Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 89: Trang Phàm Tâm chửi thề: Mẹ kiếp!

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Giang Hồi mới đến, buổi trưa mời cả bộ phận thiết kế đi ăn cơm, Trình Gia Mã mời khách, mọi người không thể không nể mặt. Bùi Tri đã hẹn gặp mặt cùng tổng đại lý khu vực Hoa Bắc, nên không thể đi ăn cùng đồng nghiệp mới.

Trang Phàm Tâm cũng không đi, qua loa lấy đại một cái cớ, đợi sau khi mọi người đi hết một mình cậu ở trong phòng làm việc. Cậu đính cườm cho một cái váy, thuần thủ công, làm chăm chú không nghe thấy tiếng gõ cửa. Ôn Lân mang theo mấy cái túi to tiến vào: “Tổng giám, ăn cơm trước đi.”

Trang Phàm Tâm không ngẩng đầu: “Sao cậu không đi liên hoan?”

“Anh không đi em cũng không đi.” Ôn Lân ngồi bên cạnh, lấy ra hộp đồ ăn, “Đã nói là em mời rồi mà, đến đây đi.”

Trang Phàm Tâm hừ một tiếng: “Cũng rất trượng nghĩa đấy.” Cậu hớt một nắm hạt cườm thêu lên, tính số lượng, nhìn lâu có chút hoa mắt.

Ôn Lân thở dài nói: “Cái váy này tốn thời gian và công sức thật, không phải thợ may, quả thực là cừ.”

Y và Trang Phàm Tâm ở chung một thời gian, vẫn thường quan sát đối phương, từ tướng mạo, tư thái đến tác phong làm việc đều rất để ý. Trước kia phát hiện hiệu suất công việc của Trang Phàm Tâm cực cao, mà show thời trang lần này thời gian eo hẹp nhiệm vụ thì nặng nề, y vẫn là bị các loại thiết kế và công nghệ của Trang Phàm Tâm hù dọa.

Đính xong một viên cườm cuối cùng, Trang Phàm Tâm rẽ mũi kim kéo ra một bông hoa, cậu nói: “Lúc trước anh ở Luân Đôn dự thi đã từng chuẩn bị rồi, kiểu Trung Quốc cổ điển là một trong những lựa chọn, có cơ sở lần đó, cho nên lần này mới kịp.”

Ôn Lân hỏi: “Tại sao lúc đó không chọn Trung Quốc phong?”

“Lúc đó chuẩn bị còn chưa đủ.” Trang Phàm Tâm xếp gọn váy, “Linh cảm và tình cảm đều giống như nhau, không thể khống chế, khi khuyết thiếu linh cảm thì không thể ép uổng, dừng lại đúng lúc, khi linh cảm đến rồi thì phải cố gắng giữ lấy.” 

Ôn Lân nghiêm túc ghi nhớ, đưa đũa cho cậu: “Tổng giám, anh chỉ dạy em thêm nhé, dạy dỗ đồ đệ thì sư phụ cũng được thơm lây, đúng không?”

Trang Phàm Tâm cười cười, không muốn ăn lắm, dùng đầu đũa nhẹ nhàng khều khều hạt cơm, bỗng nhiên, cậu nói: “Tiểu Ôn, tuy rằng cậu còn yếu, nhưng rất bền bỉ cũng có tiềm lực, quan trọng nhất là tính cách và nhân phẩm cũng rất tốt.” truyenfull reup là chó

“Ai dô…” Ôn Lân lộ ra một hàng răng trắng, “Có nhiều người khen em như vậy lắm!”

Trang Phàm Tâm không giội nước lạnh, trái lại thuận theo Ôn Lân: “Cho nên không chỉ có anh phát hiện ra ưu điểm của cậu, cậu làm việc tốt, những người khác cũng sẽ tán thưởng năng lực của cậu.”

“Dạ, em biết rồi.” Ôn Lân cảm nhận được cái gì đó, “Tổng giám, anh nói những người khác, chỉ ai?”

Trang Phàm Tâm đáp: “Từ khi vào công ty cậu liền đi theo anh, thân với anh nhất, nhưng sau này phải giúp Bùi tổng làm việc nhiều hơn, đặt ý kiến của anh ấy lên đầu, hiểu không?”

