Quan Hệ Nguy Hiểm - Bạo Táo Đích Bàng Giải

Bạo Táo Đích Bàng Giải - Chương 23: Lão Lang

Tác giả:
Thể loại: Ngôn Tình, Hệ Thống, Điền Văn,
Chương trước Chương tiếp
Sau khi máy bay hạ cánh xuống sân bay, lúc này đã rất thân quen, Y La và cậu thiếu niên cùng đến khu vực băng chuyền lấy hành lý.

“Chị Y La, chút nữa có người nào đón chị không?” Thiếu niên cá heo-Hướng Nhất Trạch hỏi.

“không.” Y La lắc đầu.

“Vậy chút nữa em đưa chị vào thành phố nhé.” Hướng Nhất Trạch nhiệt tình nói.

“Có người đến đón em à?”

“Vâng, khách sạn cho xe đến đón em.”

“Khách sạn? Nhà cậu không phải ở Đế Đô sao?” trên máy bay, hai người đã trò chuyện rất nhiều về Đế Đô, chỗ nào ăn mặc ngủ nghỉ ở Đế Đô là nhất, thiếu niên đều rất rành rẽ, Y La vẫn cho rằng thiếu niên là người ở Đế Đô.

“Khi còn nhỏ em đã ở Đế Đô, nhưng sau đó cả nhà đều di dân.” Hướng Nhất Trạch cười nói.

“Vậy à, vậy em về đây là thăm người thân hả?”

“không phải a.” Hướng Nhất Trạch cười tủm tỉm “Em về tham dự bữa tiệc tri ân của quỹ từ thiện.”

“Quỹ từ thiện?”

“Dạ, khi em bắt đầu buôn bán, em sẽ quyên một nửa doanh thu của em vào quỹ từ thiện.” Hướng Nhất Trạch nói.

“Thì ra em là một nhà từ thiện nha.”

“Nhà từ thiện, em không phải đâu.” Thiếu niên lắc lắc đầu, giọng điệu vô cùng kiên định.

Y La nghĩ rằng Hướng Nhất Trạch khiêm tốn, cũng không nghĩ nhiều, hai người đi đến khu vực lấy hành lý. Trong lúc chờ lấy hành lý, thấy người người đều cầm điện thoại di động, lúc này Y La mới nhớ hình như điện thoại di động của cô vẫn quên chưa mở máy.

“Quên mất chưa khởi động máy.” Y La vừa nói vừa lấy điện thoại di động từ túi xách ra.

Hướng Nhất Trạch hơi mỉm cười, ánh mắt thoáng dừng trên điện thoại di động của Y La, tùy ý hỏi “Xe khách sạn sẽ chờ em ở bãi đỗ xe, chút nữa chị đi cùng em nhé.”

“Được rồi, vậy chút chị làm phiền Tiểu Trạch.” Y La thấy thiếu niên mời nhiệt tình cũng không từ chối nữa.

“Tinh tinh, tinh tinh …”

Y La vừa bật nguồn điện thoại lên thì tiếng chuông báo không ngừng vang lên.

“Chị Y La, có nhiều người tìm chị ghê.” Thiếu niên cười quơ quơ di động của mình “Chẳng như em, một cái tin nhắn cũng chẳng có.”

“Đều là tin quảng cáo ấy mà.” Y La vừa xem điện thoại vừa trả lời. Còn đang nói bỗng cô thấy trong số bảy tám tin nhắn quảng cáo bỗng xuất hiện hai tin nhắn từ Mạc Tôn, gửi cách nhau chỉ một phút đồng hồ.

(Khi nào cô đến sân bay Đế Đô rồi thì đừng ra ngoài, chờ tôi.)

(cô tìm một quán cà phê ngồi đợi, tôi sẽ nhờ người đến đón cô. Trước khi tôi đến gặp cô, cô đừng có đi đâu hết.)

Có ý gì? Tại sao lại không cho cô rời khỏi sân bay?

“Chị Y La? Chị Y La?”

“Hả?” Nghe có người gọi mình, Y La chợt hoàn hồn.

“Hành lý đến rồi.” Hướng Nhất Trạch chỉ vào băng chuyền “Chị Y La, chị làm sao vậy?”

“không có gì, chị vừa đọc tin nhắn thôi.” Y La vừa dứt lời, chuông điện thoại di động trong tay bỗng vang lên, lần này có người trực tiếp gọi đến “Xin lỗi, chị nhận điện thoại cái đã.”

Hướng Nhất Trạch cười mỉm gật gật đầu, lỗ tai dựng thẳng cẩn thận nghe ngóng.

“Xin chào!”

“Y La đúng không, tôi là bạn của lão Mạc, mười phút nữa tôi sẽ đến sân bay, cô tìm một chỗ ngồi chờ tôi một chút, đừng đi đâu nhé.” Một giọng nói đàn ông khàn khàn trung tính vang lên.

