây.

“Mạc Tôn, là Mạc Tôn tới rồi sao?” Nghe thấy tiếng súng nổ, Y La kích động.

“yêu cầu tôi xem xét không?” Tiểu Tám hỏi.

“Tìm.” Bây giờ Y La đang cần lắm một đáp án.

“Tìm kiếm xong, Mạc Tôn đang ở cách nhà gỗ hai mươi mét.” Tiểu Tám trả lời.

“Thật tốt quá.” Biết Mạc Tôn tới, Y La không cần kéo dài thời gian, cái kéo trong tay dứt khoát cắt bỏ quả bom thứ tư.

“Ý … chị chỉ tốn có hai phút để tháo gỡ quả bom này thôi.” Giọng nói của thiếu niên bỗng nhiên lại vang lên “Xem ra là chị không thành thật nha, lúc nãy vẫn luôn cầm chừng phải không.”

Y La không để ý đến cậu ta, ngay sau đó liền chuẩn bị tháo gỡ quả bom cuối cùng.

“Nhưng mà chị gỡ quả bom cuối cùng xong cũng không thể dễ dàng rời khỏi phòng nha.” Hướng Nhất Trạch vừa dứt lời thì đồng thời Y La cũng đã gỡ bỏ quả bom cuối cùng xong.

“Cậu có ý gì?” Y la hỏi.

“trên nóc nhà em còn đặt một quả bom, là bom hồng ngoại điều khiển từ xa nha, chỉ cần cảm nhận được trong phòng không có người nó sẽ lập tức phát nổ. Hướng Nhất Trạch tiếp tục nói “Quả bom này tương đối khó, em để cho chị hai mươi phút nha.”

“Tích tích, tích tích …” âm thanh tính giờ quen thuộc lại vang lên, nhưng mà là trên tầm cao ba mét trên nóc nhà, Y La không thể nào với tới được.

Hướng Nhất Trạch ngồi trên xe đi từ con đường khác vòng xuống núi, chờ xe đi được nửa đường mới bỗng nhiên nhớ ra “Ai nha, hình như mình đã quên chuẩn bị thang.”
Chương trước Chương tiếp