Ôn Lân như hiểu mà cũng không hiểu, gật đầu, hiểu ý Trang Phàm Tâm, nhưng lại mù mờ không hiểu tại sao đối phương lại đột nhiên nói những điều này.

Buổi chiều, Trang Phàm Tâm vẫn luôn chờ ở văn phòng, không hề đi ra ngoài, tinh thần cao độ tập trung làm việc suốt mấy tiếng liền. Sau đó nhân viên kiểm định chất lượng đến báo cáo, giày thiết kế cho show thời trang đã hoàn thành chế tác, thành phẩm hợp lệ. Cậu thở dài một hơi, tiến hành hạng mục tiếp theo, cùng tổ trang điểm hẹn ngày gặp mặt.

Cách giờ tan tầm còn lại năm phút, Trang Phàm Tâm cầm điện thoại lên giết thời gian, mở ra vòng bạn bè, tin đầu tiên là Triệu Kiến Thu đăng ảnh chụp hai vợ chồng, xem bối cảnh là ở Tam Phường Thất Hạng. Cậu nhấn like, lướt xuống dưới, nhìn thấy Cố Chuyết Ngôn đăng ảnh từ buổi trưa, trong bức ảnh là một con tuấn mã cường tráng.

Trang Phàm Tâm trở về danh sách trò chuyện, gửi tin nhắn cho Cố Chuyết Ngôn: “Có online không?”

“Thấy có nhạt nhẽo không.” Cố Chuyết Ngôn trả lời ngay lập tức, “Có gì nói đi.”

Trang Phàm Tâm hỏi: “Buổi chiều anh đi cưỡi ngựa hả?”

Cố Chuyết Ngôn đáp: “Chỉ cưỡi một lúc, Liên Dịch Minh lại còn hẹn Cố Bảo Ngôn, cái con nhóc chết tiệt đó cứ gào gào thét thét làm anh đau hết cả đầu.”

“Ha ha.” Trang Phàm Tâm đáp.

Cố Chuyết Ngôn hỏi: “Hôm nay đi làm à?”

“Ừm.” Trang Phàm Tâm vốn đang cười, chậm rãi mím môi lại, sau khi gửi xong chữ này lại không biết nói thêm gì. Cố Chuyết Ngôn rất nhanh liền gửi: “Cưỡi ngựa mệt quá, buổi tối lười nấu cơm.”

Trang Phàm Tâm đọc hiểu, ý cười dần khôi phục: “Tan tầm em mua đồ ăn xong đến tìm anh, anh muốn ăn cái gì?”

Hàn huyên qua lại một chuỗi dài, Cố Chuyết Ngôn rất biết giả trang làm sói, trả lời: “Không cần, đi mua cùng đi.” Không đợi đối phương trả lời, nhẹ nhàng bỏ xuống một câu, “Đang ở dưới công ty em đây, đón em tan tầm.”

Trang Phàm Tâm đâu còn ngồi được nữa, đang trải qua giai đoạn tình yêu cuồng nhiệt, chia tay, quay lại, mà tim vẫn rung rinh trước bất ngờ nho nhỏ này. Vừa vặn đến giờ tan tầm, cậu dọn đồ vội vã đứng dậy, là người đầu tiên xông tới thang máy.

Công ty Silhouette rất đẹp, đại sảnh lầu một ở cánh bắc đặt rất nhiều ô vuông, trang hoàng thành một phòng trưng bày tranh, trên tường trưng các thiết kế đại diện mỗi quý. Cố Chuyết Ngôn khoanh tay đi tham quan, có một cái áo khoác nhìn rất quen mắt, có vẻ như Tiết Mạn Tư từng mặc… Vừa xoay người, thấy Trang Phàm Tâm từ trong thang máy chạy ra.

Cố Chuyết Ngôn đứng nguyên một chỗ, lúc chỉ còn vài bước, nhẹ nhàng mở miệng: “Đường đường là một tổng giám mà nóng ruột như vậy, còn thể thống gì nữa.”

