Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 83: Chương ngắn, không cần tiêu đề

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Cố Chuyết Ngôn đi xe chạy khỏi GSG, liếc mắt nhìn đồng hồ, chín giờ bốn mươi lăm phút, lái nhanh mới tới kịp. Lại liếc mắt nhìn ghế phó lái, Trang Phàm Tâm nhồm nhoàm chiếc hamburger ăn chưa hết, xem ra là đói bụng thật.

Có thời gian nấu cháo cá mà không có thời gian ăn cơm tối, Cố Chuyết Ngôn nghĩ, trong lòng lại ngứa ngáy. Nhìn lần thứ hai, không kìm lòng được giơ tay, chọc chọc gương mặt bầu bĩnh của Trang Phàm Tâm.

“À.” Trang Phàm Tâm lẩm bẩm, “Anh cùng em ra sân bay, không làm lỡ công việc chứ?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Hôm nay nghỉ.” Vốn định ký xong hợp đồng thì đến câu lạc bộ đấu kiếm, bây giờ lại chạy tới sân bay đón Trang Hiển Dương và Triệu Kiến Thu, “Nhiều năm rồi không gặp, ba mẹ em còn nhận ra anh không?”

Trang Phàm Tâm cười lúng túng: “Anh đoán xem, mẹ anh không phải liếc mắt một cái đã nhận ra em rồi sao?”

Cũng đúng, Cố Chuyết Ngôn cầm tay lái khẽ cười, khuỷu tay trái tựa lên cửa sổ xe, bàn tay thả lỏng mà đỡ trán, lên cao tốc, đường thẳng chạy rất nhanh, đến sân bay còn dư mười phút.

Ngày mốt là giao thừa, lưu lượng khách ở sân bay bây giờ là cao nhất, đâu đâu cũng là người. Xung quanh cổng đón chật ních người, Trang Phàm Tâm ở phía ngoài đoàn người không tìm được chỗ chui vào, Cố Chuyết Ngôn nắm tay cậu, trằn trọc mò lên hàng trước.

Còn chen chúc hơn cả đi tàu điện ngầm, Trang Phàm Tâm ngược lại rất biết chen, bám vào áo khoác Cố Chuyết Ngôn không buông tay, ôm thật chặt. Cố Chuyết Ngôn không vui nói: “Tự đi đi, đừng có nắm áo của anh.”

Trang Phàm Tâm nhích đến càng gần hơn: “Lỡ người ta xô em ngã thì sao?”

“Ngã thì bò lên.” Cố Chuyết Ngôn giãy không ra, lại không tiện ở trong đám đông cao giọng nói chuyện, đè thấp cổ họng, “Lát nữa ba mẹ em đi ra, nhìn thấy em nấp vào lòng anh, em không biết xấu hổ nhưng anh biết.”

Trang Phàm Tâm oán thầm, người này đúng là giỏi nói, sáng sớm ở trong thang máy cố ý cọ tay cậu, nhìn cậu chằm chằm, cũng không thèm để ý cậu có xấu hổ hay không, bây giờ còn biết giận dữ và xấu hổ.

“Này?” Cố Chuyết Ngôn đụng cậu, “Đó là ba mẹ em phải không?”

Trang Phàm Tâm nhìn về phía cửa, Trang Hiển Dương kéo valy đi ra, Triệu Kiến Thu choàng cánh tay ông, hai người cũng nhìn xung quanh. “Ba!” Cậu dùng lực phất tay, “Mẹ! Con ở đây!”

Cố Chuyết Ngôn liếm liếm đôi môi, rút tay trong túi ra, kéo kéo chỉnh sửa vạt áo, không hiểu sao, tim đập gia tốc, sau đó nhớ tới, anh và Trang Hiển Dương và Triệu Kiến Thu lần cuối gặp mặt, là anh ra sân bay tiễn Trang Phàm Tâm… Trang Phàm Tâm hôn anh.

