Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 95: Anh và em, công khai

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Dọc theo đường đi, Trang Phàm Tâm ôm chặt hộp đồ, sau khi về nhà vẫn không muốn buông ra. Cố Chuyết Ngôn vừa khổ sở vừa buồn cười, giằng lại đặt lên bàn trà, dụ dỗ nói: “Đừng sợ, sẽ không làm mất nữa đâu.”

Anh về phòng ngủ cất túi quần áo, thay bộ quần áo ở nhà, đi vòng về phòng khách, thấy Trang Phàm Tâm vẫn còn ngồi ngay ngắn ở trên ghế sô pha, hệt như học sinh tiểu học, nhìn cái vương miện không chớp mắt.

Cố Chuyết Ngôn đi tới, ngồi lên bàn trà, cùng Trang Phàm Tâm mặt đối mặt. “Em thả lỏng một chút.” Anh nắm chặt tay Trang Phàm Tâm, “Đừng nhìn nó nữa, nhìn anh này.” 

Trang Phàm Tâm chậm rãi dịch chuyển tầm mắt, đối mặt với Cố Chuyết Ngôn, ánh mắt của cậu trở nên mềm mại, ngoan ngoãn, là món bảo bối dù thức hay ngủ đều hằng nhớ mong, sau khi mất đi đã lấy lại được.

Cố Chuyết Ngôn càng ngượng ngùng hơn, nắm lấy đôi bàn tay kia, từ ngón tay vuốt đến đầu ngón tay, phân tán lực chú ý của Trang Phàm Tâm, sau đó thăm dò: “Em đừng giấu giếm bất kì điều gì, nói thật lòng cho anh, cơ thể có khó chịu không?”

Anh hỏi chính là “cơ thể”, mà Trang Phàm Tâm lanh lợi trả lời: “Em không thấy khó chịu đâu.” Cậu cầm lấy tay Cố Chuyết Ngôn đặt lên trên ngực mình, “Em… nói thật đó.” trueynfull reup là chó

Cố Chuyết Ngôn nhận biết vài giây, xác nhận Trang Phàm Tâm không có nói dối doạ anh, anh thở một hơi, muốn cho đối phương yên lòng hơn: “Mấy ngày anh sẽ ở nhà với em, bên ngoài mưa to gió lớn thế nào, nếu em dũng cảm thì chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt, nếu em sợ hãi cũng không sao, anh chống đỡ cho em.”

Biểu cảm của Trang Phàm Tâm giống y như Trang Hiển Dương miêu tả, ở sa mạc nhìn thấy ốc đảo, vừa sợ chỉ là ảo ảnh, vừa khát khao vừa không tự tin nhìn Cố Chuyết Ngôn, cọ cọ về phía trước, quyến luyến chui vào lòng Cố Chuyết Ngôn.

Cố Chuyết Ngôn ôm Trang Phàm Tâm, không nhẹ không nặng nắm gáy cậu, tất cả lúng túng trong dĩ vãng bị lật tẩy, ruồi muỗi xung quanh vẫn còn sung sức, anh không khỏi mềm lòng, không nỡ để Trang Phàm Tâm phải trải qua cảm giác đó một lần nữa.

Mà không chờ anh đổi giọng, Trang Phàm Tâm đã ngẩng đầu trước, nói với anh: “Em có thể đối mặt, em có thể làm được.”

Cố Chuyết Ngôn nghẹn ngào nói một tiếng “Được”, có chút xúc động, Trang Phàm Tâm rất kiên cường, mà sự kiên cường này là rèn luyện được trong bể khổ. Anh cúi đầu hôn trán Trang Phàm Tâm, giống như đang trao giải cho cậu, còn làm ra vẻ mà khích lệ: “Em rất dũng cảm.”

Trang Phàm Tâm hì hì nở nụ cười: “Anh như vậy… giống bác sĩ í.”

