Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 94: Yêu một đời

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Từ cuối hành lang đi tới phòng bệnh, Cố Chuyết Ngôn dùng sức nắm tay Trang Phàm Tâm, cái tay kia nhiệt độ khá thấp, mồ hôi chảy ròng ròng, mười ngón tay anh xuyên qua kẽ tay ghì chặt lấy tay cậu.

Trên hành lang có bác sĩ và y tá đi qua, lén nhìn bọn họ, Trang Phàm Tâm biết mình một thân tai tiếng, rất sợ, rụt vai lại. Cố Chuyết Ngôn biết cậu đang suy nghĩ gì, nói: “Anh không để ý.”

Ánh mắt, nghị luận của người khác, anh đều không để ý, chỉ muốn kéo Trang Phàm Tâm vào trong tay, nắm lấy mới chân thật. Trang Phàm Tâm bỗng dưng an tâm, còn sót lại một chút kinh hoảng, đầu ngón tay ôm lấy mu bàn tay Cố Chuyết Ngôn siết chặt.

Trở lại phòng bệnh, chăn trên giường ngổn ngang chưa gấp, Cố Chuyết Ngôn nói: “Nằm một lúc đi, còn muốn ngủ nữa không?”

Trang Phàm Tâm bò lên giường, phía sau lưng dán vào đầu giường, ánh mắt cứ nhìn lọ thuốc kia. “Không ngủ.” Cậu nhỏ giọng nói, buồn bã ngẩng mặt lên, nhìn về phía Cố Chuyết Ngôn mặt buồn rười rượi, như một tù nhân đang chờ đợi hình phạt.

Tim gan Cố Chuyết Ngôn đau nhói, đặt lọ thuốc ở trên tủ đầu giường, nói: “Đây không phải là chứng cứ phạm tội của em, không phải sợ.”

“Nhưng em gạt anh.” Trang Phàm Tâm nhíu mày.

Cố Chuyết Ngôn xoa xoa mi tâm cậu: “Sau này không được gạt anh nữa, chuyện gì cũng phải nói với anh, có được không?”

Trang Phàm Tâm gật đầu, dường như không thể tin được, lại biện bạch lung tung: “Em thật sự khỏe rồi, em không có bệnh, đã mấy năm rồi, em khỏe mấy năm rồi em mới dám về nước… Nếu không em cũng sẽ không dây dưa với anh.”

Câu nói này hoàn toàn đâm vào ngực Cố Chuyết Ngôn, anh dường như nghẹn ngào lần thứ hai: “Trang Phàm Tâm, dù em chưa khỏe anh cũng sẽ cùng em trị liệu đến khi khỏi hẳn, em khỏe rồi, chúng ta vẫn sẽ ở bên nhau.”

Giữa bọn họ, sẽ không còn cái lựa chọn gọi là “chia tay” nữa.

Cố Chuyết Ngôn lau mặt, ngồi gần một chút, nhấc cánh tay ôm Trang Phàm Tâm vào lòng: “Kiểm tra xong hết rồi à? Dì đâu?”

“Bụng rỗng làm kiểm tra, mẹ em đến căn tin mua đồ ăn.” Trang Phàm Tâm cứ thấp thỏm không yên, “Em bảo mẹ mua một phần sườn bò hầm, anh thích ăn.”

Cố Chuyết Ngôn bất đắc dĩ cười: “Dì vừa bay về, vất vả như thế, em còn làm phiền bà ấy mua đồ ăn cho anh, em không phải đang hãm hại anh sao?”

Nhấc tới chuyện này, Trang Phàm Tâm đột nhiên giật mình: “Mẹ anh… Có phải là ghét em lắm không?”

Cố Chuyết Ngôn không biết phải nói như thế nào, cái đoạn video thân mật kia bị bại lộ, người khác không nhận ra anh, nhưng Tiết Mạn Tư nhận ra, sáng sớm gọi điện thoại mắng anh một trận, nói anh hỏng não, bây giờ hại Trang Phàm Tâm càng bị đẩy lên nơi đầu sóng ngọn gió. Mắng xong, Tiết Mạn Tư xách giỏ đến GSG làm tổng giám đốc, bảo anh chuyên tâm xử lý vụ phiền phức này.

Cố Chuyết Ngôn mở túi ra: “Cầm quần áo đến rồi, tắm rửa rồi ăn một chút, hôm nay vẫn chưa truyền dịch đâu.”

