Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 92: Trang Phàm Tâm giật mình: " Cái gì…”

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Một giờ trước mưa nhẹ nhàng kéo tới, đến rất vội, dừng càng nhanh hơn, lúc này vòm trời trong xanh, một áng cầu vồng vắt qua màn mây. Cố Chuyết Ngôn đi xuống cầu thang, mặc một bộ vest màu đen tuyền, phác hoạ ra lưng rộng eo thon cùng hai cái chân dài, mỗi một đường may sợi chỉ đều rất hợp.

Anh không có đeo cà vạt, áo sơ mi cũng cởi một nút, giẫm lên khung gạch ẩm ướt đi ra từ cây liễu, tiến vào cửa nhà chính đi thẳng đến cầu thang. Đến phòng để quần áo lầu ba, anh dừng lại, huýt sáo với Tiết Mạn Tư đang mặc áo khoác. 

“Đừng có giục, gấp làm gì.” Tiết Mạn Tư nhìn gương to, “Tạnh mưa rồi sao?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Tạnh rồi.” Anh tỏ vẻ ngán ngẩm, cố ý tản bộ một vòng trong vườn mới quay lại đây, không ngờ là còn chưa chuẩn bị xong.

Tiết Mạn Tư liếc anh một cái, quét từ đầu đến chân, trên mặt tỏ vẻ thoả mãn của một người mẹ nhìn con trai: “Đẹp trai thế, còn mặc vest mới nữa?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Trang Phàm Tâm làm cho con.” sstruyen reup là chó

“Tay nghề rất ổn.” Tiết Mạn Tư đánh giá khách quan, chú ý tới cái hộp Cố Chuyết Ngôn cầm trong tay, “Đó là cái gì?”

Cố Chuyết Ngôn đáp: “Món quà nhỏ, đều là người quen, không thể đi tay không.”

Tiết Mạn Tư bị hai chữ “người quen” chọc cười, kiếm một chiếc nhẫn trong hộp trang sức mang theo, xách túi: “Đi thôi.”

Show thời trang là bốn giờ chiều mới bắt đầu, Cố Chuyết Ngôn cùng Tiết Mạn Tư đến địa điểm tổ chức mới vừa hai giờ rưỡi, vốn tưởng sẽ còn thưa thớt, kết quả ngoài cửa chật ních nữ sinh trẻ tuổi.

Khu B bận rộn, xa xa trông thấy bóng lưng Trang Phàm Tâm trên sân khấu chữ U, đến gần một chút, nghe rõ là đang họp tập thể. Trang Phàm Tâm cầm lấy một cái tai nghe: “Tổ vận chuyển tạm thời hoàn thành công việc, không cần ở bên ngoài nữa, bây giờ vào phòng nghỉ ăn một chút đi.”

Một nhóm người hoan hô tản đi, Trang Phàm Tâm tiếp tục nói: “Tổ công trình và tổ sân khấu kiểm tra lần cuối, gỡ rối tất cả thiết bị, cần phải tỉ mỉ, làm từ từ cẩn thận, đảm bảo không có bất cứ vấn đề gì mới được.”

Mọi người cùng nhau đáp, rất nhiệt tình. Trang Phàm Tâm dặn dò: “Tổ phụ trách trước sân khấu ngăn không cho ai không có phận sự vào hậu đài, muốn vào phải có sự cho phép của tôi.” Cậu liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay, “Tổ tiếp đón chuẩn bị đi, các bên truyền thông sắp đến rồi.”

Cố Chuyết Ngôn vẫn đứng ở xa xa nhìn, thỉnh thoảng liếc mắt, phát hiện Tiết Mạn Tư cũng thế. “Bà Tiết?” Anh chọc ghẹo, “Con thích xem thì không nói, sao mẹ cũng chuyên chú quá vậy?”

Tiết Mạn Tư lười cãi, ngược lại nói: “Đứa nhỏ này trưởng thành hơn rất nhiều.”

