Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 90: Em ra tay trước?

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Trang Phàm Tâm ăn xong, lau miệng hỏi: “Hôm nay anh có sắp xếp gì không?”

“Về nhà một chuyến, từ đêm giao thừa tới giờ vẫn chưa lộ mặt, đến nhà dỗ dành hai vị nguyên lão.” Cố Chuyết Ngôn uống hết ly cà phê, “Ngày mai chính thức đi làm liền bận rộn, buổi chiều đón em nữa nhé?”

Trang Phàm Tâm lắc đầu, buổi chiều hẹn gặp mặt chuyên gia trang điểm, không biết mấy giờ mới kết thúc. Cố Chuyết Ngôn “Ừm” một tiếng, không để lại chút dấu vết, hỏi: “Vậy thay quần áo đi, anh chở em đến công ty.”

Trang Phàm Tâm nói: “Không cần, em đón xe là được, anh về sớm với hai ông đi.”

Đáp án này dường như nằm trong dự liệu, Cố Chuyết Ngôn không nhiều lời, lên lầu thay quần áo xong. Hai người cùng nhau rời khỏi nhà, chia tay ở lề đường, Cố Chuyết Ngôn đi xe, Trang Phàm Tâm vẫy taxi đến công ty.

Silhouette vẫn quạnh quẽ như cũ, đến bộ phận thiết kế mới náo nhiệt một chút, Trang Phàm Tâm trực tiếp đi vào phòng may mẫu đẩy nhanh tốc độ, đợi vài thợ mẫu lục tục đến, Ôn Lân cũng tới, mọi người đứng ngồi hỗn loạn ở sau bàn vừa tán gẫu vừa làm.

Trang Phàm Tâm nói: “Chuẩn bị show thời trang vất vả rồi, sau khi kết thúc liên hoan đi, tôi khao.”

Mọi người không che giấu được niềm vui, thợ họ Nghiêm cảm khái nói: “Ngày hôm qua thiết kế Giang mới tới rủ mọi người liên hoan, chả ăn được bao nhiêu, tổng giám Trang nhất định phải mời chúng tôi ăn một bữa sảng khoái đấy.”

“Không thành vấn đề, địa điểm tùy mọi người chọn.” Trang Phàm Tâm cười nói.

Ôn Lân không nhịn được hỏi: “Vậy là ý gì, thiết kế Giang kia keo kiệt lắm à?”

“Không phải keo kiệt.” Một vị thợ họ Triệu nói, “Mới tới cũng không quen, gò bó, huống hồ đó là người Trình tổng tìm tới, Bùi tổng và tổng giám Trang đều không đi, mọi người cũng chỉ là đi góp mặt thôi.”

Tám ngày càng xa, Trang Phàm Tâm im lặng nghe, thỉnh thoảng cũng cười theo, chớp mắt đã bận đến mười giờ rưỡi, trợ lý của Bùi Tri đến thông báo y mở cuộc họp.

Trang Phàm Tâm vội vã đi qua, túi kim chỉ đeo trên cổ tay cũng chưa lấy xuống, phòng hội nghị mở rộng cửa, cậu vừa bước vào liền nhìn thấy hai khuôn mặt mới, bên cạnh là Trình Gia Mã và Giang Hồi, trưởng phòng tài vụ cũng có mặt.

Cậu ngồi sát bên Bùi Tri, trên bàn đặt một ly Americano, Bùi Tri nghiêng người qua chỗ cậu: “Tối hôm qua thức đêm à? Hai vành mắt em thâm đen rồi kìa.”

Trang Phàm Tâm uống một hớp lớn: “Cảm ơn anh, em đang buồn ngủ.”

Hai người bọn họ kề tai nói nhỏ, người đã đông đủ, Trình Gia Mã chủ trì hội nghị, nói: “Trước tiên giới thiệu một chút ba nhà thiết kế bên cạnh tôi, Giang Hồi, nhận chức tổ trưởng tổ thiết kế trang sức, kia là Trần Lôi, Hồng Bân, đều là những nhà thiết kế trang sức vô cùng ưu tú.”