Trang Phàm Tâm nghe lời mà đi tắm, không lâu lắm, Trang Hiển Dương và Triệu Kiến Thu cùng trở về, đều cười gượng. Chờ Trang Phàm Tâm tắm xong, người đã đông đủ, mang tâm sự riêng mà ăn cơm.

Ba mẹ người ta đều ở đây, Cố Chuyết Ngôn lại liều mạng mà chiếm lấy mép giường, khuấy cháo, múc một muỗng đút tới bên mép Trang Phàm Tâm. Triệu Kiến Thu lên tiếng: “Tiểu Cố, không đến nỗi đó đâu.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Lần này, con muốn chăm sóc cho em ấy thật tốt.”

Trong những năm tháng không có anh, ba năm Trang Phàm Tâm một mình chịu đựng đau khổ, anh muốn bù đắp lại, Trang Phàm Tâm không hiểu hàm nghĩa trong lời nói của anh, cầm bánh bao cắn, không để ý bị đút cháo nóng.

Ăn cơm xong, y tá đến truyền dịch, Cố Chuyết Ngôn rốt cuộc rời khỏi vị trí bên giường, lùi tới cuối giường, khẽ khàng đi đến bên người Trang Hiển Dương.

Trang Phàm Tâm giơ cánh tay cho y tá, ánh mắt vẫn luôn đuổi theo Cố Chuyết Ngôn, giống như một đứa trẻ không có cảm giác an toàn. Cố Chuyết Ngôn đã đứng ở bên cạnh Trang Hiển Dương, nói: “Chú ơi, chúng ta đi uống ly trà đi?”

“Đừng nhúc nhích.” Y tá nhắc nhở.

Trang Phàm Tâm buông bàn tay tóm chặt vỏ chăn ra, trả về, trong mắt tràn đầy lo lắng, cậu biết, Cố Chuyết Ngôn muốn hỏi những chuyện trong quá khứ.

Phòng nghỉ đối diện rất rộng rãi, bày ghế sô pha đơn, Cố Chuyết Ngôn cùng Trang Hiển Dương ngồi bên cửa sổ, bên ngoài trời cao đường xa, có thể trông thấy một nhóm phóng viên tụ tập trước cổng bệnh viện.

Cố Chuyết Ngôn thừa nhận trước: “Chú ơi, những lời chú nói với bác sĩ, con đều nghe thấy hết rồi.”

Trang Hiển Dương kinh ngạc nhìn anh, chỉ một giây, eo lưng cứng đờ khom xuống, buồn bã: “Chuyện đã đến nước này, cũng không dối gạt được nữa.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Con sợ tâm tình Phàm Tâm lúc lên lúc xuống, cho nên chỉ có thể hỏi chú.” Anh đã nhẫn nại quá lâu rồi, đã nôn nóng, đã kinh sợ, lúc này đã chuẩn bị xong, “Chú, chú nói cho con biết toàn bộ chân tướng đi.”

Trang Hiển Dương chậm chạp ngửa về phía sau, dựa vào lưng ghế, như một nhà kể chuyện.

Nửa năm đầu bọn họ mới vừa đến Mỹ, Trang Phàm Tâm ngoại trừ chăm sóc ông nội thì là đến phòng vẽ tranh luyện tập, cũng là ở phòng vẽ tranh, cậu quen được Giang Hồi.

Đề cập đến cái tên này Cố Chuyết Ngôn liền không nhịn được: “Quen sớm như vậy sao?”

Trang Hiển Dương “Ừ” một tiếng, bởi vì đều là người Trung Quốc, Trang Phàm Tâm cùng Giang Hồi cũng trở thành bạn bè, càng trùng hợp hơn chính là, Giang Hồi cũng có ý định học thiết kế trang sức, chỉ có điều cân nhắc một trường học yêu cầu thấp hơn. Trang Phàm Tâm sau khi biết được vẫn luôn cổ vũ Giang Hồi, cùng hắn luyện tập, còn dẫn Giang Hồi cho Trang Hiển Dương tiến hành phụ đạo.

