Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 91: Sao em lại vật chất như vậy, tầm thường như vậy hả?

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Trang Phàm Tâm so với trong tưởng tượng của Cố Chuyết Ngôn còn kiên định mạnh mẽ hơn nhiều.

Rời khỏi công ty, Trang Phàm Tâm không trở về nhà, đúng hẹn đi gặp mặt chuyên gia trang điểm. Địa điểm là một nhà hàng không ồn ào, rất ít người, bọn họ đến sớm, còn kịp ăn bữa cơm.

Khẩu vị của Cố Chuyết Ngôn không tốt, cả nửa ngày chỉ ăn một miếng đậu phụ, Trang Phàm Tâm lại như là cực kỳ đói bụng, ăn đến nỗi môi mỏng nhuộm một lớp dầu, động vào khóe môi, vừa ăn vừa đau đến nhíu mày.

Cố Chuyết Ngôn rót trà: “Coi chừng nghẹn, sao ăn gấp thế.”

“Đói bụng.” Trang Phàm Tâm lẩm bẩm, “Ngon lắm, em ăn thêm bát nữa.”

Cố Chuyết Ngôn nhớ lại, nói: “Trước đây ăn cơm không đàng hoàng, dây dây dưa dưa, gắp mấy cái là xong bữa.” Không khỏi có chút bồn chồn, “Bây giờ sao lần nào cũng ăn như chết đói thế này?”

Trang Phàm Tâm dừng đũa: “Anh nhìn em ăn làm gì…” Cậu lướt qua miệng bát nhìn đối phương, nói, “Em là đang đói bụng, đánh một trận tiêu hao thể lực.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “May mà chỉ là tiêu hao thể lực.” Nếu như người cầm kim là đối phương, anh không dám tiếp tục nghĩ nữa, “Trang Phàm Tâm, sau này đừng đánh nhau nữa có được không?”

Trang Phàm Tâm gật đầu như giã tỏi, cậu biết Cố Chuyết Ngôn đau lòng cho cậu, lo lắng cho cậu.

Ăn xong bữa cơm, chuyên gia trang điểm đến, tên là Mạch Đông, ngày hôm qua mới vừa bay trở về nước. Mặt Trang Phàm Tâm dính vết thương, lúc chào hỏi cười không nổi, vô cùng lúng túng và ngượng ngùng.

Sau khi hàn huyên vài câu hai người nhanh chóng tiến vào đề tài chính, thông tin cơ sở đã trao đổi rồi, Trang Phàm Tâm cầm tablet cho đối phương xem thiết kế địa điểm, giải thích sắp xếp của ánh đèn. Mạch Đông tò mò hỏi: “Đúng rồi, show này tên là gì?”

Trang Phàm Tâm trả lời: “Trang Sinh Hiểu Mộng.”

Cố Chuyết Ngôn ngồi ở bên cạnh lật tạp chí, nghe vậy dừng một chút, cảm thấy rất kì diệu. Mạch Đông cũng rất thích, chờ sau khi trao đổi hết thông tin, Mạch Đông đưa ra ý kiến trang điểm để thảo luận với Trang Phàm Tâm. Cố Chuyết Ngôn bàng thính, từ hình dung có thể nghe hiểu, thuật ngữ nghe không hiểu, nêu ví dụ về một cái show nào đó, show thời trang tái chế sinh thái nào đó, càng nghe càng thấy giống như nghe sách trời. 

Phong cách đã quyết định xong, Trang Phàm Tâm mở ra một tờ danh sách tỉ mỉ: “Đây là số người mẫu trong show thời trang, anh mau chóng quyết định tổng số thợ trang điểm rồi gửi cho trợ lý của tôi, sau đợt diễn tập thì hạn trễ nhất là ngày mốt, được không?” truyenfull reup là chó

“Không thành vấn đề.” Mạch Đông nói, “Diễn tập xong, chúng ta trực tiếp hẹn thử trang phục?”

