Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 86: “Làm” người yêu

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Cái chăn bằng phẳng lõm xuống một chút, đè ép ra một vòng sâu cạn không đồng đều nhăn nheo, tỏa ra xung quanh, như một đóa hoa đang nở. Trang Phàm Tâm rơi xuống ngay nhụy hoa, đầu óc trở nên mơ màng, Cố Chuyết Ngôn ấn cậu xuống, hỏi: “Anh nói có đúng không?”

Cậu liều mạng phủ nhận: “Không phải… Không phải như vậy!”

“Vậy là thế nào?” Cố Chuyết Ngôn cúi xuống, hai tay chống bên đầu Trang Phàm Tâm, “Nếu không phải là gạt anh, vậy cú điện thoại kia là thật?”

“Không phải!” Trang Phàm Tâm vẫn là câu này.

Cố Chuyết Ngôn lại không nghe: “Gọi cũng đã gọi rồi, chuyện đến nước này tại sao vẫn không thừa nhận?”

Trang Phàm Tâm cứ lắc đầu: “Không có, em không có…”

Cố Chuyết Ngôn nắm bờ vai đang vặn vẹo: “Không có cái gì?”

Trang Phàm Tâm không trả lời được, nhếch miệng, ánh mắt né tránh.

Cố Chuyết Ngôn nhìn gương mặt hốt hoảng kia: “Không có thích người khác, hay là không có gạt anh?”

Anh ép sát từng bước, khi hỏi ra lời này viền mắt căng hết cỡ, huyệt thái dương giật thình thịch, dường như muốn bóp nát, muốn thiêu đốt Trang Phàm Tâm.

Anh tiếp tục ép hỏi: “Đã qua nhiều năm như vậy, em nói không bỏ được anh, vẫn còn thích anh, vậy năm đó tại sao lại yêu người khác? Biết anh nghi ngờ, em đang chột dạ cái gì? Vậy anh phải đi hỏi ai đây hả?! Rốt cuộc anh phải làm thế nào em mới chịu thừa nhận!”

Nửa câu sau là quát lên, cổ họng khàn đặc, khuôn mặt anh tuấn thận trọng của Cố Chuyết Ngôn trở nên ương ngạnh hung ác cay độc, tâm tình xông lên đỉnh cao, sau đó, ở nơi mí mắt đỏ đậm, lảo đảo một giọt nước mắt.

Trang Phàm Tâm nhìn ngây người, tách, giọt nước mắt kia rơi xuống mặt cậu, nóng đến nỗi cậu phải thở dốc trong kinh sợ, tim xoắn lại thành một nhúm. Cậu bừng tỉnh, Cố Chuyết Ngôn không phải đang oán giận cậu, cũng không phải đang tra hỏi cậu.

Một tiếng ép hỏi này không phải là lời của thẩm phán, mà là cầu xin cậu giải thoát cho anh.

Từ sau khi gặp lại Trang Phàm Tâm bắt đầu thẳng thắn bộc lộ tâm ý, đến cuộc điện thoại của Lục Văn, Cố Chuyết Ngôn đã sản sinh hoài nghi, nghi Trang Phàm Tâm chưa từng yêu người khác. Rốt cuộc là thật hay là giả, anh nhẫn nhịn không hỏi, bằng lòng cho Trang Phàm Tâm cơ hội tự bộc bạch.

Nhưng sáng nay, tin nhắn giống như Trang Phàm Tâm đang bộc bạch ấy —— vẫn luôn yêu anh, chọc đến sự không cam lòng Cố Chuyết Ngôn tích lũy mười năm nay. 

Lúc anh nằm trên ghế sô pha mơ màng ngủ, lúc ăn bữa cơm đoàn viên, lúc nhìn ánh nắng chiều hút thuốc, lúc chơi cờ tỉ phú, lúc phóng xe trên đường… Mỗi giây mỗi phút anh đều muốn, muốn xác nhận, muốn nghe Trang Phàm Tâm nói cho anh biết, năm đó em ấy không có yêu người khác, năm đó anh không phải là thằng ngốc bị vứt bỏ.