Cố Chuyết Ngôn vốn không muốn ngắt lời: “Là Phàm Tâm giúp cậu ta nên mới…”

Sau đó Giang Hồi miễn cưỡng cùng Trang Phàm Tâm vào cùng một trường, chuyên ngành thiết kế trang sức chỉ có hai người bọn họ là người Trung Quốc, phân cùng một phòng ngủ. Khi đó cách kì thi đấu ACC không tới một năm, Trang Phàm Tâm ở trong trường có chút danh tiếng, nhưng cậu không giao du với ai, chỉ thân thiết với Giang Hồi, đi học chung, ăn cơm chung, vẽ vời chung.

Cố Chuyết Ngôn hơi bất ngờ, Trang Phàm Tâm tính cách nhiệt tình, chân thành, là một người không bao giờ thiếu bạn bè và nhân duyên. Trang Hiển Dương cười khổ một tiếng, ngắn gọn một câu liền giải thích rõ ràng: “Nó rất nhớ con.”

Sau khi chia tay, nửa năm đó Trang Phàm Tâm đều rầu rĩ không vui, cậu rất nhớ Cố Chuyết Ngôn, lúc ở một mình đều vẽ Cố Chuyết Ngôn, vẽ hàng trăm tấm.

Cậu cũng rất mong có bạn để có thể giãi bày tâm sự, vì vậy Giang Hồi liền đảm nhiệm nhân vật này, cậu không có gì giấu Giang Hồi, sức khỏe của ông nội, chuyện ở trong nước, tình cảm cùng Cố Chuyết Ngôn, chuyện gì cậu cũng nói với đối phương.

Khó trách, Cố Chuyết Ngôn nhớ tới lần đầu tiên gặp Giang Hồi, chỉ mới biết anh họ Cố, mà đã có thái độ thân thiết.

Quan hệ của Trang Phàm Tâm và Giang Hồi ngày càng tốt, hoặc là nói, là Trang Phàm Tâm xem Giang Hồi như một người bạn thân.

Bởi vì Giang Hồi một mình du học ở nước ngoài, Trang Phàm Tâm rất chăm sóc hắn, thường dẫn hắn về nhà. Giang Hồi thường xuyên lĩnh giáo việc học với Trang Phàm Tâm, Trang Phàm Tâm cũng hầu như không giữ lại chút nào mà trợ giúp.

Về cái mối quan hệ vượt giới hạn đó, Cố Chuyết Ngôn càng tức giận, anh không kịp chờ đợi, hỏi: “… Sao chép là chuyện gì xảy ra?”

Trang Hiển Dương xoay mặt qua một bên, nheo mắt nhìn bầu trời ngoài cửa sổ: “Đó là oan ức mà Phàm Tâm phải chịu đựng từ đó đến nay.”

Giang Hồi từng nhìn thấy một bản nháp thiết kế của Trang Phàm Tâm, cảm thấy rất đẹp, Trang Phàm Tâm nói chỉ là tùy tiện vẽ thôi, Giang Hồi cảm thấy rất hứng thú, không ngừng hỏi, mới làm cho Trang Phàm Tâm nói toàn bộ suy nghĩ và hàm nghĩa thiết kế của thứ đó.

Khi sắp kết thúc, Giang Hồi bỗng có một ngày lần thứ hai nhắc lại, kiến nghị Trang Phàm Tâm hoàn thành tác phẩm kia làm thiết kế cuối kỳ. Nói đến đây, Trang Hiển Dương dời con mắt nhìn Cố Chuyết Ngôn một chút: “Khi đó trong nước gần thi tốt nghiệp trung học.”

Cố Chuyết Ngôn không hiểu sao đối phương đột nhiên chen vào câu nói này.

Trang Phàm Tâm quyết định hoàn thành tác phẩm kia, cậu toàn tâm toàn lực mà vẽ, tìm vật liệu, làm thuận buồm xuôi gió cứ như đã từng làm qua. Nửa tháng trước thi cuối kì, tất cả mọi người trong chuyên ngành biết được Giang Hồi lén lút tham gia thi đấu thiết kế, cũng được giải quán quân, mà tác phẩm, chính là thiết kế của Trang Phàm Tâm.

Giang Hồi cầm đi bản nháp lúc trước nhìn thấy, thuận theo dòng suy nghĩ thiết kế của Trang Phàm Tâm mà hoàn thành, hai tháng trước đó dùng danh nghĩa của mình cầm đi dự thi. Ngoại trừ vật liệu khác, thiết kế của hắn có độ tương đồng cực cao với thiết kế của Trang Phàm Tâm, mắt thường nhìn thấy cũng biết là sao chép.

