Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 88: Xin chào mọi người, tôi là Giang Hồi

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Mùng bốn, bên trong sân bay có chút quạnh quẽ, trong hàng kiểm tra an ninh không có bao nhiêu người, Trang Hiển Dương và Triệu Kiến Thu hai bên trái phải kèm giáo sư Bùi, muốn đi một chuyến về Dung Thành.

Trang Phàm Tâm dặn dò: “Có chuyện gì thì gọi điện thoại cho con, con không tắt máy.”

Triệu Kiến Thu nói: “Buổi tối con bớt chơi điện thoại lại đi, không có ba mẹ thì con về phòng mà ngủ, đừng chạy loạn quấy rầy người khác.”

“Người khác” này là chỉ Cố Chuyết Ngôn, Trang Phàm Tâm mất tích trong đêm giao thừa, mùng ba mới về nhà, dùng ngón chân để nghĩ cũng biết không có chuyện gì tốt. Ngay cả tối hôm qua chơi điện thoại, cũng là bởi vì sau một phen tiếp xúc da thịt giờ một mình ngủ ghế sô pha chênh lệch quá lớn, Trang Phàm Tâm nằm thế nào cũng không thoải mái, nói chuyện với Cố Chuyết Ngôn tới đêm khuya mới ngủ.

“Con biết rồi.” Cậu rất ngại, “Mấy chuyện này đừng nói ở bên ngoài mà.”

Trang Hiển Dương chừa cho cậu chút mặt mũi: “Được rồi, ba mẹ đi vào đây, con yên tâm đi.”

Bùi Tri nói: “Chú dì, làm phiền hai người chăm sóc bà ngoại con, con cảm ơn.” 

Trang Phàm Tâm cùng Bùi Tri ở ngoài phất tay, chờ người đi vào, bọn họ từ sân bay rời đi. Hôm nay chính thức khởi công, trước đi xem địa điểm tổ chức show thời trang, sau khi quyết định xong lại về Silhouette.

Bùi Tri lái xe, mắt nhìn tám hướng phát hiện thần sắc Trang Phàm Tâm, đắc ý, đeo tai nghe nhẹ nhàng lắc lư, y vươn tay kéo xuống một bên: “Tâm tình không tệ nhỉ?”

Trang Phàm Tâm nói: “Đâu chỉ là không tệ.”

“Xem ra có chuyện tốt phải không?” Bùi Tri phân tích, “Dựa theo nhu cầu của em, có thể khiến em vui vẻ như vậy chắc chắn là có liên quan đến Cố Chuyết Ngôn.” sstruyen reup là chó

Ở sân bay trước mặt trưởng bối ngại kể, nghẹn đến nỗi đau cả gan, Trang Phàm Tâm hắng giọng: “Chính thức thông báo với anh, em đây, cùng với một người tốt nghiệp đại học Cambridge, đảm nhiệm chức tổng giám đốc tập đoàn GSG, khoan dung rộng rãi, tấm lòng chung thủy, anh tuấn cao to, gia tài bạc triệu, Cố Chuyết Ngôn, quay lại rồi!”

Bùi Tri khiếp sợ xoay mặt: “Quay lại rồi? Thật à!”

Trang Phàm Tâm kinh hãi nói: “Anh lo nhìn đường đi!” Cậu nghiêng người hướng về phía đối phương, “Đêm giao thừa Cố Chuyết Ngôn tới tìm em, đón em đến nhà anh ấy, tụi em nói chuyện một hồi, sau đó anh ấy đồng ý quay lại với em.”

Bùi Tri hỏi: “Đêm giao thừa đã quay lại rồi? Sao bây giờ em mới báo hỉ?”

“Không phải, mùng hai mới chính thức quay lại.”

Bùi Tri lại hỏi: “Vậy mùng một làm gì?”

Trang Phàm Tâm sờ mũi một cái: “Ngủ…”

Bùi Tri lĩnh hội được rồi, lập tức đã hiểu, từ đêm giao thừa ngủ thẳng đến mùng hai, y thận trọng nhìn Trang Phàm Tâm một lần, quan tâm nói: “Có cần nghỉ thêm hai ngày nữa không, mùng sáu rồi hẵng đi làm?”

Trang Phàm Tâm đỏ mặt: “Lái xe của anh đi!”