Người cậu chỉ chính là bác sĩ trị liệu bệnh trầm cảm cho cậu, Cố Chuyết Ngôn dừng một chút, tiếp tục dỗ cậu cười: “Anh muốn cảm ơn những bác sĩ kia, hôm nào làm mấy cái cờ thưởng mang sang Mỹ đi, còn có người hộ sĩ kia nữa, cảm ơn dì ấy đã dạy em làm bùa bình an.”

Trang Phàm Tâm giật mình nói: “Bùa bình an anh cũng biết ư? Ba em còn nói cái này nữa hả?”

“Làm cho anh, đương nhiên phải nói cho anh biết chứ.” Cố Chuyết Ngôn một giây trước còn rất thận trọng, bỗng nhiên như một cậu nhóc nóng lòng mở quà, “Giữ ở Los Angeles hả? Nếu đã về nước, sao không cầm về luôn?”

Trang Phàm Tâm liếm liếm môi, không nói gì, bởi vì tất cả chuyện quá khứ cậu đều không có ý định để Cố Chuyết Ngôn biết, không biết làm sao lại không được như mong muốn. Cố Chuyết Ngôn đại khái đoán được, nên dừng lại, lại không nhịn được: “Ghi chép trò chuyện của chúng ta, em đều giữ lại hết à?”

Đâu chỉ giữ lại, Trang Phàm Tâm đọc thuộc làu làu, cậu hà hơi lên cổ Cố Chuyết Ngôn: “Sau khi chúng ta chia tay, có một buổi sáng sớm, anh nhắn tin cho em, nói là… chỗ đó của anh rất khó chịu, rất muốn em… Anh còn nhớ không?”

Cố Chuyết Ngôn không nhớ lắm: “Thật hay giả vậy?”

“Thật mà!” Trang Phàm Tâm mặt đỏ rần, “Em mỗi lần nhìn thấy cái tin nhắn đó, đều ngại ngùng thay anh, lúc đó sao anh lại dâm như vậy…”

Cố Chuyết Ngôn bị hỏi đến không còn mặt mũi, không để ý, nói lỡ miệng: “Bây giờ anh cũng chẳng phải quân tử đâu, trong video cởi đồ, nhân dân cả nước đều biết hết rồi.”

Trang Phàm Tâm hoài nghi hỏi: “Video nào?”

Nếu muốn đối mặt, che giấu cũng không có tác dụng gì, Cố Chuyết Ngôn nói đơn giản về tình hình đó cho Trang Phàm Tâm: “Có một buổi tối anh đến tìm em, ở trong phòng may mẫu, còn nhớ không?”

Trang Phàm Tâm lập tức đoán được: “Camera, là camera đúng không?” Cậu vuốt đầu tóc lung tung, là biểu hiện nôn nóng, “Đều tại em, em nên đến phòng quản lí hỏi thử, em quá sơ sẩy rồi.”

Cố Chuyết Ngôn nắm vai cậu: “Là anh chủ động hôn em, không phải lỗi của em.”

Trang Phàm Tâm lại gấp hơn: “Anh cũng bị chụp sao, không được, anh không thể bị liên lụy.”

Cậu hoàn toàn xem nhẹ hoàn cảnh của mình, chỉ lo Cố Chuyết Ngôn bị liên lụy, cậu nghĩ, với gia thế của Cố Chuyết Ngôn, liệu sẽ tạo thành ảnh hưởng cho tập đoàn không, còn có hai người ông máu mặt sẽ không bị kích thích chứ.

Trang Phàm Tâm đột nhiên hoảng lên: “Mau, mau trở về xem ông Tiết, còn có ông nội anh nữa, xem bọn họ có ổn không!”

Cố Chuyết Ngôn biết, sự sợ hãi này là bóng tối và giáo huấn Trang Phàm Tâm phải chịu, anh ấn lại đầu gối đối phương, nói: “Ông nội và ông ngoại đều rất ổn, anh cũng còn đầu còn đuôi không mất cái gì hết, bọn họ nói nói sau khi giải quyết chuyện này xong sẽ về mắng anh.”

