Quan Hệ Nguy Hiểm - Bạo Táo Đích Bàng Giải

Bạo Táo Đích Bàng Giải - Chương 17: Truy hỏi

Tác giả:
Thể loại: Ngôn Tình, Hệ Thống, Điền Văn,
Chương trước Chương tiếp
Hoàn toàn bại lộ.

Chẳng những Mạc Tôn nói rõ thời gian và địa điểm, ngay cả vật chứa bom chất lỏng cũng được anh tìm thấy, Y La thấy thật sự không thể lừa gạt được nữa, đành phải chột dạ nhỏ giọng thừa nhận “Tôi … tôi đem nó đổ vào bồn cầu rồi.”

“Cái gì?” Mạc Tôn cảm thấy có khả năng anh không nghe rõ.

“Tôi.. đổ nó xuống bồn cầu.” Y La nhỏ giọng lặp lại lần nữa.

“…” Mạc Tôn nhìn Y La, nhìn cô gái vẫn luôn tự cho mình là thông minh nhưng thực ra lại ngu ngốc muốn chết, lại hay thích xen vào việc người khác, cho rằng chính mình là một người anh hùng vô danh, sắc mặt cực kỳ phức tạp.

“Thực đó, tôi không lừa anh đâu.” Y La sợ Mạc Tôn không tin, lại bổ sung thêm một câu, tuy rằng lúc đầu khi cô nghe Tiểu Tám nói vậy, bản thân cô cũng cho là mình nghe nhầm.

Mạc Tôn lại nhìn chằm chằm Y La một lúc, đến lúc Y La hoảng sợ không biết làm thế nào cho phải, thì bỗng bật cười.

“Là bom lỏng sao?”

“Ừ.”

“Phương pháp xử lý bom của cô rất sáng tạo a.” Mạc Tôn quả thật là tức giận mà bật cười, anh đã suy nghĩ vô số phương án cất giấu quả bom nhưng ngàn tính vạn tính lại không ngờ người này lại đem nó đổ vào bồn cầu.

Tiểu thuyết cũng không dám viết như vậy a. (Con cua: tôi viết)

“Quả bom lỏng kia yêu cầu phải có chất xúc tác mới có thể phát nổ, khi tồn tại độc lập thì có tính chất rất ổn định, nên đổ vào bồn cầu cũng không thể phát nổ, nếu không … tôi cũng không dám làm như vậy.” Y La vội vàng tỏ vẻ chính cô đã xác định sau khi đổ vào bồn cầu sẽ không có gì nguy hại nên mới xử lý như vậy, cũng không có ý định làm bom phá hủy đường ống dẫn nước thải ngầm của thành phố.

“Được rồi, tôi biết rồi. Vậy cô nói cho tôi, tại sao khi cô phát hiện có bom lại không báo cảnh sát?” Mạc Tôn cảm thấy anh yêu cầu phải hiểu thật rõ tư duy kỳ cục của vị Y nữ sĩ-anh hùng vô danh mà ngốc nghếch này mới được.

“Tôi … tôi …” Y La ấp a ấp úng không biết phải nói ra sao.

“cô nói đi thôi, ‘thẳng thắn được khoan hồng, chống cự sẽ nghiêm trị’.” Tiểu Tám dùng câu nói kinh điển của cảnh sát nhắc nhở kí chủ đang giãy dụa hấp hối nhà mình.

Đúng vậy, dù sao cũng thế rồi, Y La cắn răng, ăn ngay nói thật “Tôi chỉ … không muốn có quan hệ dính líu gì với cảnh sát mấy anh hết.”

“cô không muốn dính líu quan hệ với cảnh sát? Ngay lúc cô phát hiện có người đặt bom phá hủy máy bay, ở thời điểm mấy trăm tính mạng con người đang cận kề nguy hiểm?” Tuy rằng đã đoán trước từ sớm, nhưng đến lúc chính tai nghe như vậy, Mạc Tôn vẫn không nhịn được mà rống lên.