Mọe, xấu hổ thật.

Rời khỏi dòng người, Trang Phàm Tâm xông tới, dang hai tay ra nhào tới Trang Hiển Dương và Triệu Kiến Thu, một nhà ba người ôm ấp thắm thiết. Cách đó hai ba bước, Cố Chuyết Ngôn một mét tám tám đứng ở đó, muốn không bị chú ý cũng khó, Triệu Kiến Thu phát hiện ra trước, kinh ngạc nói: “Là… Tiểu Cố sao?”

Trang Hiển Dương nghe tiếng ngẩng đầu: “Đúng rồi…” Đẩy con ruột ra, vô cùng kinh ngạc, “Đúng là Tiểu Cố rồi, đã lớn quá rồi, còn cao như vậy!”

Cố Chuyết Ngôn nghênh đón, trong lễ phép lộ ra một chút ngại ngùng: “Chào chú chào dì, là con, hai người đều khỏe chứ ạ?”

Trang Hiển Dương nói: “Đều khỏe, chú dì đều rất ổn.” Ông liếc mắt nhìn Trang Phàm Tâm, không dám xác định, “Tiểu Cố, con là cũng tới đón người, hay là đi cùng Phàm Tâm?”

Cố Chuyết Ngôn vươn tay cầm hộ valy: “Con cùng Phàm Tâm đi đón chú với dì, xe đậu ở bên ngoài.” Giao thiệp với không ít tai to mặt lớn, khi còn bé còn đối mặt với quan chức ngoại giao, lúc này đối diện với ba mẹ của mối tình đầu, anh lại căng thẳng, “Ở đây đông đúc, chúng ta trên đường trò chuyện đi ạ.”

Bốn người bước ra khỏi sảnh, lên đường, Trang Hiển Dương và Triệu Kiến Thu ngồi ở phía sau, không nhịn được hỏi: “Phàm Tâm, con và Tiểu Cố gặp nhau thế nào?”

Trang Phàm Tâm nói: “Có duyên phận, cho nên là gặp được thôi.”

Trang Hiển Dương và Triệu Kiến Thu nhìn nhau, bọn họ biết Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm từng hẹn hò, mà không biết bây giờ tình trạng thế nào, dù sao cũng đã xa cách mười năm. Không có tiếp lời, Triệu Kiến Thu quan tâm chuyện khác: “Tiểu Cố đẹp trai hơn hồi nhỏ nhỉ, bây giờ con đang làm nghề gì?”

Cố Chuyết Ngôn cười đáp: “Bán nhà ở, giúp đỡ công ty trong nhà.”

Anh không che giấu chuyện mình thừa kế gia nghiệp, cũng không nói rõ lý lịch trình độ của mình, giản dị khiêm tốn. Trang Hiển Dương và Triệu Kiến Thu hoàn toàn rất thích thái độ này, cũng đều biết rõ, Cố Chuyết Ngôn thời niên thiếu đã là một người trầm ổn, bây giờ trưởng thành phong độ nhã nhặn, chỉ có thể xuất sắc hơn.

“Đúng rồi.” Cố Chuyết Ngôn hỏi Trang Phàm Tâm, “Đặt khách sạn cho chú với dì chưa?”

Trang Phàm Tâm nói: “Không đặt, định ở nhà em.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Ở nhà em? Ở đó chỉ có một phòng ngủ, có chật chội không?”

Lời này một khi đã nói ra, chứng tỏ Cố Chuyết Ngôn biết nơi ở của Trang Phàm Tâm, Trang Hiển Dương và Triệu Kiến Thu liền liếc mắt nhìn nhau, do dự. Cố Chuyết Ngôn nhạy bén mà phát hiện, cũng có chút hoảng loạn: “Chuyện là, em ấy ở bên này lạ nước lạ cái, con giúp em ấy tìm nhà.”