Trang Phàm Tâm từ từ yên ổn, cậu đi tìm đồ sạc pin điện thoại, dù thế nào cũng muốn tận mắt nhìn tình hình bên ngoài. Mới vừa khởi động máy, cả một đống tin nhắn chưa đọc nhảy ra, Bùi Tri, Ôn Lân, Tề Nam, còn có đồng nghiệp của bộ phận thiết kế gửi tới, nói là họ tin tưởng cậu.

Trang Phàm Tâm rất bất ngờ, cậu chưa từng hy vọng xa vời rằng các đồng nghiệp sẽ đứng về phía mình, Cố Chuyết Ngôn xoa xoa bả vai cậu: “Trên thế giới này, chung quy vẫn có nhiều người tốt hơn người xấu, đúng không?”

“… Ừm.” Trang Phàm Tâm đáp rất khẽ, trái tim nhiều năm đề phòng lại mơ hồ dao động.

Cậu lên mạng, trước tiên tìm kiếm đầu nguồn, cũng chính là tuyên bố của Giang Hồi hôm đó. Đọc xong, cậu bình tĩnh đến mức lông mày cũng không nhíu, đã từng nuốt quả đắng chân thực rồi, câu chữ nhiều năm sau cũng chẳng là gì.

Sau đó là cái đoạn phim cắt từ camera, vô số truyền thông chọn dùng những câu từ rất khoa trương để làm tiêu đề, gay, hôn mãnh liệt, văn phòng đêm khuya, thậm chí còn có nhiều từ hạ lưu hơn khiến người ta mơ màng.

Trang Phàm Tâm mở ra xem, phát hiện vấn đề: “Em nhớ lộn sao? Không phải cởi áo trước rồi mới hôn sao?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Đã bị chỉnh sửa.”

Chỉnh sửa xong lại càng trở nên sắc tình, hôn xong cởi quần áo, giống như đang chuẩn bị làm chuyện kia vậy, Trang Phàm Tâm nhìn qua lại ba lần, giống như trong cái rủi có cái may: “Cũng may không quay được mặt anh.”

Chờ cậu mở ra bình luận, hằng hà sa số tràn ngập các loại trêu chọc khó coi, tỏ rõ chán ghét, còn có phê phán cực đoan.

Có một vài người nghi vấn tính chân thực của video, bởi vì cái áo sơ mi kia không có nút, lúc Cố Chuyết Ngôn hôn môi Trang Phàm Tâm vẫn luôn mở ra, nhưng đoạn cởi quần áo lúc sau lại cởi khuy áo. Mà những bình luận ngược chiều gió ấy toàn bộ đều bị những tài khoản khác công kích, trực tiếp gắn mác “thuỷ quân”, “tẩy trắng”.

Từ sau khi show thời trang kết thúc, Cố Chuyết Ngôn xông lên sân khấu dẫn Trang Phàm Tâm đi, tình cảnh đó bị không ít truyền thông chụp được, có dân mạng suy đoán Cố Chuyết Ngôn chính là nhân vật còn lại trong video. Tiện đà, Cố Chuyết Ngôn bị bóc trần xuất thân, tổng giám đốc tập đoàn GSG, nhà tài trợ GSG của show thời trang… Điều này dường như còn gây được nhiều hứng thú hơn cả ân oán của hai nhà thiết kế nổi tiếng.

Còn có video đánh người, cũng bị chỉnh sửa, chỉ còn lại cảnh Trang Phàm Tâm đấm Giang Hồi, còn có công bố của chủ xưởng Phúc Kiến, người kinh doanh vất vả cần cù bị bắt nạt, càng dẫn tới đồng tình và oán giận của đại chúng.

Tất cả mũi tên đều chĩa về một mình Trang Phàm Tâm.

