Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 9: Nhanh như vậy đã lật xe rồi ư

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Lúc hai người rời khỏi trường học thì đã là giờ cao điểm, con đường trước cổng Thiên Trung ngựa xe như nước, bên đường có một loạt cửa hàng và lớp học thêm, bảng hiệu màu sắc rực rỡ, trong đó có một cửa hàng đồ ngọt tên là “Nhất Nam Thời Quang”.

Trang Phàm Tâm nói: “Sau này uống cái gì phải tới Nhất Nam, nhớ chưa?”

Cố Chuyết Ngôn hỏi: “Ngon hơn những tiệm khác sao?”

Trang Phàm Tâm cười ha ha: “Bởi vì đó là tiệm nhà bạn cùng bàn của tui á.” Cậu đẩy đẩy vai Cố Chuyết Ngôn, chen chúc băng qua đường, “Đi thôi, tui mời cậu ăn bánh ngọt.”

Ngày hôm qua ở trên mạng đã hứa rồi, Cố Chuyết Ngôn giải thích: “Hôm qua tôi chọc cậu thôi, thật ra tôi không thích ăn đồ ngọt.”

Trang Phàm Tâm nhiệt tình nói: “Bánh ngọt nhà nó ngon lắm, cậu ăn một lần là mê liền.” Hơn nữa cả một kì nghỉ hè chưa tới, cậu cũng muốn ăn.

Cố Chuyết Ngôn không từ chối nữa, theo sát Trang Phàm Tâm vào cửa, cửa hàng không hề lớn, nhưng bố trí rất tỉ mỉ, các góc cũng dọn dẹp đến nỗi không nhiễm một hạt bụi. 

Bà chủ là một phụ nữ trung niên, cũng chính là mẹ của Tề Nam, lúc này đang ngồi ở đằng sau quầy tính sổ sách. Vừa ngẩng đầu, giống như nhìn thấy khách quý: “Phàm Tâm tới rồi à? Cả kì nghỉ hè không gặp.”

Trang Phàm Tâm nhào tới trên quầy bar: “Dì ơi, dì có nhớ con không?”

“Nhớ chứ, vậy mà con chẳng thèm tới.” Bà chủ giơ tay thẩy ra một cây kẹo que, nhìn thấy cậu mặc đồng phục, mặt nhất thời biến sắc, “Khai giảng rồi ư? Sao Tề Nam còn đi chơi?”

Trang Phàm Tâm nói: “Đừng hoảng đừng hoảng, con dẫn bạn học đến trường để thi thôi.”

Bà chủ nghe vậy vừa nhìn, thấy Cố Chuyết Ngôn ngồi ở bàn dài bên cửa sổ, thở dài nói: “Vóc dáng cao thế, con nhà người ta lớn lên như thế nào vậy.” Nói xong đưa thực đơn lên, “Nhìn xem muốn ăn gì, bữa này dì mời.”

“Cảm ơn dì!” Trang Phàm Tâm ngậm kẹo que chọn món, “Dì ơi, Tề Nam có nhà không?”

Phía sau cửa hàng là khu chung cư, nhà Tề Nam ở lầu bốn, ở nhà gọi một tiếng là có thể xuống chơi. Bà chủ nói: “Không có nhà, buổi chiều nó đi chơi bóng với bạn rồi.” truyenfull reup làm chó

Trang Phàm Tâm bất đắc dĩ “Dạ” một tiếng, cái tên này lúc chép bài tập thì nhớ đến cậu, mà chơi bóng thì không gọi. Cậu bĩu môi, cuối cùng gọi hai phần bánh ngọt, hai món đồ uống.

Thời gian chờ món ăn không tính là ngắn, Trang Phàm Tâm nói: “Dì ơi, có chuyện gì cần con làm không.”

Bà chủ đưa ra một cái bảng đen nhỏ và vài thẻ món ăn, nói: “Sắp khai giảng rồi, thiết kế cho dì một cái biển quảng cáo đi.”

