Quan Hệ Nguy Hiểm - Bạo Táo Đích Bàng Giải

Bạo Táo Đích Bàng Giải - Chương 14: Tha cho cô một lần

Tác giả:
Thể loại: Ngôn Tình, Hệ Thống, Điền Văn,
Chương trước Chương tiếp
“Xin chào quý khách.” Quả Quả ngẩng đầu thấy Mạc Tôn đi vào thì mỉm cười “Đội trưởng Mạc, xin anh tự nhiên nha.”

“Ừ.” Mạc Tôn nhìn Quả Quả gật gật đầu, sau đó lập tức đi về hướng Y La.

“Tới rồi, tới rồi, Tiểu Tám, làm sao bây giờ.” Nội tâm Y La điên cuồng gào rống, bên ngoài thì cố gắng nở một nụ cười.

“cô đừng lo lắng, vị trí mấy quả bom ở góc chết, bọn họ không thể có chứng cứ chứng minh trực tiếp cô là người tháo gỡ bom, nhiều nhất chỉ chứng minh được cô có mặt ở khu vực gần đó.” Tiểu Tám phân tích “Hơn nữa, cô chỉ giúp tháo gỡ bom mà thôi, không phải là người cài đặt bom, cho dù bị phát hiện cũng đâu bị làm sao.”

“không phải đã nói với cậu là không thể giải thích rõ ràng cho họ sao.” Y La rên lên “Tôi làm sao mà giải thích việc tôi biết tháo gỡ bom, giải thích tại sao tôi lại phát hiện ra sáu quả bom, chẳng lẽ lại nói trên người tôi có hệ thống tháo gỡ bom sao? Cho dù tôi nói, người ta có tin hay không?”

“Sự tồn tại quá mức ưu tú, thực sự cũng là một vấn đề.” Tiểu Tám không ngờ vấn đề cuối cùng lại rơi trên người cậu ta.

Nè, bây giờ là lúc để cậu ‘tự kỷ’ hả?

“cô chủ Y.” Mạc Tôn đi đến trước mặt Y La, cười, kéo ghế ngồi xuống.

“Mạc … đội trưởng Mạc, anh … sao anh lại đến đây?” Y La không tự chủ mà ôm chặt chú mèo, có lẽ sức ôm quá chặt nên Tiểu Hắc khó chịu mà kêu meo meo.

“Tôi tới uống cà phê.” Mạc Tôn nhìn thoáng qua mèo nhỏ trong ngực Y La, nhắc nhở “Hình như Tiểu Hoa không được thoải mái.”

“A … À.” Y La vội vàng thả lỏng tay, nhưng vẫn ôm mèo hoa không buông, dường như coi Tiểu Hắc là bùa hộ mệnh của mình “anh … anh uống gì?”

“Một ly Americano.” Mạc Tôn nhìn dáng vẻ đề phòng của Y La, bỗng nhiên cảm thấy có chút buồn cười.

Rõ ràng trong lòng cô nàng đang sợ muốn chết lại còn cố tỏ vẻ bình tĩnh. Thật là ‘càng nỗ lực, càng bi thương’.

Trong lòng Mạc Tôn đã có đáp án, hiện tại chỉ còn chờ Y La thừa nhận tại chỗ nữa mà thôi.

“Quả Quả, một ly Americano.” Ngồi cùng Mạc Tôn, trái tim của Y La có chút không chịu nổi, cô tính toán tìm cớ tránh đi “Đội trưởng Mạc, vậy anh từ từ ngồi uống nha, tôi còn có việc, tôi …”

“Hôm nay cô đi trung tâm thương mại Hoàn Long phải không?” Căn bản là Mạc Tôn không có ý định để Y La đi.

Y La nhổm dậy nửa chừng thì thân thể cứng đờ.

Một bên Tiểu Tám xấu hổ muốn chết máy, sao lại có thể ngu ngốc như vậy?

Lá gan bé thế này, rốt cuộc sao cô nàng lại có dũng khí đi tháo gỡ bom vậy trời? Chính anh còn có lúc nghi ngờ cô nàng là phần tử khủng bố nữa chứ?

Nhưng mà như vậy cũng tốt, chờ anh hỏi rõ ràng, rồi trở về điều tra nhân thân lai lịch của Y La thật cẩn thận, nếu đúng là không có vấn đề gì, có thể xin đặc cách vào cục cảnh sát làm cố vấn chuyên gia tháo gỡ bom mìn gì đó. Sau này có cô nàng tham gia, mấy vấn đề về bom đạn có thể giải quyết gọn gàng hơn nhiều.

