Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 87: Mày thực sự là trai thẳng à?

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Trang Phàm Tâm loạn nhịp tim một hai giây, đồng tử đột nhiên trợn to, lóe sáng, nhảy lên cao mừng như điên hòa lẫn kinh ngạc khó tin, xác nhận lại, nói: “Thật sao?”

Hỏi một lần còn chưa đủ, gào lên: “Thật hả!”

Cố Chuyết Ngôn nhìn dáng dấp kia, cảm giác mình được nâng niu, được tôn trọng, được ôm trong ngực cả ngày lẫn đêm mà nhớ mong… Khóe miệng cũng không kìm được, lại muốn ngoan cố kích thích: “Hay là để anh suy nghĩ thêm.”

Trang Phàm Tâm làm sao chịu: “Không được!” Nghiêng người rời khỏi đầu giường, đau thắt lưng kêu gào, vừa kêu vừa ôm cổ Cố Chuyết Ngôn, vừa như ăn vạ, cũng giống như ngăn cơn sóng dữ, “Anh đã nói ra rồi! Không thể thay đổi!”

Cố Chuyết Ngôn mím môi vui mừng, nghe Trang Phàm Tâm kích động kêu to, sau năm ba câu giọng điệu mơ hồ thay đổi, hạ thấp, đứt quãng, anh nắm gáy Trang Phàm Tâm tách ra, thấy rõ viền mắt mông lung hơi nước của Trang Phàm Tâm. 

“Tại sao khóc.” Anh giơ tay lau đi.

Trang Phàm Tâm cố nhẫn nhịn: “Đừng chọc ghẹo em có được không?”

Cố Chuyết Ngôn dùng giọng dỗ dành, nói: “Anh đùa mà, vậy cũng nghe không hiểu sao?”

Trang Phàm Tâm nhíu mày, khó chịu cũng thấy xinh đẹp, thì thầm: “Anh không biết em chờ bao lâu đâu, không phải mấy tháng sau khi gặp lại, mà là rất nhiều năm rồi.” Cậu không thể nhịn xuống được, nước mắt lã chã chảy xuống, “Nhưng em không có lòng tin có thể đợi được anh đồng ý quay lại.”

Cố Chuyết Ngôn thấp giọng hỏi: “Nếu như anh mãi vẫn không đồng ý thì sao?”

“Anh không đồng ý, vậy em vẫn sẽ đợi.” Trang Phàm Tâm giống như đang nói lịch trình những năm này, “Nếu như anh có người mới, em sẽ không đợi nữa, em cùng hồi ức trước đây cũng có thể sống hết đời.”

Những năm tháng bọn họ bỏ trống, Cố Chuyết Ngôn dằn vặt muốn lãng quên, cuối cùng vẫn là thất bại, Trang Phàm Tâm ôm hồi ức một mực chờ đợi, rốt cuộc cũng chờ được rồi.

Cố Chuyết Ngôn lau khô nước mắt Trang Phàm Tâm: “Được rồi, không khóc nữa, càng khóc càng sưng.” Bàn tay thuận sau gáy vuốt xuống dưới, mơn trớn tấm lưng, dao động đến eo, “Đau không, lúc nãy la đau cái gì?”

Trang Phàm Tâm run rẩy một cái, đâu chỉ là đau thắt lưng, hai bên ngực che kín dấu đỏ, chân không khép lại được, nơi ấy phía trước và bụng dưới đều trướng, mặt sau càng là đau đến chết lặng. Hãy tránh xa truyenfull

“Anh làm mấy lần vậy…” Cậu cắn răng hỏi.

“Nếu như em hỏi cái này, vậy anh phải đếm thật rõ ràng.” Cố Chuyết Ngôn không biết xấu hổ mà nhớ lại, “Đêm giao thừa làm đến bốn, năm giờ, thật ra cũng chỉ có ba lần, bởi vì anh không có rút ra, chiều hôm qua tỉnh dậy, một lần, vừa nãy ở trong phòng tắm, đánh răng đến rửa ráy hai lần, gộp lại tổng cộng là —— “

Trang Phàm Tâm nghe không vô: “Khỏi cộng nữa!”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Em không thể chỉ tính anh mấy lần, anh làm bao nhiêu lần, không phải là em sướng bấy nhiêu lần sao, phải không?”

Giọng nói kia còn rất có cảm giác ưu việt, đều là nam, Trang Phàm Tâm không nhịn được mắng: “Phải cái đầu anh!” Mắng xong thở hổn hển, vòng eo mềm đến nỗi ngồi không yên, ngã trên gối.