Trang Phàm Tâm tính toán: “Quần áo và giày về cơ bản đã xong rồi, ngày đầu người mẫu thử quần áo tôi sẽ liên hệ anh.” Cậu khẽ nhếch miệng, có một chút trầm tư, “Đợi sau khi phụ kiện trang sức hoàn thành, là trọn vẹn.”

Ánh mắt Cố Chuyết Ngôn từ lâu đã rời khỏi trang tạp chí, ở bên cạnh đánh giá Trang Phàm Tâm, đã từng là một đứa nhóc vậy mà đã trưởng thành rồi, thành thục với ngành nghề, làm việc lão luyện, dù cho một đêm không ngủ, dù không kìm chế được nỗi lòng và chịu một cú đấm, vẫn có thể cẩn thận xử lý công việc ổn thỏa.

Điện thoại rung lên, Cố Chuyết Ngôn đứng dậy đi nhận điện thoại, đứng ở cửa sổ sát đất bên vườn hoa nhỏ: “Alo, mẹ?”

Tiết Mạn Tư nói: “Ông ngoại con muốn gặp Tiểu Trang, trước ông có đề cập với con rồi đó.”

Cố Chuyết Ngôn nhạy bén hỏi: “Vậy tại sao mẹ lại gọi điện thoại?”

“Mẹ cũng đi cùng, không được sao?” Tiết Mạn Tư nói, “Gần đây có thời gian không, con sắp xếp đi.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Qua một thời gian nữa đi, gần đây em ấy đang chuẩn bị show thời trang.” Xoay người cách cửa sổ nhìn, vị chuyên gia trang điểm kia đã nói xong đi rồi, Trang Phàm Tâm mặt đầy mệt mỏi mà ngồi ở trên ghế sô pha, nâng ly nước, không biết đang suy nghĩ gì.

Nghe thấy tiếng bước chân, Trang Phàm Tâm ngẩng đầu lên, ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu vào, thấy Cố Chuyết Ngôn đứng yên như một vị thần ấm áp. Cậu ngóng nhìn một lúc, trong lòng cũng nóng, không kìm lòng được đưa tay ra.

Cố Chuyết Ngôn nắm chặt, ngồi xuống: “Bàn xong xuôi rồi à?”

“Ừm.” Trang Phàm Tâm chủ động nói, “Trong nhà hay công ty có chuyện thì anh đi đi, em không sao đâu, bảo đảm không bao giờ gây chuyện thị phi nữa.”

Cố Chuyết Ngôn không sợ cậu gây phiền toái: “Bảo đảm cái khác đi, bây giờ về nhà ngủ một giấc cho khỏe đã.”

Trang Phàm Tâm lộ vẻ khó xử, chuyện trang sức chưa xác định, trong thời gian ngắn không tìm được người giúp đỡ, cậu chỉ có thể vượt khó tiến lên một mình ứng đối… Cậu chống đỡ cười trừ: “Ngủ một giấc, sau đó dành thời gian vẽ phác thảo.”

Cố Chuyết Ngôn bất đắc dĩ, cùng Trang Phàm Tâm trở về nhà, nửa đường, Bùi Tri gọi cho Trang Phàm Tâm dò hỏi vết thương, cũng nói cho cậu biết, Giang Hồi tạm thời xin nghỉ một tuần.

Buổi tối, Trang Phàm Tâm nhốt mình trong phòng làm việc, giấy bút, thước đo, tất cả công cụ vẽ cần thiết đều đặt ở trước mặt, cậu nhìn chằm chằm tờ giấy trắng kia, như bị quáng tuyết (*), cho đến khi tầm nhìn mơ hồ cũng vẫn chưa hạ bút.

(*) quáng tuyết: khi cường độ ánh sáng mãnh liệt phản chiếu lên mặt tuyết kích thích mắt làm cho mắt bị đau, sợ ánh sáng, chảy nước mắt, nghiêm trọng có thể làm mù mắt

Cậu lau mặt, tất cả đều là mồ hôi, vừa lạnh vừa mặn, một giọt từ thái dương chảy xuống, đột nhiên, có một giọt nóng ấm cũng rớt xuống, là nước mắt cậu bị bức ép.