“cô đi lúc nào vậy?” Mạc Tôn nghĩ như vậy nhưng ngoài miệng thì lại hỏi khác.

“Lúc … lúc sáng …” Y La vừa trả lời, trong lòng vừa điên cuồng gào thét: Tiểu Tám, cậu xem, anh ta quả nhiên phát hiện ra rồi.

Tiểu Tám không thèm để ý đến kí chủ nhà mình.

“Vậy cô …” Mạc Tôn nhìn Y La.

Tới rồi, tới thẩm vấn rồi, cô nên giải thích như thế nào đây? Đôi mắt Y La trợn to, nỗi sợ hãi và chống cự dày đặc muốn tràn ra ngoài.

không muốn bị anh vạch trần sao? Nhưng năng lực của bản thân cô không giấu đi được, cho dù không bị anh phát hiện thì người khác cũng sẽ phát hiện ra, như vậy chi bằng …

Nghĩ đến đây, lông mày Mạc Tôn không tự chủ mà nhíu mày, anh chợt nhớ đến cuộc nói chuyện giữa anh và đội trưởng cũ-Lão Lang.

“Lão Mạc, cậu có biết tôi hối hận nhất là chuyện gì không?” Sau ba tuần rượu, bỗng nhiên lão Lang hỏi anh.

“anh còn có việc hối hận sao?” Mạc Tôn ngạc nhiên nhìn.

“Việc tôi hối hận nhất chính là phát hiện ra Ngải Phi, hơn nữa còn dẫn cậu ấy về cùng.”

Ngải Phi là đội viên nhỏ nhất của đội trong lần thực hiện nhiệm vụ đó, một thiên tài máy tính mười sáu tuổi.

Mạc Tôn khó hiểu “Năng lực của Ngải Phi rất xuất sắc.”

“Chính vì cậu ấy quá xuất sắc mà chúng ta quên mất cậu ấy vẫn chỉ là một thiếu niên mười sáu tuổi mà thôi.” Lão Lang nói “Nếu không phải vì gặp được tôi, lúc này hẳn là cậu ấy vẫn còn đang học trung học, mỗi ngày thảo luận cùng bạn học xem nữ sinh nào đẹp nhất, trò chơi nào hay nhất, cuối tuần đi đâu đánh bóng rổ.”

“Việc lần này cũng là ngoài ý muốn mà thôi, với lại cuối cùng Ngải Phi cũng không có chuyện gì sao, anh cũng đừng tự trách quá.” Hành động lần này xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, làm nhiệm vụ hỗ trợ từ xa, vị trí của Ngải Phi bị lộ, Ngải Phi bị quân địch bắt được. Tuy rằng, cuối cùng nhiệm vụ cũng hoàn thành mỹ mãn, mọi người đều rút lui an toàn, Ngải Phi cũng được cứu trở về thành công. Nhưng Lão Lang làm đội trưởng, đối với việc xảy ra với Ngải Phi vẫn luôn tự trách.

“không giống, Ngải Phi không giống với các cậu, các cậu gia nhập Cục an ninh quốc gia là do chính sự lựa chọn của các cậu. Nhưng Ngải Phi thì không, vì tôi nên cậu ấy mới được đặc cách vào cục An ninh quốc gia.” Lão Lang nói “Nếu lần này Ngải Phi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cho dù nguyên nhân có phải do tôi hay không thì cũng đều là trách nhiệm của tôi.”

“Người có năng lực thì đâu có thể che giấu mãi được, cho dù không phải anh thì cũng sẽ có người phát hiện ra Ngải Phi thôi.” Mạc Tôn khuyên nhủ.

“Lúc đầu tôi cũng tự an ủi mình như vậy.” Lão Lang cười khổ “Lão Mạc à, sau này cậu đừng bao giờ phạm sai lầm giống như tôi, nếu không sau này cậu cũng sẽ hối hận giống như tôi. Vì quốc gia mà cống hiến, nguyện hi sinh xương máu là lý tưởng của chúng ta nhưng không có nghĩa cũng là lý tưởng của những người khác, không phải ai cũng thích được làm anh hùng đâu.”