Từ giây phút đó, Trang Phàm Tâm bị gắn mác sao chép.

Oành, Cố Chuyết Ngôn nện mạnh lên tay vịn ghế sô pha, cánh tay bầm máu: “Không có cách nào chứng minh sao?!”

Trang Hiển Dương nói: “Chú và dì dừng tất cả công việc, cùng Phàm Tâm tìm nhà trường, tìm bên tổ chức thi đấu thiết kế, đã dùng hết tất cả biện pháp… Bởi vì chuyện này, ông nội Phàm Tâm tái phát bệnh tim lần thứ hai nằm viện, chú và dì chỉ có thể chuyển tinh lực sang chăm sóc cho ông.”

Trang Phàm Tâm rốt cuộc không còn bình tĩnh được nữa, cậu khiếp sợ, phẫn nộ, cậu đi chất vấn Giang Hồi, Giang Hồi lại nói đó là thành quả thiết kế của mình. Một mình cậu bôn ba khắp nơi, không biết mệt mỏi mà cầu xin, nhưng không có nơi nào tin tưởng cậu, giúp đỡ cậu.

Từ bản phác thảo đến thiết kế từng bước một chỉnh sửa, chứng cứ của Giang Hồi rất đầy đủ. Ngoại trừ tác phẩm chưa hoàn thành, Trang Phàm Tâm lại không có chút chứng cứ nào, nhưng bởi vì chậm một bước mà đã biến cậu từ người sáng tạo trở thành người sao chép.

Cuối học kì đó, Trang Phàm Tâm bị hủy bỏ tư cách thi, thứ đang chờ đợi cậu chính là thông báo của trường học —— cậu bị đuổi.

Trang Phàm Tâm trăm miệng cũng không thể bào chữa, nhưng cậu vẫn không từ bỏ, cậu liên tục đi tìm nhà trường, mỗi ngày mở mắt ra là chạy ở bên ngoài, đoạn thời gian đó, cậu gầy đến mức da bọc xương, giống như chỉ cần một cơn gió cũng có thể thổi ngã cậu.

Giang Hồi dựa vào thiết kế kia nhận được giải thưởng, cũng bán tác phẩm với giá cao cho một bảo tàng nghệ thuật có tiếng, cùng ngày cử hành nghi thức nhận tác phẩm, Trang Phàm Tâm đập nát tất cả dụng cụ.

Cố Chuyết Ngôn nghe ra đầu mối: “Em ấy…” Anh muốn nói, cảm xúc của Trang Phàm Tâm có phải đã bắt đầu thay đổi từ khi ấy hay không.

Trang Hiển Dương hiểu ý anh: “Phàm Tâm chịu kích thích, kích thích đó mỗi thời mỗi khắc đều dằn vặt nó, nó dễ dàng bị kích động, mỗi lần đỏ mắt lên nói muốn đòi lại thiết kế, như muốn đánh bạc số mệnh vậy.”

Thiết kế bị ăn trộm, cậu bị vu hại, bị trường đuổi, những tháng ngày đó như địa ngục, Trang Phàm Tâm nhốt mình trong phòng dằn vặt. Rõ ràng mệt bở hơi tai, lại vẫn bôn ba ngày qua ngày, trốn ở trong phòng bất lực muốn khóc, cuối cùng diễn biến thành điên cuồng cười to.

Một người đã từng yếu ớt, nhát gan, chỉ còn dư lại chật vật và điên cuồng.

Trang Phàm Tâm bị bức ép đến đánh mất lý trí, cậu không muốn đòi lẽ phải nữa, cũng không cần gì cả, cậu chỉ muốn lấy lại thiết kế của mình từ Giang Hồi, món đồ đó là của cậu, một tờ giấy, một chi tiết người khác cũng không được giữ lại!

“Con trai chú, chú chưa từng thấy nó như vậy, quật cường đến mức muốn giết người phóng hỏa.” Trang Hiển Dương siết chặt tay vịn, “Sau đó, nó mưu sát Giang Hồi.”

Cố Chuyết Ngôn trong lòng hồi hộp: “Em ấy có bị thương không?”

Trang Hiển Dương lắc đầu một cái: “Nó cầm một cái dao rọc giấy đi tìm Giang Hồi, như một kẻ liều mạng bị bức ép đến đường cùng, nếu như không phải người khác đúng lúc đi qua, có thể nó đã mất hẳn nửa đời sau.”