“Đã xảy ra chuyện gì, tại sao mấy anh bỗng nhiên không cho tôi ra sân bay?” Y La buồn bực hỏi.

“Cụ thể thế nào thì chờ lão Mạc đến sẽ giải thích với cô, cậu ấy đã ngồi chuyến bay sớm nhất đến đây, chắc là khoảng một tiếng nữa sẽ đến.”

“Vậy được rồi, tôi sẽ tìm quán cà phê ngồi chờ anh, khi nào đến tôi sẽ định vị cho anh.” Tuy là Y La vẫn còn nghi hoặc nhưng quyết định nghe lời không rời khỏi sân bay. Dù sao có thể làm Mạc Tôn ngồi máy bay đuổi theo đến Đế Đô thì có thể thấy đó không phải là việc nhỏ.

Y La cúp điện thoại, vừa lúc thấy hành lý của mình chuyển đến, vội vàng xách vali xuống.

“Em giúp cho.” Hướng Nhất Trạch đi qua giúp Y La lấy hành lý xuống.

“Cám ơn em.” Y La quay đầu thấy bên cạnh thiếu niên vẫn không có gì, vì thế hỏi “Tiểu Trạch, hành lý của em vẫn chưa ra à?”

Ai ngờ thiếu niên lắc đầu nói “Em không gửi hành lý.”

“Vậy em ra đây làm gì?”

“Em cùng chị đi lấy hành lý a, chút nữa chúng ta còn cùng đi vào trong thành phố mà.” Thiếu niên nói đương nhiên.

“A …” Thế là cậu nhóc này đi cùng cô để lấy hành lí của cô a, nghĩ đến cô vẫn không thể rời khỏi nơi này, Y La lập tức ngượng ngùng nói “Xin lỗi em nha Tiểu Trạch, chắc là chị không đi cùng em được rồi.”

“Tại sao ạ?”

“Chị có một người bạn cũng từ Long Thành đến Đế Đô, còn khoảng một giờ nữa là anh ấy cũng bay đến, chị phải chờ anh ấy.”

“Vậy à …” Thiếu niên dường như rất thất vọng.

“Xin lỗi em.” Nhìn vẻ mất mát của thiếu niên, Y La bỗng nhiên có một cảm giác dường như cô đã làm một chuyện gì đó thật xấu xa “Chờ hai ngày nữa chị sẽ mời em ăn một bữa thật ngon được không. Em nói quán vịt nướng ở hẻm phía Nam ăn rất ngon phải không, chúng ta đến đó ăn nha.”

“Vậy cũng không còn cách nào.” Hướng Nhất Trạch nhìn Y La mỉm cười, khóe miệng nhếch lên, lộ ra hai lúm đồng tiền đáng yêu trên má, nhìn rất ngây thơ và hiền lành.

“Tiểu Trạch …”

Y La đang muốn nói chuyện, bỗng nhiên một cú đánh mạnh từ phía sau đập tới, Y La không kịp kêu lên tiếng nào, cả người liền hôn mê bất tỉnh.

Trong nháy mắt Y La mất đi ý thức, một người đàn ông cao lớn từ phía sau xông đến đón được Y La rồi ôm chặt cô vào ngực. Nếu lúc này Y La còn ý thức thì nhất định sẽ nhận ra, người đàn ông này chính là vị khách ngồi phía sau hai người trên máy bay.

“đi thôi.” Thiếu niên thu lại nụ cười, kéo vali hành lý của Y La ở bên cạnh, dẫn đầu đi trước.

đi vào bãi đỗ xe, Y La bị nhét vào một chiếc xe thông dụng màu đen, sau đó người đàn ông khởi động xe, chở thiếu niên và Y La ra khỏi sân bay.

Gần như là cùng lúc, lão Lang-người được Mạc Tôn nhờ vả cũng vào đến sân bay, hai chiếc xe ô tô ở khúc quanh đi lướt qua nhau.

Sau khi đỗ xe, lão Lang gọi điện cho Y La nhưng một hồi lâu mà không có người bắt máy, lập tức lão Lang có một dự cảm không tốt, anh gọi điện lại một lần nữa nhưng lần này điện thoại tắt máy.

“Xem ra là đã đến chậm.” Lão Lang cúp điện thoại, thở dài một hơi.

==

Năm mươi phút sau, Mạc Tôn xụ mặt đi vào bãi đỗ xe, nhìn chiến hữu ngày xưa đang dựa lưng trên xe hút thuốc, nhịn không được nhíu mày.

“Mấy năm không gặp mà cậu lại dùng thái độ này mà chào đón tôi à?” Lão Lang lười biếng phun một ngụm khói thuốc về phía Mạc Tôn, cả người cà lơ phất phơ.