Trang Phàm Tâm thích làm chuyện loại này, ngồi vào bàn ngoan ngoãn vẽ, Cố Chuyết Ngôn nhìn bàng quan, bỗng nhiên bị bức ảnh trên tường hấp dẫn, trên tường dán rất nhiều ảnh chụp, hầu như đều là học sinh mặc đồng phục.

Tấm hình ngay chính giữa, là Trang Phàm Tâm và Tề Nam, trong bức ảnh Trang Phàm Tâm nâng một một ly trà sữa siêu toa khổng lồ, ánh mắt nhìn thẳng, đồng tử đen lay láy, nhìn qua không giống như bây giờ lắm.

Cố Chuyết Ngôn vốn cảm thấy mái tóc xoăn của cậu rất đẹp, lúc này lại có chút do dự, đương nhiên, không phải tóc của anh, anh bận tâm cũng vô dụng. Những hình ảnh hoạt hình vẽ trên tường, nhìn chẳng liên quan đến nhau lắm, nhưng mỗi một hình vẽ đều có liên quan đến tên cửa hàng.

“Cậu vẽ à?” Anh hỏi.

Trang Phàm Tâm gật gật đầu, lúc trước từ khi suy nghĩ đến lúc vẽ ra lại tới khi chế tác thành tranh tường, tổng cộng tiêu tốn hai tuần lễ, là quà sinh nhật tặng cho Tề Nam. Cố Chuyết Ngôn chợt nhớ tới lúc bọn họ chưa quen biết, Trang Phàm Tâm chủ động giúp anh bố trí gian phòng, cũng vẽ bức tranh tặng anh.

Anh nói: “Cậu đối với ai cũng tốt như vậy sao?”

Trang Phàm Tâm cười cười: “Đó là cậu chưa thấy tôi ăn quỵt bao nhiêu bánh ngọt thôi.”

Nói cái gì đến cái đó, hai phần bánh ngọt đã làm xong liền bưng tới, đúng lúc Trang Phàm Tâm đã vẽ xong. “Cậu nếm thử đi.” Cậu đẩy cho Cố Chuyết Ngôn một dĩa, “Cái tôi gọi cho cậu chính là món signature của Nhất Nam, nếu không ngon cậu lập tức rời khỏi Dung Thành đi.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Vậy ai còn dám chê nữa, cậu đuổi tôi về luôn đi.” Anh xắt một miếng ở góc, bánh ngọt rất xốp, lành lạnh, có một tầng là kem.

Anh từng thưởng thức rất nhiều tiệm bánh ngọt, trong nước ngoài nước, cao cấp phổ thông, bánh ngọt này tuy ăn rất ngon, nhưng không đạt tới mức độ khiến anh kinh ngạc. Nhưng mà anh vẫn biểu hiện là mình rất thích, hỏi: “Cái này là món signature của tiệm ư?”

Trang Phàm Tâm nói: “Đầu tiên, bơ rất ít, không ngấy. Thứ hai, dưới lớp bơ là một lớp sữa đông, dưới sữa đông là kem, lành lạnh rất giải khát. Sau đó bên trong bánh có đậu đỏ, đậu đỏ chứng tỏ tương tư (*), mà trên cao nhất rải sô cô la đen tượng trưng cho sự đắng chát.”

(*) đậu đỏ: hồng đậu, bên TQ hay có mấy cái truyền thuyết về hồng đậu tượng trưng cho tình yêu cao đẹp gì đó, các bạn đọc nhiều truyện chắc cũng hiểu sơ sơ rồi ha

Cố Chuyết Ngôn choáng váng đầu: “Đúng là một loại bánh đầy ý nghĩa.”

“Tươi mới, mát mẻ, đắng chát, ngọt ngào, nhớ nhung.” Trang Phàm Tâm nói, “Cái bánh này tên là Mối tình đầu của mùa hè.”