Ba chữ “Trang Phàm Tâm” tùy ý ở đâu cũng có thể thấy được, trên mạng bàn tán sôi nổi, từ sao chép, vu hại, bị đuổi học, cố ý gây thương tích bị bắt, đến nam nam thân mật, đánh đập người bị hại, và bội ước với nhà xưởng. Trang Phàm Tâm bị liệt ra bảy tông tội, đóng trên giá, chịu đựng tất cả chửi rủa sỉ nhục cuồng hoan của mọi người.

Một vài lời đồn đục nước béo cò, nói những tác phẩm cậu đã từng dự thi đều có nghi ngờ sao chép, nói cậu thời niên thiếu đạt giải thưởng đến khi lưu lạc được như bây giờ, là “Thương Trọng Vĩnh” phiên bản đê tiện (*), nói cậu lạm giao, dựa vào tổng giám đốc GSG mới kéo được tài trợ, nói cậu chột dạ không trả lời, thật ra đã trốn về Mỹ.

(*) Thương Trọng Vĩnh: một bài văn xuôi kể về thần đồng Phương Trọng Vĩnh không được đi học, bị cha bắt làm công cụ kiếm tiền, ý của truyện này là muốn nói cho mọi người biết không thể dựa vào thiên phú mà còn phải học tập tri thức mới

Những lời đặt điều giống như vậy, tầng tầng lớp lớp nổi lên.

Sinh trưởng dưới ánh mặt trời, lại cất tâm tư như cống ngầm, trên thế giới rất nhiều kẻ ngu xuẩn, mênh mông đen tối, nhìn thì như mặt người, thật ra chó lợn cũng không bằng. Nữ có nam có, trẻ có già có, nghe gió chính là mưa, há mồm xì ra rắm thối, kẻ ngu giết người, muội giả cuồng hoan, dùng quan điểm thối tha của bản thân đẩy tường đập ngói, sau đó đắc ý đến tận trời xanh.

Điện thoại bị rút đi, hai tay rời khỏi máy móc ấm áp, mới phát giác vừa lạnh vừa tê, Trang Phàm Tâm còn chưa xem xong, đang muốn xem hết, lời đồn đãi bàn luận vô cùng vô tận, mỗi thời mỗi khắc đều gia tăng.

Cậu tức giận, đương nhiên, tức giận đến nỗi không ngừng phát run, nhưng đầu óc lại bình tĩnh một cách lạ kỳ. Những lời bịa đặt trên mạng tổn hại đến danh dự, Silhouette tất nhiên cũng sẽ chịu ảnh hưởng, phỏng chừng các nhà phân phối cũng hủy hợp đồng.

Trang Phàm Tâm nói: “Tổn thất của Silhouette phòng tài vụ sẽ thống kê, GSG cũng lập một danh sách liệt kê tổn hại, tập hợp đầy đủ, tất cả đều phải tính thật rõ ràng với Giang Hồi.”

Cố Chuyết Ngôn hơi ngẩn ra, vốn lo lắng Trang Phàm Tâm sẽ bị kích thích mạnh, ai ngờ là anh nông cạn, trong ánh mắt của anh nhìn cậu rất tán thưởng, hỏi: “Còn gì nữa không?”

Trang Phàm Tâm hiểu ý Cố Chuyết Ngôn, người có quyền lấy được đoạn phim camera không có bao nhiêu, Trình Gia Mã là bạn gái Giang Hồi, cho nên chỉ có thể là cô ta. Ngoài ra, video cậu đánh người, chủ xưởng quần áo, chắc hẳn tất cả đều là Trình Gia Mã dàn xếp.

Cậu suy nghĩ, Trình Gia Mã có phải là bị Giang Hồi che mắt hay không, nghĩ Giang Hồi là người bị hại?

Cố Chuyết Ngôn phân tích nói: “Nếu là như vậy, một công bố của Giang Hồi là đủ rồi, cô ta còn tiếp tục làm nhiều như vậy, đã không phải là thủ đoạn bảo vệ quyền lợi bình thường. Huống hồ, thời gian có đoạn phim kia, Giang Hồi còn chưa xuất hiện, không bài trừ khả năng cô ta đã lên kế hoạch hết những chuyện này.”