Cố Chuyết Ngôn như con thú bị nhốt, ở trong lồng hơn ba ngàn ngày đêm, anh muốn đi ra ngoài, mười năm anh chuốc khổ muốn ra ngoài ăn một viên kẹo.

“Trang Nhi…” anh vừa bi thương vừa ngoan cố, “Những chuyện khác anh sẽ không hỏi, nhưng chuyện này anh nhất định phải biết.”

Giọt nước mắt kia đã nguội lạnh, Trang Phàm Tâm giơ tay lên, dùng bàn tay lạnh lẽo nâng hai bên quai hàm của Cố Chuyết Ngôn, cậu bất chấp không thèm cân nhắc, run rẩy thẳng thắn: “Ngoại trừ anh ra, em chưa từng yêu bất kỳ ai, em chưa từng phản bội anh, em vẫn luôn yêu anh.”

Cố Chuyết Ngôn đột nhiên buông lỏng tay, cả người sụp xuống dồn hết trọng lượng lên Trang Phàm Tâm, ngực kề ngực, chân đè chân, anh và Trang Phàm Tâm kề mặt, giao cổ, vừa nghiêng đầu lấy môi đụng vào vành tai kia.

“Em hại khổ anh rồi.” Anh nói.

Trang Phàm Tâm trong phút chốc liền lã chã nước mắt.

Cậu đã chuẩn bị tất cả, quở trách cậu, đánh cậu một trận, nhấc cậu lên ném ra ngoài, nhưng Cố Chuyết Ngôn vừa dứt lời liền yên lặng, giống như câu nói đó là đã phát tiết hết rồi. sstruyen reup là chó

Sau đó, Cố Chuyết Ngôn gọi cậu: “Cục cưng.”

Trang Phàm Tâm khóc thút thít, nói không nên lời, cái trán cọ vào vai Cố Chuyết Ngôn, cánh tay duỗi ra đến, vòng qua cổ Cố Chuyết Ngôn như một nút thắt dây thừng, bấu thật chặt, tư thế thà chết không tha.

“Em đâu có còn là cục cưng nữa, em là một tên vô liêm sỉ.” Cố Chuyết Ngôn nói rất thô bạo, đạp rớt giày, siết chặt eo Trang Phàm Tâm lăn vào trong giường. Anh dùng hàm răng ngậm lỗ tai Trang Phàm Tâm, răng nhọn gặm xương sụn, Trang Phàm Tâm đáng thương “ưm” một tiếng, lại níu cổ anh càng chặt hơn.

Cố Chuyết Ngôn bị dụ dỗ mất khống chế, Trang Phàm Tâm càng hoảng loạn, anh càng muốn ức hiếp, càng xấu hổ, anh càng muốn chà đạp, gặm cắn một lúc, lỗ tai tinh xảo kia gần như sung huyết, giấu trong mớ tóc rối, như một cánh hoa màu đỏ trong một mảng màu đen kịt.

“Có đau không?” Anh hỏi.

Trang Phàm Tâm nói: “Em muốn đau.” Tiếng nức nở nhỏ nhẹ, trong màn đêm thăm thẳm, xuyên thẳng vào lỗ tai người ta, “Anh làm em đau đau đi…”

Oành, Cố Chuyết Ngôn như bị sét đánh, adrenalin tăng vọt đến cực hạn, tất cả cảm xúc tích tụ và dục vọng chôn sâu cùng trào dâng, anh hôn Trang Phàm Tâm, dùng môi lưỡi nóng bỏng, dùng bắp thịt căng cứng, dùng ngàn tỉ giây thần kinh đang hoạt động mãnh liệt.

