Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 93: Anh nghe em giải thích

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Trong phòng bệnh cao cấp, Trang Phàm Tâm nằm ở trên giường bệnh, hoàng hôn nhảy vào, nhuộm túi nước biển thành màu vỏ quýt. Cậu đang ngủ say, mồ hôi lạnh từng giọt thấm trên trán, chảy ướt thái dương.

Trong lúc cấp cứu cậu có tỉnh một lần, mở hé mắt, thoáng qua liền khép chặt, cậu là do mệt nhọc quá độ thêm vào đột nhiên bị kích thích dẫn đến ngất xỉu, huyết áp và đường huyết đều rất thấp, kèm theo phản ứng khiếp đảm mạnh.

Bên giường, Cố Chuyết Ngôn nhìn chằm chằm gương mặt kia, tiều tụy, tái nhợt, giống như đụng nhẹ vào liền sẽ nát tan. Anh dùng khăn giấy lau mồ hôi cho Trang Phàm Tâm, lau thế nào cũng không hết, chỉ có tờ giấy khô ráo bị ướt nhăn nhúm. 

Cửa đẩy ra, Lục Văn từ trung tâm triển lãm tới, vẫn chưa tháo trang sức, rón rén đi tới bên giường. Cố Chuyết Ngôn hỏi: “Show thời trang tình hình thế nào rồi?”

Lục Văn trả lời: “Loạn cực kỳ.”

Chuyện này xảy ra quá đột ngột, các minh tinh đều sợ liên luỵ, có thể đi đều lập tức đi, các người mẫu vốn chờ cùng nhà thiết kế chào cám ơn, đều tụ ở phía hậu đài nghị luận, có hai đại ngôn của Silhouette yêu cầu giải trừ hợp đồng tại chỗ, còn có đám phóng viên kia… truyenfull reup là chó

“Bùi Tri là ông chủ, đang ứng phó.” Lục Văn nói, “Anh ta nói hết bận sẽ tới ngay.”

Sau khi nghe xong, Cố Chuyết Ngôn đứng dậy: “Giúp tao trông em ấy, tao đi gọi điện thoại.”

Anh đi tới hành lang ngoài phòng bệnh, gọi cho người phụ trách quan hệ xã hội của GSG, lão Từ, dặn dò đối phương trao đổi với Silhouette một chút, cùng nhau xử lý phiền phức.

Người phụ trách trả lời, Tiết tổng đã phân phó rồi.

Cố Chuyết Ngôn nhìn về phía phòng nghỉ đối diện, Tiết Mạn Tư cầm điện thoại đi ra, nhìn anh, nói: “Mẹ đã liên lạc với lão Từ rồi, mau chóng làm nguội thảo luận trên mạng, trước tiên giữ yên lặng, làm sáng tỏ hay là thừa nhận chờ Tiểu Trang tỉnh rồi nói sau.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Đây không phải là thật sự.”

“Nếu như, mẹ nói là nếu như.” Tiết Mạn Tư rất bình tĩnh, rất khách quan, đã nghĩ kỹ bất kỳ khả năng nào, “Chuyết Ngôn, chuyện này là thật, cho dù con có yêu nó cách mấy cũng phải chia tay với nó, nó không xứng.”

Cố Chuyết Ngôn cực kỳ bình tĩnh: “Không có kiểu nếu như đó.”

Tiết Mạn Tư nói hết lời: “Được, nếu Tiểu Trang là bị đổ oan, không cần biết tiêu hao bao nhiêu nhân lực và tài lực, nhất định phải đòi lại công bằng cho nó.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Con biết rồi.”

Tiết Mạn Tư hỏi: “Thông báo cho ba mẹ Tiểu Trang chưa?”

“Vẫn chưa.” Cố Chuyết Ngôn có hơi lo lắng, Trang Hiển Dương và Triệu Kiến Thu đang đi du lịch, còn dẫn theo một người già, đột nhiên báo cho bọn họ sợ vội vội vàng vàng ở trên đường xảy ra chuyện gì.

Tiết Mạn Tư nói: “Tin tức trên mạng sao mà giấu nổi, chắc sẽ nhanh chóng biết thôi.” Ba bước lên kéo kéo âu phục Cố Chuyết Ngôn, “Đừng bao giờ nghĩ cha mẹ yếu đuối như thế, cho dù có già rồi, cũng có thể bảo vệ các con.”