Trang Phàm Tâm không rét mà run, chỉ vì đối phó với cậu mà tốn nhiều sức như thế, gây tổn thất cho Silhouette thì phải làm sao? Cậu bỗng nhiên nhớ tới bộ dạng Trình Gia Thụ tham dự hội nghị, không đếm xỉa, không hứng thú, đồng thời trọng tâm công việc của Trình Gia Thụ toàn bộ đều đặt vào nghiệp diễn, đối với Silhouette chỉ là hất tay bỏ tiền.

Bây giờ Silhouette bị tổn thương nặng nề, làm một trong số ông chủ Trình Gia Thụ tất nhiên cũng bị liên lụy, biện pháp tốt nhất chính là rút khỏi công ty. Có lẽ, Trình Gia Mã làm như thế, còn có mục đích này. Một khi như vậy, Bùi Tri và Trình Gia Thụ sẽ không có quan hệ gì về mặt công việc, dù sao người trưởng thành chỉ cần có lợi ích, thì không phải là nói cắt đứt là cắt đứt ngay được.

Trang Phàm Tâm trầm ngâm chốc lát: “Em muốn bàn bạc với Bùi Tri một chút.”

Người bên cạnh không có phản ứng, Trang Phàm Tâm nghi hoặc xoay mặt, thấy Cố Chuyết Ngôn cầm điện thoại tỏ vẻ nghiêm nghị, không lên tiếng, trong nghiêm nghị hình như còn có chút… cảm động?

“Sao thế?” Trang Phàm Tâm đến gần xem màn hình điện thoại.

Chuyện bây giờ của cậu là củ khoai nóng bỏng tay, con nhím đâm tay, người không liên quan sẽ cố gắng trèo đến nơi thật cao né tránh, người hóng hớt hận không thể đạp một cái. Tất cả những người được mời, minh tinh Bùi Tri quen biết đều lui binh, có thể trốn xa bao nhiêu thì trốn xa bấy nhiêu.

Nhưng mười phút trước, Lục Văn, minh tinh nhỏ tuyến mười tám, vốn là vì show thời trang nên bị phỏng đoán có quan hệ không đứng đắn cùng Trang Phàm Tâm, trong lúc dư luận lên đỉnh cao tuyên bố một câu: “Trang Phàm Tâm trong sạch, tôi là bạn nhiều năm của cậu ấy, chân tướng nhất định sẽ được vạch trần, người xấu nhất định sẽ bị trừng phạt.”

Bình thường rất ít bình luận, riêng bài này bình luận lên tới hàng ngàn, hàng vạn, tất nhiên là công kích sỉ nhục, cái gì ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, gì mà phong sát, nội dung mỗi giây đều tại tăng lên dữ dội.

“Sao cậu ta khờ quá vậy.” Trang Phàm Tâm vừa áy náy vừa sốt ruột, cậu vẫn mãi không xuất hiện, quần chúng vốn đang nóng lòng tìm kiếm bia ngắm phát tiết, lúc này Lục Văn lại dựng thẳng bản thân lên, hoàn toàn biến thành cái đích cho mọi người chỉ trích.

Đột nhiên, bài đăng đó lượt chia sẻ đột ngột tăng cao, Cố Chuyết Ngôn mở ra: “Phắc…”

Bùi Tri chia sẻ weibo của Lục Văn, vừa là lên tiếng ủng hộ, cũng chia bớt chỉ trích, nói thẳng: “Tôi là bạn thân nhất của Phàm Tâm, tôi tin tưởng em ấy, thời gian sẽ chứng minh tất cả.”

Cố Chuyết Ngôn lúng ta lúng túng mà nói: “Lục Văn là anh em của anh, Bùi Tri lại làm thế, xong việc anh phải cảm ơn anh ấy thật đàng hoàng mới được.”