Cố Chuyết Ngôn bỗng nhiên có chút không nuốt xuống được, anh chưa từng được trải nghiệm Mối tình đầu của mùa hè, nhưng ngược lại hơn một tháng trước đã được trải nghiệm “Come out mùa hè” rồi. Anh nhìn nhìn miếng bánh ngọt của Trang Phàm Tâm, màu xanh lục, hỏi: “Cái của cậu tên gì? Thảo nguyên Mông Cổ?”

Trang Phàm Tâm thiếu chút nữa sặc bánh, bánh của cậu có quýt, bạc hà, matcha, tiên thảo, ăn vào trong miệng mát lạnh hạ nhiệt, cậu nói: “Cái này gọi là Thời khắc tỉnh mộng.”

Bà chủ đúng là thiên tài đặt tên, Cố Chuyết Ngôn đang vui vẻ, điện thoại trong túi bỗng nhiên rung bần bật. Anh lấy ra vừa nhìn, ý cười trên mặt nhanh chóng biến mất.

Trang Phàm Tâm lơ đãng thoáng nhìn màn hình, trên màn hình hiện người gọi là “Mẹ”, cậu yên tĩnh ăn bánh ngọt bảo đối phương yên tâm nghe điện thoại, ai biết Cố Chuyết Ngôn mãi không chịu nghe. Điện thoại rung đến khi tự động ngắt, rất nhanh có cuộc gọi thứ hai.

Cậu nghi ngờ nói: “Cậu không nghe sao?”

Cố Chuyết Ngôn không trả lời, đến cuộc thứ ba mới bất đắc dĩ nhấn nút nghe, chậm chạp đưa điện thoại kề sát bên tai. Bên trong truyền đến tiếng của mẹ anh, Tiết Mạn Tư: “Chuyết Ngôn, thi xong chưa?”

Anh đáp: “Thi xong rồi.”

“Thi cả ngày có mệt không?” Tiết Mạn Tư nói, “Mẹ gọi điện thoại cho ông ngoại, bảo chị Hồ hầm chút canh, buổi tối con ăn xong thì ngủ sớm nhé.”

Cố Chuyết Ngôn đáp: “Biết rồi.”

Trong điện thoại chợt yên tĩnh, giống như đã không còn gì muốn nói, một lát sau, Tiết Mạn Tư nói: “Nghe ba con nói, con muốn vào lớp số 3 ban tự nhiên à?”

Cố Chuyết Ngôn không lên tiếng, Tiết Mạn Tư tiếp tục nói: “Mẹ liên lạc đến hiệu trưởng bên đó, nói là lớp số 1 thành tích tốt nhất, tại sao —— “

“Trường cũ càng tốt hơn.” Cố Chuyết Ngôn ngắt lời.

Không chờ Tiết Mạn Tư nói tiếp, anh nói thẳng: “Điện thoại hết pin rồi.”

Không gọi mẹ, không chủ động đối thoại, mỗi một câu đáp lại đều lạnh buốt. Nói xong thì cúp, tắt máy, động tác nhanh gọn một mạch, sau đó xiên nát “Mối tình đầu của mùa hè”. Trang Phàm Tâm ngồi một bên vô cùng hiếu kỳ, tại sao thái độ của Cố Chuyết Ngôn với mẹ mình lại lạnh nhạt như vậy? Chẳng lẽ là mẹ kế?

Nhắc tới trường cũ, xem ra Cố Chuyết Ngôn không muốn chuyển trường sao?

Bầu không khí có vẻ không thích hợp để tán gẫu, nhưng Trang Phàm Tâm nhịn không được: “Cậu sao thế?”

Cố Chuyết Ngôn không phản ứng, Trang Phàm Tâm lại hỏi: “Vừa nãy là mẹ cậu à?”