Cố Chuyết Ngôn giấu lòng riêng, anh biết Tiết Mạn Tư thích loại người gì, nghiêm túc tiến tới, có thể gánh trách nhiệm, cho nên muốn sớm dẫn mẹ tới nhìn thử.

Họp xong, tất cả mọi người đi làm việc, Trang Phàm Tâm cùng thợ nhiếp ảnh kiểm tra, xê dịch theo ống kính, cậu “A” một tiếng, cấp tốc chạy về phía Cố Chuyết Ngôn. Nửa đường nhìn thấy Tiết Mạn Tư, chỉ lo bộ dạng bận đến hoảng loạn của mình xấu xí, liền đổi thành chạy bước chậm.

Đến trước mặt, Trang Phàm Tâm nhất thời ngại ngùng: “Con chào dì, cảm ơn dì đã đến cổ vũ con.”

“Cảm ơn lời mời của con.” Tiết Mạn Tư nói, cũng dùng giác quan nhạy cảm của phụ nữ lập tức phát hiện, “Nhuộm tóc à?”

Trang Phàm Tâm nhuộm tóc đen, không dịu dàng như màu nâu đậm trời sinh, nhưng tôn da dẻ trắng hơn, có cảm giác trầm tĩnh giống như thủy mặc, cậu gật đầu, lộ ra đôi khuyên tai vuông rạng rỡ lấp lánh trên vành tai.

Tiết Mạn Tư hỏi: “Đôi khuyên tai này…” Hỏi một nửa, đoán được.

Cố Chuyết Ngôn thừa nhận: “Con thấy em ấy bấm lỗ tai, nên đưa cho em ấy đeo.”

Trang Phàm Tâm phản ứng lại chốc lát… Đôi khuyên tai này vốn là của Tiết Mạn Tư? Ông trời ơi! Cậu luống cuống trợn mắt lên, giơ tay đi gỡ xuống, nhưng mà đã mang rồi lại không thể trả, cánh tay dừng giữa không trung không biết phải làm sao.

Như dự đoán Tiết Mạn Tư vẫn chưa trách cứ cậu, chỉ không vui giáo huấn Cố Chuyết Ngôn: “Con có hiểu chuyện hay không vậy? Tặng đồ không tự chọn tự mua, lấy đồ sẵn có, giáo dưỡng ném đi đâu hết rồi hả?”

Tâm tình Trang Phàm Tâm xoắn xuýt, như là giật nảy cả mình, cũng là được thương mà sợ, cậu không quản được Cố Chuyết Ngôn, chỉ lo mình có hiểu chuyện hay không: “Dì ơi, còn một tiếng nữa mới bắt đầu, con dẫn dì đến phòng nghỉ nhé.”

Cuộc sống này thật kỳ diệu, năm đó ở triển lãm nghệ thuật Tiết Mạn Tư lần đầu tiên gặp Trang Phàm Tâm, nhìn thấu tấm lòng hai đứa trẻ, xoay chuyển mười năm, bây giờ bà tới tham gia show thời trang của Trang Phàm Tâm.

Dẫn Tiết Mạn Tư đưa đến phòng nghỉ, Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm về phía hậu đài, đi trên hành lang, Trang Phàm Tâm hoàn toàn mất hết thận trọng: “Đôi khuyên tai này là của dì, sao anh có thể mang cho em chứ? Lúc đó anh nghĩ cái gì vậy? Hả? Còn không nói em biết một tiếng!”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Anh chơi cờ tỉ phú thắng, nên nó thuộc về anh.”

“Anh bớt đi!” Trang Phàm Tâm gỡ xuống, “Vừa nãy anh hù chết em! Lúng túng muốn chết luôn!”

Cố Chuyết Ngôn chắn ở phía trước: “Gỡ ra làm gì, mẹ anh cũng đã nhìn thấy rồi, gỡ xuống bà ấy sẽ nghĩ là em ghét nó đấy.” Đeo lên một cái, vén mớ tóc đen lên, đeo thêm cái nữa.

Trang Phàm Tâm ưu sầu: “Dì không tức giận chứ?”

