Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 96: 12250316

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Hoàng hôn, Bùi Tri đến.

Trang Phàm Tâm đứng ở huyền quan, cửa thang máy vừa mở liền đón tiếp, Bùi Tri đeo kính râm khẩu trang, mang theo bình giữ ấm, dang hai tay ôm chặt lấy cậu. “Hôm đó làm anh sợ muốn chết.” Bùi Tri nói, “Sao lại xuất viện nhanh thế? Sức khỏe thế nào?”

Trang Phàm Tâm đáp: “Không đáng lo, bên ngoài bệnh viện có phóng viên, nên về sớm.”

Bùi Tri hiểu mà gật gật đầu: “Phóng viên quả thật rất nhiều, gần nhà anh cũng có.” Dỡ xuống vũ trang, lộ ra một khuôn mặt mệt mỏi, hai ngày nay bị điện thoại đòi mạng 24h, chưa có một giấc ngủ ngon nào.

Trang Phàm Tâm cảm giác áy náy, nhỏ giọng nói xin lỗi, Bùi Tri ôm lấy cậu đi vào phòng khách, vừa như cao thủ phong nguyệt tình trường kinh nghiệm lâu năm, cũng giống như Hoa Đà hành y tế thế, dụ dỗ nói, không sao, sao anh nỡ trách em chứ, này có là cái gì đâu, sớm muộn rồi sẽ tới.

Hai người kề vai sát cánh, anh anh em em, lúc này Cố Chuyết Ngôn từ trong phòng sách đi ra, nhìn thấy Bùi Tri đến, đón tiếp đầy mùi Trung Quốc: “Tới thì tới thôi, còn phải quà cáp làm chi.” 

Bùi Tri vui vẻ nói: “Thật ngại quá, là cho Phàm Tâm.”

Một cà mên canh bổ khí, sáng sớm giáo sư Bùi trở về nhà, bà còn chưa thay giày đã chạy gấp ra chợ mua nguyên liệu nấu ăn, hầm cả ngày. Vừa mờ nắp lên, mùi thơm khí nóng tung bay, Cố Chuyết Ngôn hít hít cái mũi, thấy Trang Phàm Tâm múc từng thìa húp, đắc ý đến híp cả mắt.

“Ngon không?” Bùi Tri hỏi.

Môi Trang Phàm Tâm óng ánh nước: “Canh bà ngoại nấu là ngon nhất.” Cậu vẫn nhớ tình hình trên mạng, nói, “Hôm nay anh đăng cái bài đó làm cái gì, vốn đã bị công kích nhiều lắm rồi.” sstruyen reup là chó

Bùi Tri không coi là chuyện to tát gì, nói: “Giới giải trí sao mà sợ công kích được, không đáng gì đâu, đúng lúc nhìn thấy bài Lục Văn đăng, nên anh liền xoay chuyển.” Y cười rộ lên, có chút phân bì, “Với lại, Lục Văn là huynh đệ của Cố Chuyết Ngôn, anh là huynh đệ của em không thể đứng nhìn được đúng không?”

Nhắc Tào Tháo Tào Tháo tới, điện thoại Cố Chuyết Ngôn vang lên, Lục Văn gửi cho anh một tệp tin, anh dùng laptop mở ra, phát hiện là một đống hình cũ mười năm trước.

Ba người vây quanh ở bên cạnh bàn ăn nhìn chằm chằm màn hình, điện thoại lại vang lên, Cố Chuyết Ngôn ấn loa ngoài, giọng Lục Văn ngập trong phòng ăn: “Xem ảnh chưa?”

“Đang xem.” Cố Chuyết Ngôn nói, “Động tác nhanh nhẹn đấy.”

Trang Phàm Tâm thoáng chốc nhớ tới: “Đây là Hạ Môn, là đảo Cổ Lãng sao?”