Y La hoảng sợ đồng thời bỗng nhiên lại cảm thấy tủi thân, rõ ràng chính cô đã cứu mạng mấy trăm người trên máy bay, tại sao lại để người ta mắng mỏ “Tôi … tôi có nghĩ đến, nếu lúc đó tôi không thể tháo gỡ bom, thì tôi … tôi sẽ báo cảnh sát.”

“Vậy sao cô có thể xác định được lúc nào bom phát nổ, nếu quả bom đột nhiên phát nổ thì sao?”

“Tôi …” Đương nhiên là cô có thể biết chính xác lúc nào quả bom phát nổ, nhưng cô không thể nói.

“Sao cô có thể chắc được rằng, khi cô theo dõi đối tượng khủng bố sẽ không bị phát hiện, nếu cô xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, cô lại không đi báo cảnh sát, vậy thì làm sao có người biết trên máy bay có bom?” Mạc Tôn đưa ra liên tiếp ba vấn đề làm Y La không có cách nào trả lời thỏa đáng.

Mấy vấn đề này đúng là lúc đó cô vẫn chưa nghĩ đến, lúc này nghe Mạc Tôn phân tích như vậy, lại nghĩ đến hậu quả có thể xảy ra, trên mặt Y La tái nhợt không còn chút máu.

Mạc Tôn vẫn chưa nói xong, hôm nay anh phải ‘giáo dục’ cho cô nàng tự cho mình là thông minh này một bài học nhớ đời mới được.

“Vậy cô đã suy nghĩ đến chưa … những kẻ đặt bom kia có tha mạng cho cô hay không?”

Y La nghi hoặc nhìn Mạc Tôn, dường như muốn nói, những kẻ đặt bom sao có thể biết cô là người tháo gỡ bom được.

“cô cho là những kẻ đặt bom đó cũng cùng mặt hàng với mấy thằng trộm cắp đầu đường xó chợ sao? Lúc cô xem tin thời sự quốc tế không nghe đến thế giới này có một tổ chức được gọi là lực lượng khủng bố sao?” Mạc Tôn không thể nhịn mắng “cô thật là đồ đầu đất, có ngày cô chết mà không biết vì sao mình chết.”

“Tôi … tôi … oa …”

Rốt cuộc Y La chỉ là người bình thường, một người bình thường sinh ra và lớn lên trong điều kiện hoàn cảnh an nhàn. cô không thể trong một thời gian ngắn ngủi như thế có thể tính được hết các khả năng như Mạc Tôn. Lúc ấy, ý tưởng duy nhất của cô chính là trong tình huống không ai hay biết, cô sẽ lặng lẽ tháo gỡ bom. cô chưa bao giờ tự hỏi qua, sau khi cô tháo gỡ bom đi, lực lượng khủng bố đã đặt bom có thể theo dõi cô hay không. Trong suy nghĩ của cô, không phải kẻ xấu nào cũng có tâm lý “có tật giật mình” hay sao?

Nhưng vừa rồi, những lời liên tiếp của Mạc Tôn đã gõ tỉnh cô, có thể đặt bom phá hủy máy bay sao có thể là đối tượng phạm tội bình thường được. Đương nhiên là cô biết có lực lượng khủng bố, nhưng trong tiềm thức cô nghĩ mình chẳng bao giờ lại có liên quan đến loại đối tượng như thế, nhưng nếu thực sự cô bị đối tượng khủng bố theo dõi, thì đúng là cô sẽ chết bất cứ lúc nào mà cô chẳng hề hay biết. Nghĩ đến việc bây giờ rất có thể cô đã bị các đối tượng khủng bố theo dõi rồi, tinh thần Y La tan vỡ, cô hoảng sợ đến mức phải khóc òa lên.

“Tôi … tôi không suy nghĩ nhiều như vậy, lúc đó tôi chỉ nghĩ làm cách nào để bom không phát nổ thôi.”

“cô … cô khóc cái gì, bình thường thấy cô ngang ngược lắm mà.” Y La đột nhiên khóc làm Mạc Tôn bối rối.

