Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 85: Cuối năm

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Cố Chuyết Ngôn vùi ở trên ghế sô pha, duỗi chân dài, hai mắt phóng ra xa không không nhúc nhích, Cố Bình Phương gọi anh ba lần, đến lần thứ tư hai quả óc chó đập tới, anh rốt cuộc cũng nhấc đầu.

“Gì thế ông nội.” Một giọng điệu lười biếng.

“Con suy nghĩ gì thế cháu trai?” Cố Bình Phương sai khiến, “Đưa kính của ông đây.”

Cố Chuyết Ngôn lấy kính mắt ở góc bàn đưa tới, lại tiếp tục bất động, chỉ cầm hai quả óc chó bắt đầu bóc vỏ, đối diện, Cố Sĩ Bá cùng Cố Bình Phương chơi cờ, Tiết Mạn Tư ở phòng ăn nói chuyện điện thoại, Tiết Mậu Sâm dẫn Bond đi ra vườn hoa nhỏ. Mấy năm gần đây giao thừa đều giống nhau, cả nhà đoàn viên, trong mỹ mãn cũng có chút tẻ nhạt.

Phía sau chợt đến một bóng người xinh đẹp, ngồi trên tay vịn, Cố Bảo Ngôn nói: “Anh hai, chúc tết anh rồi, lì xì tiền mặt hay là quét mã?”

Cố Chuyết Ngôn dùng tiền mua thanh tịnh, mở ra weixin gửi tiền lì xì, viết “Tránh xa tôi ra”. Cố Bảo Ngôn đập một cái lên vai anh: “Hai trăm? GSG sắp phá sản hả?”

Răng rắc, Cố Chuyết Ngôn bóp nát óc chó, nhét vào trong lòng bàn tay Cố Bảo Ngôn: “Ăn đi bổ não.”

Cố Bảo Ngôn thoáng nhìn danh sách trò chuyện, người đầu tiên là Trang Phàm Tâm, cô lanh lợi hỏi: “Anh mới vừa xem điện thoại xong liền thất thần, sao thế, cãi nhau với anh Tiểu Trang hả?”

Cố Chuyết Ngôn cất điện thoại: “Bớt hỏi thăm chuyện đàn ông đi, tránh ra.” Một cánh tay đẩy em gái ra xa hai dặm, chẳng để tâm đến ai, nằm ổ trên ghế sô pha nhắm mắt lại ngủ. 

Anh mang theo tâm sự, mơ màng, tiếng vang bốn phía đều có thể nghe thấy, nhưng giống như lảng tránh không muốn tỉnh, thẳng thắn giả chết đến trưa, Tiết Mậu Sâm nắm sau gáy anh, lúc này mới bị đau mà tỉnh.

“Ông ngoại.” Cố Chuyết Ngôn mở miệng, giọng khan khàn.

Tiết Mậu Sâm nói: “Nghe mẹ con kể, Tiểu Trang về nước phát triển, hai đứa đang gặp nhau à?”

“Vâng.” Cố Chuyết Ngôn đáp, “Tuyệt đối đừng hỏi con tình hình cụ thể, nói rất dài dòng, nếu ông thực sự muốn biết, hôm khác con đánh thành văn bản gửi mail cho ông.”

Tiết Mậu Sâm cười nói: “Thôi đi, hôm nào hẹn Tiểu Trang tới đi, ông muốn gặp nó.” Nói xong thở dài một cái, vỗ vỗ sau vai Cố Chuyết Ngôn, “Được rồi, rửa tay ăn cơm đi.”

Người một nhà tập hợp trong biệt thự của Cố Bình Phương, rượu ngon thức ăn ngon, không chờ đêm đến đã ăn bữa cơm đoàn viên. Màn hình điện thoại Cố Chuyết Ngôn lấp loé không ngừng, cũng là mấy lời chúc tết, anh xem xong cái nào liền xóa cái ấy, trước sau vẫn để Trang Phàm Tâm dừng lại ở trên đầu.

Lộ ra câu nói kia, em vẫn luôn yêu anh.

Gần tới hoàng hôn, Cố Chuyết Ngôn đứng ở sân thượng lầu ba, kẹp thuốc lá, phương xa là ánh nắng chiều vàng kim đỏ đậm, trước mắt là khói mỏng mờ mịt lượn lờ. Lướt điện thoại, Trang Phàm Tâm năm giây trước đăng một tấm ảnh, có năm người, có vẻ như là ban công nhà Bùi Tri, bối cảnh cũng là hoàng hôn. truyenfull reup là chó

Một phòng làm nghệ thuật, già, trung niên, trẻ, ba đời, nữ có nam có, Trang Phàm Tâm đứng ở ngoài rìa, nhe răng cười, giống như là đứa con ngoan hiền nhất trong nhà.