“Ừm.” Tâm tình Trang Phàm Tâm lẫn lộn, “Tổn thất của công ty anh ấy phải xử lý, còn giúp em như vậy, em cũng không biết làm sao để cảm ơn nữa.”

Cố Chuyết Ngôn đề nghị: “Vậy thì phải đắt tiền một chút, tặng nhà luôn đi?”

“… Vờ lờ.” Trang Phàm Tâm kinh sợ, lúc này điện thoại nhận được tin nhắn, Bùi Tri hoàn toàn không kiên định như trên mạng, thân thiết hỏi thăm sức khỏe cậu thế nào rồi, còn lừa gạt cậu nói tình hình không tệ lắm đâu, bảo cậu tĩnh dưỡng cho khỏe.

Trang Phàm Tâm yên lặng trả lời, dính đến công ty, cậu muốn gặp Bùi Tri.

“Hẹn ở nhà đi, gọi anh ấy đến đây ăn cơm tối.” Cố Chuyết Ngôn nói.

Anh đứng dậy cất vương miện sỏi biển vào góc tủ, cất cả bản thiết kế và bản scan, còn có ghi chép ngân hàng đưa ra đầy đủ. Mười năm trước, ngày Trang Phàm Tâm rời đi anh kiếm về, vẫn giữ đến bây giờ.

Cố Chuyết Ngôn đi gọi mấy cuộc điện thoại, trở về ghế sô pha, muốn cùng Trang Phàm Tâm tâm sự động thái kế tiếp.

“Chúng ta có chứng cứ trong tay.” Cậu nói, “Ghi chép ngân hàng gửi có thể chứng minh vương miện sỏi biển thiết kế sớm hơn bản thiết kế của Giang Hồi, cho nên hắn không phải người sáng tạo, mà vương miện sỏi biển là của em, cho nên vẫn cần chứng minh là em tặng cho anh.”

Nói cách khác, cần thiết phải chứng minh vương miện sỏi biển là do Trang Phàm Tâm sáng tạo, Cố Chuyết Ngôn hỏi: “Khi đó em thiết kế chế tác, còn có ai biết không?”

Trang Phàm Tâm nói: “Có một xưởng chế tác, sau khi xảy ra chuyện em đã từng liên lạc, nhưng khi đó người thợ giúp em đã không còn làm ở đó nữa. Hơn nữa những món đồ này liên quan đến bản quyền, xưởng chế tác chưa bao giờ giữ ghi chép hay hình ảnh, tất cả bản thảo của em cũng đều mất rồi, không có cách nào đối chứng.”

Cố Chuyết Ngôn lúc này nói: “Hiện giờ bản thiết kế và bản scan đều ở đây, cái túi bọc nó là của xưởng chế tác đó, còn in logo và địa chỉ của bọn họ. Anh phái người tới, Tề Nam quen thuộc ở bên kia, bảo cậu ta hỗ trợ cùng đi tìm, tìm được người thợ đó chính là nhân chứng, chứng thực bản scan xuất từ xưởng của bọn họ chính là vật chứng.”

Mắt Trang Phàm Tâm dấy lên tia sáng: “Được không?”

“Được, chắc chắn là được.” Cố Chuyết Ngôn nói, “Còn về xưởng quần áo, quan hệ của chủ xưởng và Trình Gia Mã anh đang điều tra, vấn đề camera sẽ tìm người chuyên nghiệp chứng minh đã bị chỉnh sửa, cho dù hôn môi thì đã làm sao? Người anh hôn chính là em, cũng không phải bạn trai của người khác.”

Trang Phàm Tâm bị anh nói tới thẹn thùng: “Nhưng nó ảnh hưởng danh dự của anh, nếu video không quay được mặt anh, cũng không cần kéo anh vào.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Một tên người năm trước đã công khai tính hướng thì còn biết sợ cái này sao?” Anh dường như đã nghĩ xong hết rồi, “Đợt thu thập chứng cứ đầu tiên đã hoàn thành, anh sẽ công bố, anh sẽ thừa nhận anh chính là người còn lại trong video.”