“Dáng vẻ này của anh mà để Ngải Phi nhìn thấy, thế nào cậu ấy cũng khóc.” Thật hiếm có khi Mạc Tôn nghiêm túc.

“Dáng vẻ của tôi thì làm sao?” Lão Lang vô cùng tự tin nhún vai.

Làm sao ư? Tổ trưởng tổ Bạo Phong ngày xưa là người chú ý đến hình tượng nhất, vậy mà lúc này lại mặc một cái áo khoác như là đã nửa năm chưa được giặt tẩy, chân thì đi dép lê, trên đầu đội một cái ổ gà (chắc là mũ rơm), râu quai nón đầy mặt, nếu không phải là đồng đội với nhau nhiều năm, suýt chút nữa là Mạc Tôn không nhận ra anh.

“anh vui là được.” Mạc Tôn cũng không nói nhiều, kéo cửa xe ngồi vào ghế lái phụ.

Lão Lang cũng không thèm để ý, ngậm thuốc lá ngồi vào xe, nổ máy chạy ra khỏi sân bay.

“Cái gì mà cứ tích tích không ngừng vậy, đau hết cả đầu tôi rồi.” Lão Lang không kiên nhẫn hỏi, hình như từ lúc Mạc Tôn lại gần anh, có tiếng gì đó vẫn không ngừng kêu lên.

đang kết nối sóng vô tuyến, Mạc Tôn sửng sốt rồi từ túi áo móc ra một chiếc đồng hồ của nữ, mặt đồng hồ giống mặt đồng hồ của nữ nhưng to hơn một chút, trên mặt có một chấm đỏ đang nhấp nháy, âm thanh tích tích chính là từ chiếc đồng hồ này phát ra.

Đây là gói bưu phẩm lúc sáng Mạc Tôn nhận được, là Vương Nghị gửi cho Y La, bộ phận kỹ thuật đã chế tạo ra chiếc máy quét radar.

“Phát minh mới của cục an ninh hả?” Lão Lang liếc nhìn đồ vật trong tay Mạc Tôn.

“Ừ.” Mạc Tôn tắt âm thanh đi, trực tiếp đeo lên tay mình, cũng may là dây đeo của chiếc đồng hồ này đủ dài, nếu không thì Mạc Tôn không thể đeo vừa.

“không phải cậu đã ra khỏi đó rồi sao? Sao lại có thứ này?” Lão Lang hỏi “Sao thế, Phương lão đầu vẫn nuối tiếc cậu hả?”

“Cái này không phải của tôi, tôi chỉ mượn dùng một chút thôi.” Mạc Tôn nói, tiếp tục cúi đầu mày mò trên máy tính.

“A, sao tôi không nhớ là cậu có quan hệ tốt như vậy, ai cho cậu mượn?”

“Chính là người mà tôi nhờ anh đến đón, nhưng mà anh chẳng hoàn thành gì hết.” Mạc Tôn vừa nói vừa đặt máy tính lên trên taplo xe, lấy điện thoại ra.

“Đệt, ông đây còn đang ở ngoại ô hái cam đó, lái xe hết tốc lực đến sân bay cũng mất hơn một giờ, cậu báo bất ngờ, ông có thể đến lúc này là đã khá lắm rồi.” Lão Lang nghe Mạc Tôn châm chọc, nhịn không được mắng “Cậu có bản lĩnh sao không ngăn người lại từ Long Thành đi.”

“anh đã bỏ nghề hơn ba năm, tôi vẫn nên khoan dung với anh hơn.”

“Em gái cậu.” Lão Lang chửi tục.

Mạc Tôn cười cười, điện thoại đã được bắt “Ngải Phi, đem quyền quản lý camera theo dõi ở sân bay chia cho anh.”

“OK.”

Thính lực của lão Lang rất tốt, giọng nói trong trẻo của thiếu niên mới qua kỳ vỡ giọng từ điện thoại truyền đến tai anh rõ ràng, dù chỉ là một từ nhưng cũng đủ gợi cho anh vô số những hồi ức của năm tháng đã qua.

“anh đừng lo lắng, tôi không nói với cậu ấy là tôi đang ở cạnh anh.” Mạc Tôn nhận ra lão Lang đang căng thẳng, nhịn không được mà trào phúng.

“Mắt cậu mù à, ông lo lắng chỗ nào.”

“không lo lắng, không lo lắng à, lúc nãy Ngải Phi còn hỏi tôi có liên lạc với anh không, tôi sống chết chưa nói, nếu không tôi gọi lại cho cậu ấy giờ nhá.” Mạc Tôn làm bộ muốn gọi điện thoại.

