Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 97: Bận ăn cơm không nghĩ tiêu đề

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
“Tôi muốn chết.”

Cố Chuyết Ngôn nhìn thấy ba chữ này, bàn tay che ở trên bàn phím phút chốc nắm lại, đêm xảy ra sự cố, ở trên giường bệnh, Trang Phàm Tâm nói mê chính là câu nói này.

Bên trong blog, sau khi Trang Phàm Tâm xuất ngoại, trước khi xảy ra chuyện vẫn duy trì đăng bài mới ổn định, cậu ca ngợi kim cương Hope, phát biểu ý kiến về những vết cắt của ruby và spinel, thường xuyên tuyên bố luyện tập phác thảo và vẽ vật thực.

Ngoài ra, Trang Phàm Tâm còn ghi chép một chút về quá trình trị liệu của ông nội, mỗi lần đi tái khám đều phải mua hotdog ăn trên đường, xoa bóp thân thể cho ông, bắp tay ngày càng to, đẩy xe lăn lên dốc thì tiến ba lui hai, mệt đến nỗi bản thân cũng bị bệnh tim. Không có chút oán giận tiêu cực nào, cái cậu trải nghiệm là khổ cực, nhưng biểu đạt lại là lạc quan, Trang Phàm Tâm khoảng thời gian đó thu hoạch được rất nhiều người theo dõi.

Mỗi một bài đăng cũng có rất nhiều lời nói, mọi người thích xem cậu chia sẻ nghệ thuật và tài hoa, cũng thích ghi chép sinh hoạt sinh động thoải mái của cậu.

Tháng sáu năm đó, Cố Chuyết Ngôn kết thúc lớp 11, đầu tháng tám, Trang Phàm Tâm sắp bắt đầu cuộc sống đại học, cậu dùng tiếng Trung viết một câu nói —— Năm ngoái vào lúc này, tôi quen được người con trai tốt nhất thế giới.

Có chút lập dị, có chút tầm thường, nhưng trong từng câu chữ đều lộ ra sự yêu thích.

Sau khi vào đại học, Trang Phàm Tâm chia sẻ về thiết kế trang sức càng thêm chuyên nghiệp, phong phú, nhật ký mỗi một bài đăng đều được rất nhiều lượt xem, đoạn thời gian đó cậu rất được hoan nghênh, cũng được nhiều người theo dõi nhất. truyenfull reup là chó

Vượt qua một năm học, tới gần cuối kỳ, Trang Phàm Tâm từ ngày nào đó đã ngưng đăng bài nữa, dường như biến mất khỏi thế gian. Cố Chuyết Ngôn biết, khi đó đã xảy ra vấn đề rồi, có rất nhiều bình luận quan tâm đến cậu, giục cậu trở về blog, dần dần cũng có người phát biểu bất mãn, cho là cậu không chịu trách nhiệm với những người theo dõi.

Mãi đến tận ngày 19 tháng 7, tất cả bụi bặm đã lắng xuống, Trang Phàm Tâm đột nhiên đăng một tấm ảnh.

Đó là một bức tranh sơn dầu, giống như là “Bữa tối cuối cùng” của Da Vinci, một mảnh vườn hoa, mười hai đứa trẻ ngồi ở trước bàn dài, biểu cảm dại ra, đồ uống trên bàn đánh đổ, điểm tâm tô vẽ màu đen, khăn trải bàn buông xuống một góc bị chó dữ gặm nhấm. Mỗi một cành hoa đều héo rũ, thảm cỏ lộ ra bùn đất màu nâu, như một đầm lầy bốc mùi hôi thối.

Nhiều bình luận nói thẳng là họ ghét bức họa này, có người hỏi, đây là cái gì lung ta lung tung vậy? Trang Phàm Tâm chỉ trả lời đúng bình luận đó, cậu nói, mẹ nó đây chính là cuộc sống của tôi.

Lại là hơn nửa tháng trống không, Cố Chuyết Ngôn suy tính thời gian, Trang Phàm Tâm chắc là đang nằm viện trị liệu.