Cậu thật sự muốn hư thoát, thẹn đỏ mặt, nghiêng người, đuôi mắt chênh chếch, liếc Cố Chuyết Ngôn.

Nói như thế nào đây, thân thể ba phần mệt mỏi, năm phần tình yêu quay trở lại, hai phần cuối cùng, là bị sự dịu dàng đạp đổ, nhìn kiều diễm trên giường thành phong tình. Cố Chuyết Ngôn ngâm ở trong ánh mắt cậu, ngọt ngào, ướt đẫm, xương cốt mềm nhũn, mềm đến từng tấc ruột gan.

Lại mở miệng, cũng không nói đùa nữa, anh ghém chăn: “Có đói bụng không?”

Trang Phàm Tâm đói bụng muốn nổi đom đóm, từ đêm giao thừa đến bây giờ, gần hai ngày hai đêm chưa ăn uống gì, trong lúc đó còn vận động thể lực. Cậu theo bản năng tìm điện thoại: “Gọi thức ăn ngoài được không? Em chết đói rồi.”

“Gọi thức ăn ngoài không tốt.” Cố Chuyết Ngôn cũng đói bụng muốn xỉu rồi, “Cuối năm anh có chuẩn bị đồ ăn, anh xuống bếp xem.”

Hôm ăn tân gia có đề cập tới, là khi đi du học mới học nấu cơm, Trang Phàm Tâm vẫn cảm thấy ngạc nhiên, nói: “Mấy năm du học anh đều tự mình nấu cơm sao?”

Cố Chuyết Ngôn bỗng nhiên nở nụ cười: “Hồi ở Cambridge rất bận rộn, học đến nửa đêm là chuyện thường, nào có thời gian mua đồ nấu cơm.”

“Vậy…”

“Lớp 12 học với dì.” Cố Chuyết Ngôn nói, “Định sau khi gặp mặt sẽ nấu cho em ăn.”

Chân tướng đột nhiên ào đến, đập đến nỗi Trang Phàm Tâm không thể động đậy, người ngồi bên giường đứng dậy đi, cậu không dám tưởng tượng, một Cố Chuyết Ngôn quen được hầu hạ phải thích cậu đến cỡ nào mới nguyện học nấu ăn, khi bị cậu vứt bỏ đã đau lòng đến mức nào chứ.

Trang Phàm Tâm bò lên, loạng choạng đuổi tới nhà bếp, đứng ở cửa nhìn. Cố Chuyết Ngôn vén tay áo lên rửa rau, khóe mắt thoáng nhìn cậu, “Hửm” một tiếng: “Dậy làm gì?”

Trang Phàm Tâm nghẹn lời, chỉ dùng ánh mắt tha thiết trả lời.

Cố Chuyết Ngôn lại có chút thẹn thùng: “Em nhìn anh chằm chằm thì anh nấu thế nào được?” Đẩy Trang Phàm Tâm ra ngoài, “Không cho em chuốc hợp hoan tán, đi về phòng nằm đi.”

Trang Phàm Tâm hỏi: “Hợp hoan tán là gì?”

“Là một loại thuốc uống vào là hưng phấn.” Cố Chuyết Ngôn nói, “Phòng ngủ có máy vi tính, chán thì lên mạng cũng được.”

Trang Phàm Tâm bị đuổi về phòng ngủ, ôm laptop nằm lên giường, mở ra, văn kiện công việc bên trong nhìn hoa cả mắt, cậu tránh né, vượt tường lửa đăng nhập vào một trang web nước ngoài.

Cố Chuyết Ngôn bỏ bánh kem vào lò vi sóng, quay người nhìn thấy cá hồi, anh không thích ăn cái này, mua nó là bởi vì Tô Vọng thích ăn… Đệt, anh mới vừa nhớ ra, cuối năm đã hẹn ba tên kia đến nhà chơi.

Mở nhóm chat ra, Cố Chuyết Ngôn thông báo: “Các đơn vị chú ý, họp mặt hủy lâm thời.”

Liên Dịch Minh trả lời trước: “Tại sao? Anh trai ơi, ngày mai tao về khách sạn đi làm rồi, hôm nay mày vẫn chưa gặp tao, không muốn ôm tao một cái sao?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Nhà tao có chút việc, không tiện lắm.”

“Nhưng tao đã ra khỏi cửa rồi.” Lục Văn trồi lên, “Ở nhà đối mặt với ba tao quá mệt mỏi, tao đếch biết, giờ tao qua đấy.”

Cố Chuyết Ngôn phiền nói: “Ở chỗ tao có người khác.”