“Như vậy à…” Trang Hiển Dương cảm kích đồng thời không khỏi thẹn thùng, “Cảm ơn Tiểu Cố, nó làm phiền con rồi…”

Cố Chuyết Ngôn vội vàng nói: “Chuyện nhỏ thôi mà, chú quá khách khí rồi.”

Anh nhìn từ gương chiếu hậu, lúc này mới phát giác, Trang Hiển Dương nhìn tang thương hơn lúc trước. Người ta nói nếp nhăn không thể đảo ngược, trạng thái tinh thần của Trang Hiển Dương rất khá, nhưng đã có vết chân chim và tóc bạc, Triệu Kiến Thu thì tốt hơn một chút, nhưng năm tháng chẳng tha cho ai, không thể so sánh được với hồi đó.

Trở lại nhà trọ Bạc Nguyên, Cố Chuyết Ngôn lần trước đến ăn tân gia là Trang Phàm Tâm mới chuyển tới không lâu, hôm nay quay lại, nhìn có cảm giác gia đình hơn. “Ba, mẹ…” Trang Phàm Tâm chào hỏi, “Phòng ngủ con dọn xong rồi, ba mẹ lên xem thử đi.”

Trang Hiển Dương và Triệu Kiến Thu lên lầu tham quan, hỏi: “Vậy con ngủ ở đâu?”

Trang Phàm Tâm nói: “Con ngủ phòng khách, ghế sô pha mới mua, thoải mái lắm.” Thấy ba mẹ lên lầu, cậu lập tức quay người nhào vào lòng Cố Chuyết Ngôn, Cố Chuyết Ngôn tay mắt lanh lẹ mà đẩy cậu một cái, cậu lảo đảo hai bước, “Ôm một chút cũng không được à.”

Cố Chuyết Ngôn mệt tim: “Ba mẹ em đang ở trên lầu đấy, đứng đắn chút đi.”

“Nhưng chúng ta ở dưới lầu mà.” Trang Phàm Tâm lại qua, lấy ra dép lê, “Anh thay giày đi, áo khoác cởi ra em treo lên cho anh.”

Cố Chuyết Ngôn không có ý định dừng lại, lúc này Trang Hiển Dương và Triệu Kiến Thu từ lầu hai đi xuống, hắn nói: “Chú dì ơi, bạn thân con làm việc ở khách sạn, nếu như ở nhà chật chội, con giúp hai người đặt phòng nhé.”

Trang Hiển Dương nói: “Không có gì đâu, chú với dì mấy tháng không gặp Phàm Tâm rồi, ở cùng với nó, ở nhà nấu cơm cho nó cũng thuận tiện.” Vừa đúng là buổi trưa, “Bữa trưa muốn ăn chút gì không?”

Thấy thế, Cố Chuyết Ngôn chuẩn bị tạm biệt, Trang Phàm Tâm đâu chịu, không cho đi, Trang Hiển Dương và Triệu Kiến Thu cũng mời anh ở lại ăn cơm. Cố Chuyết Ngôn đành phải thay giày cởi quần áo, pha một bình trà, cùng hai vị trưởng bối ở phòng khách tán gẫu.

Trang Phàm Tâm so với lần trước thành thạo hơn rất nhiều, nguyên liệu nấu ăn đã mua xong, cá và thịt bò tối hôm qua đã ướp xong, rau dưa cũng xử lý đâu vào đấy. Triệu Kiến Thu tiến vào nhà bếp, người làm mẹ luôn bận tâm nhiều, hỏi: “Bình thường tự nấu cơm à?”

“Thỉnh thoảng thôi.” Trang Phàm Tâm đáp, “Sáng và trưa ăn ở công ty, nếu tăng ca thì bữa tối cũng giải quyết ở công ty luôn.”

Triệu Kiến Thu đau lòng nói: “Có tăng ca thường xuyên không? Gầy quá, ăn có tiêu không?” 

“Không có thường xuyên, thỉnh thoảng thôi.” Trang Phàm Tâm bóc ra hai cây măng, “Bà nội thế nào rồi?”