Lần này Trang Phàm Tâm đăng câu “Tôi muốn chết” kia. Sau đó, mỗi một bài đăng của cậu đều vào lúc ba đến năm giờ sáng, lại không có liên quan với tranh vẽ, nghệ thuật, thiết kế trang sức, không cần biết là nội dung gì, những bình luận thì ca ngợi chuyển thành chỉ trích, sự chú ý của cậu cũng giảm bớt hơn một nửa.

“Trời mưa, rất lạnh, tôi nằm úp sấp trong chăn không dám nhúc nhích. Bác sĩ hôm nay luyện tập với tôi, đánh rơi một cây bút, tôi lén lút giấu đi để vẽ hoa quả, vẽ nghiêng nghiêng vẹo vẹo, thật là kỳ quái, năm bốn tuổi tôi vẽ tay rất vững.”

“Tôi làm bộ ngủ, chờ ba trở lại mới mở mắt ra, tôi giống như chẳng biết cái gì, chỉ biết giả bộ ngủ, nhưng mà rất phiền, tôi không muốn giả bộ, tôi thật sự muốn ngủ thiếp đi không bao giờ tỉnh lại nữa.”

“Lại đến lễ giáng sinh, bên ngoài nhất định rất náo nhiệt, thế nhưng nơi này không có ai nói giáng sinh vui vẻ, bởi vì nơi này không có ai vui vẻ. Tôi chuồn ra khỏi phòng bệnh chạy đến hoa viên, trốn ở góc tường, nơi ấy chỉ có một chiếc đèn, rất mờ, y tá tìm được liều mạng dỗ tôi quay về. Tôi không thể đi được, tôi đang chờ một người, tôi cả ngày vẫn chưa ăn gì, muốn ăn bánh sinh nhật anh ấy mua cho tôi… Tôi bị đuổi về phòng bệnh, tôi chẳng có gì nữa.”

“Anh ấy đang học ở đâu, không biết là có cố gắng giống như trước đây không nhỉ, tôi thường nghĩ, sao anh ấy lại thích học như vậy chứ, có lúc bận làm bài tập cũng không liếc mắt nhìn tôi một cái, nhưng có lúc lên lớp lại không nghe giảng, cứ nhìn chằm chằm tôi, tôi đều biết cả.”

“Cắt cổ tay tự sát, thất bại.”

“Anh ấy chắc là nghỉ đông rồi nhỉ, ăn tết có mập hơn chút nào không? Có cao lớn lên không? Hôm nay bác sĩ cổ vũ tôi ước điều ước năm mới, nhìn ra được ông ấy không mong đợi tôi sẽ phối hợp, thế nhưng tôi nghiêm túc ước nguyện. Tôi hi vọng Cố Chuyết Ngôn bình an vui vẻ, quen được một người con trai tốt hơn, ưu tú khỏe mạnh nhiệt tình chân thành, toàn tâm toàn ý yêu anh. Chứ không phải là tôi, người tôi đầy mùi thuốc, còn mang sẹo, cả đêm không ngủ, tôi không xứng, tôi là một thằng khốn nạn đáng thương.”

“Chứng trầm cảm nặng, tôi cũng không quan tâm chẩn đoán của bác sĩ, tôi chỉ nhớ anh ấy, có thể nhớ cả ngày, ngủ một giấc lại nhớ cả ngày.”



Tầm mắt trở nên mông lung, Cố Chuyết Ngôn vươn tay lau màn hình, vẫn không thấy rõ hơn, mới phát giác trong mắt anh là sương mù. Trang Phàm Tâm từng ở trong vô số đêm đen gõ xuống những câu chữ này, co rúm lại, dùng đôi tay vẽ vời kia.

“Dì Vương lại đến thăm tôi, dì coi chỉ tay cho tôi, nói đường sinh mệnh của tôi rất dài, nhất định sẽ bình phục xuất viện. Tôi không tin lắm, tôi đã quen ở nơi này, đi ra ngoài cũng không có gì muốn làm. Sau đó là đường sự nghiệp, dì ấy nói không quá thuận lợi, chứng tỏ người làm nghệ thuật chẳng phải ổn định. Điều này ngược lại là rất đúng, ba tôi cũng là như vậy đấy. Cuối cùng là đường tình duyên, dì nói có một phân nhánh lớn, nhưng sau trắc trở nhất định sẽ có tình yêu mỹ mãn. Tôi hoàn toàn không tin.”