Trong bức ảnh, biển màu xanh da trời, kiến trúc đẹp đẽ của đảo Cổ Lãng làm bối cảnh, mỗi một tấm đều là ảnh chụp chung của Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm. Có nắm tay, đỡ lên, còn có vài tấm ở trong quán bar, lúc đó Cố Chuyết Ngôn đàn piano xong từ trên sân khấu đi xuống, Trang Phàm Tâm đứng dậy đón, hai người trước con mắt của quần chúng mà hôn môi.

Lục Văn nói: “Con mẹ nó tao lục cả buổi chiều, mấy tấm này có thể chứng minh hai người đã quen nhau từ mười năm trước.”

Bùi Tri có chút mê man: “Tại sao phải chứng minh cái này?”

“Sao còn có người khác nữa?” Lục Văn reo lên, “Chuyết Ngôn, mày có nghe tao nói không đấy?”

Cố Chuyết Ngôn “Ừ” một tiếng, tiếp tục xem ảnh, bỗng dưng dừng ở một tấm ảnh trên bờ cát, Trang Phàm Tâm ngồi xổm ở trên bờ, Cố Chuyết Ngôn ngồi xổm ở trước người cậu, mũ cói bên chân hai người chứa một đống sỏi biển to to nhỏ nhỏ.

Cảnh này có xa có gần tận mấy tấm, mà cuối cùng, là một tấm chỉ có một mình Trang Phàm Tâm, cậu nâng mũ rơm nặng trình trịch sỏi biển, cát đầy tay, hướng về phía ống kính cười hở hàm răng trắng.

Ký ức cuồn cuộn, Trang Phàm Tâm nhìn trừng trừng bức ảnh không khỏi ngây người, giống như những ngày tháng vui vẻ ấy đã xa quá xa. Trong điện thoại, Lục Văn đang gọi cậu: “Phàm Tâm? Ở chỗ tôi còn có rất nhiều, hôm khác gửi cậu ha!”

Cố Chuyết Ngôn hỏi: “Sao mày chụp em ấy nhiều thế?”

Lục Văn nói: “Cậu ấy ăn ảnh mà!” Xung quanh huyên náo, có vẻ như đang mặc quần áo, “Hôm khác tao rửa ra rồi đưa mày, không nói nữa, tao lục đến nỗi muốn mù mắt rồi, tao đi ăn cơm đây.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Cảm ơn người anh em.”

“Không cần.” Lục Văn cuối cùng bổ sung một câu, “Minh Tử và Tô Vọng nói, khi nào tẩn thằng Giang Hồi thì gọi cả bọn theo với.”

Tút, cúp máy, Cố Chuyết Ngôn lưu lại tất cả ảnh, vừa giải thích với Trang Phàm Tâm: “Người anh phái đi Dung Thành đang tìm kiếm, nhưng dù sao cũng đã mười năm, nếu như không tìm được xưởng chế tác và người thợ già năm đó thì không có cách nào chứng minh, cho nên phải chuẩn bị chứng cứ khác.”

Trang Phàm Tâm lập tức hiểu ra: “Những hình này có thể chứng minh em và anh mười năm trước đã quen nhau, còn có bức ảnh em nhặt sỏi biển, xem như là hỗ trợ, vương miện sỏi biển chính là do em thiết kế để tặng cho anh.”

Cố Chuyết Ngôn gật đầu: “Đúng, chính là ý này.”

Bùi Tri từ đầu đã thấy đầu óc mơ hồ, lập tức càng khó hiểu: “Liên quan gì đến sỏi biển? Hai đứa đang nói cái gì vậy?”

Cố Chuyết Ngôn thuật lại, đem những chuyện Trang Hiển Dương nói cho anh biết, y nguyên không thay đổi nói cho Bùi Tri nghe, anh cố gắng khắc chế và bình tĩnh, nhưng mà kể đến một số chi tiết nhỏ, vẫn như cũ không nhịn được mà tức giận và đau lòng.

Bùi Tri nghe xong mãi không có phản ứng, ngây người, đồng tử run run mà nhìn về phía Trang Phàm Tâm. Y nắm chặt tay Trang Phàm Tâm, đột nhiên rất dùng sức, Trang Phàm Tâm nắm cái thìa rơi xuống bát, coong một tiếng.