“Không tức giận, đừng nói về mẹ anh nữa có được không? Anh cũng không phải đàn ông bám váy mẹ.” Cố Chuyết Ngôn nâng mặt Trang Phàm Tâm lên, thuận theo thái dương hướng lên trên, những sợi tóc lung lay nhẹ nhàng trong gió, “Đẹp là đẹp.”

Từ này khiến người ta thẹn thùng, Cố Chuyết Ngôn còn nói: “Gầy đi nhiều, mấy ngày nay em sống thế nào vậy hả?”

Mỗi ngày chỉ ngủ hai, ba tiếng, không nhớ ăn cơm, do vất vả gây nên. Trang Phàm Tâm bình thường không sao, lúc này vừa được người yêu cưng chiều liền không chịu được nữa, vòng tay qua eo Cố Chuyết Ngôn dựa vào ngực anh, đưa tình: “Anh mặc đồ này đẹp trai quá đi.”

“Là tay nghề của em tốt.” Một tuần không gặp, bốn bề vắng lặng, Cố Chuyết Ngôn không nhịn được cúi đầu trộm ngửi tóc cậu.

Sắp sửa hôn lên, trên hành lang mở ra một cánh cửa, Lục Văn nhô ra: “Má ơi!”

Cố Chuyết Ngôn tức giận đến mắt trợn trắng, ôm lấy Trang Phàm Tâm đi tới, muốn đánh cái mà không ra tay được, Lục Văn giảm năm cân, cả người cao gầy, mùi vị hormone giảm bớt lại tăng thêm chút tuấn tú.

Bên trong cánh cửa này là một thế giới khác, quần áo tóc tai, mặt thoa son trát phấn, một nhóm người mẫu đã hoàn thành trang điểm, thay quần áo xong, chỉ chờ đợi show thời trang chính thức bắt đầu.

Trang Phàm Tâm dắt Cố Chuyết Ngôn đi vào trong, kéo vải bạt ngăn các khu vực, vào tận bên trong, trên bàn đặt chai chai lọ lọ, bên tường kim loại trên giá treo một bộ quần áo, cậu cũng cần thay trang phục.

Cố Chuyết Ngôn khó giải thích được mong đợi: “Thay đồ anh xem thử.”

Trang Phàm Tâm không có xấu hổ, cởi áo thun và quần bò trên người, để trần lưng và hai chân, đến giá treo cầm quần áo mặc vào từng món. Áo sơ mi sợi đay, ủi nóng không hề nhăn nheo, cổ áo và tay áo thêu một vài hoa văn, màu xanh nhạt, làm Cố Chuyết Ngôn liên tưởng đến cái áo ngủ bị anh làm hỏng.

Mặc quần tây xong, cẳng chân nhỏ nhắn bọc ở trong đó, như ẩn như hiện lộ ra mắt cá chân trắng nõn. Trang Phàm Tâm mặc kệ tay áo và khuy áo, tay áo rộng rãi. Cậu cầm một cái khăn, cũng là màu xanh nhạt, hai tay gấp gấp mấy cái thành hình ba ngọn núi.

Đi tới trước mặt Cố Chuyết Ngôn, Trang Phàm Tâm nhét chiếc khăn vào trong túi áo vest của Cố Chuyết Ngôn, lộ ra cành cây nguyệt quế thêu trên đỉnh núi, giống y như cái trên cổ áo cậu.

Cố Chuyết Ngôn bừng tỉnh: “Trang phục tình nhân à, nhà thiết kế Trang?”

Cái tay Trang Phàm Tâm xoa trước ngực anh tuột xuống, bắt lấy eo Cố Chuyết Ngô, show thời trang sắp bắt đầu rồi, cậu tranh thủ lúc rảnh rỗi nói lời thật lòng: “Anh đã giữ em lại rồi, cám ơn anh đã thu lưu em.”

Cố Chuyết Ngôn mê tít cả mắt, ôm Trang Phàm Tâm một lúc lâu, đợi đến khi tách ra, anh lấy ra một món quà anh đã mang theo từ nhà, là một chai nước hoa, tên là “Hơi thở của thần tiên”.