“Lời dì Vương nói cứ luôn quấy nhiễu tôi, tôi thấy rất phiền, muốn ăn khoai lát, hiếm khi có lúc muốn ăn gì đó, mẹ tôi mua vài gói đặt ở trong tủ, bảo tôi muốn ăn thì ăn. Tôi ăn một hơi hết bốn gói, cằm trên và đầu lưỡi tê dại, no đến mức lăn lộn, nhưng loại cảm giác ăn điên cuồng này có thể làm cho tôi tạm thời quên đi buồn đau.”

“Dì Vương tặng tôi một cái bùa bình an, tôi bị dì cảm hoá đến mê tín, tôi cũng muốn làm bùa, giống như con gái gấp ngàn hạc giấy cho con trai, tôi muốn làm bùa cho Cố Chuyết Ngôn.”

“Ba mẹ nói nếu tôi khỏe hơn, có thể về nước gặp Cố Chuyết Ngôn, tôi hoài nghi mình đang nằm mơ.”

“Hai ngày chưa chợp mắt, hỏi rất nhiều người, không phải đang nằm mơ.”

“Rất không chân thực… Tôi muốn khỏe lại.”

“Bắt đầu từ hôm nay trở đi, tôi sẽ có một ngày thật sự được phục sinh hay sao?”



Cố Chuyết Ngôn nắm tay chống trán, đọc từng bài từng bài một, lục phủ ngũ tạng đều muốn nát bấy, gấp laptop lại, anh từ phòng khách đi về phòng ngủ, từng bước một như ngàn dặm vượt biển vượt núi băng đèo, bước cực kỳ gian nan và nặng nề.

Trên giường, Trang Phàm Tâm nằm nghiêng uốn cong, hô hấp đều đều, đồng hồ tháo xuống đặt ở trên gối. Cố Chuyết Ngôn vén chăn vào nằm cùng Trang Phàm Tâm mặt đối mặt, chỉ mấy giây, Trang Phàm Tâm liền mơ màng lấn qua, tìm kiếm cõi về trần ai lạc định.

Cố Chuyết Ngôn vòng hai tay, nâng đỡ tấm bèo này.

Chỉ mới qua một ngày kể từ khi chuyện ở show thời trang xảy ra, lại giống như trải qua biến cố nửa đời người, hôm sau, Cố Chuyết Ngôn ở nhà thức dậy làm điểm tâm, hôn chào buổi sáng với Trang Phàm Tâm, không nói tới một chữ về việc nhìn thấy cái blog đó.

Bánh mì nướng thơm giòn, Trang Phàm Tâm cầm một góc lại mất tập trung, liên tục liếc trộm điện thoại bên cạnh, Cố Chuyết Ngôn chú ý tới cậu, nói: “Đừng nóng vội, anh bảo bọn họ tám giờ trả lời, còn kém năm phút nữa thôi.”

Trang Phàm Tâm đổi thành nhìn đồng hồ, như học sinh sốt ruột đợi tan học, năm phút vừa qua, điện thoại đúng giờ vang lên, Cố Chuyết Ngôn ấn loa ngoài: “Alo? Thế nào rồi?”

“Cố tiên sinh, ” bên trong nói, “Xưởng chế tác cũ bảy năm trước đã chuyển chỗ, tối hôm qua tìm tới, nhưng đã không phải là ông chủ năm đó nữa, hiện tại là học trò trước đây của ông chủ cũ, anh ta nhận ra túi của xưởng.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Còn hình scan thì sao, mỗi một tấm đều đánh số, chữ cái mở đầu có một chữ Z, vậy là sao?”

Đối phương trả lời: “Tôi có hỏi, Z là bởi vì người thợ năm đó họ Chu, một mình ông ấy phụ trách cho nên dùng ký hiệu này. Đã tra được người thợ già kia đang ở một viện dưỡng lão, buổi sáng liên hệ với người nhà của ông ấy, cần có người nhà cùng đi mới có thể gặp.”