“Cậu với người nhà giận dỗi sao? Có phải có liên quan đến trường cũ không?” Phanh xe của Trang Phàm Tâm như bị hỏng, “Có nghiêm trọng không? Tại sao cậu lại chuyển trường?”

Cậu chốt câu cuối: “Cậu có ổn không?”

Cố Chuyết Ngôn không thể nhịn được nữa: “Cậu có thấy mình phiền lắm không?”

Âm lượng không cao, cũng không có biểu cảm phẫn nộ, chỉ riêng giọng điệu lạnh lùng và bình tĩnh đã làm Trang Phàm Tâm sợ đến ngậm miệng. Mặt cậu đỏ lên, có lẽ là ngại ngùng sau khi bị chỉ trích, quay lại nhìn chằm chằm phong cảnh ngoài cửa sổ làm bộ chưa có chuyện gì xảy ra.

Hai người không còn trao đổi gì nữa, Cố Chuyết Ngôn phá nát “Mối tình đầu của mùa hè”, chờ kem dần tan, anh đặt xuống hai trăm tệ rồi xách cặp đi.

Lúc đi thì cùng nhau bắt tàu điện ngầm, Cố Chuyết Ngôn bây giờ lại không có nhẫn nại, vẫy tay gọi một chiếc xe taxi. Xe taxi dừng bên đường, anh kéo mở cửa xe, Trang Phàm Tâm đứng cách đó hai mét. Chắc đang giận anh, cũng có thể là sợ dáng vẻ lúc nãy của anh, Trang Phàm Tâm chôn chân ở đó nhìn cực kỳ tủi thân.

Không chờ Cố Chuyết Ngôn mở miệng, tài xế hạ cửa sổ xe xuống giục: “Bạn nhỏ, không được đậu xe ở chỗ này lâu đâu, lên xe trước có được không?”

Trang Phàm Tâm lúc này mới nhúc nhích, lên xe, cậu và Cố Chuyết Ngôn mỗi người ngồi một bên, đều nghiêng đầu nhìn chằm chằm ngoài cửa xe. Cả một đường yên tĩnh, đến ngã ba đầu hẻm xuống xe, Trang Phàm Tâm chạy xa vài bước, đi trước Cố Chuyết Ngôn một khoảng.

Cố Chuyết Ngôn nhìn bóng lưng Trang Phàm Tâm, gầy như vậy, lúc không vui nhìn qua có chút quật cường. Anh nhớ tới những câu hỏi như nã đại bác của cậu, đôi mắt to như vậy, sao một chút nhãn lực cũng không có?

Anh đi qua cửa nhà họ Trang, Trang Phàm Tâm đã đi vào rồi, khi hai cánh cửa đóng lại, tiếng vang vọng đều tan hết.

Hai ngày sau, Cố Chuyết Ngôn vẫn mãi không thấy đối phương, anh dắt chó đi dạo cứ lởn vởn quanh cửa nhà người ta mà mãi không thấy được mặt. Cái mức độ không tình cờ gặp nhau này không phù hợp với xác suất đã tính, sau đó mới biết, Trang Phàm Tâm đi sớm về trễ, ngâm cả ngày trong phòng vẽ tranh.

Cố Chuyết Ngôn suy nghĩ, có phải là đang trốn mình không?

Còn muốn dụ dỗ người ta hẹn hò nữa mà, nhanh như vậy đã lật xe rồi sao.

Có thể trách ai đây, chỉ có thể trách Tiết Mạn Tư gọi điện thoại không biết chọn thời gian.

Trang Phàm Tâm quả thật đang trốn, cậu không biết Cố Chuyết Ngôn nguôi giận chưa, dù sao đối phương cũng chẳng gửi một tin nhắn nào, gặp mặt chắc sẽ lúng túng. Đúng lúc phòng vẽ tranh có một nhóm học viên mới, giáo viên bảo cậu làm trợ giảng vài ngày.