Trang Phàm Tâm đến chỗ anh liền dừng lại, thở gấp, con ngươi sáng lấp lánh: “Dù em có làm chủ tịch, nhìn thấy anh cũng sẽ nhào tới.”

Cố Chuyết Ngôn được dỗ dành đến nỗi không tìm được phương hướng, cố gắng nhẫn nhịn, đáy mắt không hiểu sao xót muốn trào lệ ra ngoài, trước mặt bảo vệ và đồng nghiệp, không thể làm những chuyện không biết xấu hổ, liền vươn tay giành lấy cặp táp của Trang Phàm Tâm.

Đang định đi, đằng sau có người gọi Trang Phàm Tâm một tiếng.

Trang Phàm Tâm dường như không nghe thấy, đẩy cánh tay Cố Chuyết Ngôn: “Đi thôi, xe đậu ở đâu?”

Cố Chuyết Ngôn nhắc nhở: “Có đồng nghiệp gọi em kìa.”

Bước chân sau lưng tới gần, Trang Phàm Tâm đành phải xoay người, nhìn thấy Giang Hồi đang chân thành đi về phía cậu. Trên cánh tay cậu vắt áo khoác, tay ở phía dưới nắm thành quả đấm, khách khí thậm chí còn dửng dưng hỏi: “Gọi tôi à?”

“Buổi tối có rảnh không?” Giang Hồi nói, “Buổi trưa liên hoan cậu không đi, tôi muốn mời riêng cậu.”

Trang Phàm Tâm nói: “Không cần khách khí như thế.”

Giang Hồi lại hỏi: “Chú với dì đều khỏe cả chứ?”

“Đều khỏe.” Trang Phàm Tâm đáp, “Tôi có việc, đi trước.”

Giang Hồi nhìn về phía Cố Chuyết Ngôn bên cạnh, đánh giá: “Bạn cậu à?” Hắn chủ động chào hỏi, “Xin chào, tôi là đồng nghiệp mới kiêm bạn học cũ của Phàm Tâm, Giang Hồi.”

Cố Chuyết Ngôn gật đầu: “Xin chào, tôi họ Cố.”

Anh như vậy, giống như không thể tùy tiện tiết lộ họ tên. Không nghĩ tới Giang Hồi cười rộ lên, giống như đã biết anh: “Là bạn học cấp ba của Phàm Tâm đúng không? Trước đây thường nghe Phàm Tâm nhắc đến anh, hân hạnh được gặp.”

Cố Chuyết Ngôn lúc này mới chú ý tới lời của đối phương: “Hai người là… bạn học cũ?”

“Đúng, ở Mỹ cùng học thiết kế trang sức, hai chúng tôi là bạn học.” Giang Hồi nói, “Còn là bạn cùng phòng nữa, khi đó lớp học chỉ có hai chúng tôi là người Trung Quốc, ngày nào cũng ở cùng nhau.”

Trang Phàm Tâm cười nhàn nhạt: “Uổng công cậu còn nhớ, tôi đã quên mất rồi.”

Cậu lùi về sau một bước, làm ra tư thế phải đi, đồng thời thoáng nhìn dáng người uyển chuyển của Trình Gia Mã cách đó không xa, giống như nói giỡn: “Nhanh chóng về với bạn gái cậu đi, chúng tôi cũng phải đi rồi.”

Rời khỏi công ty, Cố Chuyết Ngôn chạy hết cả con đường, không hề lên tiếng, ngón tay trỏ như có như không gõ lên vô lăng. Bạn học, bạn cùng phòng, cả ngày đều ở cùng nhau, mấy cái từ này cứ xoay quanh trong đầu, có chút hỗn loạn.

Người kia hỏi về ba mẹ Trang Phàm Tâm, chứng tỏ khi đó đã gặp phụ huynh rồi, đã tới nhà rồi sao?

Trang Phàm Tâm ngồi ghế phó lái, phong cảnh ngoài cửa sổ vùn vụt, cậu nhìn ngắm, cả người rất thả lỏng, mãi lâu sau mới phát giác bên trong buồng xe quá yên tĩnh. “Có âm nhạc không?” Cậu phá vỡ bầu không khí ảm đạm.