“Đều là… thật sao?” Bùi Tri không dám tin tưởng.

Trang Phàm Tâm trả lời: “Bây giờ em đã ổn rồi, thật đó.”

“Tại sao không nói cho anh biết?” Bùi Tri vội vàng hỏi, “Em nói em bị bệnh, là bệnh trầm cảm sao?”

Im lặng chính là đáp án. Bùi Tri cầm lấy cái tay kia không thả, níu chặt cổ tay đeo đồng hồ, bấm đỏ cả cánh tay Trang Phàm Tâm, một vết tích đỏ nhạt lộ ra, y rốt cuộc dừng lại, quay mặt đi bật khóc nghẹn ngào.

“Anh đừng như vậy mà.” Trang Phàm Tâm không biết nên làm gì, “Đều qua cả rồi, em đã không sao rồi mà.”

Bùi Tri xoay trở về, lung tung lau nước mắt, y lấy trong cặp ra một cái USB: “Thật ra hôm nay anh đến là để đưa cái này, mở ra xem thử đi.”

Cố Chuyết Ngôn cắm USB vào laptop, bên trong là băng ghi hình gốc cảnh hôn môi và đánh nhau. Đây không khác gì bất ngờ tột độ, trọng điểm không phải nội dung video, mà là chứng minh video đã bị chỉnh sửa, một khi chứng cứ là giả, độ tin cậy của đối phương liền mất giá rất nhiều, cũng có lý do truy cứu trách nhiệm pháp luật.

Chỉ là, Trình Gia Mã sẽ không ngốc đến độ để phòng quản lí giữ lại bản gốc, Trang Phàm Tâm hỏi: “Sao anh tìm được?”

Tối hôm qua video được công khai, Trình Gia Mã là bạn gái Giang Hồi, người quen đều đoán được là cô ta gây nên. Bùi Tri vốn không tìm phòng quản lí, nói cho Trình Gia Thụ video đã bị chỉnh sửa, bảo Trình Gia Thụ dù như thế nào cũng phải tìm Trình Gia Mã lấy lại nguyên kiện.

Nói tới chỗ này, Trang Phàm Tâm thuận thế nhắc tới chuyện ban ngày: “Trình Gia Mã làm như thế, gây tổn thất quá lớn với Silhouette.”

“Ừm.” Bùi Tri nói, “Trình Gia Thụ đã hỏi, Trình Gia Mã và Giang Hồi là bạn trung học, đầu năm bạn học tụ hội thì gặp được nhau, sau đó Giang Hồi vẫn luôn theo đuổi nó, sau khi giao du, nó từng oán giận với Giang Hồi, nói anh tìm tới em, đại thể là bởi vì chuyện nhà xưởng nên bất mãn với em.”

Trang Phàm Tâm mơ hồ đoán được: “Giang Hồi trước đó cũng biết là em?”

“Đúng, cậu ta nói cho Trình Gia Mã, cậu ta có cách để em rời khỏi công ty.” Bùi Tri bất đắc dĩ thở dài, “Cậu ta kể chuyện năm đó cho Trình Gia Mã, Trình Gia Mã nghe xong càng giận chó đánh mèo, cho nên kế hoạch video và những chuyện khác là đổ thêm dầu vào lửa.”

Trang Phàm Tâm hỏi: “Nhưng dù sao cô ta cũng là tổng giám đốc của Silhouette, sao không nhìn đại cục?”

Bùi Tri nhíu mày cười nói: “Nó không có ý định tiếp tục ở lại công ty, Giang Hồi dụ dỗ nó, muốn nó hợp tác mở công ty trang sức.”

Cố Chuyết Ngôn yên lặng nghe, xen vào nói: “Vậy thì tốt quá rồi, em đã phái người điều tra Giang Hồi, trước đó cậu ta kinh doanh một công ty ở Thượng Hải nhưng không quá tốt, hơn nửa năm cũng đều là trạng thái hấp hối.”