Bà hiếm khi cúi đầu ủ rũ, lúc này lại than thở một tiếng, đặc sắc như vậy, một show thời trang trút xuống bao nhiêu là tâm huyết, ai có thể ngờ tới vào thời khắc cuối cùng nước chảy về biển đông. Nghĩ lại bà liền cười rộ lên, vỗ vai Cố Chuyết Ngôn: “Thử thách sớm muộn cũng phải vượt qua, rồi sẽ tốt lên thôi, ít nhất bây giờ con có thể ở bên cạnh nó.”

Cố Chuyết Ngôn suy nghĩ một chút, nói: “Cảm ơn mẹ.”

Tiết Mạn Tư khép khép áo khoác anh lại, chuẩn bị đi, khôi phục thành dáng dấp giải quyết việc chung: “GSG là tập đoàn tài trợ, con phụ trách, nếu xử lý không tốt thì trở về công ty nhận xử lý kỷ luật.”

Trở về trở về phòng bệnh, Cố Chuyết Ngôn thay Lục Văn, hai người không nói lời nào, không động đậy mà nhìn chằm chằm mặt Trang Phàm Tâm, hồi lâu, Lục Văn quay đầu ra, trước tiên không nén được giận mà mắng một tiếng: “Con mẹ nó!”

Cố Chuyết Ngôn móc ra chìa khóa nhà: “Được rồi, giúp tao về nhà lấy ít đồ, quần áo, khăn mặt, bàn chải đánh răng này nọ.”

Lục Văn nhận lấy, không nói nhảm nhiều liền đi ra ngoài, đi một nửa dừng lại: “Chuyện trước mắt bề bộn, mày cần giúp đỡ thì cứ gọi tao.” Hắn dừng một chút, “Bùi Tri mặc dù là bạn của Phàm Tâm, nhưng công ty kia đổ hết lên đầu anh ta, chắc sẽ không còn sức đâu.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Tao biết, mày đi đi.”

Hoàng hôn như lửa ngoài cửa sổ, nhìn xuống thế gian, người và xe nhỏ đến như một hạt cát, rồi nhìn thân thể trên giường bệnh, người nhỏ bé nhưng không biết đã chịu bao nhiêu khổ sở.

Điện thoại không ngừng rung, trong nhà, Cố Bảo Ngôn và Tiết Mậu Sâm luân phiên gọi tới, trong công ty, phó tổng và bộ phận quảng cáo cũng không yên tĩnh, còn có Liên Dịch Minh và Tô Vọng sau khi nhìn thấy tin tức, thậm chí là Tề Nam ở tận Dung Thành…

Trời đã tối, rút kim ra, Cố Chuyết Ngôn nắm tay Trang Phàm Tâm, chườm nóng làn da lạnh lẽo ấy. Bác sĩ nói, Trang Phàm Tâm đã vào giấc ngủ rồi, cậu quá mệt mỏi, đồng thời cũng cảm thấy bài xích và sợ hãi đối với trạng thái tỉnh táo.

Bùi Tri đến, phong trần mệt mỏi, từ sau show thời trang vẫn luôn gồng sức. Y nhào tới bên giường nhìn Trang Phàm Tâm ngủ, không dám cao giọng hỏi: “Bác sĩ nói thế nào?”

Cố Chuyết Ngôn đưa một ly nước: “Truyền dịch ba ngày, em ấy cần phải tĩnh dưỡng.”

Bùi Tri do dự nói: “Đột nhiên ngất là bởi vì chuyện hôm nay… đúng không?” Y sợ Cố Chuyết Ngôn không hiểu, giải thích một câu, “Không phải bệnh cũ tái phát gì đó chứ?”

Cố Chuyết Ngôn lập tức nhăn mày: “Là sao?”

Bùi Tri trả lời: “Phàm Tâm có một hai năm cắt đứt liên hệ với anh, sau đó nói cho anh là bị bệnh, mà anh không biết cụ thể là bệnh gì, hôm nay kiểm tra bác sĩ có nhắc tới không?”

Cố Chuyết Ngôn trong đầu lập tức trống rỗng: “Đoạn thời gian đó, có phải là một hai năm sau khi ra nước ngoài?”

“… Phải” Tim Bùi Tri như bị nhéo, “Chỉ mong nó chỉ là không muốn đối mặt với bạn bè, chứ không phải thật sự bị bệnh gì.”