Cố Chuyết Ngôn giơ tay nhấn nút, tiếng ca bay ra, là một giọng nam rất thuần hậu, tiếng đệm nhạc xen lẫn một giọng nữ giống như u linh, vẫn còn hát, nhưng lúc này bầu không khí càng vắng lặng.

“Bệ cửa sổ, tuyết Bắc Kinh phất phơ bên người, dày như còn tưởng là tháng sáu, một bên sau khi có được sẽ bỏ vào trái tim, một bên chỉ muốn đếm ngược thời gian, dù sao sắc trời cũng đã xám xịt…”

Trang Phàm Tâm vươn tay nhấn tắt: “Mới vừa quay lại đã nghe Đồng sàng dị mộng, không tốt lắm đâu.”

Cố Chuyết Ngôn nhịn một lúc lâu, buông lỏng thần kinh: “Vậy em muốn nghe cái gì? Anh hát cho em nghe.”

“Ai thèm nghe anh hát.” Trang Phàm Tâm nắm lấy dây an toàn cười khúc khích, “Buổi tối đến nhà em có được không? Lỡ như ba mẹ em gọi video cho em, tốt xấu gì em cũng không chạy loạn.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Ba mẹ mới vừa đi em đã dẫn đàn ông về nhà, em có biết xấu hổ không vậy?”

Trang Phàm Tâm lầm bầm: “Vì ba mẹ không đi thì đâu cách nào dẫn về đâu, ngủ không được mà.”

Cố Chuyết Ngôn bị ghẹo cho chẳng còn cách nào, khuỷu tay trái tựa lên cửa xe, bàn tay che khuất nửa mặt, cứ huênh hoang như vậy mà lái đi. Mua xong đồ ăn về đến nhà, Trang Phàm Tâm nấu cơm nấu canh, Cố Chuyết Ngôn tiếp tục chơi game lần trước, cùng thắp sáng một ngọn đèn trong đêm tối.

Ban đêm chen ở trên ghế sô pha xem ti vi, Cố Chuyết Ngôn nằm nghiêng, gối lên đùi Trang Phàm Tâm, nhớ lại nói: “Trong ấn tượng của anh, hai chúng ta hình như là lần đầu tiên cùng xem ti vi.”

“… Thật luôn đó.” Trang Phàm Tâm cúi đầu, “Chúng ta trước đây đều giảng đề, làm bài tập.” Nắm mái tóc ngắn kia kéo một cái, “Làm xong còn lấy sách tham khảo ra làm, học học học, chỉ biết học.”

Cố Chuyết Ngôn chất vấn: “Em đi học chẳng lẽ không làm bài tập?” Nằm ngang về phía sau, ngẩng đầu nhìn Trang Phàm Tâm, “Lúc học cùng em là còn nhẹ nhàng, lúc học với Tô Vọng ở Cambridge mỗi ngày đều sống như đi thi, chẳng lẽ lúc em đi du học không học bài à?”

Trang Phàm Tâm nói: “Học chứ, em còn vẽ nữa.”

Cố Chuyết Ngôn ngay sau đó liền hỏi: “Hôm nay gặp phải người bạn học kia, họ Giang, em với cậu ta ai thành tích tốt hơn?”

Từ khi rời khỏi Silhouette nhịn đến bây giờ, rốt cuộc cũng phải đề cập, Trang Phàm Tâm rũ mi mắt, sóng lớn không sợ mà đáp: “Nhiều môn học lắm, không nhớ rõ.”

Trọng điểm của Cố Chuyết Ngôn căn bản không liên quan gì đến thành tích, hỏi tới: “Em và cậu ta thực sự là bạn cùng phòng?”

Trang Phàm Tâm đáp: “Ừm.”

Cố Chuyết Ngôn đột nhiên ngồi dậy: “Cả ngày đều ở cùng nhau?”

“Cùng nhau cái đầu nó, sau đó em học thiết kế thời trang mà.” Trang Phàm Tâm đứng dậy muốn chạy, “Em ghét nó lắm, nó mấy ngày không rửa chân, ai thèm làm bạn cùng phòng với nó.”