Bùi Tri nói: “Năm đó Phàm Tâm tham gia thi đấu ACC, lấy giải thưởng xong thuận lợi vào học viện thiết kế, có nhớ không?”

“Ừm, nhớ chứ.” Trang Phàm Tâm nhớ lại, “Em còn nói đùa với ba mẹ, lấy giải thưởng xong trực tiếp học đại học, trở thành đàn anh của các bạn.”

Cậu không biết tại sao lại nhắc cái này, Bùi Tri nói: “Năm đó chúng ta đều ở Dung Thành, Giang Hồi cũng ghi danh, nhưng không qua xét duyệt, danh sách công bố cuối cùng chỉ có một mình em thành công vào thi đấu của tổ trang sức. Cái này cũng là Trình Gia Mã nói, mới đầu anh không quan tâm lắm, bây giờ biết được em và cậu ta ở Mỹ gặp nhau… Cho nên Giang Hồi sớm đã biết tên của em.”

Từ khi gặp ở phòng vẽ tranh Los Angeles, Giang Hồi đã biết. Khi Trang Phàm Tâm quen được đồng hương Dung Thành rất kích động, Giang Hồi luôn cho rằng Trang Phàm Tâm là may mắn mới được chọn, còn mình xui nên rớt. Khi Trang Phàm Tâm hết sức trợ giúp Giang Hồi luyện tập, Giang Hồi lại cho rằng đó là thương hại của một tên quán quân đối với người bị đào thải. Lúc Trang Phàm Tâm cổ vũ Giang Hồi xin vào trường cậu, Giang Hồi chỉ cảm thấy Trang Phàm Tâm muốn nhìn hắn gây trò cười, một khi hắn thất bại, chỉ có thể nhục nhã đi học một trường kém hơn.

Sau đó Giang Hồi thuận lợi tiến vào học viện Trang Phàm Tâm đang theo học, hắn không thèm ghi nhớ sự trợ giúp của Trang Phàm Tâm, cũng không ghi nhớ chỉ đạo miễn phí của Trang Hiển Dương, chỉ cảm thấy, hắn và Trang Phàm Tâm đều giống nhau, nếu như năm đó hắn có thể dự thi, chưa chắc sẽ không thành công.

Mười năm sau, Giang Hồi đang lúc sự nghiệp gặp khó khăn lần thứ hai nghe thấy tên Trang Phàm Tâm, tổng giám thiết kế của Silhouette, tiền đồ rạng danh, bị đạp xuống bùn cũng có thể bò lên, sống còn tốt hơn hắn.

Mới bắt đầu chỉ là ngọn lửa đố kỵ nho nhỏ, nhưng sinh sôi dần trong sự hẹp hòi, lan tràn, cháy thành một ngọn lửa không thể dập tắt, hừng hực liệt diễm, thiêu đốt Trang Phàm Tâm thương tích đầy mình, mà lương tri của Giang Hồi cũng đã thành tro tàn.

Trang Phàm Tâm suy nghĩ tất cả những thứ này, mồ hôi lạnh ứa ra, hồi lâu mới có thể nói ra đầy đủ: “Như vậy xem ra, Trình Gia Mã vẫn luôn bị Giang Hồi lừa dối?”

“Hẳn là vậy, anh sẽ bảo Trình Gia Thụ nói cho cô ta biết chân tướng.” Bùi Tri nói, “Đối với hành động của cô ta, hai người muốn làm thế nào cũng không cần để ý tới quan hệ giữa bọn anh.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Cho dù cô ta không bị lừa gạt, nhưng làm giả chứng cứ là thật, em sẽ khởi tố cô ta.”

Bùi Tri gật gật đầu, trả lời lại câu hỏi của Trang Phàm Tâm lúc nãy: “Liên quan đến Silhouette, tuy rằng tổn thất rất lớn, nhưng mà anh sẽ không bỏ nó, Phàm Tâm, em có bằng lòng đi cùng với anh không?”

Trang Phàm Tâm xác nhận lại, nói: “Ý của anh là?”