Đang nói chuyện, Lục Văn mang theo một cái túi trở về, thấy Bùi Tri cũng có mặt, ngây ngốc phất phất tay. Quang cảnh này vốn là tình cảnh bi thảm, Bùi Tri lại mua vui mà nở nụ cười, mắng: “Cậu đúng là kẻ xui xẻo.”

“Tôi cũng bình thường thôi.” Lục Văn nói, “Đúng rồi, có mấy tên phóng viên ở cửa bệnh viện đấy.”

Bùi Tri nói: “Tôi biết rồi, cứ đi theo tôi suốt.”

Trước mắt đột nhiên nhớ lại hình ảnh Trang Phàm Tâm bị vây hỏi, từng hình ảnh một, Cố Chuyết Ngôn trái lại càng trầm tĩnh. Anh bàn giao nói: “Bùi Tri, trước tiên nói việc công, trước khi show thời trang tổ chức Phàm Tâm có ký giấy cam đoan, chuyện này tạo thành tổn thất cho Silhouette em thay em ấy chịu tránh nhiệm, anh cũng dễ có một câu trả lời với công ty.”

Bùi Tri lập tức phản bác: “Không sao, anh có thể giúp nó.”

“Không được, anh không thể giúp em ấy.” Cố Chuyết Ngôn nói, “Chuyện này đã làm lớn lắm rồi, không nên dùng thân phận bạn tốt mà giúp em ấy nữa, anh phải giải quyết việc chung, sau đó, đối với những người khác mới không nể mặt mũi công bằng xử lý.”

“Những người khác” chỉ ai không nói cũng hiểu, Bùi Tri đã hiểu.

Cố Chuyết Ngôn nói: “Nghe nói Giang Hồi là bạn trai Trình Gia Mã, hắn và Trình Gia Mã em đều sẽ điều tra.” Anh quang minh chính đại mà thông báo, tỏ thái độ quân tử phong độ, “Em không quen biết Trình Gia Thụ, nhưng nếu như để anh kẹp ở giữa, em phải xin lỗi anh.”

Bùi Tri dứt khoát nói: “Không có gì phải xin lỗi, cần giúp đỡ cứ mở miệng.”

Việc công tạm thời nói xong, Cố Chuyết Ngôn quả thật có một thỉnh cầu: “Việc này giấu không được bao lâu, nhà chú Trang sau khi biết chắc sẽ liên hệ anh đầu tiên, anh cứ nói Phàm Tâm có em chăm sóc, bảo bọn họ trên đường đừng quá sốt ruột.”

Thu xếp từng chuyện ổn thỏa, Lục Văn nghe: “Này, vậy tao làm gì?”

Không còn sớm, Cố Chuyết Ngôn nói: “Mày đưa Bùi Tri về đi, cắt đuôi những phóng viên kia không thành vấn đề chứ?”

Chút chuyện này nhỏ như con thỏ, Lục Văn cùng Bùi Tri rời đi. Bên trong phòng lại yên tĩnh, Cố Chuyết Ngôn tìm bác sĩ nói chuyện, anh không biết lịch sử bệnh tật mấy năm nay của Trang Phàm Tâm, hi vọng ngày mai kiểm tra sức khỏe tỉ mỉ.

Đến đêm, Cố Chuyết Ngôn tắm xong bò lên giường, dùng thân thể bốc hơi nóng cung cấp nhiệt cho Trang Phàm Tâm, hai tay hai chân cậu lạnh như băng, được anh nắm chặt, dán sát vào, ôm vào trong lòng hà hơi.

Anh không thể nào tưởng tượng được, cũng không dám tưởng tượng, đôi tay vẽ vời này sao có thể cố ý hại người được chứ?

Đằng sau cuộc điện thoại năm đó, Trang Phàm Tâm đã tuyệt vọng ra sao?

Cơ thể trong lòng hơi động đậy, Trang Phàm Tâm chảy quá nhiều mồ hôi lạnh, mơ hồ đòi nước uống, Cố Chuyết Ngôn ngậm một cái, cúi đầu in lên môi cậu.

“Còn muốn cái gì nữa?” Anh hỏi.

Trang Phàm Tâm dường như đang nói mê, đứt quãng gọi tên Cố Chuyết Ngôn.

Cố Chuyết Ngôn mỗi một câu đều đáp, vén tóc Trang Phàm Tâm lên, vuốt nhẹ đuôi mắt đối phương. “Em…” Trang Phàm Tâm nhắm chặt hai chắt, tiếng như muỗi ruồi, “Em… không xong rồi.”