“Được rồi, cố gắng nắm bắt.” Cố Chuyết Ngôn suy nghĩ một chút, “Hỏi chủ xưởng chế tác có lưu giữ thiết kế những năm qua không, kết toán biên lai định mức cái gì đó, có thể tìm thì cứ cố gắng tìm hết.”

Bỗng nhiên vang lên tiếng Tề Nam: “Mấy thứ này đúng là quá sức!”

Trang Phàm Tâm cúi người: “Bạn cùng bàn?”

“A, là tao đây, tao dẫn đường.” Tề Nam nói, “Đừng có gấp, buổi chiều chờ điện thoại của tao!”

Trò chuyện kết thúc, tình huống trước mắt coi như cũng xán lạn, Trang Phàm Tâm nhìn lại chứng cứ trong tay, nói: “Chỉ mới một ngày sau khi chuyện này bị tung ra, ngày hôm qua Bùi Tri và Lục Văn đăng bài đã đẩy cao độ quan tâm của sự việc, phe chúng ta tốt nhất hôm nay phải phản ứng, anh thấy thế nào?”

“Anh hùng cùng ý kiến.” Cố Chuyết Ngôn nói, “Tổng hợp tất cả chứng cứ xong, buổi chiều Dung Thành có tin liền thêm vào, nếu như không có thì bổ sung sau, đêm nay sẽ chính thức đáp lại.”

Trang Phàm Tâm hỏi: “Là tìm truyền thông, hay là thế nào?”

Cố Chuyết Ngôn suy tính nói: “Giang Hồi không phải đăng văn bản sao, chúng ta cũng đăng văn bản, bên truyền thông anh bảo Tiểu Cường chuẩn bị rồi. Chuyện này đã đủ nóng, không cần tăng cường tài khoản mạng nào nhúng tay nữa, chờ xem đi.”

Buổi sáng, Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm ra ngoài, gặp mặt luật sư. Luật sư Bành giỏi nhất các loại án kiện hình sự trong thành phố, cũng là học trò Tiết Mậu Sâm đắc ý nhất.

Hai bên hẹn nhau ở phòng hội nghị tư nhân trong Sophie, sau khi trao đổi tất cả chứng cứ, bắt đầu quy trình khởi tố, tất cả các nhân viên và người có liên quan, đánh nhịp từng tên một.

Gặp được luật sư, thư ký của Cố Chuyết Ngôn đến, Chu Cường đưa tới tư liệu đã sửa sang xong, báo cáo: “Tổng giám đốc, chủ xưởng quần áo Đổng Bân, có quan hệ thân thích với nhà họ Trình, âm thầm đổi vải từng bội ước một lần, trong hồ sơ bộ phận thiết kế của tổng giám Trang có ghi chép.”

Một khi khởi tố là phải điều tra khoản tiền thu được, Trình Gia Mã những năm này ăn tiền không dối gạt được. Cố Chuyết Ngôn ghi nhớ, nói: “Nói về Giang Hồi đi.”

Chu Cường nói: “Công ty ở Thượng Hải của Giang Hồi kinh doanh bết bát, hai nhà thiết kế hợp tác với hắn sớm có bất mãn, trước khi gia nhập Silhouette hắn có cam kết sẽ dẫn theo hai người kia. Còn có, trước mắt hắn đang ở khách sạn.”

Ngoài ra, tất cả những phóng viên được dàn xếp ở show thời trang, nhân viên phòng quản lí giúp Trình Gia Mã lấy video, tất cả nhân viên liên quan đều đồng ý chuyển thành nhân chứng, bằng không sẽ phải đối mặt với khởi tố.

“Tất cả văn kiện đã điều tra đều được dự phòng sẵn, đã gửi vào mail cho anh và luật sư Bành.” Chu Cường dứt lời, đặt một chiếc túi to lên mặt bàn, “Đây là Tiết tổng bảo em chuyển giao.”

Cố Chuyết Ngôn dò xét một chút, có vẻ như là thuốc bổ, thực phẩm dinh dưỡng này nọ, không đợi nói, Chu Cường giải thích: “Những thứ này là cho tổng giám Trang, Tiết tổng biết được hoàn cảnh của anh, bà ấy nói không hiểu rõ tình hình sức khỏe của anh lắm, bảo anh hãy chuyên tâm điều trị cho tốt.”