Bùi Tri hỏi: “Mọi người trước đó đều quen biết nhau à?”

Giang Hồi trả lời: “Phải, lúc trước tôi mở văn phòng thiết kế ở Thượng Hải, hai vị này lúc đó đã đi theo tôi, chúng tôi trên phương diện công việc rất ăn ý.”

“Hóa ra là như vậy.” Bùi Tri liền dò hỏi, “Một mình làm ông chủ rất tự do, tại sao lại bằng lòng gia nhập Silhouette? Dù sao tổ thiết kế trang sức trước mắt chỉ là thử nghiệm, có thể phát triển hay không vẫn chưa biết được.”

Giang Hồi cười nói: “Làm ông chủ phải bận tâm quá nhiều thứ, tôi chỉ học thiết kế, kinh doanh lâu có chút phiền lòng.” Nói xong nhìn Trình Gia Mã một chút, “Hơn nữa Tiểu Gia, à không phải, Trình tổng nói đang cần nhà thiết kế trang sức, cô ấy lên tiếng thì tôi không thể từ chối.”

Trình Gia Mã có chút thẹn thùng: “Anh Tiểu Bùi, anh không cần phải hỏi rõ ràng như vậy đâu.”

Bùi Tri cười nói: “Được rồi, vậy tôi không hỏi nữa.”

Cái tổ này là Trình Gia Mã lập nên, hạ màn hình xuống, cô định giới thiệu các tác phẩm thiết kế gần đây của ba nhà thiết kế, phong cách cá nhân và phong cách của Silhouette có ăn nhập hay không, muốn cho Bùi Tri xem qua.

Trang Phàm Tâm từ đầu đến cuối đều im lặng, cũng không ngẩng đầu lên, cậu nhổ một cây kim, cắm vào vài, rút ra rồi cắm vào, cứ chơi đùa như vậy nhiều lần.

Bỗng nhiên, Bùi Tri tới gần cậu, rỉ tai cậu nói: “Phong cách của tên Giang Hồi này khá giống phong cách của em trước đây.”

Trang Phàm Tâm vuốt vuốt cây kim, ánh mắt nhấc khỏi mũi kim, đảo qua mép bàn, rơi vào ánh sáng phản chiếu trên mặt bàn, lan tràn về phía trước, mí mắt lay động, tầm mắt tiếp xúc đến mép màn hình, một giây sau là sẽ thấy tác phẩm đang trình chiếu.

Xoay mình, vào thời khắc cuối cùng cậu rũ mắt xuống, dùng sức đâm kim vào.

Trang Phàm Tâm ngẩng đầu lên, đầu dựa vào lưng ghế, cứ như vậy nửa trợn tròn mắt nhìn về phía Giang Hồi, trong phòng tối tăm mông lung, ánh mắt của cậu rất xa xôi, lạnh lùng, giống như rút kiếm trong ngõ tối, cũng giống như nhũ đá tích nước nhọn hơn cả kim châm.

Giang Hồi nhận ra được, xoay mặt nhìn lại cậu, đôi mắt hẹp dài bình tĩnh mà tự đắc, nhìn lại cậu, không mảy may né tránh.

Đèn vừa mở lên, Trang Phàm Tâm dời ánh mắt, chó mất chủ cũng chỉ như thế. Cậu động khóe môi, không biết là tâm tình gì, nở nụ cười, tràn ngập cụt hứng.

Trình Gia Mã hỏi: “Anh Tiểu Bùi, anh cảm thấy thế nào?”

“Rất tốt.” Bùi Tri trả lời, “Về phong cách thì cần phải điều chỉnh một chút, về tổ trang sức trước tiên phối hợp với quần áo thiết kế đi, cũng là mượn quần áo đẩy mạnh, sau đó rồi ra thiết kế độc lập.”