Trang Phàm Tâm bị nắm cổ tay phun lên một chút, hít vào là có thể ngửi thấy, mùi hương trầm nhàn nhạt, mùi kim loại lạnh lẽo, sau cùng lắng đọng lại là mùi gỗ tốt. Cố Chuyết Ngôn nhìn cậu, nhẹ giọng nói: “Show thời trang kết thúc dành thời gian một ngày cho anh.”

“Ừm.” Trang Phàm Tâm đương nhiên là đồng ý, “Anh muốn làm cái gì?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Cùng anh về nhà gặp phụ huynh.”

Trang Phàm Tâm sững sờ, đôi mắt ẩm ướt không chớp mi, khóe mắt nổi lên một vệt đỏ nhạt, cậu ngây ngốc gật đầu, lại gật một cái nữa, sau đó liên tục gật không ngừng.

Từ phía hậu đài đi ra, các vị trí đã ngồi đầy bảy phần, ở ngoài trung tâm triển lãm càng nhiều người ái mộ đang nháo nhác. Hàng trước đều là nam nữ minh tinh, mỗi người đều anh tuấn tiêu sái, trang điểm lộng lẫy, ký giả truyền thông chụp ảnh chung quanh, từng hàng ống kính lấp lánh đèn.

Cố Chuyết Ngôn cùng Tiết Mạn Tư ngồi xuống, vị trí tốt nhất, hai mẹ con lạnh lùng như đúc từ một khuôn, vô cùng nổi bật. Trong lúc đó Ôn Lân đến chào hỏi, làm sao cũng từng đi xem mắt, Tiết Mạn Tư ngại thay Cố Chuyết Ngôn, ai mà biết rằng Ôn Lân thổi phồng Trang Phàm Tâm đến mức thiên hoa loạn trụy, trước khi đi còn rất trịnh trọng mà nói một câu, xin mọi người hãy mong đợi!

Cố Chuyết Ngôn điện thoại rung lên, Cố Bảo Ngôn gửi tin nhắn: “Anh hai, xin giùm em chữ ký của Lâm Trí Đông!”

Trang Phàm Tâm cho cô thiệp mời, nhưng đáng tiếc trường học có lớp không thể tới. Cố Chuyết Ngôn đâu chịu cúi đầu đi xin xỏ chữ ký của minh tinh, trực tiếp đáp: “Không có người này.”

“Khỏi gạt em, em lên mạng nhìn thấy ảnh anh ấy ở hiện trường rồi!”

Lướt mạng, Cố Chuyết Ngôn tìm ảnh, nhìn thấy, thờ ơ không động lòng mà trả lời: “Người thật cũng chỉ thế thôi, thích cậu ta không bằng thích Lục Văn, Lục Văn xíu nữa là hot lên cho coi.”

Cố Chuyết Ngôn không để ý đến Cố Bảo Ngôn nữa, lên mạng nhìn một chút, liên quan đến show “Trang Sinh Hiểu Mộng” này có rất nhiều thảo luận, thứ nhất cái tên Silhouette đã rất nổi rồi, thứ hai Bùi Tri và Trình Gia Thụ tự mình tuyên truyền, đông đảo minh tinh cổ cũ, thứ ba thì là những bộ quần áo của bộ phận thiết kế giới thiệu rất bắt mắt, đại chúng rất yêu thích.

Từ khi các minh tinh ở hiện trường đăng ảnh, nhiệt độ trên mạng không ngừng tăng lên, mà bên GSG cũng đạt được mục đích tuyên truyền. Cố Chuyết Ngôn cất điện thoại, cách giờ bắt đầu chỉ còn lại năm phút, bỗng nhiên một trận ồn ào, Trình Gia Thụ khoan thai bước đến hấp dẫn một đám đông chú ý.

Chỗ trống bên cạnh được bổ khuyết, Trình Gia Thụ ngồi sát bên Cố Chuyết Ngôn.