“Lão Lang, anh uống ít thôi.” Mạc Tôn nói.

“Tôi đã làm rất nhiều chuyện mà tôi không bao giờ hối hận, nhưng duy nhất lại quên là hỏi Ngải Phi trước là cậu ấy có sẵn lòng sống cuộc sống như bây giờ không, tôi không thể quyết định cuộc sống của cậu ấy được.” Lão Lang lại hớp một ngụm rượu, nói “Cũng may mà lần này không xảy ra chuyện gì.”

Chúng ta sẵn lòng làm một chuyện nhưng không có nghĩa là những người khác cũng sẵn lòng làm chuyện đó.

không phải mỗi người đều thích làm anh hùng.

Mạc Tôn định thần lại, tâm tình bỗng có chút phức tạp, nhìn Y La ở phía đối diện còn đang lo lắng nhìn anh, dù không cần hỏi nhưng Mạc Tôn cũng biết nhất định là cô nàng này không thích làm anh hùng.

“A …” Nghĩ thông suốt điểm này, Mạc Tôn cười tự giễu, anh cười vì mình tự cho là đúng.

“anh cười cái gì?” Vốn dĩ Y La còn đang lo lắng, thấy Mạc Tôn cười làm cô càng khiếp vía.

“Tôi cười vì thấy số cô thật là may mắn.” Mạc Tôn trả lời.

“Hả?” không phải anh ta muốn hỏi chuyện mấy quả bom sao? Sao bỗng nhiên chuyển đến chuyện số mệnh thế này?

“cô biết không? Sáng nay cục cảnh sát chúng tôi nhận được điện thoại báo án, nói có người đặt mấy quả bom ở trung tâm thương mại Hoàn Long.” Mạc Tôn ghé sát lại gần Y La nói nhỏ.

“Cái … cái gì?” Y La rất phối hợp, ‘kinh ngạc’ hỏi “Có chuyện … khủng khiếp như vậy sao?”

“Ừ.” Mạc Tôn gật mạnh đầu “Nhưng mà một kẻ thần bí xuất hiện, cắt đứt hết mấy sợi dây điện của các quả bom luôn.”

“Thần … kẻ thần bí?” Y La chột dạ.

“Đúng vậy, không ai biết người đó là ai, thật là, ước gì tôi được biết người đó là ai a.” Mạc Tôn cảm thán “Đáng tiếc là ở trung tâm thương mại đang tổ chức lễ kỉ niệm, người đến qúa đông nên không dễ tìm thấy.”

không dễ tìm a, không dễ tìm thì mấy anh đừng có tìm nữa. Trong lòng Y La vui mừng, nhưng lại nhịn không được mà tò mò “Vậy … nếu anh tìm được người đó thì sao?”

“Đương nhiên là …” Mạc Tôn cười nhẹ, cố ý kéo dài rồi nói “Phải cám ơn người đó thật nhiều.”

“anh muốn cám ơn người ta sao?” Y La cảm thấy ngoài ý muốn, đây là đáp án mà cô không thể ngờ tới, không nghi ngờ, không thẩm vấn mà ngược lại muốn cám ơn sao?

“Đội trưởng Mạc, cà phê xong rồi đây.” Lúc này cà phê đã pha xong, Quả Quả mang đến.

“Cám ơn cô.” Mạc Tôn nhận lấy, đứng lên nói “Cà phê xong rồi, thôi tôi về đây.”

đi về? đi đi, đi đi, sau này không có việc gì thì anh đừng tới đây, quán tôi không bán cà phê cho anh cũng không bị ế đâu.

“A, đúng rồi.” Mạc Tôn chợt quay người lại.

Thân người Y La chợt chấn động.

“Chuyện lúc nãy tôi nói với cô, cô đừng nói ra ngoài nhé, cấp trên yêu cầu giữ bí mật, nếu không sẽ tạo thành khủng hoảng lo sợ trong dân chúng.” Mạc Tôn dặn dò.

“Được, được, tôi không nói đâu, không nói đâu.” Y La nhanh chóng gật đầu “Nhưng mà … Sao anh lại nói chuyện đó cho tôi biết?”

“Vì cô đã hai lần gặp phải bom, tôi thấy cô rất có duyên với mấy quả bom đó. Tôi nói chuyện này với cô, mong sau này cô chú ý nhiều hơn một chút, không phải lần nào cô cũng gặp may như vậy đâu.”