Tô Vọng nổi nóng: “Ai? Mày hẹn tụi tao mà còn mời người khác nữa, bảo nó biến đi.”

Cố Chuyết Ngôn gõ cạch cạch một chuỗi chửi thề, trước khi gửi đi nhớ ra là do mình lỡ hẹn, xóa, suy nghĩ làm sao lời ít ý nhiều giải thích rõ ràng, cũng tuyên bố anh và Trang Phàm Tâm quay lại.

Năm giây sau, hệ thống hiển thị, Cố Chuyết Ngôn đổi tên nhóm thành —— Lần thứ hai nhiệt liệt chúc mừng Cố Chuyết Ngôn thoát kiếp FA.

“Hả?” Liên Dịch Minh trả lời đầu tiên, “Vãi…”

Tô Vọng luôn luôn cẩn thận: “Mạo muội hỏi một câu, anh và ai vậy?”

“Con mẹ mày nghĩ là ai?” Cố Chuyết Ngôn đóng cửa lại, phát một tin nhắn thoại, “Tao lỡ quên mất, hôm khác tao khao, hôm nay Phàm Tâm đang ở nhà tao, tụi mày tới không tiện lắm.”

Lục Văn trả lời: “Mày thoát kiếp FA, vậy càng cần phải họp mặt chúc mừng chứ!”

“Đúng vậy! Có cái gì mà không tiện!” Tô Vọng nói, “Đều là nam, tụi mày là gay mà còn bày đặt thẹn thùng cái gì! Tụi tao cũng có ở qua đêm đâu!”

Liên Dịch Minh đáp: “Anh em tao xuất phát đây, bốn mươi phút nữa đến.”

Cố Chuyết Ngôn không ngăn cản được, bị tụi anh em cây khế này làm cho tức giận đến bốc khói, vừa tức giận vừa rán cá. Bỗng nhiên nhớ tới vỏ chăn bẩn, áo ngủ tơ lụa bị anh xé hỏng, còn có mấy cái hộp rỗng… Tắt lửa, cầm một túi rác vọt vào phòng ngủ.

Trang Phàm Tâm giật mình, vội vàng chặn màn hình laptop: “Gì thế?”

Cố Chuyết Ngôn không chú ý tới động tác đối phương đang che che đậy đậy: “Vứt rác.”

“Drap trải giường và chăn cũng vứt sao?” Trang Phàm Tâm giật mình nói, “Em giặt cho anh, anh đừng vứt!”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Đến em còn là anh tắm cho đó.”

Hình ảnh trong phòng tắm vòi sen chợt lóe lên, chỉ là ngẫm lại thôi mà bụng dưới của Trang Phàm Tâm cũng muốn đau theo.

Sau bốn mươi phút Liên Dịch Minh đến đúng giờ, ở bãi đậu xe tình cờ gặp Tô Vọng, hai người cùng đi lên. Trang Phàm Tâm khép lại laptop, cùng Cố Chuyết Ngôn đợi ở huyền quan, tư thế kia giống y như một đôi vợ chồng son.

Cửa thang máy vừa mở, đập vào mắt là một giỏ hoa lớn đầy màu sắc, Liên Dịch Minh ôm, đến nhà chúc: “Chúc mừng chúc mừng, đặt chỗ nào đây?”

Cố Chuyết Ngôn chỉ tay: “Cứ để bên đó đi, là mới mua à? Hay là khách sạn mày có sẵn.”

Liên Dịch Minh nói: “Sao có thể chứ, chính tay tao tự chọn đấy.”

Nói chuyện thay dép xong, lúc này mới lo lắng nhìn người, Cố Chuyết Ngôn hóa thành tro hắn cũng nhận ra, hắn nhìn Trang Phàm Tâm, áo lông quần ngủ, cái cổ loang lổ vết đỏ, thảo nào nói không tiện tới.

Tô Vọng sớm đã nhìn thấy, đi vào phòng khách, lúc đi qua Cố Chuyết Ngôn vỗ vỗ vai, nói nhỏ: “Là trai thẳng tụi tao ngây thơ quá rồi.”

Cố Chuyết Ngôn nhỏ giọng đáp: “Là gay tụi tao quá dữ thôi.”

Trang Phàm Tâm hận không thể độn thổ, ném drap trải giường có ích lợi gì, lúng túng đến nỗi không ngóc đầu lên được, ở sau lưng mạnh mẽ đập Cố Chuyết Ngôn một cái. Hai tên kia đang nhìn, Liên Dịch Minh lập tức nói: “Tiểu Trang à, bạo lực gia đình không được đâu, Cố Chuyết Ngôn yếu ớt như vậy, cậu phải cưng chiều nó.”