Trang Phàm Tâm cố gắng giương cổ lên, yết hầu yếu ớt nhất bại lộ, bị Cố Chuyết Ngôn bóp lấy, vân tay bao trùm mạch đập, ngón tay vân vê hầu kết. Cậu kêu ưm ưm a a, âm thanh từ trong lỗ mũi xuất ra, tim muốn từ trong lồng ngực xông ra ngoài.

Cậu thiếu dưỡng khí, bốn phía là tối đen như mực, nhưng đầu óc lại trống trơn trắng toát, xúc cảm vô cùng rõ ràng, Cố Chuyết Ngôn lướt dọc theo khóe môi cậu, buông lỏng tay, lưu luyến bên gáy cậu ấn xuống một vết tích.

Trang Phàm Tâm bị cắn đến đau, mà càng đau, thì ngón tay cậu càng dùng sức bấu vào bả vai đối phương. Cố Chuyết Ngôn liếm làn da cậu, vạch trần: “Trồng dâu tây thì lấy móng tay cấu anh, lúc làm em cũng muốn cấu anh sao?”

Cố Chuyết Ngôn dứt lời, tay trên bả vai lướt xuống, không biết là ngượng ngùng hay là thế nào, Trang Phàm Tâm nghiêng mặt qua một bên. Anh giơ tay định xoay mặt cậu lại, mơ hồ nhìn thấy, hai tay Trang Phàm Tâm túm ở trước ngực, vụng về mở khuy áo ngủ.

Vạt áo mở rộng một mảng, ngực Trang Phàm Tâm lộ ra bên ngoài, cậu ngượng ngùng rụt vai, cái hố nhỏ hơi lõm xuống ở xương quai xanh đổ đầy bóng tối, lồng ngực nhiều năm không gặp ánh sáng đang phập phồng kịch liệt. Hô hấp Cố Chuyết Ngôn hỗn loạn, mắt trừng trừng, như đạo tặc đánh mất nhẫn nại, đẩy tay Trang Phàm Tâm ra, lập tức cởi hết áo ngủ cậu ra.

Khuy áo bị đứt, rơi ở trên sàn nhà vang lên tiếng lạch cạch, Trang Phàm Tâm không còn thứ gì để che đậy, hai tay không biết đặt ở đâu, mở ra, nắm lại, lúng túng một lát liền thẳng thắn che lên mắt.

Cố Chuyết Ngôn nhìn thân thể kia, vẫn non mềm như cũ, nhưng mà không giống thời niên thiếu gầy gò, có eo ọt còn có hai mảng cơ ngực mỏng manh. Anh tháo đồng hồ đeo tay, cởi áo lông, để trần thân trên bao lấy cậu, chặn lấy vòng eo khiến Trang Phàm Tâm không thể thoát, kéo xuống quần ngủ của cậu.

Trên tường có cái bóng mông lung của bọn họ, không hề tách ra, cả căn phòng yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng khóc rưng rức của Trang Phàm Tâm mãi không nín, Cố Chuyết Ngôn nghe được tim cũng mềm nhũn, giống như lừa gạt trẻ nhỏ, không ngừng nói: “Thả lỏng, thả lỏng, không đau đâu.”

Thân thể nhận biết quá rõ ràng, Trang Phàm Tâm lung tung cầm lấy vỏ chăn: “Em, em rất lâu… rất lâu chưa có…”

Cậu e lệ như một cậu chàng còn trong trắng, phản ứng của thân thể cũng không nói dối, Cố Chuyết Ngôn được lấy lòng, con thú bị nhốt vừa xổng chuồng phục sinh đầy máu, ánh mắt như lưỡi câu, trên tay rất dịu dàng, nhưng ánh mắt thì đầy tham lam.

Một lúc lâu, Trang Phàm Tâm bám vào vỏ chăn rít gào đau đớn, thân thể trắng nõn lập tức đỏ bừng, Cố Chuyết Ngôn ôm cậu, giọt mồ hôi lớn chừng hạt đậu rơi trên người cậu, không biết là giận hay yêu, ôm cậu lẩm bẩm: “Em làm anh cũng thấy đau theo.”