Cậu gỡ tai nghe, bên trong đang phát một ca khúc, mở loa ngoài, giọng trầm thấp bồng bềnh trong buồng xe: “Từ lục đến lam, đâu là màu ly biệt, ahh ohhh, nhìn cây nhìn biển, ở đâu là nơi chúng ta lần đầu động lòng, ahhh ohhh…”

Có thể tha thứ không, tha thứ cho em của sau này…

Em biết không thể tha thứ được, đây không phải lỗi của anh…

Từ cao tốc xuống dưới, Bùi Tri nhịn không được liếc Trang Phàm Tâm một cái, thật không tiện nói, thẩm mỹ về nghệ thuật và đàn ông đều rất cao, mà sao trình độ thưởng thức âm nhạc lại kém như thế.

Đến trung tâm triển lãm, thời gian còn sớm, người phụ trách vẫn còn chưa tới, bọn họ ở quán cà phê bên cạnh đợi một lúc, cách tấm kính, Lục Văn ngồi ở bên trong cầm chuẩn bị gặm cái bánh Panini.

“Trùng hợp thế?” Bùi Tri nói.

Trang Phàm Tâm nói: “Em hẹn cậu ấy đến luyện tập.”

Bọn họ đi vào, Trang Phàm Tâm ngoắc ngoắc tay đi mua cà phê, Bùi Tri đi tới trước bàn Lục Văn đang ngồi, từ trái sang phải, nhìn Lục Văn thật tường tận.

“Cái gì?” Lục Văn đại khái đoán được, chủ động báo cáo, “Giảm năm cân.”

Bùi Tri coi như thoả mãn, cầm lấy chìa khóa xe, dùng đầu chìa khóa chọt bả vai Lục Văn, rồi trượt đến cánh tay: “Bắp tay luyện được đấy, nhưng đối với phong cách của show này thì có hơi thừa, giảm thêm chút nữa đi.”

Cánh tay trái bị cọ ngứa, Lục Văn “Ờ” một tiếng, bất đắc dĩ, vốn tưởng giảm được năm cân có thể nghe được lời khen, lại như học sinh tiểu học sau khi nỗ lực vẫn bị thầy giáo đào ra tật xấu: “Mặc áo phao mà cũng có thể nhìn ra, mắt anh nhìn xuyên tường à?”

Bùi Tri cách một chỗ ngồi, lấy ghế chân cao ngồi lên “Cậu không hiểu đâu, lúc tôi đi học đã vẽ bao nhiêu cơ thể rồi, dù có cách quần áo, đường viền cơ thể và đường nét bắp thịt cũng có thể nhìn ra.”

Lục Văn ăn quả đắng, sợ đến nỗi kéo dây kéo áo phao lên đến đỉnh, không hiểu sao có chút ngại ngùng, há miệng lớn nhai Panini, không lên tiếng nữa. Bùi Tri cũng không nói chuyện, cúi đầu xem điện thoại, vô thức nhỏ giọng ngâm hát.

… Đâu là màu sắc ly biệt, ahh ohhh… Ưm ưm ưm, la la la lần đầu động lòng, ahh ohhh…

Lục Văn ngây ngốc xoay mặt: “Anh hát cái gì vậy?”

“Hả?” Bùi Tri kinh ngạc phát hiện, “Trên đường Phàm Tâm cho tôi nghe một bài vớ vẩn, tôi vậy mà bị tẩy não rồi.”

Lục Văn cau mày: “Vớ vẩn?”

Bùi Tri nói: “Chẳng hay chút nào, ca từ cũng rất kỳ quái, cái gì mà có tha thứ hay không, chắc là ca khúc không chính quy nào đó trên mạng.”

Lục Văn đặt nửa cái Panini còn lại vào khay: “Đó là bài hát tôi sáng tác đó!” Hắn lại như kẻ ăn mày bần cùng, sinh viên kém bị mắng ngu ngốc, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng nhuốm vẻ cáu giận, hai con mắt lại lộ ra biểu cảm bi thương.

Bùi Tri ngây người, sao mà y biết bài đó do Lục Văn sáng tác chứ… Lời đã nói rồi, nếu đổi lại thì dối trá quá, huống hồ y cũng không phải người thích trái lương tâm, nhân tiện nói: “Xin lỗi, là tôi hơi khắt khe, nhưng mà quả thật là nghe không hay lắm.”

Lục Văn rất phẫn nộ: “Anh còn nói!”

“Tôi nói sự thật thôi mà.” Bùi Tri xoay mặt qua chỗ khác, “Hứ, không nói thì không nói.”