“Mấy đối tượng khủng bố có thể tìm giết tôi không?” Y La nỗ lực nín khóc nhưng mà cô rất hoảng sợ a.

“cô … cô … đừng khóc.” Mạc Tôn cũng không biết làm cách nào để dỗ dành con gái, lục lọi trong xe hồi lâu không tìm được mảnh khăn giấy nào, cuối cùng từ băng ghế sau nhặt được một cái áo thun không biết ném ở đó khi nào đưa cho Y La lau nước mắt.

Y La cũng không chê, cầm áo thun xoa xoa, nhưng vẫn không kìm được cơn khóc “Tôi có thể bị chết hay không?”

“cô đừng khóc, có tôi ở đây cô không thể chết được.” Trong hơn hai mươi năm cuộc đời của mình, Mạc Tôn chưa bao giờ đối mặt với phụ nữ khóc trước mặt anh ngoại trừ mẹ anh, lúc này quan tâm cũng không được mà không để ý cũng không phải, thật là gặp quỷ mà.

“Tôi không tin, lần trước anh còn nói muốn ném tôi xuống biển.” Độ tín nhiệm của Y La với Mạc Tôn xuống rất thấp.

“Tôi …” cô nàng này vẫn còn mang thù đến bây giờ.

“anh sẽ không để ý đến sự sống chết của tôi đâu.” Chuyện này đã tạo cho Y La bóng ma tâm lý, đây là ngyên nhân lớn nhất làm Y La luôn cố gắng né xa Mạc Tôn.

“Tôi …” đang lúc Mạc Tôn sứt đầu mẻ trán không biết nên làm cái gì bây giờ thì tiếng chuông điện thoại di động bỗng vang lên, Mạc Tôn như được giải thoát, vội vàng đẩy cửa xe xuống xe.

“A lô?” Mạc Tôn đóng cửa, dựa người vào đầu xe, lúc nói chuyện còn không quên nhìn thoáng qua cô gái ngồi trên xe vẫn còn đang nức nở.

“Lão Mạc, lúc ở sân bay ông đã xóa cái gì vậy?” Giọng nói của Vương Nghị từ bên kia điện thoại truyền đến.

Đối với vấn đề Vương Nghị hỏi, Mạc Tôn không cảm thấy ngoài ý muốn chút nào, nhưng anh chưa trả lời ngay mà hỏi Vương Nghị “Ngải Phi tìm ra hả? Ngải Phi có thể khôi phục dữ liệu mà tôi đã cắt bỏ không?”

“Đệt, nếu khôi phục được thì tôi cần gì phải hỏi cậu?” Vương Nghị mắng.

“Ngay cả Ngải Phi cũng không khôi phục được, vậy là tôi yên tâm rồi.” Mạc Tôn lại nhìn thoáng qua Y La, trong lòng cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Vậy là xem ra trước mắt cô nàng này vẫn được an toàn.

“trên camera có gì vậy? Sao cậu phải cắt bỏ?” Vương Nghị mẫn cảm hỏi.

“trên chuyến bay SN039 đúng là có bom!”

“Cái gì? Vậy sao nó không phát nổ? Có người phát hiện ra sao? Rồi người đó đã tháo gỡ nó hả?” Kết hợp với hành động của Mạc Tôn, Vương Nghị rất nhanh suy đoán được tính chất sự việc.

“Đúng thế, có một cô nàng ngu ngốc phát hiện ra quả bom, sau đó trước khi máy bay cất cánh đã đem bom gửi trong vali hành lý lấy ra rồi tháo bỏ nó.” Mạc Tôn giải thích “Tôi sợ phần tử khủng bố phát hiện ra cô ấy gây nguy hiểm nên đã xóa bỏ hình ảnh cô ấy trên camera.”

“Đúng là nữ trung hào kiệt a.” Vương Nghị vừa nghe thấy có một cô gái ‘đơn thương độc mã’ tháo gỡ được quả bom thì cảm thấy vô cùng hứng thú “Là chuyên gia tháo gỡ bom của Long Thành các cậu à?”