Trình Gia Mã nói: “Em biết rồi, trước đó cũng đã nói rõ với tổ trưởng Giang rồi.” Cô mở ra một phần tư liệu đưa cho Bùi Tri, “Sắp đến show thời trang, phụ kiện của show coi như là nhiệm vụ đầu tiên của tổ trang sức đi.”

Trang Phàm Tâm liếc nhìn phần tài liệu kia, căn cứ vào trang phục của show thời trang, Giang Hồi đã làm ra vài kiểu trang sức thích hợp, cậu liếc sơ qua liền mở miệng —— “Tôi từ chối.”

Tất cả mọi người nhìn về phía cậu, Trình Gia Mã lập tức hỏi: “Từ chối cái gì? Tổ trang sức?”

“Đúng, tôi từ chối.” Trang Phàm Tâm nói thật minh bạch, “Tôi từ chối tổ trang sức nhúng tay vào bất kỳ thiết kế nào của show thời trang.”

Bùi Tri kinh ngạc, hôm đi xem địa điểm tổ chức y và Trang Phàm Tâm đã đề cập tới, đã thỏa thuận sẽ cho tổ trang sức phụ trách phụ kiện trang sức của show thời trang, đột nhiên lại đổi ý, y thấp giọng hỏi: “Phàm Tâm, có phải là có chuyện gì không?”

“Có thể có chuyện gì chứ?” Trình Gia Mã bực mình, “Tổng giám Trang, tuy rằng anh là anh Tiểu Bùi tìm tới, nhưng cũng không thể cố tình gây sự, tổ trang sức phụ trách phụ kiện của show thời trang hợp tình hợp lý, vừa giảm bớt công việc của anh, cũng đẩy mạnh phương diện tuyên truyền, không phải là anh nói từ chối là có thể không muốn.”

Trang Phàm Tâm nói: “Tôi là người phụ trách show thời trang, tất cả những sản phẩm đều là thiết kế độc lập của một mình tôi, tôi có quyền lựa chọn phụ kiện đi kèm.”

Lúc này Giang Hồi mở miệng: “Tổng giám Trang, tôi có thể hỏi nguyên nhân là gì không?”

Trang Phàm Tâm trả lời: “Tôi cho rằng thiết kế của cậu cùng không phù hợp với show thời trang.”

Giang Hồi nói: “Tôi có thể phối hợp với cậu tiến hành điều chỉnh.”

Trang Phàm Tâm nói thẳng: “Không cần, không thích hợp chính là không thích hợp.”

“Là thiết kế của tôi không thích hợp, hay là cậu có ý kiến với con người tôi?” Giang Hồi vẫy vẫy tay, “Không che giấu mọi người, tôi và tổng giám Trang đã từng là bạn học, cũng từng phát sinh một chút mâu thuẫn nhỏ.”

Trang Phàm Tâm như đứng ngồi không yên, trên trán nhanh chóng thấm một lớp mồ hôi lạnh, Giang Hồi nhìn cậu, tiếp tục nói: “Thế nhưng thanh niên ở chung lâu ngày nảy sinh mâu thuẫn rất bình thường, tôi đã sớm không để ý, Phàm Tâm, hi vọng cậu đừng đem chuyện tư vào việc công.”

Trang Phàm Tâm cắn chặt hàm răng, ở dưới bàn thò tay, đụng Bùi Tri một cái cầu cứu, Bùi Tri nắm tay cậu, bị ngón tay lạnh lẽo làm cho ngẩn ra, lập tức kêu dừng cuộc họp này.

Trình Gia Mã chất vấn: “Vậy phụ kiện của show thời trang quyết định thế nào?”

Bùi Tri nói: “Người phụ trách quyết định.”

Bộp một tiếng, Trình Gia Mã dùng sức đập tài liệu xuống bàn, đứng dậy rời đi, lúc đi qua Trang Phàm Tâm còn liếc mắt một cái. Bùi Tri nói với người khác: “Mọi người ra ngoài làm việc đi.” 