Trang Phàm Tâm cắn môi, không chịu hé răng, đợi Cố Chuyết Ngôn hoàn toàn ôm lấy cậu, hoàn toàn nắm giữ cậu, hé miệng, rên khóc: “Đau giống như lần đầu tiên…”

Oành, một đóa pháo hoa màu da cam nổ tung trong trời đêm, lấp lánh, chớp mắt một cái là đến một đóa màu vàng óng. Ánh sáng rực rỡ chiếu vào, Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm thoáng chốc nhìn rõ đối phương, bề ngoài là nước mắt và mồ hôi, bên trong là dục vọng hòa cùng tình yêu.

Cố Chuyết Ngôn thẳng sống lưng, dùng chút dịu dàng cuối cùng, nói: “Năm mới vui vẻ.”

Trang Phàm Tâm không còn sức để đáp lại, giai điệu hỗn loạn, khóc không phải khóc, thở không giống thở, âm cuối dính dớp, tiếng sau cao hơn tiếng trước, gãi tê cả da đầu Cố Chuyết Ngôn, bấu lấy cậu làm như không có kết thúc!

Gió bắc ngoài phòng thổi lạnh lẽo, bên trong mây mưa không ngừng, phiêu diêu khám phá đến nơi càng sâu hơn.

Trang Phàm Tâm bị mồ hôi thấm ướt đẫm, áo ngủ móc ở trên cánh tay, xóc nảy không ngừng theo thân thể, đến khi khí lực tiêu hao hết, cậu từ trong bụng Cố Chuyết Ngôn nằm vật ra.

Vỏ chăn tơ tằm màu lam đậm, như một bãi biển, Trang Phàm Tâm sa vào trong đó chập trùng lên xuống… Cố Chuyết Ngôn sờ soạng, tay không nhẹ không nặng, nơi ấy chỉ càng vào sâu hơn, cậu không chịu nổi, giãy dụa muốn trốn, trong lúc Cố Chuyết Ngôn kiềm chế khó khăn thì lăn ra, nằm lỳ ở trên giường, cầm lấy chăn ý đồ chui khỏi cái ôm của Cố Chuyết Ngôn.

Cậu bò về phía trước, khàn giọng cầu xin, không, không muốn…

Cố Chuyết Ngôn quả thực bị chọc cười, dưới thân, Trang Phàm Tâm xoay lưng nằm rạp, cả người chỉ còn áo ngủ che eo mông, nhưng cái mông cứ cong lên, mãi mới bò ra ngoài được mười mấy centimet. Anh trói lại cổ tay cổ chân cậu, lôi trở lại, trực tiếp từ phía sau lưng đè lên, sau đó, chỉ còn lại tiếng rên rỉ của Trang Phàm Tâm.

Anh cụp mắt, tầm mắt rơi vào lưng Trang Phàm Tâm, xương sống, vai, cánh tay, eo, hai chân, dựa vào ánh sáng nhạt, bộ da thịt này non mềm trắng như sữa.

Trang Phàm Tâm nằm trên giường tơ tằm màu lam đậm, trắng nõn, như ánh trăng trên biển, cũng giống như hoa lê lung linh trên chiếc bình men xanh.

Cố Chuyết Ngôn hung hãn hết nửa đêm, xương bằng cốt thép cũng bị anh làm gãy, thân thể trần thịt của Trang Phàm Tâm như bị bẻ hết xương cốt, cổ họng cũng hỏng, làm nũng cầu xin ngất đi tỉnh lại, bốn, năm giờ mới thôi.

Lúc cuồng hoan không đóng cửa sổ, xong chuyện, Cố Chuyết Ngôn lấy ra dụng cụ điều khiển từ xa kéo rèm cửa sổ lại, xoay người, ôm Trang Phàm Tâm mềm như nước vào trong lồng ngực, thở một tiếng nặng nề mà ngủ.