Cố Chuyết Ngôn túm cậu lại, bắt Trang Phàm Tâm ngồi trên đùi: “Em chạy cái gì? Chột dạ à?”

“Em hư thận đấy.” Trang Phàm Tâm hất mặt qua một bên.

“Cậu ta từng đến nhà em, gặp ba mẹ em rồi?” Cố Chuyết Ngôn hỏi.

“Gặp rồi —— “

Âm cuối còn không chưa dừng, Cố Chuyết Ngôn xoay mặt Trang Phàm Tâm: “Nhìn mặt anh mà trả lời, em và cậu ta, không có gì chứ?”

Trang Phàm Tâm trừng hai mắt: “Không có!”

Cố Chuyết Ngôn dùng đôi mắt thẩm tra mà nhìn cậu, trầm thấp răn dạy: “Em trừng cái gì? Lúc trước gạt anh thay lòng, anh hoài nghi em không thay lòng, vất vả lắm mới thừa nhận, anh tin, hôm nay lại mọc ra một tên bạn học cũ.”

Trang Phàm Tâm giơ tay víu vai Cố Chuyết Ngôn: “Ai biết cậu ta sẽ tới đâu… Còn là người của Trình Gia Mã…” Cậu quên mất cái này, lập tức nói, “Cậu ta là trai thẳng, có bạn gái rồi.”

Cố Chuyết Ngôn rốt cuộc hài lòng, vòng qua eo cậu, ôm Trang Phàm Tâm lên lầu, lên từng bậc, Trang Phàm Tâm ôm chặt lấy anh, cái trán dụi dụi bên tóc mai anh.

“Xin lỗi.” Trang Phàm Tâm nhẹ giọng nói.

Cố Chuyết Ngôn biết, Trang Phàm Tâm xin lỗi vì vẫn giấu chuyện xưa, anh không hỏi tiếp nữa, trên tay liền tăng thêm lực đạo, cũng tránh đáp lại: “Hôm nay cưỡi ngựa rất mệt, xoa bóp cho anh nhé?”

Đi vào phòng ngủ, căn phòng ba mẹ từng ở rất sạch sẽ, Monchhichi đặt ở ở giữa hai cái gối. Cố Chuyết Ngôn nằm úp sấp, Trang Phàm Tâm ngồi ở trên lưng anh, bóp vai đấm lưng cho anh.

“Thoải mái không tiên sinh?”

“Thoải mái.” Cố Chuyết Ngôn nhớ tới cái gì, “Bài hát của Lục Văn anh gửi em, em nghe chưa?”

Trang Phàm Tâm nói: “Nghe rồi.” Cậu đánh giá thật uyển chuyển, “Cảm giác âm sắc không giống cậu ấy lắm… Nghe cứ kì kì.”

Cố Chuyết Ngôn cười nói: “Đâu chỉ âm sắc, mà chỗ nào cũng nát.” Anh đột nhiên vươn mình, đẩy ngã Trang Phàm Tâm ôm lấy cậ, “Năm ấy cậu ta đến Dung Thành tìm anh, lúc chúng ta đi Hạ Môn chơi, từ Hạ Môn về Dung Thành viết trên xe lửa, hai hôm trước nó phát hiện trong laptop của anh.”

Trang Phàm Tâm nằm úp sấp trong lồng ngực kia: “Thảo nào gọi là Không thể tha thứ.”

“Bài hát này không truyền ra ngoài, đặc biệt là không thể để cho Bùi Tri nghe thấy.” Cố Chuyết Ngôn nói, “Lục Văn nói, lúc trước nó sáng tác dựa trên góc nhìn của Bùi Tri, em và anh là một đôi, Bùi Tri dùng thân phận bạn bè thầm mến em, tình yêu của ba tên gay…”

Trang Phàm Tâm chửi thề: “Mẹ kiếp!”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Khi đó nó còn cảnh cáo Bùi Tri, là em và anh ấy chỉ có thể là bạn, bây giờ người yêu của người ta là minh tinh đang hot, nó ở tuyến mười tám, mỗi lần nhìn thấy đối phương là khó chịu.”