Giang Hồi ngồi không nhúc nhích: “Bùi tổng, tôi muốn nói chuyện riêng với tổng giám Trang.”

Trang Phàm Tâm đối diện với cặp mắt kia, cắn hàm răng chậm rãi buông tay ra, nhìn về phía Bùi Tri gật gật đầu: “Em không sao đâu.”

Những người khác rời khỏi phòng hội nghị, Giang Hồi đứng lên, đầu ngón tay gõ gõ bàn, chậm rãi từ đối diện bước tới. Trang Phàm Tâm cũng đứng lên, sống lưng cứng đờ, hất cằm, mặt không thay đổi nhìn Giang Hồi.

Cậu hỏi: “Cậu muốn nói chuyện gì?”

Giang Hồi không trả lời mà hỏi lại: “Cậu hà tất cứ phải nhắm vào tôi thế?”

Trang Phàm Tâm hừ một tiếng: “Những người khác đều đi rồi, đừng giả bộ nữa.”

Giang Hồi cười nhạo: “Bây giờ cậu sống tốt như vậy, tính khí cũng thay đổi rồi.” Hắn khẽ nhíu mày, như là đang cố gắng nhớ lại chuyện gì đó, “Hai ta có chút mâu thuẫn, năm đó tôi không truy cứu, cậu vẫn còn bám mãi không tha à?”

Trang Phàm Tâm như nghe được chuyện nực cười nào đó, âm thanh khinh rẻ: “Tôi nên cám ơn cậu?”

“Ít nhất không nên tỏ thái độ này.” Giang Hồi nói, “Mọi người sống chung hòa bình, làm việc cho tốt, không được sao?”

Trang Phàm Tâm phun ra từng chữ: “Cậu sẽ không ở Silhouette lâu đâu.”

Giang Hồi dự liệu được câu nói này, chẳng hề để ý mà cười rộ lên: “Cậu có phải là nói ngược không? Nhìn bộ dạng này, chuyện năm đó của cậu không ai biết, nếu như mọi người đều biết, cậu còn có thể tiếp tục ở lại sao?”

Trong lòng bàn tay bưng ướt nhẹp mồ hôi, Trang Phàm Tâm nhìn chằm chằm đối phương không chớp mắt: “Cậu đang uy hiếp tôi?”

Giang Hồi không hề trả lời, giống như thầy thuốc bắt đúng bệnh, hắn đột nhiên hỏi: “Anh chàng đẹp trai họ Cố hôm qua, đã biết chưa?” sstruyen reup là chó

Trang Phàm Tâm nắm lấy nắm đấm, đôi mắt nhịn một đêm chưa ngủ vằn vện tia máu, Giang Hồi để ý tới phản ứng của cậu: “Xem ra cậu không nói cho anh ta biết? Cũng đúng, nếu tôi là cậu, cũng rất ngại để người yêu biết —— “

Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, Trang Phàm Tâm sợ hãi gào lên, xông lên, vung nắm đấm vào mặt trái Giang Hồi! Ầm, Giang Hồi cả người lảo đảo ngã sấp trên bàn hội nghị, Trang Phàm Tâm tóm chặt cổ áo hắn, ấn Giang Hồi ở phía trên, tàn nhẫn vung thêm một cú đấm nữa!

Lối đi bộ trước Silhouette, một chiếc Rolls Royce Ghost dừng lại bên đường, Cố Chuyết Ngôn tắt máy, ngồi ở trong xe nhìn về phía tòa nhà đối diện. Từ khi ra khỏi nhà ông nội vẫn đi chung quanh, bất tri bất giác lái tới đây, mới hiểu được, từ khi anh biết được Trang Phàm Tâm cả đêm không ngủ anh liền lo lắng.

Lo lắng đến hoảng, sờ soạng một vòng không tìm được thuốc lá, vừa vặn lề đường có một siêu thị, Cố Chuyết Ngôn vừa xuống xe, điện thoại vang lên, anh lập tức bắt máy: “Trang Nhi?”