Silhouette là cái tên bọn họ cùng nhau nghĩ ra, Trang Phàm Tâm mấy năm nay ở nước ngoài, cho nên Bùi Tri một mình khởi nghiệp. Tài chính của y không đủ, Trình Gia Thụ hợp tác cùng y, nhưng trên thực tế là bỏ tiền giúp y làm cái công ty này, không quản sự vụ cụ thể. Từ sau khi Trang Phàm Tâm về nước, Bùi Tri liền có ý nghĩ chuyển nhượng cổ phần, như vậy Trang Phàm Tâm ở trong nước sẽ được đảm bảo hơn, Trình Gia Thụ cũng chuyên tâm lo việc đóng phim, vẹn toàn đôi bên.

Bùi Tri nói: “Vốn định sau khi show thời trang kết thúc sẽ bàn bạc với em, kết quả xảy ra những việc này.”

Trang Phàm Tâm nhất thời không trả lời, Cố Chuyết Ngôn mở miệng trước: “Chuyện này không vội, chờ xử lý xong những phiền toái này rồi bàn bạc sau.”

“Cũng được.” Bùi Tri nhìn thời gian, “Không còn sớm, bà ngoại vừa trở về, anh phải về với bà, hai đứa cũng nghỉ sớm một chút đi.”

Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm tiễn Bùi Tri đi, thang máy vừa đóng, hai người bọn họ đứng ở huyền quan, dựa vào nhau, một người ôm một người, Cố Chuyết Ngôn thở dài nói: “Hai người các em tình cảm thật tốt, năm đó sao không chấm nhau?”

Trang Phàm Tâm rất thành thật: “Lúc em phát hiện ra anh ấy là gay, anh ấy đang hôn môi với Trình Gia Thụ.”

Cố Chuyết Ngôn không vui: “Ý em là sao, nếu như lúc đó anh ấy và Trình Gia Thụ đang đánh bóng bàn, là em sẽ có cơ hội sao?”

Góc độ tranh cãi của người này chả giống ai, đúng là xảo quyệt, Trang Phàm Tâm thật sự không chống đỡ được, cậu vòng tay qua eo Cố Chuyết Ngôn về phòng ngủ, dịu dàng hỏi: “Anh có biết đánh bóng bàn không?”

Cố Chuyết Ngôn bị trình độ đổi chủ đề này làm cho sặc, vừa ho khan vừa cười, nước mắt cũng chợt hiện, Trang Phàm Tâm nhẹ nhàng xoa xoa cho anh, lại nghĩ tới nước mắt Bùi Tri, nói: “Chuyện của em trước tiên đừng nói cho những người khác, bệnh trầm cảm, tự sát cái gì đó, mọi người đã đủ lo lắng rồi, chờ chân tướng bại lộ rồi nói sao.”

“Được, nghe lời em.” Cố Chuyết Ngôn đáp ứng, “Nhưng mà… Anh đã nói cho Lục Văn rồi.”

Nói cho Lục Văn, chẳng khác nào nói cho Tô Vọng và Liên Dịch Minh, Liên Dịch Minh biết vậy Cố Bảo Ngôn cũng sẽ biết, Cố Bảo Ngôn biết cả nhà đều biết.

Trở lại phòng ngủ, vẫn là cái giường vừa mềm vừa rộng, rèm cửa sổ khép hờ, tia sáng mờ mịt, Trang Phàm Tâm chui vào chăn, nằm lên gối, trong đầu lại đúng lúc bốc lên tàn ảnh đêm giao thừa.

Cố Chuyết Ngôn nắm tay cậu: “Sau này đi tắm đi ngủ thì gỡ đồng hồ ra, được không?”

Trang Phàm Tâm nắm tay thành nắm đấm, thu về trong chăn, trong cái nhìn chăm chú của Cố Chuyết Ngôn làm một phiên đấu tranh tư tưởng. Một lúc sau, cậu chậm rãi thò tay ra, giống như giao phó cái gì đó, đặt cổ tay vào lòng bàn tay Cố Chuyết Ngôn.