Đối phương muốn vạch trần, vậy anh cũng vạch trần, đối phương núp trong bóng tối, anh càng muốn quang minh chính đại.

Trang Phàm Tâm kinh ngạc: “Vậy thì có nghĩa là…”

“Có nghĩa là chúng ta công khai, gay, đồng tính nam, tổng giám Silhouette và tổng giám đốc GSG, Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm.”

Cố Chuyết Ngôn nói rành mạch từng câu từng chữ: “Anh và em, công khai.”

Anh mang theo ba phần vui vẻ, giọng trầm trầm dễ nghe: “Đối với anh mà nói không phải vạn bất đắc dĩ, mà là nước chảy thành sông, em đã chuẩn bị xong chưa?”

Trang Phàm Tâm loạn nhịp tim gật đầu, cùng nhau vượt qua khó khăn, vẫn cảm thấy may mắn như trước.

Tác giả có lời muốn nói: Các người đẹp đã cảm nhận được rồi đấy, sắp kết thúc rồi.

Bổ sung một chút:

Liên quan đến nhân vật Trình Gia Thụ.

Trả lời chương 44: Trước mắt không có CP phụ chính xác, phối hợp tùy ý, nhưng đừng não bổ tuyệt luyến, để tránh có chênh lệch với văn tôi viết.

1, đầu tiên, liên quan đến việc mắng và khen Trình có rất nhiều, tôi nói rõ hắn ta không hề tốt như trong tưởng tượng, cũng không nát như trong tưởng tượng, mỗi người đều có ưu khuyết điểm.

2, Trình là CP của Bùi, nhưng tôi có cường điệu là không có CP phụ chính xác, bởi vì Trình và Bùi trên cơ sở tình cảm vốn đã tồn tại mâu thuẫn, mâu thuẫn giữa cha mẹ, sau là mâu thuẫn kẹp giữa em gái. Phần diễn của Trình rất ít, nửa sau truyện mới có vài câu miêu tả chính diện, là vai phụ như là Bùi Tri Tô Vọng Liên Dịch Minh Lục Văn Tề Nam thậm chí là Ôn Lân, vi phục vụ cho tình tiết, cho nên tôi cảm thấy đây không tính là CP phụ, não bổ là tự do, cho nên tôi cũng nhắc nhở để ngừa chênh lệch tâm lý.

3, đối với Trình tự, tôi không có bất kỳ tâm tình chủ quan nào, tôi thậm chí cũng không có tâm tình với Giang Hồi và Trình Gia Mã.

4, “Tác giả không thích hắn.” Tôi giải thích một chút, viết trước, đại khái liệt kê, a như vậy, b như vậy, bởi vì b là một người xấu cho nên tác giả không thích hắn, nhưng không phải tác giả không thích cho nên làm cho hắn thành người xấu, nhân quả không điên đảo. Đối với tác giả mà nói, a và b không phải người thật, chỉ là nhân vật sáng tác. Ở đây b chỉ là nêu ví dụ, không có nghĩa là Trình.

5, “Nói là không có phần diễn còn cue hắn.” Tôi giải thích một chút, hắn ta quả thật không có miêu tả chính diện, chỉ là miêu tả trong lời thoại, những lời tôi nói lúc trước nếu mang nghĩa khác, là tôi biểu đạt không đủ chu toàn. Nhưng tôi cảm thấy tác giả vì tình tiết mà nhắc tới một nhân vật nào, là có quyền mà đúng không? Thật sự nghĩ tôi là tổng giám đốc công ty giải trí, Trình là idol sao? Đây chỉ là tiểu thuyết thôi.