Trang Phàm Tâm không nghĩ tới là cho cậu, hơn nữa còn là Tiết Mạn Tư cho cậu, ngẩn người, được thương mà sợ: “Thay tôi cảm ơn dì.” Cậu nhận túi, bên trong có một lọ thuốc an thần, ở trên kẹp một tấm giấy note, là nét chữ mạnh mẽ của Tiết Mạn Tư: Con trai, kiên cường lên.

Tay được nắm lấy, Trang Phàm Tâm ngước mắt, là Cố Chuyết Ngôn cười cười ghé sát vào: “Bà Tiết có lúc không được lắm, nhưng có lúc vẫn được.”

Từ phòng họp đi ra, vừa mở cửa, Liên Dịch Minh đứng ở bên ngoài đợi đã lâu, hỏi có thể giúp đỡ được gì hay không. Cố Chuyết Ngôn không khách khí: “Tạm thời không có, chỉ cần đừng có chuyện gì cũng nói cho Cố Bảo Ngôn là được.”

“Trách tao được hả?” Liên Dịch Minh nói, “Em ấy cứ quấn lấy tao hỏi hỏi quài, tao đâu còn cách nào.”

Ba người vào thang máy xuống lầu, Cố Chuyết Ngôn xì một tiếng, trong khách sạn bao nhiêu khách hàng kì cục còn đối phó được, một con nhóc đầu đầy cuộn phim mà bảo hết cách ư? Anh cố ý nói: “Nuông chiều nó đến khi nó không gả đi được, nó ỷ lại mày, mày tính làm sao?”

“Tao có thể làm sao.” Đến lầu một, Liên Dịch Minh bình tĩnh, “Tao cho em ấy đến cục dân chính lĩnh chứng nhận, lấy con dấu, xong.”

Hai người cười mắng đi ra thang máy, nói lời từ biệt ở cửa, Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm đi xe về nhà. Sau giờ trưa không động tĩnh gì, mãi đến tận hoàng hôn, điện thoại Tề Nam rốt cuộc đã tới.

Bọn họ ở Dung Thành gặp được người thợ kia, đối phương tuổi gần thất tuần, nhưng lại vẫn còn nhớ bản scan vương miện sỏi biển. May mắn là ông thợ nhớ ra, thứ nhất xưởng chủ yếu làm vòng làm nhẫn, qua mười năm cũng chỉ có một mình Trang Phàm Tâm tới làm vương miện. Thứ hai những người khác là đặt làm riêng, Trang Phàm Tâm là tìm bọn họ làm trợ thủ, có ký ức sâu sắc. Thứ ba thì là ông xác nhận đánh số trên bản scan là bút tích của mình.

Tất cả chứng cứ thu thập xong xuôi, Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm chuẩn bị viết văn bản.

Trang Phàm Tâm chỉnh ảnh, đánh dấu thứ tự, sắp chữ, Cố Chuyết Ngôn ở bên cạnh nghĩ văn bản, chia làm mấy phần, mỗi phần nội dung sắp xếp như thế nào.

Dựa theo bàn bạc, văn bản này là Cố Chuyết Ngôn đăng, video gây nên sóng lớn, phần lớn điểm chú ý của mọi người đã chệch đường từ lâu, chỉ có mình Trang Phàm Tâm người công khai lộ diện là không đủ. Bởi vậy Cố Chuyết Ngôn phải làm bước này, sau đó dù là khởi tố hay lên tòa án đều cần Trang Phàm Tâm là người trong cuộc đi ứng đối.

Tám giờ tối, một tài khoản tên là “GZY” đăng văn bài, thông báo đáp trả.

Mở đầu lời ít ý nhiều chỉ bốn chữ: Chứng cứ như sau.

(*) Note xíu: bạn nào hay đu idol chắc biết cái kiểu này, trên weibo mỗi lần thanh minh thanh nga, tuyên bố cái gì nó chính thức, hoặc là vạch trần cái gì đó, viết cái gì đó dài dài thường hay đăng một tấm ảnh dài, vừa chữ vừa ảnh ghép chung vào một tấm, đọc như đọc văn bản. Nên ở dưới ghi “ảnh dài” thì các bạn hiểu là cái này nhe, còn bốn chữ “Chứng cứ như sau” là caption của bài đăng.