Hào kiệt: người có tài cao, chí lớn, hơn hẳn người thường

“Cũng xem như là thế.” Có khả năng tháo gỡ bom thì cũng được coi là chuyên gia tháo gỡ bom rồi.

“Vậy quả bom đó đâu? Cậu có thu về không?” Vương Nghị lại hỏi tiếp “Hai máy bay ở anh và Mỹ, bon khủng bố cũng đưa bom lên máy bay bằng cách gửi hành lý, nhưng vì bom đã phát nổ nên nước họ không có thông tin gì về quả bom. Trước mắt, vấn đề tại sao quả bom lại có thể qua được máy kiểm tra an ninh là vấn đề trọng điểm bọn tôi đang quan tâm điều tra. Cậu cất giữ quả bom cho tốt, tôi sẽ cử người đến thu …”

“Ách … Chắc là không được rồi.” Mạc Tôn do dự nói.

“Tại sao?”

“Bom … khụ … bom đã bị đổ vào bồn cầu rồi.” không biết vì sao, đột nhiên Mạc Tôn cảm thấy có chút chột dạ.

“What??”

Đối với nỗi khiếp sợ của Vương Nghị, Mạc Tôn rất đồng cảm “Nó là bom lỏng, hình như là một chất lỏng hóa học nào đó có tính ổn định tương đối, phải có sự kết hợp với chất xúc tác mới phát nổ được. Cái cô ngốc … à, chuyên gia tháo gỡ bom kia, sau khi tháo gỡ được bom đã đổ nó thẳng vào bồn cầu rồi.”

“Tùy tiện như vậy sao??” Vương Nghị cảm thấy anh đã đi khắp các nơi trên thế giới, tháo gỡ vô số quả bom, trong cục an ninh quốc gia cũng được coi là ‘đại ca’ nhưng cũng chẳng ‘trâu bò’ bằng cái vị chuyên gia tháo gỡ bom ở Long Thành này.

Quả nhiên cao thủ là ở trong nhân gian a! Việc tháo gỡ bom đối với anh đã rất thành thạo nhưng đây mới là cao thủ chân chính (nguyên tác là thanh kỳ họa phong), không thể so sánh, không thể so sánh!

“Khụ … nên bây giờ chỉ còn vật chứa chất lỏng bom thôi.” Mạc Tôn nói.

“Vậy cậu đưa cái đó cho bọn tôi đi, dựa vào chút cặn còn sót lại, bọn tôi sẽ phân tích thành phần hóa học của nó, hơn nữa có thể tìm ra được nguyên nhân các đối tượng có thể qua mặt được máy kiểm tra an ninh hay không?”

“Cậu chờ một chút …” Mạc Tôn xoay người kéo cửa xe ra, thấy Y La đã nín khóc thì hỏi “cô biết chất lỏng của bom có thành phần gì không?”

Y La hơi sửng sốt, trong đầu nhớ đến lời của Tiểu Tám “Chất lỏng bom là triacetone triperoxide, chất xúc tác là mangan đen.”

Lập tức Y La lặp lại cho Mạc Tôn.

“Chất lỏng bom là triacetone triperoxide, chất xúc tác là mangan đen.” Mạc Tôn nói với Vương Nghị bên đầu bên kia.

“Cao thủ ở bên cạnh cậu hả? Vậy cậu hỏi cô ấy bom có điểm gì đặc biệt mà có thể qua được máy kiểm tra an ninh không. Đúng rồi, làm sao cao thủ có thể phát hiện ra bom?” Vương Nghị hỏi.

Mạc Tôn sửng sốt, đúng rồi, từ camera theo dõi, anh có thể khẳng định, Y La gặp được đối tượng khủng bố trên thang cuốn chỉ là chuyện ngẫu nhiên, sau đó Y La mới đuổi theo theo dõi hắn ta …

“Sao cô phát hiện trong vali của đối tượng có bom?” Mạc Tôn hỏi.
Chương trước Chương tiếp