6, “Không cho đáp án chính xác, treo đọc giả.” Mỗi bình luận tôi đều đã trả lời, giải thích một chút nữa, Trình Bùi có mâu thuẫn tình yêu hợp hay tan, thật ra xưa nay tôi chưa từng cân nhắc, trong truyện cũng sẽ không viết đến. Tôi trả lời họ sẽ trăm năm hảo hợp, nhưng bọn họ quả thật sẽ có mâu thuẫn, trước mắt thì có rồi đó không phải sao? Tôi nói bọn họ nửa đường chia tay, nhưng mà tôi cũng sẽ không viết ra, chẳng lẽ nói suông là chia rẽ sao?

7, “Dẫn cuộc chiến lên người Trình.” Quan hệ nhân vật là đã xác định sẵn, bởi vì em gái hắn ta. Nhưng mà trên thực tế, ngay chương 95: Liên quan đến hắn ta, hắn ta sẽ làm thế nào tôi cũng không có viết, đúng không?

8, liên quan đến bình luận khen chê Trình không đồng đều, Trình Bùi Lục Bùi cân sức ngang tài, bởi vì nhân vật này với tình tiết tương quan vốn là có xung đột. Tôi đều không can thiệp, mặc cho cái nhìn thế nào là tự do và quyền lợi của độc giả, đến ngay cả nhìn những người ủng hộ cãi nhau tôi cũng không can dự.

9, trả lời nguyên nhân: Có người nói bởi vì tôi “chán ghét Trình” cho nên viết hắn ta thành người xấu, lần đầu tiên tôi giải thích, tôi sẽ không bởi vì bất luận ngôn luận của ai mà thay đổi tình tiết đã thiết lập. Lần này trả lời, là bởi vì mấy cái trước, treo đọc giả, tác giả không thích Trình, dẫn chiến… Thảo luận nhân vật là tự do, dính đến bản thân tôi, cho nên tôi trả lời giải thích.

10, não bổ là không thể khống chế, sau khi não bổ ghét hay thương nhân vật cũng là chủ quan, tôi không có quyền can thiệp, đồng thời cũng không muốn chịu những chuyện tôi không làm, có đúng hay không?

11, Về miêu tả chính diện Trình rất ít, rất thấp, đồng thời chỉ miêu tả bên ngoài, trước làm người yêu của Bùi nhắc tới cũng là phô đệm cho quan hệ sau này, thuận tiện kích thích Trang. Một là vì hắn ta thật sự là vai phụ, hai là không muốn khi phát sinh xung đột độc giả yêu thích hắn ta sẽ có chênh lệch. Tuy rằng vẫn có.

12, lần thứ hai nhấn mạnh, tôi thật sự chưa từng nghĩ Trình Bùi sẽ như thế nào, bởi vì sẽ không viết đâu, cho nên sẽ không suy nghĩ… Hơn nữa loại tình cảm tràn ngập mâu thuẫn này, tôi chưa từng viết, cũng chưa từng trải qua, rất khó có kết luận. Nói thật, hôm nay nhìn thấy phần bình luận lúc đó tôi có chút tâm tình, muốn thì chia tay đi, thế nhưng cũng quá tùy tiện, dù sao tôi cũng thật sự không phải không thích nhân vật này.

13, tôi là một người không thích giải thích, bởi vì đã nó não bổ là tự do, nếu như là cãi vã ác ý càng sẽ không để ý tới, mà bình luận chính là những độc giả đã xem truyện từ đó đến tới, cho nên mới dài dòng thôi. Không biết giải thích có toàn diện hay không, tạm thời nghĩ nhiều như vậy, có thể vẫn có chỗ không chu toàn.

14, Lúc trả lời bình luận tôi có mang theo tâm tình, ngữ khí không tốt, ở đây xin lỗi các bạn nếu lỡ mạo phạm, rất cảm ơn các bạn đã xem truyện này, có khi xem đến đây liền ngừng, nhất định có nguyên nhân mà tôi không thể trốn tránh, xin lỗi. Nếu vì vậy mà bạn không vui, hi vọng bạn sẽ vui vẻ lên
Chương trước Chương tiếp