Trang Phàm Tâm đâm Giang Hồi bị thương, dùng tội cố ý gây thương tích bị lực lượng cảnh sát dẫn đi, Trang Hiển Dương và Triệu Kiến Thu lo liệu khắp nơi, tự mình đến nhà xin lỗi, bồi thường, mong được Giang Hồi đáp ứng “mở ra một con đường” huỷ bỏ khởi tố. Lúc đó Trang Phàm Tâm đã bị chẩn đoán trầm cảm, tuổi cũng nhỏ, tốn rất nhiều công sức mới không giữ tiền án.

Cố Chuyết Ngôn quả thật khiếp vía, lo lắng truy hỏi: “Sau đó Phàm Tâm thế nào?”

Trang Hiển Dương mãi không hé răng, đau khổ bưng kín mặt, lúc Trang Phàm Tâm ra khỏi trại giam hoàn toàn không giống như con người, mặt trắng bệch, cơ thể gầy gò lởm chởm xương xẩu, giống như một tượng sáp mất hồn, còn không bằng hoa tàn hoa héo.

Đủ loại biến cố đan xen vào nhau, đêm đó, Trang Phàm Tâm đi bệnh viện, ông nội vẫn luôn chờ cậu ra khỏi trại giam rốt cuộc trút hơi thở cuối cùng, mắt cạn khô đi về cõi trăm năm.

Giọt nước cuối cùng tràn ly, Trang Phàm Tâm hoàn toàn bị đè ép vỡ tan, hoàn toàn sụp đổ.

Cố Chuyết Ngôn há há mồm, nói không nên lời, anh biết tính cách Trang Phàm Tâm, nhiệt tình, chân thành, đối với ai cũng đầy thiện ý. Anh còn nhớ Trang Phàm Tâm từng nói, Phàm trong bất phàm, Tâm trong vui vẻ, nỗ lực mới có thể bất phàm, đối tốt với người khác mới có thể vui vẻ. Nhưng nỗ lực của cậu đổi lại cái gì? Bị gắn mác sao chép không thể vươn mình lên được, thiện ý của cậu, cậu đối tốt với người khác, đổi lấy chính là ghen tỵ và phản bội.

Cố Chuyết Ngôn quay đầu nhìn vách tường phía đối diện, nghĩ thấu qua tầng tầng cách trở đến trong phòng bệnh, trên giường bệnh, người nằm ở đó đã đi thế nào đến bây giờ.

“Nó bị bệnh.” Khóe mắt Trang Hiển Dương ẩm ướt, “Nó có thể đi có thể đứng, thế nhưng thoi thóp, nó chịu đựng rất lâu, khi đó là tháng bảy, mỗi ngày nó đều hoảng loạn, sợ con nhìn thấy dáng vẻ đó của nó. Nhưng mà… nó càng ngày càng suy sụp.”

Cố Chuyết Ngôn hiểu, đổi lại là anh, anh cũng không muốn bị người mình yêu biết được tất cả, huống hồ anh biết, lòng tự trọng của Trang Phàm Tâm rất mạnh, ở trong lớp bị phê bình trước mặt mọi người cũng khó chịu cả ngày.

“Nó muốn gọi điện thoại cho con, tháng bảy đã muốn gọi, nó lưu lại cuộc trò chuyện của hai đứa, những tấm ảnh hai đứa cùng chụp, mỗi một lần muốn ấn số liền từ bỏ, sau đó nhìn những thứ đó từ ngày đến đêm.” Trong dự liệu, Trang Hiển Dương ẩn nhẫn bật khóc, “Sau đó, nó rốt cuộc không chịu nổi nữa.”

Cố Chuyết Ngôn thở không ra hơi, muốn kêu ngừng.

Nhưng Trang Hiển Dương đã vạch trần chân tướng: “Ngày mùng 3 tháng 8, cuộc điện thoại nó gọi cho con, dùng một cái lý do duy nhất nó nghĩ tới để làm con tuyệt vọng, ngăn cản con đi tìm nó. Sau đó…”

“Em ấy… tự sát?” Cố Chuyết Ngôn trấn tĩnh hô hấp.