Trang Phàm Tâm dùng tay áo lau, cưỡng ép bản thân cầm bút lên, nhưng mà tay rất run, ngòi bút đâm trên giấy, choáng. Bỏ đi, cậu vò giấy thành một cục ném đi, lại vẽ, lần thứ ba, lần thứ tư, lần thứ năm… Mỗi một lần thất bại cũng giống như là một cây kim đâm vào ngực, cơn đau khiến cậu nát bấy.

Cố Chuyết Ngôn gõ cửa tiến vào, ánh đèn sáng loáng, Trang Phàm Tâm ngồi ở trên ghế bóng lưng đơn bạc, bên chân là một đống cục giấy. Anh giả bộ không nhìn thấy, bưng ly sữa đi tới, nói: “Uống đi cho nóng.”

Trang Phàm Tâm ném bút xuống ôm lấy anh, không để ý vết thương, dụi mặt vào eo anh. Anh nhìn thấy giấy trên bàn, mặt trên có mấy đường cong hỗn tạp, hiển nhiên là không còn giá trị nữa rồi. Trang Phàm Tâm có ý nghĩ, cố gắng tự mình thiết kế ra một bộ, nhưng mà cậu vẽ không ra, một nét cũng vẽ không ra.

Trang Phàm Tâm không nói, dường như đã quen chịu đựng, nhưng Cố Chuyết Ngôn đều hiểu, thứ cậu coi là ước mơ, thuở thiếu thời còn đạt giải thưởng, bây giờ lại không thể vẽ. Anh cố gắng ổn định tâm tình, không dám suy đoán Trang Phàm Tâm đã chịu bao nhiêu đau khổ.

Đau khổ này có lẽ đã dài đến tám, chín năm.

Uống hết sữa, Trang Phàm Tâm về phòng ngủ nghỉ ngơi, nhân lúc Cố Chuyết Ngôn đi tắm uống một viên thuốc ngủ. Cậu cực kỳ mệt mỏi, đợi hiệu quả của thuốc đè ép tâm tư quỷ dị, cuộn tròn ở bên giường thiếp đi.

Cố Chuyết Ngôn bước nhẹ đến bên giường, nhìn Trang Phàm Tâm yên tĩnh một lúc, khom lưng hôn lên cái trán kia, sau đó cầm điện thoại lên đi tới ban công.

Mãi mới có người bắt máy, bên trong là giọng buồn ngủ của Tiết Mạn Tư: “Đã trễ thế này, có chuyện gì?”

Cố Chuyết Ngôn hỏi: “Mẹ, bình thường đồ trang sức mẹ đặt làm theo yêu cầu, là tìm nhà thiết kế phải không?”

“Đúng vậy.” Tiết Mạn Tư quen hai nhà thiết kế, quen biết rất nhiều năm, bà nghi ngờ nói, “Con hỏi cái này để làm gì?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Giúp con một việc đi.”

Chắc là nhờ uống thuốc, Trang Phàm Tâm một đêm không mộng mị, khi tỉnh lại trời lờ mờ sáng, Cố Chuyết Ngôn nửa đè lên người cậu. Giật giật, cậu chậm rãi dịch từ trong chăn ra ngoài, lúc sắp thành công bị Cố Chuyết Ngôn chặn lại.

“Anh dậy rồi à?” Trang Phàm Tâm kinh ngạc nói.

“Chưa dậy.” Cố Chuyết Ngôn nhắm hai mắt nói mê sảng, “Ngủ thêm nữa đi.”