Kiếm không rút, nỏ chưa giương, bầu không khí trực tiếp kết băng, Trang Phàm Tâm bưng hai ly cà phê tới, ngồi ở giữa, nhìn chung quanh không biết xảy ra chuyện gì. Từ quán cà phê rời đi đến trung tâm triển lãm, hai người kia vẫn không chịu nhìn nhau, càng đừng nói đến trò chuyện.

Show thời trang nằm ở khu B, đặt từ nửa năm trước, Trang Phàm Tâm liên hệ với một nhà thiết kế họ Hoàng, bàn bạc phải bố trí như thế nào.

“Là kiểu phong cách Trung Quốc cổ điển.” Trang Phàm Tâm nói, “Như sơn thủy, hoa và chim, quốc hoạ và màu nước, những thứ này khán giả có thể liên tưởng đến Trung Quốc phong, mấy cái ống này thì không cần, nhìn không hay.”

Bọn họ vừa đi vừa nhìn, nơi nào làm chi tiết nào, nơi nào đánh đèn, bố trí ổn thỏa. Sàn chữ T đã chuẩn bị xong, Lục Văn đứng ở trên không nhịn được đạp đạp giẫm giẫm, lần đầu tiên đi catwalk có hơi ngượng nghịu.

Trang Phàm Tâm hết bận chạy tới: “Đi thử đi!”

Lục Văn hít một hơi, thả lỏng cơ bắp, cất bước từ đầu, sàn chữ T rất dài, đi được một nửa, Bùi Tri cầm điện thoại từ đằng sau cây cột nhô ra, đứng ở phần cuối.

Từng bước một đi tới, ánh đèn bình thường, quần áo bình thường, trịnh trọng đi trên một con đường chật hẹp bình thường, Lục Văn đi tới phần cuối dừng lại, lập tức quay đầu, quay người còn lườm Bùi Tri một cái.

“Xì…” Bùi Tri bĩu môi, “Mạng thì tuyến mười tám, nhưng bệnh thì tuyến một.”

Lục Văn nghe thấy, nhanh chân quay lại, đôi giày màu đen đạp đùng đùng trên sàn chữ T, khí thế hùng hổ giống như là muốn đánh người, Bùi Tri lẫm liệt lui về phía sau hai bước, đợi Lục Văn đi tới cuối nhìn y chằm chằm: “Tôi là tuyến 180! Nhưng có một ngày tôi sẽ trở thành tuyến một! Nổi hơn cả Trình Gia Thụ!”

Bùi Tri hùng hổ trở lại: “Quát cái gì mà quát! Đi thêm một vòng nữa!”

“… Đi thì đi.” Lục Văn ngoan ngoãn chạy trở về điểm đầu.

Trang Phàm Tâm cầm một xấp tư liệu đi tới, nói với Bùi Tri ý kiến của mình, thương lượng, ngoại trừ sân bãi, liên quan đến trang điểm của người mẫu, trang sức phụ kiện vẫn chưa quyết định xong.

“Đúng rồi.” Bùi Tri nói, “Không phải sắp thành lập tổ thiết kế trang sức sao, phụ kiện thì để nhà thiết kế mới tới phụ trách, để xem trình độ thế nào, thấy được thì chọn dùng, thế nào?”

Trang Phàm Tâm nói: “Không thành vấn đề, mấu chốt là nhà thiết kế khi nào tới?”

Bùi Tri bỗng nhiên cười rộ lên: “Hình như đã đến công ty rồi.” Nụ cười kia không có chút tâm tình nào, giống như học sinh cấp ba bướng bỉnh chia sẻ chuyện của người khác, “Vừa nãy Trình Gia Thụ gọi điện thoại cho anh, em gái ảnh tìm nhà thiết kế rồi, bảo anh chiếu cố một chút.”

Trang Phàm Tâm nói: “Hôm nói ở cuộc họp đó hả, bạn của Trình Gia Mã?”

Bùi Tri giảng: “Không chỉ thế, hình như là bạn trai.”

Sức mạnh của tình yêu có ảnh hưởng rất lớn, Trang Phàm Tâm cũng cười tò mò, hỏi như muốn bị tẩn: “Bạn trai của em chồng, chị dâu như anh chiếu cố thế nào?”

Hỏi xong liền bị đạp. Bùi Tri nói: “Cố Chuyết Ngôn cũng là người có em gái đấy, trước khi hỏi em có thể thử đổi vị trí suy nghĩ.”