“Cậu lừa quỷ hả.” Cho là ông đây điếc hả, lúc nãy rõ ràng cậu chỉ nói có một câu, trước sau chỉ có năm giây đồng hồ, ở đâu ra mà nhiều tin tức vậy.

Lúc này, máy tính đặt trên taplo xe hơi bỗng lóe lên, quyền quản lý camera sân bay đã được gửi đến. Mạc Tôn không để ý đến lão Lang nữa mà bắt đầu điều tra hình ảnh Y La xuống máy bay, ra khỏi sân bay như thế nào.

Rất nhanh chóng, Mạc Tôn thấy hình ảnh Y La được người khác đẩy trên xe lăn và bị đưa lên xe ra khỏi sân bay như thế nào.

Mạc Tôn cắt ghép một vài hình ảnh, cuối cùng ở trên camera lối ra sân bay thấy được biển số xe của ô tô.

Lúc này Mạc Tôn lại gửi tin cho Ngải Phi đang cùng quản lý camera (Camera theo dõi giao thông)

“anh chờ một lát.”

Mười giây sau, quyền quản lý camera giao thông Đế Đô lại được chuyển đến Mạc Tôn. Tốc độ này so với việc liên hệ với bộ giao thông vận tải khi điều tra án thì nhanh hơn nhiều.

“cô gái này là ai? Sao cậu sốt ruột như vậy?” Bọn họ là những người thân kinh bách chiến (người đã trải qua nhiều sóng gió đấu tranh, người có lắm kinh nghiệm), cho dù giây tiếp theo phải chết thì họ vẫn có thể nói vài câu đùa cợt trêu ghẹo nhau, vừa rồi giọng điệu của Mạc Tôn tuy nhẹ nhàng nhưng vẻ sốt ruột giữa hàng chân mày thì không thể che giấu được.

“Một người có yêu cầu phải được bảo vệ.” Trong lúc nhất thời Mạc Tôn cũng không biết phải trả lời thế nào, chỉ có thể nói như vậy.

“Người trong lòng cậu hả.” Lão Lang nhướng mày, hiển nhiên là bị sốc không nhẹ.

“Mấy năm nay anh nhàn rồi không có việc gì làm, có phải cả ngày ở nhà xem mấy phim truyền hình cẩu huyết hay không?” Mạc Tôn miệng thì khinh bỉ nhưng mắt thì không rời khỏi màn hình máy tính “Thượng Tam Hoàn.”

Lão Lang chuyển tay lái đổi hướng đi “Bắt cô ấy đi là ai?”

“Thâm Lam.”

“Thâm Lam?” Lúc này lão Lang thực sự giật mình “cô nương này là chuyên gia vũ khí à?”

Thâm Lam là tổ chức buôn bán vũ khí nổi danh thế giới, thực ra xét về tính chất thì cũng được coi là một tổ chức khủng bố nhưng bọn họ lại không giống như tổ chức khủng bố thật sự. Thâm Lam chỉ bán vũ khí, không tham gia bất kì sự kiện phạm tội khác. Nếu có việc gì mà bọn họ phải ra tay hành động, thì nhất định là có quan hệ tới vũ khí.

“Chuyên gia tháo gỡ bom.”

“Vậy kĩ thuật của cô ấy hẳn là phải giỏi hơn Vương Nghị hả.” Lão Lang còn nhớ rõ, lúc trước, bọn họ vì để đánh sâu vào tổ chức Thâm Lam nên đã phái Vương Nghị đi nằm vùng, kết quả thằng nhóc đó còn không qua được vòng phỏng vấn.

“anh có mang theo vũ khí không?” Xác định hướng đi của Y La, Mạc Tôn bắt đầu vạch kế hoạch ứng cứu.

Là một tổ chức buôn bán vũ khí, mục đích Thâm Lam bắt Y La đi chắc hẳn là không muốn làm thương tổn đến cô, ngược lại hơn nửa là có khả năng muốn cô trợ giúp, nhưng muốn cướp người từ trên tay họ thì chắc chắn là không thể đi tay không rồi.

“Phía sau.” Lão Lang giơ tay chỉ ra phía sau “không đủ thì trong cốp xe còn có.”

Mạc Tôn xoay người, xốc ghế ngồi phía sau lên, lộ ra bảy tám khẩu súng các loại.

Mạc Tôn tùy ý chọn một khẩu, thử xoay hộp tiếp đạn, chốt khóa rồi nói “Còn tốt đó, tuy là bây giờ nhìn anh suy sút nhưng vẫn chưa lụt nghề.”

Lão Lang xuy một tiếng, cười nhưng không phản bác, chỉ là ánh sáng trong mắt ngày càng rực rỡ.

Đây là một loại cảm giác đã lâu không gặp.
Chương trước Chương tiếp