Cố Chuyết Ngôn nhìn chăm chú hồi lâu, bị cuống thuốc lá nóng bỏng tay cũng không hoàn hồn, cho đến khi ánh chiều tà tản đi gần hết anh rốt cuộc mới bình luận một câu cực chán chường: “Ăn sủi cảo chưa?”

Trang Phàm Tâm trả lời rất nhanh: “Ăn hai cái, là đồ đông lạnh.”

Chắc là ăn không ngon, Cố Chuyết Ngôn bật cười, lại hỏi: “Còn ở nhà Bùi Tri à?”

“Ừm.” Trang Phàm Tâm đáp, “Cả nhà không muốn xem Xuân Vãn, quyết định sau bữa cơm chiều cùng đi xem phim tết chiếu rạp.”

Không nói chuyện nữa, Cố Chuyết Ngôn đứng trên sân thượng, sau khi mặt trời lặn chỉ còn dư lại gió rét, Cố Bảo Ngôn gọi anh xuống lầu ăn bữa tiệc đêm giao thừa, anh trở về phòng, vừa đi vừa đánh chữ, hỏi Trang Phàm Tâm: “Mấy giờ xem xong?”

Trong rạp chiếu phim ánh đèn tắt đi, khi Trang Phàm Tâm tắt chuông mới nhìn thấy tin nhắn của Cố Chuyết Ngôn, suy đoán chốc lát, cậu vẫn chưa trả lời. Bốn phía toàn bộ ảm đạm, bao gồm cả ánh mắt của cậu, cậu đang lo lắng, đang mất tập trung, sợ Cố Chuyết Ngôn hẹn cậu đi ra ngoài gặp mặt, sợ đối phương chất vấn cậu có đang nói dối hay không.

Bùi Tri ở bên cạnh đẩy cậu, lặng lẽ hỏi: “Em không thích vị caramel sao?”

Bùi Tri đang nói đến bắp rang, Trang Phàm Tâm hàm hồ “Ừm” một tiếng, đưa hết một hộp qua, sau đó tay không, ngẩn người nhìn màn ảnh. Phim đang chiếu chính là một bộ hài kịch không có ý nghĩa gì, nhưng do náo nhiệt, thích hợp ngày tết cả nhà cùng xem. Ở một tình tiết hoang đường nào đó, trong rạp cười vang, Trang Phàm Tâm thẫn thờ nhìn, cọ cọ giày vải lên tấm thảm dưới chân.

Cậu có hơi buồn ngủ, dựa vào lưng ghế dần dần nheo lại mắt.

Điện thoại trong túi rung một lúc, rồi im lặng.

Cố Chuyết Ngôn vuốt mái tóc ngắn, biết rõ người ta đang xem phim mà còn gọi, tự trách mình có bệnh rồi. Tiết Mậu Sâm ở phòng ăn gọi anh: “Chuyết Ngôn, sao chậm chạp thế, nhanh lên đến đây!”

Cố Chuyết Ngôn đi qua, thêm vào anh là sáu cái miệng ăn, ăn no rửng mỡ, vây quanh ở bàn tròn bên cạnh chuẩn bị chơi cờ tỉ phú. Anh nắm một phần tiền vốn, đưa xúc xắc đưa cho Cố Bình Phương lớn tuổi nhất, nói: “Còn không bằng xem Xuân Vãn nữa.”

Cố Bình Phương thả xúc xắc: “Chỉ có con nhiều chuyện, ăn cơm cũng mất tập trung, làm sao, nhớ ai à?”

“Nhớ bà nội con.” Cố Chuyết Ngôn bịa chuyện, làm ông cụ tuổi thất tuần nghẹn hết nói nổi, mắt du hí khắp các con đường, “Cố Bảo Ngôn, em vào tù rồi.”

Cố Bảo Ngôn chơi xấu: “Cuối năm, đừng nói bừa!”

Tiếp tục, Cố Chuyết Ngôn đi từng bước, lấy được một mảnh đất: “Không mua, bán đấu giá.” Trong lúc đấu giá, lấy điện thoại ra xem thử, Trang Phiền Lòng vẫn chưa lên tiếng.

Anh giận chó đánh mèo với người nhà: “Chơi tiền thật vàng thật đi.”