Trang Phàm Tâm lúc đó nhốt mình trong phòng tắm, đã uống thuốc ngủ, ngâm người trong nước lạnh, run lẩy bẩy. Khi cậu nghe thấy giọng Cố Chuyết Ngôn cách xa trăm vạn dặm truyền đến, giống như chờ được người yêu trước khi lâm chung, không còn bất kỳ tiếc nuối nào.

Cúp điện thoại, Trang Phàm Tâm dần dần mất đi ý thức, trượt vào bồn tắm sa vào trong bồn nước lạnh băng.

Đó là lần đầu tiên Trang Phàm Tâm tự sát, cách cái chết rất gần, sau đó bác sĩ nói, chỉ cần lỡ một giây thôi sinh mệnh này liền kết thúc.

Sau đó, Trang Phàm Tâm nằm viện trị liệu, mấy tháng sau, vì không chịu nổi đau khổ lần thứ hai tự sát, là cắt cổ tay, may mắn được y tá kịp thời ngăn lại.

Cậu ở bệnh viện vượt qua một năm, như một chú chim vết thương đầy người bị giam vào lồng, sống dở chết dở. Trang Hiển Dương phân thân không nổi, không bao lâu, công ty trang sức vì kinh doanh không quen đành phải bán đi.

Sau đó đã có chuyển biến tốt, Trang Hiển Dương nói: “Phàm Tâm ở bệnh viện quen được một y tá người Hoa, là một dì hơi mê tín, đối phương rất chăm sóc nó, sinh nhật nó còn tặng nó một bùa bình an, chúc nó sớm ngày xuất viện.”

Cố Chuyết Ngôn hỏi: “Rất hữu hiệu sao? Em ấy liền khỏe sao?”

“Không phải…” Trang Hiển Dương nhìn về phía anh, “Nó tìm đối phương học, nó làm rất nhiều bùa, nói là phù hộ con ở trong nước sống khỏe mạnh, phù hộ con học hành thuận lợi, mọi phương diện, mỗi một cái đều là làm vì con.”

Trang Hiển Dương và Triệu Kiến Thu ý thức được, Trang Phàm Tâm chưa bao giờ quên được Cố Chuyết Ngôn, bọn họ bắt đầu cổ vũ cậu, khuyên bảo cậu rằng, khi cậu khỏe lại, có thể về nước gặp Cố Chuyết Ngôn.

“Chú chưa bao giờ quên dáng vẻ nó lúc đó, giống như tìm được nguồn nước trong sa mạc, lại sợ là ảo ảnh, nó hỏi chú dì, thật sự có thể gặp lại con sao?”

Dựa vào một chút niềm tin đó, Trang Phàm Tâm bắt đầu khỏe hơn, một năm sau, nó xuất viện, vào một trường khác học thiết kế thời trang, vừa trị liệu vừa đi học, căn bệnh trầm cảm dằn vặt nó ba năm mới rời khỏi.

Trang Phàm Tâm vô cùng áy náy với Cố Chuyết Ngôn, cậu bình phục, cũng không dám về nước, muốn làm mình tốt hơn chút nữa, ngày càng tốt hơn, cậu học đấu kiếm, đàn ghi ta, học ca khúc “Mùa hè của Kikujiro”, cậu muốn học tất cả những thứ có liên quan đến Cố Chuyết Ngôn.

Trang Hiển Dương nói: “Nó thay đổi rất nhiều, tích cực hơn trước, cũng càng liều mạng hơn, cái gì nó muốn đều phải làm được tốt nhất, bề ngoài nó cũng kiên cường rất nhiều, giống như tất cả tổn thương đều đã quên sạch.”

Thật sự quên sạch sao? Cố Chuyết Ngôn nghĩ.

Hai chân có chút không nghe sai khiến, đi ra khỏi phòng nghỉ, Cố Chuyết Ngôn đứng ở hành lang dừng lại một lúc, đẩy cửa ra, anh từng bước đi vào, xông vào trong tầm mắt sốt ruột của Trang Phàm Tâm.

Truyền dịch xong, mới vừa rút kim, hóa ra bọn họ nói lâu như vậy rồi.

Cố Chuyết Ngôn đi tới bên giường, nắm chặt mu bàn tay Trang Phàm Tâm ấn lại lỗ kim, cái đồng hồ cũ kĩ kia vẫn luôn dính chặt cổ tay cậu, giống như đang che giấu cái gì đó. Anh giơ tay đụng tới, Trang Phàm Tâm mẫn cảm co lại, thấp giọng nói: “Đừng gỡ ra, xin anh đó.”