Tô Vọng nói: “Tâm à, tình yêu không chịu nổi quyền đấm cước đá, chửi nó là được rồi.”

Hai gò má Trang Phàm Tâm nóng như lửa, đến gần, xoa lưng cho Cố Chuyết Ngôn: “Đánh đau anh rồi phải không, là lỗi của em.” Xoa xoa đến bên hông, bóp lấy cái eo cứng cáp, “Sau này em không dám vậy nữa.”

Cố Chuyết Ngôn rất sĩ diện, cả người sảng khoái, mình sảng khoái xong còn muốn qua cầu rút ván, mắng Tô Vọng và Liên Dịch Minh: “Mấy thằng lìn nhiều chuyện, uống cà phê của tụi mày đi.”

Bốn người càng tán gẫu càng náo nhiệt, đồ ăn cũng nấu gần xong, vậy mà Lục Văn ra khỏi cửa từ khi nào vẫn chậm chạp chưa tới, nửa tiếng sau, khi Cố Chuyết Ngôn đã nghĩ tới tai nạn xe, Lục Văn rốt cuộc ấn chuông cửa.

Vừa lên đến nơi, Lục Văn bước ra thang máy: “Đệt, tụi mày còn nhanh hơn tao nữa.”

“Mày làm cái gì thế?” Cố Chuyết Ngôn nghênh đón, “Chỉ thiếu mày thôi đấy.”

Lục Văn hào hứng nói: “Không phải lần thứ hai mày thoát kiếp FA sao, tao đi đường vòng mua bánh kem, chúc mừng tụi mày.”

Một nhóm người vây quanh bàn trà, ngồi ở trên thảm trải sàn, mấy món ăn, ở giữa đặt bánh ngọt, kem màu trắng và màu đỏ, viết “Ngôn & Tâm”, lao nhao lên, làm ồn xong nhìn Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm, lại cảm thán bọn họ cũng không dễ dàng gì.

Tô Vọng nói: “Năm đó khi hai người bắt đầu quen nhau, tụi này không có cách nào chúc chính diện, hôm nay bù đắp cũng không muộn, đúng không?”

“Đúng.” Liên Dịch Minh không hổ là ông chủ khách sạn, dẻo mồm, “Có tình nhân nối lại tiền duyên, mãi mãi cũng không muộn.”

Bầu không khí ấm áp hòa lẫn trượng nghĩa, tình bạn hòa cùng tình yêu, khi ai nấy đều cảm động, Lục Văn nhìn Trang Phàm Tâm hỏi: “Tại sao cậu mặc quần áo của Cố Chuyết Ngôn?”

Cố Chuyết Ngôn không nói nổi: “Mày nghĩ là tại sao? Hai bảy hai tám rồi mà còn không biết, còn không thấy ngại mà hỏi nữa.”

Trang Phàm Tâm cười ngây ngốc, một là vui, hai là đói bụng đến nỗi hạ đường huyết, ánh mắt cũng không tập trung. Món thơm nhất trên bàn chính là món bò xào ớt chuông, cậu vươn tay gắp, nửa đường bị Cố Chuyết Ngôn bỏ qua một bên, chuyển sang gắp tôm xào dứa, lại bị Cố Chuyết Ngôn ngăn lại.

“Gì thế.” Cậu muốn chảy cả nước miếng luôn rồi.

Cố Chuyết Ngôn nói: “Đừng ăn cay và hải sản.” Nghiêng đầu, ghé sát bên lỗ tai cậu, “Phía dưới sưng đến vậy, ăn cái gì thanh đạm thôi.”

Trang Phàm Tâm bỗng nhiên tỉnh ngộ, thảo nào trước mặt cậu chỉ đặt một bát cháo trắng, đi kèm một đĩa măng xào. Gà vịt hải sản đều là của người khác, cậu nhận mệnh mà húp cháo, thỉnh thoảng lén lút gắp miếng thịt, Cố Chuyết Ngôn luôn có thể nhanh tay lẹ mắt mà cướp đi.

Sau khi ăn xong, Trang Phàm Tâm chui ở góc bàn ăn bánh ngọt, đang ăn như hùm như sói, Lục Văn nằm trên ghế sa lông lăn lại: “Này, show thời trang kia của cậu chỉ mời một minh tinh là tôi đi catwalk thôi hả?”

Trang Phàm Tâm nhai bánh ngọt: “Phải đó, chỉ mời cậu thôi, còn lại đều là người mẫu.”

Lục Văn nói: “Thú vị đấy, không uổng công gần đây tôi khổ luyện đi catwalk, khi nào đi thử cho cậu xem nhé?”