“Anh là Bùi Tri…” Giọng trong điện thoại có chút gấp gáp, “Phàm Tâm xảy ra một vài chuyện, cậu có tiện tới đón nó không?”

Cố Chuyết Ngôn lập tức băng qua đường: “Em ấy làm sao?”

Bùi Tri nói: “Nó với đồng nghiệp xảy ra xung đột, bị thương nhẹ.”

“Em đến ngay, giúp em trông em ấy.” Cố Chuyết Ngôn cúp máy, nhanh chóng vọt vào Silhouette, anh không có thẻ nhân viên, nhưng mà bảo vệ còn chưa kịp ngăn cản, anh băng qua bảo vệ trèo qua máy quét thẻ.

Cố Chuyết Ngôn từng tới một lần, đi thẳng đến bộ phận thiết kế, khí thế hung hăng xông vào trong bộ phận, các đồng nghiệp đều đang bàn luận, nhất thời nhìn anh ngây ngẩn cả người.

Anh nhìn quanh một lần nhìn thấy Ôn Lân: “Tiểu Ôn, tổng giám của cậu đang ở đâu?”

Ôn Lân lấy lại tinh thần: “A… Anh Ngôn! Em dẫn anh đi!”

Cố Chuyết Ngôn được Ôn Lân dẫn vào phòng tiếp khách, trên ghế sô pha, Trang Phàm Tâm một mặt chết lặng ngồi ở một góc, hơi khom lưng, tóc tai rối như tơ vò, khóe miệng và xương gò má bên trái hiện ra màu xanh tím. Cố Chuyết Ngôn đi tới, ngồi xổm xuống trước mặt Trang Phàm Tâm, cặp mắt kia rất mờ mịt, năm, sáu giây sau mới giật giật con ngươi nhìn anh.

“Sao anh lại tới đây…” Trang Phàm Tâm lúng túng.

Cố Chuyết Ngôn hỏi: “Ai đánh em?” Anh giơ tay sờ khóe miệng Trang Phàm Tâm, rất nhẹ, chỉ lo Trang Phàm Tâm đau. Đối phương không đáp, anh xoay mặt nhìn Bùi Tri: “Ai đánh?”

Bùi Tri nói: “Một nhà thiết kế khác, bọn họ ở trong phòng hội nghị nói chuyện, đột nhiên đánh nhau —— “

Chưa nói xong, Trình Gia Mã từ cửa xuất hiện, nổi giận đùng đùng đi tới, chỉ vào Trang Phàm Tâm mắng: “Có phải anh bị cái gì không? Không nghe theo sắp xếp của công ty thì thôi, còn ra tay đánh người! Anh xem công ty là chỗ nào!”

Cố Chuyết Ngôn nhìn Trang Phàm Tâm: “Em ra tay trước?”

Trang Phàm Tâm nhíu mày, đối mặt với Cố Chuyết Ngôn liền dãn ra, oán hận biến thành thê thảm, cậu hối hận rồi, hối hận không kiềm chế, nếu không Cố Chuyết Ngôn cũng sẽ không nhìn thấy bộ dạng quỷ ma này của cậu.

“Camera quay rõ rành rành, không thoát tội được đâu.” Trình Gia Mã nói, “Tổ trưởng Giang khoan dung không truy cứu, nhưng tuyệt đối không có lần sau.”

Cố Chuyết Ngôn không mang theo danh thiếp, cũng không thèm liếc Trình Gia Mã một cái, đứng dậy nói với Bùi Tri: “Lưu số điện thoại của em, có bất kỳ tình huống gì thì liên hệ với em, Trang Phàm Tâm nếu như lại đánh tên tổ trưởng Giang kia, muốn hòa giải hay là muốn khởi tố, em gánh cho em ấy.”

Bùi Tri có chút áy náy: “Thật ngại quá, xảy ra chuyện như vậy.”