Cố Chuyết Ngôn lại không nghe, chầm chậm cởi ra, lấy xuống, lớp da dẻ quanh năm không gặp ánh sáng trắng bệch, lộ ra một vết màu hồng nhạt trên cổ tay.

Trang Phàm Tâm run rẩy: “Anh biết cả rồi ư?”

Cố Chuyết Ngôn không nói nên lời, gật gật đầu.

Hai gò má phút chốc ẩm ướt, Trang Phàm Tâm lã chã nước mắt, đã không phân rõ được tâm tư lúc này, cậu nắm chặt tay Cố Chuyết Ngôn, chỉ khóc, ngột ngạt, trầm thấp.

Cố Chuyết Ngôn nhìn gương mặt đầy vệt nước, muốn cắn nát răng: “Bản thiết kế Giang Hồi sao chép của em, là cái gì?” 

Trang Phàm Tâm chảy nước mắt nói: “Là một cái vương miện, màu xanh lam, dùng thế giới biển làm linh cảm.” Cậu vùi vào hõm cổ Cố Chuyết Ngôn, “Là quà sinh nhật mười tám tuổi… em tặng cho anh.”

Cậu vứt bỏ, vứt tất cả, nhưng cậu vẫn nhớ, cuối học kỳ cậu muốn làm lại, muốn khi gặp lại Cố Chuyết Ngôn có thể tặng lại một lần nữa.

Trang Phàm Tâm đội lấy oan ức, tha hương nơi đất khách quê người khẩn cầu, tự tôn đều giẫm đạp vào bùn. Cậu bị chà đạp trái tim chân thành, bị vu hại, bị trừng phạt, bị ăn cắp phần tình cảm vốn dành cho người yêu thời niên thiếu.

Cậu nhát gan, nhu nhược, co lại trong thế giới của bản thân vượt qua một năm u ám, từng bước một giãy dụa đứng lên, tự mọc ra áo giáp, cố gắng bước vào một cuộc sống mới.

Nhưng mà vết thương vẫn không thể lành lại được, Trang Phàm Tâm mười năm qua không có một người bạn nào.

Cậu hoàn toàn buông bỏ ước mơ, một đường kẻ cũng vẽ không ra, chỉ có run rẩy và mồ hôi lạnh.

Mười năm sau gặp lại, Trang Phàm Tâm nhìn thấy Cố Chuyết Ngôn, như chú chim gãy cánh nhìn thấy tổ, lá rụng về cội, si mê, ngây ngốc. Cậu vọng tưởng quay trở lại quá khứ, đứng ở trước mặt Cố Chuyết Ngôn là một Trang Phàm Tâm ưu tú, khỏe mạnh, tràn đầy yêu thương, còn cuộc đời thảm bại nhơ nhuốc đó cậu vĩnh viễn không muốn Cố Chuyết Ngôn biết.

Nhưng mà cuối cùng tất cả mọi chuyện đều bị xốc lên.

Trang Phàm Tâm ở trong lòng Cố Chuyết Ngôn cao giọng khóc rống, nước mắt thảm thiết, như bị từng dao từng dao cắt vỡ máu thịt.

Bên trong phòng bệnh hồi lâu mới yên tĩnh, Cố Chuyết Ngôn vỗ về thân thể sức cùng lực kiệt trước ngực, liên tục lặp lại “Có anh ở đây”. Lau khô nước mắt nước mũi Trang Phàm Tâm, anh nói: “Ác mộng mười năm trước sẽ không tái diễn nữa, hãy tin anh.”

Trên mạng ngày càng sôi trào, bên ngoài bệnh viện đứng đầy phóng viên, bác sĩ y tá cũng đã nhận ra Trang Phàm Tâm chính là nhân vật chính của sự việc. Cố Chuyết Ngôn nhanh chóng quyết định, liên lạc tài xế, quyết định rời khỏi nơi thị phi này.

Anh nói với Trang Hiển Dương và Triệu Kiến Thu: “Chú, dì, trước hết để cho Phàm Tâm đến ở nhà con, thuận tiện cho bọn con thương lượng xử lý việc này, gác cổng bên chỗ con cũng tương đối nghiêm ngặt, sẽ không có người ngoài đến quấy rối.”