Một khi đã tỉnh, Trang Phàm Tâm rất khó ngủ lại, huống hồ chuyện chưa giải quyết vẫn đang chờ cậu. Lúc này Cố Chuyết Ngôn mới mở giọng lười biếng, thừa nhận nói, cậu nhờ Tiết Mạn Tư giắt mối, liên lạc với hai nhà thiết kế trang sức thâm niên, đại khái là có thể giúp được.

Dưới thân không có động tĩnh, Cố Chuyết Ngôn mở mắt ra, nhìn Trang Phàm Tâm vừa bất ngờ vừa vui mừng nhìn anh, anh ở trong ổ chăn siết chặt cái eo kia nắn nắn, hỏi: “Anh hẹn người ta cả đêm đấy, sáng nay mười giờ, có muốn gặp không?”

“Muốn! Muốn!” Trang Phàm Tâm thấp giọng, “Ui… Đau miệng!”

Cố Chuyết Ngôn vừa đau lòng vừa buồn cười, chỉ nhìn phản ứng này còn chưa đủ, thêm mắm dặm muối mà nói: “Đây còn là lần đầu tiên anh nhờ vả mẹ, bà tinh ý lắm, lập tức liền đoán được anh làm là vì em.”

Chút mừng rỡ kia rút đi, Trang Phàm Tâm sợ hãi nói: “Vậy dì có ghét em hơn không?”

“Nhất định là có rồi.” Cố Chuyết Ngôn nghiêm trang hướng dẫn, “Cho nên em phải thuận theo tâm ý của bà, nịnh bợ bà ấy, có hiểu không?”

Trang Phàm Tâm hiểu mà như không hiểu: “Hôm diễn ra show thời trang dì có rảnh không? Em gửi thiệp mời, hàng VVIP luôn, bà thích bộ quần áo nào em làm cho luôn.”

Cố Chuyết Ngôn sững sờ: “Ai nói nịnh bợ kiểu này… Sao em vật chất quá vậy, tầm thường quá vậy?” Hướng dẫn không thành, cúi người nói thẳng mục đích, “Em phải đối xử tốt với con trai bà ấy một chút, hiểu không?”

Cái trán bị cọ, thân thể bị đè đến nỗi không có cách nào nhúc nhích, Trang Phàm Tâm lại không hiểu bày đặt giả ngu, cậu che nửa bên mặt: “Em sưng mặt sưng mũi, anh cũng không ngại xấu…”

Cố Chuyết Ngôn đề nghị: “Vậy em lật người, làm từ phía sau lưng.”

“…” Trang Phàm Tâm không làm, “Anh chê em xấu thật hả? Làm từ chính diện! Làm đi!”

Cố Chuyết Ngôn làm một chập, lúc kết thúc trời đã sáng, anh hôn nhẹ gương mặt ướt mồ hôi của Trang Phàm Tâm: “Hôm nay anh phải đi làm, em ngoan ngoãn chút đi, đừng để anh bận tâm nữa.”

Trang Phàm Tâm yếu ớt nói: “Không phải mới vừa ‘bận’ Tâm (*) đấy sao.”

(*) bận tâm là操心, mà chữ 操 cũng có nghĩa là chịch, còn chữ tâm cũng là trong Trang Phàm Tâm

Cố Chuyết Ngôn còn có thể chọc ghẹo gì nữa, hoàn toàn tin vào câu nói vỏ quýt dày có móng tay nhọn, Trang Phàm Tâm đắc ý cười khúc khích, hôn trả: “Em có chừng mực, anh yên tâm đi.”

Cố Chuyết Ngôn đi làm. Trang Phàm Tâm bò lên rửa mặt, dùng mỹ phẩm của Triệu Kiến Thu che vết thương, mười giờ hẹn gặp mặt với nhà thiết kế trang sức, đối phương có tư lịch thâm sâu danh tiếng tốt, bởi vì có lời của Tiết Mạn Tư mới bằng lòng giúp việc này.

Ngoại trừ thiết kế, hai nhà thiết kế kia còn có thể cung cấp nhà xưởng vẫn luôn hợp tác, làm cậu bớt việc. Trang Phàm Tâm giải quyết xong vấn đề vướng víu nhất, xế chiều đến trung tâm triển lãm kiểm tra bố trí, gặp được Ôn Lân.