Trang Phàm Tâm cười đến hoảng loạn, Cố Chuyết Ngôn nói cái gì cậu cũng đều thích nghe, trước kia là giảng toán học vật lý, bây giờ kể chuyện của bạn thân, nghe xong Lục Văn còn chưa đủ, cậu tò mò nói: “Kể về Tô Vọng đi, anh và cậu ấy ai thành tích tốt hơn?”

“Không kém nhau bao nhiêu.” Cố Chuyết Ngôn tranh cường háo thắng, yên lặng dát vàng cho mình, “Nhưng con người nó không thể so với anh được, nó khôn khéo tàn nhẫn, kéo theo anh làm dân công tài chính, đến nay còn không chịu giải thoát cho anh.”

Trang Phàm Tâm nghe thấy rất thú vị, cũng rất cổ vũ, nhích người lên hôn Cố Chuyết Ngôn một cái: “Không ai có thể so với anh, em đi khắp ba nước Mỹ Trung và Anh, mà không thấy người đàn ông nào tốt hơn anh.”

Cố Chuyết Ngôn nhận lấy viên đạn bọc đường này, anh mơ hồ nhớ tới, lần trước xem vòng bạn bè của Trang Phàm Tâm, không có một tấm ảnh nào cùng bạn bè và đồng nghiệp. “Em thì sao?” Anh hỏi, “Mấy năm này ở bên ngoài, có chuyện gì khó quên với bạn bè không?”

Trang Phàm Tâm xoay mặt đi, nằm lên gối áp vào lồng ngực Cố Chuyết Ngôn, cậu không nhìn anh, trả lời: “Em muốn nghe anh kể.”

Khép chặt đôi mắt, bên tai là nhịp tim mạnh mẽ của Cố Chuyết Ngôn, Trang Phàm Tâm giống như được ngâm trong nước nóng, lỗ chân lông nở ra, tay chân ấm áp.

Bọn họ nằm cùng một cái gối mà ngủ.

Đêm đen, vừa dài vừa yên tĩnh.

Bụng Cố Chuyết Ngôn hơi phập phồng, hô hấp rất vững vàng, cánh tay ôm Trang Phàm Tâm dần dần chìm trong giấc ngủ. Ba giờ sáng, Trang Phàm Tâm mở hai mắt ra, yên lặng rời khỏi giường, rón rén sang phòng bên làm việc.

Cậu vặn ra đèn bàn, gục ở trên bàn, hai cánh tay chồng nửa khuôn mặt, năm phút, mười phút, một tiếng, hai tiếng, cậu trừng trừng nhìn không khí, giây phút tích tắc trôi qua.

Trang Phàm Tâm hoàn toàn không ngủ, ngủ không được.

Bình tĩnh sau khi bị gọi lại ở đại sảnh công ty, thoải mái giương lên khóe miệng trong buồng xe, tự tin ứng đối trước lời chất vấn của Cố Chuyết Ngôn… Cậu sức cùng lực kiệt, càng thêm kinh hồn bạt vía.

Trời dần dần sáng, hai mắt Trang Phàm Tâm đỏ lừ, giống như đã trôi qua rất nhiều buổi tối rồi.

Đồng hồ báo thức vang lên, Cố Chuyết Ngôn tỉnh lại bên người trống không, anh không có thói quen bám giường, lim dim rời giường xuống lầu. Bên cạnh bàn ăn, tạp dề Trang Phàm Tâm vẫn chưa tháo xuống, bưng một đĩa trứng mới vừa rán xong: “Dậy rồi à, uống cà phê hay là sữa đậu nành?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Cà phê. Mấy giờ em dậy?”

“Trước anh nửa tiếng.” Trang Phàm Tâm cười khanh khách, “Ngủ ngon không?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Rất ngon.”

Anh ngáp một cái đi đánh răng rửa mặt, lúc đi qua phòng làm việc liếc mắt một cái. Anh chưa nói, tối hôm qua trước khi ngủ có lẽ nói quá nhiều, nửa đêm khát nước tỉnh dậy, cũng là đúng ba giờ khi Trang Phàm Tâm vừa dậy bước ra khỏi phòng.
Chương trước Chương tiếp