Triệu Kiến Thu nói: “Bây giờ nó rất cần người chăm sóc, sẽ làm phiền đến con.”

“Để con, tất cả đều giao cho con.” Cố Chuyết Ngôn nói, “Lát nữa tài xế tới, chú ấy sẽ đưa hai người về nhà, đi từ cửa chính bệnh viện, con lái xe chở Phàm Tâm từ cổng phía đông.”

Nửa giờ sau, tất cả mọi thứ thu dọn ổn thỏa, Trang Phàm Tâm quấn khăn quàng cổ theo Cố Chuyết Ngôn rời đi, lên xe, cậu thở ra một hơi, lấy ra điện thoại không còn pin.

Từ sau khi chuyện kia xảy ra cậu vẫn chưa lên mạng, rất lo sợ: “Chuyện đi tới đâu rồi?”

Cố Chuyết Ngôn chỉ nói: “Có thể khống chế được.” sstruyen reup là chó

Ô tô chạy vào đường cái, tốc độ rất nhanh, ở một ngã tư nào đó rẽ đi, Trang Phàm Tâm nghi hoặc nhìn Cố Chuyết Ngôn, liền hoảng sợ nhìn gương chiếu hậu, cho là bọn họ bị phóng viên bám đuôi.

Cố Chuyết Ngôn không về nhà, dừng ở một con đường nào đó, xe đỗ ở bên lề đường, động tác của anh rất nhanh gọn, xuống xe, nắm chặt tay Trang Phàm Tâm bước lên bậc tam cấp.

Trang Phàm Tâm ngẩng đầu lên, là một ngân hàng.

“Làm gì thế…”

Cố Chuyết Ngôn không nói, kéo Trang Phàm Tâm đi vào trong, lúc liên hệ tài xế đã nhân tiện thông báo, giám đốc ngân hàng đang chờ anh. Theo trình tự đưa chứng minh thư, tiếp tục đi vào trong, sau khi quét vân tay, Cố Chuyết Ngôn dẫn Trang Phàm Tâm vào kho lưu trữ của ngân hàng.

Tủ lưu trữ phản quang bốn phía, Trang Phàm Tâm đứng ngẩn ra.

“Tôi không mang chìa khóa.” Cố Chuyết Ngôn dặn dò giám đốc, “Mở tủ của tôi ra.”

Là loại tủ cỡ lớn nhất, giám đốc ngân hàng tiến lên mở khóa, lạch cạch một tiếng, sau đó kéo tủ ra.

Cố Chuyết Ngôn nuốt nước miếng, đẩy Trang Phàm Tâm lên trước một bước: “Đi nhìn thử xem.”

Trang Phàm Tâm đi tới, thấy rõ, ở trong đó đặt hai bức tranh, một bức chính là một đôi tay gảy đàn ghita, một bức khác là chân dung Cố Chuyết Ngôn.

Có một cái vòng tay, cậu đã từng có một cái giống như vậy, còn có rất nhiều thứ khác, ốp điện thoại, cốc chú lính chì…

Khi nước mắt sắp che kín hai mắt, cậu nhìn sâu trong góc tủ.

Trong cùng, là một cái vương miện sỏi biển đã hết lấp lánh.

Trang Phàm Tâm lảo đảo, lúc sắp sửa té ngã được Cố Chuyết Ngôn từ phía sau lưng ôm ấy, giọng nói kia dán vào cậu: “Cả một đêm em đợi trong ngõ cụt, anh vẫn luôn ở trên lầu nhìn em. Hôm sau tiễn em ra sân bay, anh liền về kiếm, món quà em tặng cho anh, cộng thêm 137 bức phác thảo, 19 tấm scan, anh giữ mười năm.”

Trang Phàm Tâm khóc không thành tiếng, run run vươn tay, cậu sờ lên, chạm tới mỗi một viên sỏi biển, đó là tình yêu mãnh liệt như biển cả thời niên thiếu.

Chợt, đầu ngón tay chạm được cái gì đó, cậu cầm lên, là một tờ giấy nhỏ kẹp trên vương miện.

Chữ viết ở trên đã ố vàng, viết từ mười năm trước.

Em ở chân trời phiêu bạt mây trắng.

Là lời bài hát “Yêu một đời”, mà câu tiếp theo viết ——

Xin hãy về bên anh.
Tôi không biết nói gì hơn nữa:((( *chấm nước mắt*
Chương trước Chương tiếp