Chiều hôm đó trời còn sáng, bởi vì máy điều hòa phòng vẽ tranh bị hư, Trang Phàm Tâm mới về nhà sớm. Chưa đi tới cửa, cậu đã nhìn thấy con berger xích ngoài cửa nhà, lại nhìn lên, trên đất quả nhiên có vài miếng thịt khô.

Đây là giở lại trò cũ rồi, nhưng Trang Phàm Tâm không muốn tình nguyện mắc câu nữa, cậu chạy chậm vài bước nhặt thịt khô lại, cởi dây, dụ berger vào nhà mình.

Cố Chuyết Ngôn ở trong sân chờ mãi, chờ đến tận hoàng hôn, nhịn không được liếc mắt một cái, được lắm, ngoài cửa đâu còn con chó trung thành của anh. Tự thân xuất mã, đến cửa nhà họ Trang, phát hiện chỉ còn một cái dây dắt chó lòng thòng.

Cửa lớn không có khóa, anh đẩy ra đi tới trước nhà.

Cố Chuyết Ngôn hô: “Trang Phàm Tâm?”

Trang Phàm Tâm đang ở phòng khách xem ti vi, nghe tiếng giật mình, mở bánh quy dụ berger. Cậu đứng dậy đi ra ngoài, đứng ở trên bậc tam cấp, Cố Chuyết đứng dưới bậc tam cấp.

“Có chuyện gì?” Cậu hỏi.

Cố Chuyết Ngôn đáp: “Tìm chó.”

Trang Phàm Tâm nói: “Chó không có ở nhà tui.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Vậy tôi tìm cậu.”

Trang Phàm Tâm tạm thời không lên tiếng, nhìn trời đã không còn ánh nắng chiều, làm bộ hồn nhiên vô tri, Cố Chuyết Ngôn đi tới, tiến lên một bậc, chỉ cách cậu một bậc thang nữa thôi, đồng thời đối diện với đôi mắt của cậu.

Cậu đưa ánh mắt qua chỗ khác: “Tìm tui làm gì?”

Cố Chuyết Ngôn móc ra một cái thẻ: “Cho cậu xem một thứ.”

Trang Phàm Tâm kìm lòng không đặng nhìn thử, dường như lập tức nhận ra đó là thẻ học sinh của Thiên Trung, giấy chứng nhận đã đưa trước rồi, thi xong, tính toán một hồi thẻ học sinh cũng nên phát rồi. Tiếp đó cậu đoạt lấy nhìn, họ tên, mã số, lớp 11…

“Ban tự nhiên lớp số 3!”

Ngay lập tức mặt Trang Phàm Tâm không hằm hằm nữa, lộ ra nụ cười đầy vui mừng, cười xong mới nhớ tới tình trạng hiện giờ, liền nhanh chóng cắn môi nín trở lại.

Lúc này, Cố Chuyết Ngôn nhẹ nhàng nói: “Hôm đó tôi xin lỗi.”

Trang Phàm Tâm mở hờ môi dưới, mấy ngày không trôi qua nhanh như nước thủy triều rút: “Là tui không hiểu ý.”

Cố Chuyết Ngôn trong lòng nói cũng không phải người khó dỗ, tay trái anh cầm lấy thẻ học sinh, đưa tay phải ra, rất có cảm giác nghi thức mà nói: “Vậy… Bạn học Trang Phàm Tâm, sau này mong cậu chỉ bảo nhiều hơn.”

Trang Phàm Tâm vươn tay nắm lại. Cố Chuyết Ngôn nắm tay cậu một lúc lâu, lòng bàn tay nóng chảy mồ hôi, trơn trượt. Anh buồn cười hỏi: “Sao ra nhiều mồ hôi vậy?”

“Dự cảm cậu sắp để ý đến tui…” Trang Phàm Tâm đáp, “… Nên hơi căng thẳng.”
Chương trước Chương tiếp