“Cái gì?” Cố Chuyết Ngôn dỗ cậu, “Em không có sao hết.”

Trang Phàm Tâm ngập ngừng nói: “Em… không đợi được… anh rồi.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Anh đến rồi, anh đang ở bên cạnh em.”

“Không đợi được…” Ý thức Trang Phàm Tâm hoàn toàn hỗn loạn, không ở hôm nay, mà là về tới nước Mỹ rất nhiều năm trước, “Em… muốn…”

Cố Chuyết Ngôn trong lòng kinh hoàng, anh suy đoán Trang Phàm Tâm đang nói là chuyện đã từng xảy ra, anh khàn giọng mà tìm tòi: “Phàm Tâm, em muốn nói gì?”

Anh bao phủ thân thể này, hết sức chăm chú mà nghe, đôi môi Trang Phàm Tâm run rẩy dưới ánh đèn màu hổ phách, mồm miệng dính nhơm nhớp, lẩm bẩm ra một câu trả lời.

Đột nhiên, Cố Chuyết Ngôn nghe rõ.

Trang Phàm Tâm nói là, em muốn chết.

Tim Cố Chuyết Ngôn bị cào rất mạnh, ở trên giường cứng người, mãi một lúc sau mới ôm Trang Phàm Tâm lại, anh xoa xoa lưng Trang Phàm Tâm, bàn tay ma sát nóng lên, Trang Phàm Tâm rốt cuộc chôn trong hõm vai anh ngủ say.

Chừng mười giờ rưỡi, điện thoại bắt đầu rung, cuộc gọi kéo đến liên hoàn, Bùi Tri, Tiết Mạn Tư, lão Từ bộ phận xã giao… Cố Chuyết Ngôn nghĩ hình như đã xảy ra chuyện gì, lấy điện thoại đi phòng vệ sinh gọi lại.

Anh lên mạng nhìn, lão Từ động tác nhanh mà thành thạo, bài công bố của Giang Hồi đã bớt hot một chút rồi.

Nhưng một tiếng trước, một tài khoản xa lạ công bố ra một video từ camera, trong hình là hai đàn ông, mặt hướng về ống kính chính là Trang Phàm Tâm, người đưa lưng lại không thấy rõ, nhưng anh biết đó là mình.

Là một buổi tăng ca muộn nào đó, Cố Chuyết Ngôn đến Silhouette tìm Trang Phàm Tâm, ở phòng may mẫu, anh mặc thử áo sơ mi sau đó chủ động hôn Trang Phàm Tâm. Video bị chỉnh sửa, đầu tiên là hôn môi, rồi là lúc anh cởi quần áo, đằng sau liền đứt đoạn.

Chỉ ám chỉ vậy thôi người người đều hiểu, bên trong bình luận đã tràn ngập ô ngôn uế ngữ, gay, thân mật, trong thời gian ngắn gây được sự chú ý rất lớn. Tận dụng mọi thời cơ, tài khoản kia nửa tiếng sau ban bố đoạn video thứ hai, rất ngắn, là Trang Phàm Tâm ở trong phòng họp ra tay với Giang Hồi.

Hai video nhanh chóng hot, cùng nhau lên hot search, nếu như công bố của Giang Hồi chỉ là gây nên náo động trong ngành thời trang và thiết kế, nhưng video “Nam nam hôn môi” hoàn toàn chiếm cứ tầm mắt đại chúng.

Vẫn chưa kết thúc, một tài khoản trên mạng lấy tên thật, nghe nói là người phụ trách của xưởng quần áo nào đó ở Phúc Kiến, tuyên bố bị Trang Phàm Tâm bội ước, tổn thất rất lớn, là một công bố lên án đầy máu.

Cố Chuyết Ngôn lúc này dặn dò lão Từ, đừng để ý đến, lúc này càng đè càng loạn.

Lão Từ hỏi: “Vậy thì tùy ý để ngôn luận bành trướng sao?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Bây giờ đi thăm dò mấy tài khoản này, còn có tất cả các ký giả truyền thông trong show thời trang hôm nay, cả những người có liên quan trên mạng, toàn bộ đều phải điều tra. Tất cả nội dung trực tiếp gửi bộ phận pháp vụ chỉnh lý.”