Hiện trường từ từ tối lại, hai bên cửa ra vào sân khấu chữ U đang chuẩn bị người mẫu, Bùi Tri lên sân khấu, đọc diễn văn khai mạc show thời gian, thời gian vừa đến, show thời trang cao cấp “Trang Sinh Hiểu Mộng” chính thức khởi động.

Ánh đèn chiếu xuống, sáng ngời không chân thực. Toàn bộ sân bãi đều đơn giản đoan trang, không tô điểm hoa văn, mấy cái cây quấn ruy băng đỏ, treo những bức tranh đẹp ở bên ngoài, cành trúc làm cốt bông làm mặt, bức bình phong hình ống che che, mơ mơ hồ hồ, biến mỹ lệ thành thanh lệ. (viết cái gì mà mình không muốn hiểu luôn á)

Mỗi một chi tiết nhỏ đều đẹp đến động lòng người, Cố Chuyết Ngôn nhìn bình phong, nhớ tới buổi tối anh và Trang Phàm Tâm gặp lại, anh giả ý đuổi người, Trang Phàm Tâm nấn ná trốn ở sau tấm bình phong lặng lẽ nhìn anh.

Âm nhạc trong lúc lơ đãng vang lên, Tranh Tiêu Hòa Minh, như băng giá đầu mùa xuân chảy nước róc rách. Người mẫu từng bước đi tới sân khấu, đạp vào đường trung tuyến, ánh đèn chiếu xuống người, tất cả chi tiết nhỏ trên bộ trang phục đều được làm nổi bật.

Ai ai cũng đều rất chăm chú, hoặc là nói đều bị các mẫu thiết kế hấp dẫn, nào áo nào váy, nào bó sát nào lỏng lẻo, người thường xem màu sắc, người trong nghề xem đường cắt may. Cố Chuyết Ngôn bị đụng một cái, Tiết Mạn Tư hỏi anh: “Toàn bộ là Tiểu Trang thiết kế à?”

Hắn đáp: “Vâng, độc lập thiết kế.”

Hoa văn tô điểm trang phục vô cùng đặc sắc, cho dù là một đám mây, một cánh hoa, phàm là nơi có hình ảnh đều vô cùng phiền phức, kiểu tinh xảo này là độc nhất vô nhị, là kiên trì trong những năm tháng quá khứ Trang Phàm Tâm vẽ thiết kế trang sức mà nên.

Mà mỗi hình vẽ mặc dù loá mắt, nhưng lại khống chế diện tích nghiêm ngặt, ngoài ra là núi sông. Đường cắt quần áo trôi chảy, chất vải mềm mại, vừa có tinh tế của Hán phục, cũng có tiêu sái của Hy Lạp cổ.

Cố Chuyết Ngôn vẫn còn nhớ tới, Trang Phàm Tâm chưa mười bảy đã tham gia thi thiết kế ACC, cuối cùng dùng nguyên tố cờ vây Trung Quốc, đường nét ván cờ, thiết kế ra chiếc vương miện “Bạch kỳ hoàng hậu”, đoạt được quán quân.

Anh không hiểu thiết kế thời trang, cũng không hiểu nghệ thuật, nhưng anh hiểu con người Trang Phàm Tâm, cho nên anh xem hiểu show thời trang này, kết hợp Trung Quốc và phương Tây, vô cùng phong nhã, đậm nhạt vừa đủ.

Lục Văn đi ra, hắn là người đẹp trai nhất trong đám người mẫu nam, trang phục cũng có thể xem là tác phẩm then chốt của trang phục nam. Cố Chuyết Ngôn mím môi ở trên chỗ ngồi cười, lấy điện thoại ra định chụp một tấm, phát hiện Cố Bảo Ngôn gửi cho anh hơn bốn mươi tin chưa đọc…

Có phải điên rồi hay không, Cố Chuyết Ngôn không mở ra, chụp xong tắt điện thoại.

Show thời trang không quá dài, truyền thông hai bên rục rà rục rịch, đều đang đợi nhà thiết kế lên sân khấu chụp ảnh. Trong hậu trường, Mạch Đông đã giúp Trang Phàm Tâm trang điểm xong, rất nhạt, thế nhưng khí sắc tốt hơn rất nhiều.