“Tổng giám, anh cũng không nghỉ ngơi vài ngày à.”

“Anh đâu có yếu đuối như vậy.” Trang Phàm Tâm ở trong sân kiểm tra chung quanh, “Đánh số mẫu quần áo chưa?”

Ôn Lân nói: “Làm xong rồi, tối hôm qua em cùng thiết kế Lâm tăng ca làm.”

Trang Phàm Tâm nói: “Vất vả rồi, hôm diễn ra show cậu và thiết kế Lâm phụ trách quản lý quần áo.”

Sân khấu chữ T biến thành sân khấu chữ U, chỗ ngồi hàng trước có thể tăng cường, Trang Phàm Tâm tùy tiện ngồi xuống, sắp xếp vị trí cho từng khách mời xong hết rồi. Còn lại một vài người, cậu giao cho Ôn Lân: “Trở về đưa cho Bùi tổng, minh tinh quốc nội anh không rành lắm, mấy cái này để anh ấy sắp xếp đi.”

Ôn Lân tò mò liếc mắt nhìn một cái, như y đã dự liệu được, vị trí tốt nhất hàng trước quả nhiên đề tên Cố Chuyết Ngôn.

Sau đó, Trang Phàm Tâm bôn ba, chạy đến nhà xưởng giám sát tiến trình phụ kiện trang sức, bố trí sân bãi, sắp xếp người mẫu thử quần áo thử trang điểm, chính thức diễn tập. Lúc ra cửa thì áo mũ chỉnh tề, bận đến nỗi mặt mày xám xịt mà về nhà.

Trong lúc cậu bận rộn, Bùi Tri và Trình Gia Thụ ở trên mạng tự mình tạo thế, tuyên truyền che ngợp bầu trời về show thời trang này, một đám minh tinh vào cổ vũ, từ lâu đã được chú ý.

Trung tuần tháng hai qua hết, show thời trang đếm ngược chưa tới ba ngày. Trang Phàm Tâm xách một túi thẻ staff đến Silhouette, từ sau khi đánh nhau vẫn chưa tới, vừa xuất hiện, các đồng nghiệp dồn dập vây lại.

Trưởng phòng nói: “Nhớ anh quá đi!”

“Thôi đi, hôm trước diễn tập tôi còn mời cậu ăn cơm đấy.” Trang Phàm Tâm mở túi ra, “Đây là thẻ thông hành của nhân viên của show thời trang, mọi người tìm thẻ của mình đi.”

Một đám người xoay loạn, Trang Phàm Tâm như một giáo viên chủ nhiệm hao tâm tốn sức: “Tổ tiếp đón là màu trắng, tổ hậu đài là màu xanh lam, tổ sân khấu là màu đen… Tiểu Ôn, buổi chiều qua đó nhớ lấy hai hộp sơ cấp cứu.”

Mọi người la hét, bắt đầu thảo luận hôm đó mặc đồ gì, Trang Phàm Tâm dần dần lui ra khỏi nhóm người, nhìn một tụ điểm đang cười nói đứng lặng chốc lát, quay người về phòng làm việc của mình.

Mặt bàn sạch sẽ không bụi, Ôn Lân mỗi ngày đều dọn dẹp, Trang Phàm Tâm ngồi xuống sau bàn, lặng lẽ, vẫn không nhúc nhích mà đợi một lúc. Hồi sau, cậu nhẹ nhàng thở ra, mở máy vi tính đánh một bức thư.

Không lâu lắm, nhưng chỉnh sửa thay đổi rất nhiều lần, cuối cùng ấn xuống dấu chấm tròn, tiếng gõ cửa vang lên.

Trang Phàm Tâm tắt máy tính: “Mời vào.”