Nắng sớm lờ mờ đến khi sắc trời sáng choang, mùng một, ngày đi chúc tết, Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm chui trong ổ chăn, thân thể trần truồng, hơi thở hòa quyện, chả khác nào động phòng, quang cảnh kiều diễm.

Trang Phàm Tâm bị làm quá ác, ngủ say, thân thể thỉnh thoảng run rẩy vì nằm mơ, Cố Chuyết Ngôn ôm cậu, thân thể khô mồ hôi rất ấm áp, cho dù ở trong mộng cũng có thể nghe thấy tiếng tim đập đều đều.

Không biết ngủ thẳng tới mấy giờ, Cố Chuyết Ngôn tỉnh trước, môi khô khốc muốn uống nước. Khoác một cái áo ngủ đứng lên, điện thoại trên thảm mới vừa ngừng rung, anh nhặt lên vừa nhìn, mười một giờ, tổng cộng có hơn bốn mươi cuộc gọi lỡ.

Lại rung, Cố Chuyết Ngôn mở cửa đi ra ngoài, ấn nút bắt máy: “Alo, ba.”

Cố Sĩ Bá lập tức tra hỏi: “Mày đang ở đâu? Tại sao không nhận điện thoại?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Đang ngủ, mới dậy.” Đi tới bàn ăn rót nước, anh đổ ào ào một ly. Cố Sĩ Bá bị thái độ này của anh khiêu khích đến nổi nóng, nhất thời trở nên nghiêm trọng: “Hôm nay mùng một, bao nhiêu bạn bè thân thích đến chúc tết, mà mày còn không chịu lộ mặt, có hiểu quy củ hay không hả?”

Cố Chuyết Ngôn bưng ly nước đi về phòng ngủ, đặt trên tủ đầu giường, vén chăn lên chui vào chăn lần nữa, đưa tay, chạm tới thân thể trắng mịn của Trang Phàm Tâm, nói qua loa trong điện thoại: “Con không qua được, giúp con nói với ông nội ông ngoại một tiếng.”

Cố Sĩ Bá cáu giận nói: “Mày qua đây ngay, đang nghỉ tết mà mày còn có chuyện gì?!”

Bồi hồi sờ xuống phía dưới, Cố Chuyết Ngôn xoa đến eo Trang Phàm Tâm, đi xuống thăm dò, lộ ra nụ cười xấu xa: “Làm chuyện đời người.”

Cố Sĩ Bá xem là anh nói bậy: “Rốt cuộc mày đang làm cái gì?!”

Cố Chuyết Ngôn suy nghĩ một chút: “Làm người yêu.”

Bên này mới vừa cúp máy, Cố Chuyết Ngôn men theo tiếng chuông ở dưới gầm giường lấy ra điện thoại của Trang Phàm Tâm, là Trang Hiển Dương gọi tới. Anh thay đổi thái độ, sau khi bắt máy ra vẻ đạo mạo mà nói: “Chào chú, con là Tiểu Cố.”

Dường như không nghĩ tới, Trang Hiển Dương sững sờ: “Tiểu Cố? Phàm Tâm đang ở cùng với con sao?”

“Vâng, em ấy đang ở chỗ con.” Cố Chuyết Ngôn ăn ngay nói thật, rút lại cái tay đang mò mẫm Trang Phàm Tâm, nghe điện thoại của ba ruột người ta có chút chột dạ, “Em ấy… vẫn chưa dậy.”

Trang Hiển Dương lúng túng “À” một tiếng: “Con đánh thức nó dậy đi, mới mùng một đã quấy rầy con, bảo nó về đi.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Chú đừng lo, em ấy ở nhà ngủ ghế sô pha không tốt cho cột sống, hai ngày nay để em ấy ở đây đi ạ.” Không nhịn được giấu đầu hở đuôi, “Thuận tiện cho bọn con bàn chuyện đầu tư, nói chung là chú không cần lo lắng đâu.”