Đồng hồ đeo tay bị lấy xuống, cổ tay bị che đến tái nhợt nhất thời thả lỏng, như dỡ xuống gông xiềng nặng ngàn cân, Trang Phàm Tâm có chút bừng tỉnh, giống như ma túy, đến cả hô hấp cũng mờ mịt lúc ẩn lúc hiện mà nhẹ hơn.

Cố Chuyết Ngôn nói: “Anh sẽ giúp em thoát khỏi bóng ma từng chút một.”

“Không cần…” Trang Phàm Tâm bướng bỉnh nói, “Em đã ổn rồi.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Em tháo đồng hồ là bước thứ nhất, anh sẽ ở bên em, làm em không còn mất ngủ nữa, không cần uống thuốc ngủ, không còn cảnh dao động cảm xúc nữa, thậm chí…”

“Cái gì?” Trang Phàm Tâm ước ao hỏi.

Cố Chuyết Ngôn nói: “Khi em đối mặt với thiết kế trang sức, chỉ còn yêu thích và vui vẻ em đã từng có.”

Cho nên khi Bùi Tri đưa ra ý kiến chuyển nhượng cổ phần, anh không để cho Trang Phàm Tâm lập tức trả lời, dưới cái nhìn của anh, Trang Phàm Tâm có thứ quan trọng hơn phải làm.

Tất cả chứng cứ đều đã tập trung đâu vào đấy, chỉ cần kiên trì chờ đợi, không bao lâu nữa là có thể phản kích. Cố Chuyết Ngôn ghém chăn, ngồi ở bên giường, mãi cho đến khi Trang Phàm Tâm ngủ.

Anh tắt đèn, về phòng khách sắp xếp chứng cứ trước mắt đang nắm giữ, ghi chép của ngân hàng, đoạn phim camera, bức ảnh mười năm trước, cấp dưới cũng lục tục gửi tới tư liệu tra được, liên quan đến Giang Hồi, Trình Gia Mã và chủ xưởng quần áo, phóng viên đã thu xếp xong, những dính líu đến các bản văn trên mạng… Một cái cũng không thiếu.

Sua khi tổng hợp, Cố Chuyết Ngôn gửi luật sư một phần, bất tri bất giác trao đổi đến đêm khuya.

Không cẩn thận mở ra xem ghi chép lên mạng, laptop này đặt ở nhà để dự sẵn mà thôi, rất ít khi dùng, ngoại trừ hôm nay lên mạng xem, các ghi chép đều là từ mùng hai.

Cố Chuyết Ngôn cảm thấy rất xa lạ, mở ra, là một trang web nước ngoài phải vượt tường lửa, anh nhớ ra, hình như ngày đó Trang Phàm Tâm có dùng qua laptop này. Mật mã rất đơn giản, 12250316, sinh nhật của họ.

Đăng nhập thành công, hóa ra hình thức cũng giống như blog, trang chủ cá nhân có thể đăng ảnh hoặc là trạng thái văn tự, Cố Chuyết Ngôn nhìn thấy nội dung của bài đầu tiên, là hôm mùng hai Trang Phàm Tâm đăng lên, chỉ có một câu nói —— Tôi đã thật sự phục sinh rồi. 

Đó là ngày bọn họ quay lại.

Cố Chuyết Ngôn nhìn xuống phía dưới, anh rất nóng ruột, lướt thấy rất dài, mà ngày hiển thị chính là bảy, tám năm trước.

Anh không ngừng được, vẫn lướt xuống, đã đến những ngày Trang Phàm Tâm nằm viện trị liệu bệnh trầm cảm, dường như mỗi ngày đều có một bài đăng, mà mỗi một câu nói đều đăng vào lúc nửa đêm.

Cố Chuyết Ngôn như xông vào một hang động trữ kho báu, kho báu là của anh nhưng lại giấu bao nhiêu là bí mật, anh trừng vành mắt nhìn, tim thình thịch gõ vào khoang ngực.

Tác giả có lời muốn nói: Tâm phong cách tây, cậu ấy không viết nhật ký QQ.
Chương trước Chương tiếp