Tiết Mậu Sâm mắc bệnh nghề nghiệp luật sư, dao động nói: “Nếu lập sòng bài đánh bạc, dựa theo…”

“Con phá sản sẽ cùng ông đi du lịch, địa điểm ông quyết định.” Cố Chuyết Ngôn một câu nói liền ngắt lời ông, gom lại tiền, suy nghĩ đến lợi thế, “Cái xe của con trong garage, cược.”

Cố Sĩ Bá bén nhạy hỏi: “Có phải là chiếc Bảo Ngôn đụng không, con muốn đổi xe mới à?”

Cố Bảo Ngôn đổ xúc xắc trúng số đẹp: “Em ra tù rồi! Em muốn xe!”

Mọi người đều có chút hiếu chiến, Cố Chuyết Ngôn vừa tăng giá, Cố Sĩ Bá liền vung tay vô cùng bạo, khu nhà cho thuê ở phía nam, Tiết Mậu Sâm ra một món đồ nghệ thuật ở vùng Trung Đông, Cố Bình Phương liền theo một cái bình cổ.

Cố Bảo Ngôn lúc này làm nũng: “Anh hai, em đổ xúc xắc cho.”

“Không cần…” Cố Chuyết Ngôn nói, “Em sắp phá sản ngay bây giờ đây.”

Tiết Mạn Tư không lên tiếng, lù lù vác cái lu chạy, không nói không rằng chiếm hết tiền của cha đẻ và chồng. Trên bàn chỉ còn ba người, Cố Bình Phương uống một ngụm trà, do dự bước kế tiếp, Cố Chuyết Ngôn vẫn tranh thủ xem điện thoại, Trang Bận Lòng vẫn không có động tĩnh.

Qua mấy phút, ông cụ bị mất quyền thi đấu, Cố Chuyết Ngôn nói: “Mẹ, mẹ vẫn chưa thêm tiền cược đấy.”

“Mẹ cũng không biết đặt cái gì.” Tiết Mạn Tư làm trưởng bối lời nói nhỏ nhẹ, “Dù sao cũng là mẹ thắng hoặc là con thắng, con muốn cái gì?”

Cố Chuyết Ngôn giống như đang chờ câu này: “Phòng ngủ lầu ba, trên bàn trang điểm có một cái hộp…” Nguỵ trang như thật, “Con cũng không biết muốn cái gì, lấy cái đó đi.”

Tiết Mạn Tư nói: “Mẹ mới vừa mua đồ trang sức, sáng mai đi chúc tết định đeo mà.”

“Mẹ nhiều đồ trang sức lắm rồi, đeo cái nào mà chả đẹp.” Cố Chuyết Ngôn quét một vòng nhìn người khác, “Con lấy một thứ nho nhỏ thôi, mấy thứ khác con cũng không cần.”

Mọi người dụ dỗ Tiết Mạn Tư đồng ý, Tiết Mạn Tư đành phải đáp ứng, kết quả đúng lúc hết giờ, tính tài sản, Cố Chuyết Ngôn hơn một chút.

Thời gian không còn sớm, người già không thể thức quá muộn, mọi người nói một tiếng “Ngủ ngon”. Chờ những người khác trở về phòng nghỉ ngơi, Cố Chuyết Ngôn cầm áo khoác ra cửa, bất kể đêm ngày, chạy băng băng lướt gió trên con đường rộng rãi.

Trang Phàm Tâm vừa đến nhà không bao lâu, tắm xong xuống dưới lầu, chỉ chừa một ngọn đèn nhỏ, nằm trên ghế sô pha, vùi trong ổ chăn xem show thời trang Milan.

Gần tới nửa đêm là xem xong, khi cậu vươn tay định tắt đèn, điện thoại ở bên gối vang lên rè rè, là Cố Chuyết Ngôn. Bắt máy, Cố Chuyết Ngôn ở bên trong hỏi: “Ra ngoài không?” Trực tiếp đến nỗi khiến người ta không ứng phó kịp.

Trang Phàm Tâm giả ngu mà nói: “… Em đã ngủ rồi.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Tắt đèn đi, đừng lãng phí điện.”

Trang Phàm Tâm sửng sốt vài giây, xỏ dép lê chạy ra ban công nhìn xuống dưới, đèn đường mập mờ, Cố Chuyết Ngôn dựa vào cửa xe, không biết đợi bao lâu rồi.

Cậu cúp điện thoại liền xông ra ngoài, cầm theo điện thoại và chìa khóa, vang lên đinh đang đinh đang, thang máy đến lầu một vừa mở, cậu lao ra, đón gió lạnh chạy ào ra ngoài cửa.