Tất cả mọi người của tổ hậu đài đều bận tối mày tối mặt, trong thời gian ngắn phải thay đồ xong cho mỗi một người mẫu, gần tới kết thúc, tất cả người mẫu nối đuôi nhau mà ra, bước chân lên sàn catwalk, thành công diễn xong show thời trang rất được chú ý này.

Trang Phàm Tâm chờ ở lối ra, hít sâu, người mẫu cuối cùng vừa rời khỏi sân khấu chữ U, ánh đèn lờ mờ, cậu cất bước đi ra ngoài.

Cố Chuyết Ngôn nhìn thẳng về phía đầu sân khấu, Trang Phàm Tâm đang chờ mong, tóc đen hứng ánh đèn, áo sơmi màu trắng thêu nguyệt quế có chút dịu dàng như nước sau khi say, khuôn mặt ấy làm anh động lòng, si mê, không thể làm gì… Lúc này anh xa xa ngóng nhìn, giống như đang quan sát một vì sao.

Như có như không, dưới sân khấu hơi ồ lên, Cố Chuyết Ngôn nghi hoặc mà nhìn quanh bốn phía.

Trang Phàm Tâm đi về phía trước vài bước, dừng lại ở một vị trí trống, tiếp nhận micro chuẩn bị cảm ơn.

Đột nhiên! Một tên phóng viên xông lên sân khấu chữ U, động tác vừa nhanh vừa mạnh, khi tất cả mọi người đột nhiên không kịp chuẩn bị, các phóng viên truyền thông khác cũng ùa lên, toàn bộ xông lên trên.

Chưa tới mười giây, Trang Phàm Tâm bị vây kín, đếm không hết micro chen ở trước mặt cậu, cậu có chút hoảng loạn, đã sắp xếp phỏng vấn sau khi show thời trang kết thúc rồi mà, vì sao lại như vậy…

Người phóng viên đầu tiên nhắc sự cố: “Tổng giám Trang, hai mươi phút trước một nhà thiết kế khác của Silhouette đã công bố văn bản vạch trần, anh đã xem chưa?”

Trang Phàm Tâm giật mình: “Cái gì…”

Không biết là ai hỏi: “Anh đã từng học thiết kế trang sức có đúng không?”

Trang Phàm Tâm trong đầu ong ong một tiếng, đầu óc trống rỗng nhìn về phía trước, nhưng một núi câu hỏi cứ ập tới.

“Chín năm trước anh từng sao chép tác phẩm thiết kế của người khác, lại cố chấp không thừa nhận, có phải thật vậy không?”

“Anh vu hại đối phương đã xin lỗi hay chưa?”

“Anh bởi vì chuyện này mà bị trường đuổi học, hay là có những nguyên nhân khác?”

“Cho nên anh mới chuyển sang học thiết kế thời trang sao?”

“Anh ở Mỹ suýt chút nữa vì cố ý gây thương tích nên bị khởi tố, suýt nữa vào tù, anh có còn nhớ hay không?”

“Mấy năm nay anh có còn sao chép nữa không?”

“Show thời trang lần này anh có bắt chước thiết kế của người khác không?”



Đèn camera lấp loé chói mắt, bốn phía là ồn ào, chung quanh là từng tiếng ép hỏi. Khuôn mặt Trang Phàm Tâm trắng bệch, giống như lúc trước bị thẩm phán bóp cổ, bịch một tiếng, micro trong tay rơi xuống sân khấu.

Như một tiếng tim đập cuối cùng trước ngày tận thế.

Cậu sắp nghẹt thở, cho là trở lại cái ngày hè đó, ba chữ “Cứu em với” như nghẹn ở cổ họng, mãi đến khi cúp điện thoại cũng không thể nói ra được.

Trang Phàm Tâm nhắm mắt lại mất đi ý thức, nhưng lần này, Cố Chuyết Ngôn chạy tới ôm chặt cậu vào lòng.
Chương trước Chương tiếp