Mạc Tôn nói xong, giả bộ không nhìn thấy gương mặt dần trắng bệch của Y La, xoay người đi ra khỏi quán cà phê.

Mạc Tôn bỗng nhiên thay đổi suy nghĩ, trừ việc bỗng nhớ đến lời tâm sự của lão Lang, cũng bởi vì trong nháy mắt kia, anh đã nhìn thấy nỗi hoảng sợ trong mắt Y La.

Lúc đầu, Mạc Tôn chỉ đơn thuần cảm thấy, nếu cô nàng này có năng lực tháo gỡ bom thì phải đưa cô ấy đến những nơi thích hợp để khai thác tài năng ấy. Huống chi, với tốc độ hủy bom của Y La là người nhanh nhất mà cho đến thời điểm này Mạc Tôn mới gặp được. Hơn nữa, từ camera giám sát của trung tâm thương mại, có thể nhận ra, chẳng những cô nàng này có năng lực tháo gỡ bom mà trên người cô nàng hình như còn có công cụ có thể phát hiện bom, cho nên trong khoảng thời gian ngắn ngủi như thế mới có thể phát hiện vị trí tất cả các quả bom.

Chỉ với hai điểm này, Y La đã là nhân tài mà quốc gia hiện tại đang tìm kiếm. Nhưng mà … lá gan của cô nàng này quá nhỏ, có một số việc không phải ai cũng thích hợp đi làm. Thôi vậy, tha cho cô nàng một lần.

Mạc Tôn vừa uống cà phê, từ từ bước qua đường đi về hướng cục cảnh sát.

Y La nhìn Mạc Tôn đi càng lúc càng xa, nghi hoặc hỏi Tiểu Tám trong đầu “anh ta còn nghi ngờ tôi hay không nhỉ?”

“anh ta không nghi ngờ cô.” Nãy giỡ giả bộ chết máy, rốt cuộc Tiểu Tám cũng trả lời.

“Thật không?” Y La vui vẻ.

“Bởi vì anh ta đã xác định chính là cô.” Tiểu Tám trả lời.

“Cái gì???”

“cô không hiểu lời ám chỉ trong câu nói cuối cùng của anh ta sao?” Tiểu Tám khinh bỉ nói.

“Ám chỉ cái gì?”

“anh ta ám chỉ với cô, không muốn cho người ta biết thì hãy cẩn thận một chút.”

“Có … có sao?” Y La hồ nghi, sao cô đâu có nghe thấy anh ta nói thế đâu.

“Tôi không nên có yêu cầu quá cao đối với một nhân loại có phần não bộ chưa được khai phá hoàn toàn.” Giọng nói máy móc của Tiểu Tám như thở dài không nén được.

“Ai da, kệ đi, dù sao anh ta cũng không có bằng chứng, cho dù anh ta có nghi ngờ cũng đâu có cách nào xác định đâu.” Y La suy nghĩ cẩn thận “Trừ phi anh ta có thể bắt quả tang, nếu không tôi sẽ kiên quyết không thừa nhận.”

Khi người ta nghi ngờ cô thì vẻ mặt cô đầy vẻ chột dạ, giờ người ta đã xác định chính là cô, ngược lại cô còn cãi chày cãi cối. trên thế giới sao lại có một nhân loại ngu ngốc như thế này, biết thế trước khi kí kết hiệp ước, cậu ta đã đi trắc nghiệm IQ của cô gái này. không hiểu sao, Tiểu Tám bỗng nhiên lại cảm thấy có chút hối hận.

Tác giả có lời muốn nói:

Tiểu Tám: Có phải lúc nãy cô lại lập flag không?

Y La: Có hả?

Con cua (tác giả): Chương này, trong lòng đội trưởng Mạc đã có chuyển biến. Sửa chữa nhiều lần, ngòi bút của con cua đã miêu tả rõ ràng chưa nhỉ. Còn nghề nghiệp của lão Mạc trước khi làm cảnh sát, chắc là mọi người cũng có thể đoán được rồi ha.

Lập flag: Ngôn ngữ internet ở Trung Quốc, ý chỉ việc hùng hồn nói trước chuyện gì đó, nhưng kết quả lại ngược với mong đợi, có nghĩa tương tự như "nói trước bước không qua." (nguồn: internet)
Chương trước Chương tiếp