Trang Phàm Tâm suy nghĩ, nếu như bạn trai Cố Bảo Ngôn làm việc dưới trướng của cậu, cậu nhất định sẽ đối xử như em trai ruột, cho dù hơi thiếu năng lực, cũng phải để sau khi tình cảm của em gái và đối phương ổn định rồi hẵng xử lý tiếp. Cậu hiểu ý Bùi Tri, mà không nhịn được bao che: “Nhưng mà không thể so sánh được, Bảo Ngôn cực kỳ đáng yêu luôn đó có hiểu không?”

Trong lúc hai người bọn họ trò chuyện, Lục Văn tới tới lui lui đi ê hết cả chân, lắc lư lại đây, ngồi xổm xuống: “Hết sức rồi, vốn là giảm béo nên đói bụng quá.”

Trang Phàm Tâm nói: “Vậy nghỉ ngơi một chút đi.”

Lục Văn nhìn đồng hồ: “Tôi còn có việc, rút lui đây.”

Bùi Tri gặp nhiều minh tinh rồi, trong đó không thiếu con nhà giàu không chịu tiến bộ, có chút hận không thể mài sắt nên kim nói thầm: “Không có sức làm việc, nhưng có sức đi chơi.”

Lục Văn bật dậy: “Tôi có việc, không hầu hạ nữa!”

Thân ảnh cao to như vậy, mà loảng xoảng loảng xoảng liền đi ra ngoài, Bùi Tri giận không chỗ phát tiết, làm bằng thủy tinh à, nói thế mà cũng dỗi. Trang Phàm Tâm nhớ tới hôm mùng hai Lục Văn có đề cập tới, hôm nay quả thật có việc, tối hôm qua nói chuyện với Cố Chuyết Ngôn mới biết, mùng bốn hàng năm Lục Văn đều đi tảo mộ mẹ.

Bùi Tri sau khi nghe xong hơi giật mình, thảo nào Lục Văn mặc một cây đen thùi, hơn nữa động chút là nổ, người có nghìn vạn loại tâm tình không nhất định sẽ cộng hưởng, nhưng chuyện này y có thể đồng cảm.

Hết bận ở trung tâm triển lãm, Trang Phàm Tâm cùng Bùi Tri về Silhouette, mới mùng bốn, những bộ phận khác còn đang nghỉ phép, chỉ có toàn bộ nhân viên của bộ phận thiết kế trở về vị trí cũ. Trang Phàm Tâm vừa lộ diện, Ôn Lân xông lên, ánh mắt kia tha thiết lóng lánh, muốn nói lại thôi, không khác gì lúc cậu ngây người nhìn Cố Chuyết Ngôn.

“Cậu đừng có mà thích anh đấy.” Trang Phàm Tâm đi vào văn phòng.

Ôn Lân nịnh hót: “Ai mà không thích tổng giám chứ.” Đưa một phần văn kiện, giống như không kịp đợi, “Tổng giám, anh xem thử đi, không có vấn đề gì thì ký tên!”

Trang Phàm Tâm nhận lấy mở ra, là giấy tờ nhận việc cùng với giấy kiểm tra sức khỏe của Ôn Lân, cái tên này cả ngày toàn nghĩ đến chuyện chuyển chính thức, cậu vừa đọc vừa nói: “Phòng nhân sự mùng tám mới đi làm, hôm nay cậu chưa chuyển chính thức được đâu.”

Ôn Lân kích động nói: “Phòng nhân sự đi làm! Nhà thiết kế tổ trang sức mời hôm nay đến, cho nên tổng giám phòng nhân sự tới từ sớm rồi.”

Trang Phàm Tâm cười cười, không hổ là bạn trai tổng giám đốc, còn không có kỳ thử việc. Lúc này Bùi Tri đẩy cửa tiến vào, hiển nhiên cũng đã nghe nói, nói với Ôn Lân: “Tiểu Ôn, đến phòng nhân sự thông báo giúp anh, nhà thiết kế mới vẫn phải thử việc theo quy trình, chưa thể chính thức nhận việc.”

Trang Phàm Tâm ký tên, đưa văn kiện cho Ôn Lân: “Đi đi.”

Sau kỳ nghỉ luôn có cảm giác lười biếng, đầu tháng ba phải làm trình bày sản phẩm thu đông, Bùi Tri về văn phòng làm việc, Trang Phàm Tâm tiếp tục lo chuyện show thời trang, sang chỗ làm việc của tổ trưởng Tào tổ vật liệu bàn bạc.

“Đồ nam nữ phân chia ra, yêu cầu thẩm mỹ unisex thì khác.” Trang Phàm Tâm nằm ở trên bàn tổ trưởng Tào, vùi đầu thảo luận, quyển vải mẫu lật đến nỗi quăn góc.