Tấm ảnh dài đầu tiên, đập vào mắt là bức ảnh đầu tiên ghép hai hình so sánh, bên trái là vương miện sỏi biển, bên phải là thiết kế năm đó của Giang Hồi, cũng phụ thêm ba, bốn tấm ảnh nhỏ chi tiết. Những chi tiết nhỏ của hai tác phẩm, vật liệu khác nhau, nhưng điểm tương đồng rất cao có thể nhìn thấy bằng mắt thường, chứng tỏ có sao chép.

Dòng đầu tiên rất ngắn gọn, ngày tháng năm của tác phẩm Giang Hồi, ngày tháng năm của vương miện sỏi biển. Người trước so với người sau đã hơn gần một năm. Kế tiếp là chứng cứ tồn tại của sỏi biển, ghi chép gửi ngân hàng, trên vật phẩm đều ghi rõ tên Cố Chuyết Ngôn.

Câu thứ ba, vương miện sỏi biển là Trang Phàm Tâm thiết kế chế tác, sau đó tặng cho Cố Chuyết Ngôn.

137 bức phác thảo, 19 tấm ảnh scan, căn cứ chính xác từ ông chủ xưởng chế tác và ông thợ năm xưa, từng cái từng cái bày ra hết. Sau đó là ảnh của Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm ở đảo Cổ Lãng, quan hệ người yêu, bức ảnh nhặt sỏi biển, bày ra chứng cứ và động cơ rõ ràng.

Cũng nói thêm, vật liệu là sỏi biển, nhặt ở bờ biển, bởi vậy linh cảm thiết kế có liên quan đến biển.

Công bố sao chép của Giang Hồi triệt để bị lật đổ. Nhưng làm sáng tỏ vẫn chưa kết thúc, liên quan đến video, tấm ảnh dài thứ hai nói rõ tường tận, có người chuyên nghiệp giám định, ảnh cắt video gốc, căn cứ chính xác từ người phụ trách phòng quản lí. Tấm ảnh cuối cùng, trực tiếp đề ra Trình Gia Mã lén lút chỉnh sửa ảnh, thuận thế nói rõ có quan hệ lợi ích với chủ xưởng quần áo, cũng đưa ra chứng cứ Đổng Bân bội ước.

Tất cả chứng cứ đều đã đệ trình tòa án.

Vài tấm ảnh dài không một câu phí lời, toàn bộ là bằng chứng chân thật, vượt qua tất cả tâm tình kích động mà biện bạch. Tấm ảnh thứ ba mới là giải thích văn tự, tiêu đề viết “Sự việc từ đầu đến cuối”.

Trong đó giảng giải từng ân oán của Trang Phàm Tâm và Giang Hồi, dựa theo tuyến thời gian, sao chép, đuổi học, cố ý gây thương tích, ông nội qua đời, tự sát, trị liệu bệnh trầm cảm… Toàn văn không có than thở khóc lóc, cũng không vung tay hô to, chỉ có ghi chép rõ rõ ràng ràng, giấy khai tử, bệnh án trị liệu, hội tụ thành chân tướng ai thấy cũng giật mình.

Không cần liệt ra tội danh, thế nhưng ai lòng mang ác ý, đố kị vặn vẹo, cướp đoạt vu hại, vừa xem đã hiểu ngay.

Cuối cùng, là Cố Chuyết Ngôn gõ xuống lời kết thúc: “Đến đây, chứng cứ chúng tôi nắm giữ đã công bố toàn bộ, chứng cứ mới sẽ dần bổ sung, hoan nghênh mọi người chú ý. Đối với sự kiện lần này, làm sáng tỏ trên mạng chỉ là một phần, bị thẩm vấn ở tòa án đòi lại công đạo tới muộn mới là chính, đã khởi tố, sau đó sẽ mở phiên toà thẩm phán.”