Cố Chuyết Ngôn vươn tay xoa đầu Trang Phàm Tâm, trả lời: “Là em ấy thêm phiền toái cho anh, em dẫn em ấy đi xem vết thương, trước hết nghỉ vài ngày đi.”

Trang Phàm Tâm bất an, trái tim trong lồng ngực trôi tới trôi lui, cậu không nghĩ tới sẽ kinh động tới Cố Chuyết Ngôn, sợ Cố Chuyết Ngôn sẽ đề ra nghi vấn với cậu. Nhưng mà, bàn tay ấn trên đỉnh đầu rất dịu dàng, trượt xuống dưới, nâng mặt cậu lên xem một chút, tiêm cho cậu một chút thuốc trấn tĩnh: “Không ai muốn thẩm vấn em đâu, đi thôi.”

Cố Chuyết Ngôn biết cả, biết cậu đang suy nghĩ gì, đang sợ cái gì.

Trang Phàm Tâm bỗng nhiên ngoan ngoãn, thậm chí có ngập tràn dũng khí đối mặt với tất cả, cậu thu dọn đồ đạc rời đi, trước khi đi, bàn giao công việc đâu vào đấy, đi tới cửa, cậu bỗng nhiên quay đầu lại nhìn tất cả mọi người, nhìn rất lâu.

Đi tới cửa thang máy, Trang Phàm Tâm nói với Bùi Tri: “Anh, phụ kiện của show thời trang em sẽ quyết định.”

Bùi Tri nói: “Nghỉ ngơi cho tốt, có anh ở đây rồi.”

Trang Phàm Tâm nói: “Chuyện hôm nay, em cũng sẽ cho anh một câu trả lời.”

Thang máy đến, Cố Chuyết Ngôn ôm lấy Trang Phàm Tâm rời đi, từ Silhouette đi ra ngoài, trên đường người xe rộn ràng, bọn họ chờ thoáng mới băng qua đường, trời rất trong, gió cũng không lạnh lắm.

Cố Chuyết Ngôn quay đầu lại liếc nhìn tòa nhà, bình tĩnh kìm nén đến bây giờ liền bốc hỏa khí, Trang Phàm Tâm lúc mới gặp lại đưa mặt cho anh đánh, anh còn không nỡ ra tay, người khác dựa vào cái gì mà dám đánh em ấy?

Huống hồ ngày hôm qua tình cờ gặp tên họ Giang kia, Trang Phàm Tâm mất ngủ cả đêm, trong đó nhất định có vấn đề.

Cố Chuyết Ngôn giống như vô ý hỏi: “Sao không thấy cái tên tổ trưởng Giang kia đâu vậy?”

Trang Phàm Tâm do dự đáp: “Đi bệnh viện rồi.”

“Bệnh viện?” Cố Chuyết Ngôn hơ bất ngờ, “Cậu ta đi khám nghiệm vết thương à? Cậu ta bị thương chỗ nào?”

Trang Phàm Tâm ấp úng: “Mũi đánh chảy máu… Hình như còn rơi mất một cái răng.” Đằng sau không biết có nên thẳng thắn không, “Lúc đó em có đeo túi kim chỉ, nên cầm mấy cây kim đâm vào bả vai cậu ta.”

“…”

Cố Chuyết Ngôn sửng sốt, lại có hơi sợ: “… Sau này em sẽ không bạo hành anh chứ?”
“Lưu số điện thoại của em, có bất kỳ tình huống gì thì liên hệ với em, Trang Phàm Tâm nếu như lại đánh cậu tổ trưởng Giang kia, muốn hòa giải hay là muốn khởi tố, em gánh cho em ấy.” “Là em ấy thêm phiền toái cho anh, em dẫn em ấy đi xem vết thương, trước hết nghỉ vài ngày đi.” xong còn cái kiểu vừa nói vừa xoa đầu con trai.  Huhu anh Ngôn ơi:(((((((((( Trang Nhi có cần gọi anh là daddy luôn ko:)))
Chương trước Chương tiếp