Sau đó thợ cắt gia nhập, cùng nhau nghiên cứu về hình dáng và vật liệu quần áo, bọn họ làm thành một cái chuồng. Không lâu sau, có người đứng gần cửa chào hỏi, có vẻ như là Trình Gia Mã đến.

Trang Phàm Tâm không chú ý, còn đang nói chuyện cùng tổ tưởng Tào.

Trên mặt Trình Gia Mã mang theo ý vui, cảm giác như thiếu nữ thẹn thùng, vỗ vỗ tay triệu tập tất cả ánh mắt, nói: “Bộ phận thiết kế sắp thành lập tổ thiết kế trang sức, người bên cạnh tôi là nhà thiết kế trang sức mới gia nhập Silhouette.”

Đang nói, Bùi Tri nghe tiếng từ văn phòng đi ra, Trình Gia Mã nghênh đón: “Anh Tiểu Bùi, năm mới vui vẻ.” Cô nắm lấy cánh tay Bùi Tri, nửa làm nũng nửa oán trách, nhỏ giọng nói, “Đây là bạn em, miễn thời gian thử việc có được không?”

Bùi Tri dịu dàng trả lời: “Chính bởi vì người ta là bạn của em, như vậy người khác sẽ không dị nghị em.” Y không đợi Trình Gia Mã cãi lại, tiến lên một bước, “Giới thiệu một chút cho các đồng nghiệp đi.”

Tất cả mọi người nhìn lại, Trình Gia Mã tạm thời coi như thôi, nhìn quanh một vòng không thấy bóng dáng Trang Phàm Tâm, cô hỏi: “Tổng giám Trang không tới sao?”

Đằng sau bàn làm việc, Trang Phàm Tâm lúc này mới đặt công việc trong tay xuống, đứng lên, ngón tay kẹp bút từ trong đám người đi đến, hoa cả mắt, đến gần mới nhìn thấy gương mặt như tiên của Trình Gia Mã.

“Tổng giám Trang, tuy rằng anh từ chối chức vụ tổ trang sức, nhưng dù sao cũng thuộc về bộ phận thiết kế, mong anh chỉ bảo nhiều hơn.” Trình Gia Mã nói lời hay, tránh ra một bước, lộ ra nhà thiết kế đang chờ đợi giới thiệu sau lưng.

Người kia mặc một thân tây trang đen, không đeo cà vạt, cổ áo cởi hai nút, trên cổ đeo một cái mặt dây chuyền kim loại, rất ngầu.

Một tiếng vô cùng nhẹ nhàng, bút trong tay Trang Phàm Tâm rơi mất, sự chú ý của mọi người đều đặt trên người nhà thiết kế, không ai phát hiện.

“Xin chào mọi người, tôi là Giang Hồi.”

Tự giới thiệu mình, Giang Hồi bước gần một bước, đưa tay phải ra với Trang Phàm Tâm: “Phàm Tâm, không ngờ lại trùng hợp như vậy.”

Mọi người hơi kinh ngạc, Bùi Tri hỏi: “Hai người quen nhau?”

Giang Hồi nói: “Chúng tôi từng làm bạn học một năm, ở Los Angeles.” Hắn không nhanh không chậm mà trả lời, ánh mắt trở lại trên người Trang Phàm Tâm, vẫn luôn đưa tay, “Nhưng mà đã nhiều năm không gặp, không phải quên tôi rồi chứ?”

Trang Phàm Tâm giật giật khóe miệng: “Sao có thể chứ.” Vẫn không bắt tay, khom lưng nhặt bút lên, thái độ rất ngạo mạn.

Trình Gia Mã tiến lên kéo Giang Hồi lại, hạ xuống cánh tay kia, thay Giang Hồi giải vây: “Đây là anh Tiểu Bùi, đối tác của anh trai em.”

Vừa định giới thiệu, Trang Phàm Tâm lui lại hai bước, dứt khoát rời khỏi đám người, Ôn Lân đứng trong góc nhìn thấy cậu, hí hửng nói: “Tổng giám, em cuối cùng cũng chuyển chính thức rồi, buổi trưa mời anh ăn cơm.”

“Được.” Trang Phàm Tâm cười nói, “Cố gắng làm việc.”

Hàn huyên phía sau càng náo nhiệt, Trang Phàm Tâm tiến vào văn phòng, khoá cửa, đi về bàn làm việc vài bước cởi áo khoác, tiện tay khoát lên trên ghế dựa.

Áo sơ mi dán vào lưng, đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt đẫm.
Chương trước Chương tiếp