Cuối cùng, anh tỏ rõ thân phận: “Tôi là người còn lại trong video. Cố Chuyết Ngôn, bạn trai của Trang Phàm Tâm tiên sinh, chúng tôi là quan hệ yêu đương. Trang tiên sinh sức khỏe không tốt, tôi phát biểu thay, tiếp sau đó Trang tiên sinh sẽ đích thân bảo vệ quyền lợi của mình.”

Bài đăng này sau khi truyền ra, dân mạng sôi trào một ngày lần thứ hai dấy lên khói bụi, một số người phẫn nộ sau khi bị lừa gạt chỉ có thể càng thêm phẫn nộ, tình thế cấp tốc xoay chuyển, trong vòng mười phút làm nổ chủ đề.

Bùi Tri và Lục Văn cùng chia sẻ, hai người bị mắng thảm phút chốc trở mình. Ngay sau đó, tập đoàn GSG cùng Silhouette đồng thời tuyên bố thông cáo, truy cứu trách nhiệm pháp luật với Giang Hồi, bồi thường danh dự và tổn thất kinh tế cho hai công ty

Hai người Giang Hồi và Trình Gia Mã lúc trước dàn xếp truyền thông, đa số đều nhờ dân mạng đẩy tay, Cố Chuyết Ngôn học theo răm rắp, sau khi bài vạch trần lên men, sắp xếp mấy tài khoản tin tức dồn dập chia sẻ, đẩy chuyện này lên một phương diện khác.

Nhìn bàn luận chật ních, kịch liệt, Trang Phàm Tâm cảm thấy rất không chân thực, mồ hôi đầy tay, mạch đập trên cổ cứ giần giật liên tục. Rửa sạch nỗi oan, chân tướng bại lộ, cậu từ lâu đã không còn nghĩ tới cái ngày này nữa rồi, bây giờ lại không dám tin mình thật sự đợi được.

Sự việc xoay chuyển đại nghịch đầy tính hý kịch, độ quan tâm trước đây chưa từng có, nước bọt thế gian dìm chết đuối kẻ chủ mưu.

Một tháng sau, mở phiên toà.

Cố Chuyết Ngôn ôm lưng Trang Phàm Tâm, lần thứ hai gặp được Giang Hồi, đối phương gầy xộc uể oải, trong mắt bần thần không nhìn ra tâm tình. Trang Phàm Tâm không có chửi rủa nửa chữ, không có căm tức, chỉ bình tĩnh mà dời ánh mắt.

Các bạn bè đều tới, Cố Chuyết Ngôn đi cùng mấy người bạn thân nói chuyện, Bùi Tri ngồi bên cạnh Trang Phàm Tâm thân. Ngoại trừ Giang Hồi, người bị khởi tố còn có Trình Gia Mã, gương mặt xinh đẹp kiêu ngạo ngày xưa trở nên tiều tụy, như là thay đổi thành một người khác.

Trình Gia Mã đỏ vành mắt: “Phàm Tâm, tôi là bị Giang Hồi lừa gạt, video tôi cũng chủ động giao ra rồi, có thể tha thứ cho sự hồ đồ của tôi không?”

Trang Phàm Tâm chưa từng thấy phụ nữ nào như vậy, im lặng, Trình Gia Mã chuyển sang cầu xin Bùi Tri: “Anh Tiểu Bùi, anh nể tình anh của em, anh giúp em một chút đi.”

Bùi Tri trả lời: “Tôi đã nể mặt anh cô quá nhiều rồi, nếu như lần này tôi còn giúp cô, vậy sau này tôi cùng họ Trình các người thật sự không còn gì để nói nữa.”

Lục tục tiến vào tòa án, Trang Phàm Tâm một mình đi về phía bàn nguyên cáo, bỗng nhiên, Cố Chuyết Ngôn từ phía sau lưng đuổi theo, dắt tay cậu. Lòng bàn tay kia dán vào cậu, rất ấm áp, ngón tay cái vuốt nhẹ đường vân tay mịn màng của cậu.

“Dì Vương nói đúng.” Cố Chuyết Ngôn nhẹ giọng nói.

Trang Phàm Tâm kinh ngạc ngẩng đầu: “Cái gì…”

Cố Chuyết Ngôn nhìn anh: “Sau trắc trở, nhất định sẽ mỹ mãn.”
Chương trước Chương tiếp