Trang Phàm Tâm cười hì hì: “Cậu đừng nằm nữa, giờ đi thử luôn đi.”

“Vậy không được, mấy cái thằng này sẽ cười nhạo tôi.” Lục Văn nhìn bánh ngọt nuốt nước miếng, “Phiền muốn chết luôn, Bùi Tri bắt tôi giảm béo, xong show thời trang tôi phải ăn một bữa no nê mới được.”

Trang Phàm Tâm nói: “Là anh ấy khắt khe thôi, chứ tôi cảm thấy cậu chẳng cần giảm.”

Thật không thể nói xấu sau lưng người khác, điện thoại vang lên, Bùi Tri gửi tới địa điểm tổ chức show, Trang Phàm Tâm vừa nhìn vừa nói: “Mùng bốn đến xem địa điểm, cậu không phải muốn đi thử sao, đến luyện tập một chút không?”

Lục Văn có chút do dự, mùng bốn hắn muốn đến một nơi, nhưng mà chắc vẫn kịp, liền đáp ứng.

Dần đến hoàng hôn, mấy người cùng nhau chơi game, Trang Phàm Tâm vẫn luôn ôm bánh ngọt xúc ăn, Cố Chuyết Ngôn nắm tay cầm tới, mò xuống bụng dưới, ưu sầu nói: “Đã phồng lên rồi, còn chưa no sao?”

“Anh nghĩ húp cháo thì có no không?!” Trang Phàm Tâm xúc một muỗng vào miệng, miệng dính kem, “Sao mà anh hiểu được, em đây là đang bồi bổ tinh khí…”

Cố Chuyết Ngôn hôn khóe miệng Trang Phàm Tâm, liếm kem đi, sau gáy bị ai đó nhấn giữ, nhất thời biến thành hôn sâu. Lục Văn ở phía sau vừa nhấn vừa nhìn: “Vãi lìn chưa, gay chúng mày quá đáng thật!”

Tô Vọng hô to: “Trai thẳng tụi tao không chịu nổi đâu!”

Trang Phàm Tâm né tránh, ngượng đến nỗi ngồi không yên, chống bàn trà muốn đứng lên, Cố Chuyết Ngôn cố tình kéo cậu lại, không cho đi, vòng trong khuỷu tay khoe khoang: “Trai thẳng có thể gào to như vậy, để tao xem xem chơi game thế nào.”

Liên Dịch Minh bực bội nói: “Tụi tao phái đại diện trai thẳng ra, Lục Văn, lên.”

Trong bốn người Lục Văn chơi game lợi hại nhất, Cố Chuyết Ngôn híp mắt, nhìn chằm chằm Lục Văn không có ý tốt. Lục Văn không biết là chột dạ hay là sợ sệt, trốn sang đầu kia.

“Văn…” Cố Chuyết Ngôn mở miệng, “Mày thật sự là trai thẳng à?”

Lục Văn sững sờ: “Mọe, ý mày là sao?”

Trò chơi bắt đầu, Cố Chuyết Ngôn ôm Trang Phàm Tâm phát huy như thường lệ, Lục Văn bị câu nói đó quấy nhiễu, tâm lý rối như tơ vò, ấn tầm bậy, vậy mà ván đầu tiên đã teo.

Một đám người náo nhiệt đến đêm khuya, coi như có cũng có mắt, thấy Trang Phàm Tâm ủ rũ liền dồn dập cáo từ. Cố Chuyết Ngôn đứng ở huyền quan tiễn, cảnh tượng đặc biệt như mùa hè lớp 11 năm ấy, ba người đến Dung Thành tìm Cố Chuyết Ngôn, khi về đứng ở sân bay nói lời từ biệt.

Tô Vọng đi tới, dang tay ôm Cố Chuyết Ngôn: “Người anh em, lần này nhất định phải hạnh phúc đấy.”

Liên Dịch Minh là người tiếp theo: “Tuy rằng không có khả năng lắm, nhưng nếu cần mở tiệc, nhớ liên hệ tao.”

Nói không cảm động là giả, Cố Chuyết Ngôn chỉ cười, rất nhiều điều không thể nói bằng miệng, đến người cuối cùng, Lục Văn, hai người chiều cao xấp xỉ, lúc ôm cơ bắp va chạm, rất ra sức.

Trang Phàm Tâm đứng bên cạnh nhìn, rất ước ao, ngoại trừ Bùi Tri, bên cạnh cậu chưa từng có bạn nào như vậy.

Lúc này Lục Văn nói: “Con mẹ mày, tao không phải gay!”
Chương trước Chương tiếp