Giao phó xong lão Từ, anh gọi cho Bùi Tri, bảo đối phương mau chóng tìm người của phòng quản lí trong Silhouette xác định lại, có ghi chép là có vật chứng, có người là có nhân chứng.

Cố Chuyết Ngôn chưa bao giờ bình tĩnh như vậy, phải tìm được nguồn gốc thì mới có thể phản ngược lại, nếu không khống chế được mà bành trướng chỉ chờ giây phút đổ vỡ, mười năm cũng đã qua rồi, một hai ngày thăng trầm này anh chẳng sợ chút nào.

Anh trở về trên giường, ôm lấy cơ thể đang co cụm của Trang Phàm Tâm, cảm nhận được sự chân thật của đối phương.

Nửa đêm mưa rơi, hơn tám giờ trời còn tối, Cố Chuyết Ngôn rửa mặt xong ngồi ở trên ghế sô pha xem văn kiện buổi sáng Chu Cường đưa tới, vừa xem vừa chờ Trang Phàm Tâm tỉnh ngủ.

Y tá gõ mở cửa, nói: “Cố tiên sinh, có vị Trang tiên sinh đến thăm bệnh, nói là ba của bệnh nhân.”

Cố Chuyết Ngôn bỏ văn kiện xuống, đứng dậy đi ra ngoài, ở khu đăng ký nhìn thấy Trang Hiển Dương và Triệu Kiến Thu, hai người kéo valy, hiển nhiên là từ sân bay trực tiếp tới đây.

“Chú, dì.” Cố Chuyết Ngôn vô cùng áy náy, “Con đã không chăm sóc tốt cho Phàm Tâm.”

Trang Hiển Dương nói: “May mà có con ở bên nó.” Ông cảm kích vỗ vỗ cánh tay Cố Chuyết Ngôn, “Phàm Tâm ở trong phòng bệnh à? Để chú dì vào xem nó.”

Cố Chuyết Ngôn dẫn Trang Hiển Dương và Triệu Kiến Thu trở về phòng bệnh, không nhịn được hỏi: “Chuyện trên mạng…”

Triệu Kiến Thu trả lời: “Chú dì đều xem cả rồi.”

Tối hôm qua, Trang Hiển Dương và Triệu Kiến Thu còn ở Nam Kinh, sau khi biết được tin tức đặt chuyến bay sớm nhất trở về, lúc Bùi Tri đón giáo sư Bùi nói cho bọn họ biết địa chỉ bệnh viện, liền vội vàng chạy đến.

Hai người trông coi ở bên giường, ánh mắt thân thiết, Triệu Kiến Thu đau lòng đến đỏ cả vành mắt.

Cố Chuyết Ngôn không đành lòng quấy rầy, cầm valy, chủ động nói: “Chú dì, hai người trông em ấy nhé, con về nhà lấy ít đồ cho em ấy, thuận tiện cất hành lý.”

Trang Hiển Dương đáp: “Được, được, làm phiền con rồi.”

Cố Chuyết Ngôn rời khỏi bệnh viện, việc đã đến nước này, dò hỏi Trang Hiển Dương và Triệu Kiến Thu thì sẽ biết tình huống năm đó, nhưng anh sợ, có thể thong dong đối mặt phiền phức trước mắt, nhưng đối diện với chân tướng lại có hơi sợ sệt.

Đi xe đến nhà, trong nhà tất cả vẫn như thường, trên ghế sô pha còn ném áo khoác của Trang Phàm Tâm, Cố Chuyết Ngôn xách valy lên lầu, đặt ở bên tường, tiến vào phòng tắm lấy đồ rửa mặt.

Gom lại một túi nhỏ, anh vào phòng ngủ lấy quần áo, mở ra tủ quần áo, áo lông, quần thể thao, quần lót, lấy vài món. Anh ngồi xổm xuống kéo ngăn dưới tủ, ngăn thứ nhất là tất, lấy ba đôi.

Ngăn thứ hai là cà vạt, Cố Chuyết Ngôn mở ra ngăn cuối cùng, bên trong nhét mấy cái khăn quàng cổ, anh tiện tay lật qua lật lại, một lọ nhỏ quấn ở bên trong lăn ra, lăn đến bên chân anh.

Cố Chuyết Ngôn nhặt lên, thấy rõ là một lọ thuốc viên.

“Sao lại đặt trong tủ quần áo.” Anh nói thầm, nhấc túi đồ đi ra ngoài, vừa móc ra điện thoại.