Trang Phàm Tâm vẫn chưa tỉnh, không hề động đậy mà cuộn tròn người, Cố Chuyết Ngôn tắt máy, nằm xuống ngủ. Hai người ngủ một giấc đến thẳng mùng hai, trong chăn đầy hơi nóng, rèm cửa sổ che chắn, không nhận rõ ngày trắng hay đêm đen.

Trang Phàm Tâm rốt cuộc cũng tỉnh, hỗn độn mở mắt ra, phóng đãng đêm giao thừa đột ngột hiện lên trước mắt, từng luồng từng luồng cao trào mãnh liệt giống như thẩm thấu vào trong xương tủy, cậu nhất thời không có cách nào nhúc nhích.

Hồi lâu, cậu cố hết sức bò lên, toàn thân đều mềm rút hết gân, trượt ra khỏi chăn, tuột xuống giường. Cậu sao có thể không ngại ngùng mà trần truồng chạy đi chứ, nhưng áo ngủ quần ngủ của mình đã không ra hình thù gì, liền nhặt áo lông của Cố Chuyết Ngôn tròng lên.

Trang Phàm Tâm loanh quanh nửa ngày không tìm được quần lót, bỏ qua, bước chân loạng choạng đi vào phòng tắm, đứng ở trước gương, bên trong là gương mặt tái nhợt tiều tụy, môi và mắt đều đỏ lên, trên cổ chằng chịt dấu hôn đậm nhạt.

Trong ly súc miệng cắm vào hai cái bàn chải đánh răng, trong đó một cái là lần trước ngủ lại cậu đã dùng qua, Cố Chuyết Ngôn vẫn chưa vứt. Trang Phàm Tâm vươn tay lấy ra, chỉ một bàn chải đánh răng nho nhỏ này mà mũi cậu chợt cay đến muốn khóc.

Cố Chuyết Ngôn vươn mình vồ hụt, tỉnh lại, xỏ dép lê đi tới cửa phòng tắm, thấy Trang Phàm Tâm đang đứng rửa mặt trước bồn, mặc áo lông màu đen của anh, rất rộng rãi, miễn cưỡng che lại cái mông, phía dưới là một đôi chân không có cách nào khép lại.

Anh bước thong thả tới, dán vào lưng đứng phía sau Trang Phàm Tâm, khàn khàn nói: “Chào buổi sáng.”

Trang Phàm Tâm nhìn về phía gương, lười biếng sau khi ngủ lâu, thẹn thùng sau tình hình kịch liệt, thấp thỏm sau khi nhận sai, cậu ngơ ngẩn cười rộ lên, không cẩn thận bóp ra một đống kem đánh răng.

“Sao lãng phí thế.” Cố Chuyết Ngôn kiếm chuyện, lấy bàn chải đánh răng của mình quẹt lên, từ phía sau dán vào mặt Trang Phàm Tâm cùng chải. Càng chải càng gần, Trang Phàm Tâm bị chen phải đỡ lấy bồn rửa, từ trong gương hờn dỗi liếc mắt một cái.

Cố Chuyết Ngôn là thánh tăng mới vừa khai huân (*), bị cái nhìn này nhìn đến nỗi càng khó chống đỡ, anh vén áo lông kia lên, ấn vào bụng dưới, lại bắt nạt đi vào vùng vừa ẩm ướt, vừa mềm mại kia.

(*) khai huân: hết kỳ ăn chay, bắt đầu ăn thịt

Bàn chải đánh răng ra vào giữa răng môi, lúc nhanh, lúc chậm, cọ xước vách họng, hai má tái nhợt của Trang Phàm Tâm hồng lên, nuốt vào vài ngụm bọt. Hai chân run run, xụi lơ, bị Cố Chuyết Ngôn ghìm eo kéo vào phòng tắm vòi sen, vừa làm bẩn cậu vừa rửa sạch cậu.