Là Bùi Tri, sau khi đẩy cửa không kịp chờ đợi mà trông lại, tràn đầy thân thiết: “Khoảng thời gian này thế nào?” Y vòng qua bàn làm việc rộng lớn, đứng ở bên cạnh ghế Trang Phàm Tâm.

“Rất tốt, show thời trang cũng thuận lợi.” Trang Phàm Tâm ngẩng đầu, “Em lấy không ít nhân viên, anh chuẩn bị bộ sưu tập thu đông có ổn không? Mệt không?”

Bùi Tri cười: “Anh không sao.” Y nhìn kĩ gò má Trang Phàm Tâm, “Vết thương khỏi là tốt rồi, hôm đó em làm anh sợ muốn chết.”

Trang Phàm Tâm đẩy Bùi Tri dựa vào mép bàn, trước cậu có nói, sẽ cho đối phương một câu trả lời: “Em ra tay trước, quả thật làm trái với quy định công ty, show thời trang kết thúc có trừng phạt gì em đều gánh.”

“Cái đó không quan trọng.” Bùi Tri nhìn theo cậu, “Giữa em và Giang Hồi… có tiện nói không?”

Trang Phàm Tâm không né tránh, nhưng mím chặt môi cũng không hề trả lời, cậu đứng lên đi tới bên cửa sổ thông khí, trong gió lạnh, giọng phập phồng: “Em không thể nào cộng tác với cậu ta.”

Trong dự liệu, Bùi Tri không kinh sợ, nhưng bị làm khó.

“Đừng để cho cậu ta ở Silhouette.” Trang Phàm Tâm nói, “Cậu ta ở đây, không tốt cho công ty.”

Cửa phòng làm việc vang lên, mở ra, Giang Hồi cầm một xấp bản thiết kế đứng ở cửa. Bùi Tri chỉ lo lại tranh chấp, lập tức hỏi: “Cậu có chuyện gì?”

Giang Hồi không hoảng hốt không nóng nảy mà nói: “Bùi tổng, tôi đã thiết kế hai bộ trang sức cho bộ sưu tập thu đông, nghe nói anh ở đây, cho nên đem đến cho anh xem thử.”

Bùi Tri bước nhanh đi tới cửa, nhận lấy bản phác thảo thiết kế: “Tôi biết rồi, cậu đi làm việc đi.”

Trang Phàm Tâm thẫn thờ trong gió nhẹ, Bùi Tri căng thẳng làm cậu áy náy, chuyện trước mắt đang bộn bề, cậu cũng muốn lấy hơi: “Tất cả chờ show thời trang kết thúc rồi nói sau đi.”

Bùi Tri gật gật đầu: “Được rồi, em thả lỏng chút đi, dù thế nào anh vẫn sẽ tin tưởng em.”

Trung tâm triển lãm còn có diễn tập, Trang Phàm Tâm không đợi quá lâu, sắp xếp chút chuyện liền đi. Từ bộ phận thiết kế đi ra, đi đến chỗ thang máy, Giang Hồi ôm lấy túi kim chỉ đứng ở đó.

Trang Phàm Tâm dừng chân lại: “Cậu còn muốn bị đánh à?”

Giang Hồi đưa tay ra: “Hôm đó cậu đánh rơi, trả lại cho cậu.”

Trang Phàm Tâm giành lấy, đi về phía trước, Giang Hồi ngăn cản cậu một bước, cậu nhíu chặt: “Cút ngay.”

“Đừng tiếp tục ăn nói linh tinh.” Giang Hồi nói, hắn ở ngoài cửa văn phòng nghe thấy được, “Cậu làm tôi không thể chờ nổi nữa, không sợ tôi phơi bày chuyện xưa sao? Cậu không sợ sẽ không thể tiếp tục làm việc sao?”

Trang Phàm Tâm không có vẻ sợ hãi chút nào, thậm chí có vẻ phóng khoáng: “Không cần phiền đến cậu, thư từ chức tôi đã viết xong rồi.”
Chương trước Chương tiếp