Đi tới trước cầu thang, Cố Chuyết Ngôn dừng lại, tra được, đây là một lọ thuốc chống trầm cảm.

Bùi Tri nói… Trang Phàm Tâm bị bệnh.

Ô tô lướt qua đường nhựa, Cố Chuyết Ngôn không phát hiện mình đang điều khiển với tốc độ siêu nhanh, trở lại bệnh viện, anh bước nhanh về phòng bệnh, giường trống không, anh thoáng chốc bị doạ tay ra đầy mồ hôi.

Y tá nhìn thấy anh, nói: “Cố tiên sinh, bệnh nhân tỉnh rồi, mẹ bệnh nhân cùng bệnh nhân đi làm kiểm tra rồi.”

Cố Chuyết Ngôn lấy hơi, quay đầu đi ra, ở trên hành lang tâm thần bất định mà băn khoăn, bất tri bất giác đi tới cửa phòng làm việc của bác sĩ, bên trong có người đang nói chuyện, là Trang Hiển Dương.

Cửa khép hờ, anh đứng ở bên ngoài, vẫn luôn siết lọ thuốc kia.

“Cho nên ghi chép chữa bệnh của cậu ấy cũng không ở trong nước?” Bác sĩ hỏi.

Trang Hiển Dương nói: “Vâng, chúng tôi vẫn luôn ở nước ngoài.”

Bác sĩ hỏi: “Bệnh nhân lúc thường có uống thuốc gì không?”

“Có lúc công việc bận rộn, nó thường mất ngủ.” Trang Hiển Dương trả lời, “Có uống thuốc ngủ tác dụng nhanh.”

Bác sĩ nói: “Tiền sử bệnh tật của bệnh nhân cũng cần anh nói tường tận một chút.”

Trang Hiển Dương nói: “Nó… tám, chín năm trước từng mắc bệnh trầm cảm.”

“… Như vậy à…” bác sĩ có hơi bất ngờ, “Có tiến hành trị liệu không?”

“Có, đã từng trị liệu.”

“Trị liệu trong bao lâu?”

Trang Hiển Dương hơi nghẹn: “1023 ngày.”

Bác sĩ giống như an ủi ngừng chốc lát, mới tiếp tục hỏi: “Có từng phát sinh hành vi quá khích nào không?”

“Có, nó từng… tự sát hai lần.”

Ngoài cửa, Cố Chuyết Ngôn ngứa ngáy cả người, nhưng tiếng trả lời của Trang Hiển Dương vẫn còn truyền tới: “Lần đầu tiên là mùa hè chín năm trước, rạng sáng ngày mùng 3 tháng 8, lần đó suýt chút nữa không cứu được…”

Câu nói kế tiếp Cố Chuyết Ngôn không nghe thấy, bệnh trầm cảm dài đến ba năm, tự sát, chín năm trước ngày mùng 3 tháng 8, là lần Trang Phàm Tâm gọi cho anh. Anh mờ mịt quay người, ở hành lang lẻ loi mà đi.

Ở đầu kia, Trang Phàm Tâm kiểm tra xong trở về, trông thấy Cố Chuyết Ngôn, cậu luống cuống choáng váng, không biết sau khi tất cả đã bại lộ phải đối mặt thế nào với đối phương. Nhưng Cố Chuyết Ngôn đã đi về phía cậu, biểu cảm nghiêm túc, thậm chí là trầm trọng, làm cho cậu không hiểu sao lại hoảng hốt.

Trang Phàm Tâm rũ mắt xuống, thoáng nhìn lọ thuốc trong lòng bàn tay Cố Chuyết Ngôn, cậu bỗng nhiên giống như bị bỏng: “Không phải —— “

Cậu nóng lòng phủ nhận, lại phát hiện phủ nhận cũng phí công: “Em, không phải, không phải như anh nghĩ.”

“Anh nghe em giải thích.” Trang Phàm Tâm sợ đến nỗi nói năng lộn xộn, khẩn thiết đến muốn rơi lệ, “Em khỏe rồi, em đã khỏe rồi, em chỉ là, chỉ là dự phòng sẵn thôi…”

“Em sợ bản thân khó chịu, nên uống một viên, em không có bệnh… Em thật sự không có bị bệnh…”

Bỗng nhiên, cậu được ôm lấy rất chặt.

Bên tai, là giọng nghẹn ngào trầm thấp của Cố Chuyết Ngôn.
Chương trước Chương tiếp