Cố Chuyết Ngôn vẫn còn đứng, không có hút thuốc, hai tay đút trong túi áo, nhìn qua có chút lẻ loi.

Trang Phàm Tâm bước xuống bậc tam cấp, áo ngủ tơ lụa trên người không ngừng phất phơ, lạnh lẽo như băng tuyết che thân. Bước đến trước mặt Cố Chuyết Ngôn, vẫn chưa nói gì, Cố Chuyết Ngôn cởi áo khoác bọc lấy cậu, kéo lại gần, ôm chặt.

“Điện thoại không nhận, tin nhắn không trả lời, em theo đuổi anh hay là anh theo đuổi em?”

Cố Chuyết Ngôn khởi binh vấn tội mà hỏi đến ám muội như vậy: “Anh có giục em xuống không? Ăn mặc như vậy, sao không để chân trần mà chạy luôn đi?”

Trang Phàm Tâm một chút sức lực cũng không có, chột dạ, sợ bị mắng. Trước mắt Cố Chuyết Ngôn đột nhiên nhớ lại một vài đoạn hồi ức, phòng học, khoe hình xăm bị thấy bắt gặp, nhỏ nhắn đáng thương đứng ở chỗ ngồi… Lúc này Trang Phàm Tâm khiếp đảm, hoảng loạn, giống như đúc mười bảy tuổi.

Cố Chuyết Ngôn ghìm chặt cánh tay: “Còn về không?”

Anh nào có ý buông tay, vốn là tới đón người mà.

Trang Phàm Tâm sắp bị đông cứng đến choáng váng, dùng chút tỉnh táo cuối cùng nhận biết ý nghĩ của Cố Chuyết Ngôn, lắc đầu một cái, vừa nghe lời vừa sốt sắng nói: “Không về.”

“Vậy đi đâu đây?” Cố Chuyết Ngôn hỏi.

Trang Phàm Tâm trả lời: “Anh thu lưu em đi.”

Cố Chuyết Ngôn kéo mở cửa xe nhét Trang Phàm Tâm vào, lúc cài dây an toàn còn cắn lên gò má lạnh lẽo của cậu một cái, rất tàn nhẫn, lưu lại một dấu đỏ ửng.

Trang Phàm Tâm giống con tin bị bắt cóc, không dám nhúc nhích, chỉ lo làm tên bắt cóc tức giận sau đó cùng cậu lôi lại chuyện cũ.

Bay nhanh về nhà thuê, anh đạp dép lê đi lạch bạch, tay áo bị kéo đi, ra khỏi thang máy sững sờ không nhúc nhích, sau khi bật đèn mới phản ứng được đã vào tới huyền quan.

Hai chân nhẹ đi, Cố Chuyết Ngôn ôm ngang cậu lên.

Trang Phàm Tâm vòng tay qua cổ Cố Chuyết Ngôn, bám chặt vào cổ áo đối phương, Cố Chuyết Ngôn ôm cậu, đột nhiên hỏi: “Tên bạn trai kia là gạt anh, đúng không?”

Trang Phàm Tâm quay mặt qua chỗ khác, mơ hồ nói: “Không phải…”

“Vậy là thật à?” Cố Chuyết Ngôn cố ý thuận theo Trang Phàm Tâm, đi về hướng phòng ngủ, “Bạn học của em à? Chắc là bạn cùng phòng rồi phải không?”

Anh cảm nhận được Trang Phàm Tâm cứng người, tiếp tục nói: “Ở chung dưới một mái hiên, lâu ngày sinh tình? Cậu ta theo đuổi em à?”

Trang Phàm Tâm vùi đầu vào cổ anh, cả người căng thẳng, dép lê từ mu bàn chân rớt xuống. Bước vào phòng ngủ, không bật đèn, Cố Chuyết Ngôn ở trong bóng tối hỏi cậu: “Sau khi quen nhau thì sao nữa, tách giường ngủ hay là chung chăn chung gối?”

“… Không phải, không phải!” Trang Phàm Tâm lắc đầu thật nhanh, “Không có mà…”

Cố Chuyết Ngôn hỏi: “Cậu ta từng làm em chưa?”

Ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu vào, nhàn nhạt, Trang Phàm Tâm nằm trên vai Cố Chuyết Ngôn, thở hổn hển, áo ngủ tơ lụa màu xanh nhạt như một ngân hà gợn sóng.

Phịch một tiếng, bọn họ ngã xuống giường.
Chương trước Chương tiếp