Trọn vẹn hai tiếng, bên trong phòng tắm lượn lờ như tiên cảnh, tiếng nước ngừng lại, Cố Chuyết Ngôn dùng khăn tắm bọc Trang Phàm Tâm ôm ra ngoài. Drap trải giường phòng ngủ không thể nhìn nổi, đặt người ở đầu giường, anh vào tủ quần áo lấy một bộ drap mới, Trang Phàm Tâm ướt nhẹp ngồi xuống, ở phía sau nhỏ giọng nói: “Cho em một cái quần lót.”

Cố Chuyết Ngôn hỏi phí lời: “Chỉ mặc quần lót thôi à?”

“Mấy thứ khác cũng muốn.” Trang Phàm Tâm thật sự là giả tạo, cảm thấy hơi lạnh, “Em muốn mặc áo lông.”

Trải giường xong, đổi mới chăn, Trang Phàm Tâm mặc vào một cái áo lông dày màu vàng nhạt, không biết làm cái gì, dựa vào đầu giường ngơ ngác mà ôm bụng. Cố Chuyết Ngôn ngồi ở mép giường, khom lưng nằm nhoài lên bụng Trang Phàm Tâm.

“Làm gì thế?” Trang Phàm Tâm nghi hoặc.

Cố Chuyết Ngôn nói: “Hình như con nó đang đá anh.”

Trang Phàm Tâm dùng sức đẩy vai cái tên ngu ngốc này ra: “Bị khùng hả…” Đẩy không ra, Cố Chuyết Ngôn nhổm dậy nhìn cậu, cậu thả tay xuống, ngón tay không khỏi co rúm lại, không biết Cố Chuyết Ngôn muốn nói cái gì, muốn hỏi cái gì.

Trang Phàm Tâm cúi đầu lảng tránh, khóe mắt thoáng nhìn một cái hộp, ở dưới gối, cậu rút ra nhìn, có vẻ như là giao thừa đêm đó nó nằm ở trong túi áo Cố Chuyết Ngôn.

“Tặng em đấy.” Cố Chuyết Ngôn nói.

Trang Phàm Tâm hơi kinh ngạc: “Tặng em?”

“Quà năm mới.” Cố Chuyết Ngôn nói, “Mở ra xem đi.”

Hộp nhung to bằng nửa bàn tay, Trang Phàm Tâm đoán đây là dây chuyền hay là vòng tay gì đó, cậu mở ra, không nghĩ tới bên trong là một đôi khuyên tai kim cương hình vuông. Vành tai lập tức nóng lên, Cố Chuyết Ngôn nhẹ nhàng nắm lấy tai cậu, nói như có ý đồ xấu: “Đeo vào anh xem thử.”

Trang Phàm Tâm vì quay phim chụp hình mà bấm lỗ tai, sau đó cũng không đeo, còn chưa hé răng, Cố Chuyết Ngôn cầm lấy một chiếc lại gần. Cậu xoay mặt qua, khoảng cách gần cảm giác được hô hấp bình thản của Cố Chuyết Ngôn, sợ đâm đau cậu, mất một lúc mới đeo xong.

Hai viên kim cương độ tinh khiết rất cao, lóe ánh sáng lộng lẫy, tôn thêm một chút thần thái cho dáng vẻ ôn hòa của Trang Phàm Tâm. Cậu hơi mất tự nhiên, cũng không tìm được gương, ngẩng đầu lên, từ trong ánh mắt Cố Chuyết Ngôn tìm kiếm chính mình.

Cặp mắt kia vừa thâm thúy vừa sáng ngời, Trang Phàm Tâm nhìn chăm chú, dần thất thần.

“Trang Nhi.” Cố Chuyết Ngôn gọi cậu.

Trang Phàm Tâm ngây ngốc đáp: “Hả?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Chúng ta quay lại đi.”
Chương trước Chương tiếp