Bà cụ sống ở Mỹ mấy chục năm, bạn thân đều ở bên đó, huống hồ không chịu nổi đường bay dài. Triệu Kiến Thu nói: “Bà nội đến nhà dì Tú Lan ăn tết, giao thừa nhớ gọi video cho bà đấy.” Nhìn thấy trên bàn có ba cà mên canh, “Nấu canh cho con thôi dùng một cái còn không đủ à?”

Trang Phàm Tâm nói: “Cho Chuyết Ngôn nữa.”

Cậu thẳng thắn trực tiếp, khiến Triệu Kiến Thu yên lặng, cắt măng xong mới thấy thẹn thùng, cậu đuổi mẹ ra nhà bếp: “Cây bồ phong trong phòng làm việc gần đây héo queo à, mẹ, mẹ xem giúp con một chút…”

Triệu Kiến Thu không hỏi nữa, đi lên lầu, trong phòng khách, Cố Chuyết Ngôn châm trà cho Trang Hiển Dương, vẫn đang tán gẫu, đề cập đến chuyến đi công tác đến Dung Thành cách đây không lâu, lập tức dắt ra rất nhiều hồi ức.

Trang Hiển Dương quan tâm nói: “Ông Tiết mấy năm này thế nào rồi?”

“Ông ngoại con rất khỏe.” Cố Chuyết Ngôn nói, “Tuổi tác cao rồi, mẹ con đón ông về, ông ấy và ông nội con ở cùng nhau.”

Uống một ngụm trà, môi lưỡi hơi đắng chát, Cố Chuyết Ngôn nhìn về cửa phòng bếp, sau đó giống như nói chuyện phiếm hỏi: “Chú ơi, nghe Phàm Tâm nói chú ở Mỹ mở một phòng trưng bày tranh.”

Trang Hiển Dương gật gật đầu: “Đúng rồi, thỉnh thoảng mở triển lãm, cũng có thời gian vẽ vời.”

“Con vẫn còn nhớ những bức vẽ của chú, con không hiểu nghệ thuật, nhưng cảm thấy rất đẹp.” Cố Chuyết Ngôn tán dương, tự nhiên, lơ đãng đặt câu hỏi, “Khi đó… Phàm Tâm hình như có nói trong nhà có công ty trang sức, không kinh doanh nữa ạ?”

Anh nghiêng mặt, có thể nhận biết thần sắc Trang Hiển Dương, đối phương hơi nhíu mày, có cảm giác thận trọng không giống với nghệ thuật gia, rất nhanh nhếch môi cười, che giấu chút đau lòng: “Chú chỉ biết vẽ vời thực sự không am hiểu kinh doanh, từ lâu đã không làm nữa rồi.”

Cố Chuyết Ngôn bật thốt lên truy hỏi: “Cho nên Phàm Tâm cũng không thiết kế trang sức nữa?”

Trang Hiển Dương trì độn mà “À” một tiếng, không giống như là trả lời, mà giống như cho đáp án để kéo dài thời gian, dài đằng đẵng ba giây đồng hồ qua đi, ông mới nói: “Có chút ảnh hưởng, nhưng mà Phàm Tâm lúc đó tuổi còn nhỏ, không ổn định, khó tránh khỏi sẽ thay đổi ý nghĩ.”

Nửa ấm trà còn lại không còn độ ấm, Trang Hiển Dương đứng dậy lên lầu, muốn nhìn bức tranh sơn dầu trên vách tường phòng làm việc, Cố Chuyết Ngôn không hé răng, anh không chắc đối phương là thật muốn xem tranh, hay là bị anh hỏi nên muốn né tránh.

Phòng khách chỉ còn lại mình anh, ngồi nửa ngày, nhà bếp truyền ra mùi khói dầu, anh đi tới phụ, cũng giống như là tìm Trang Phàm Tâm nhận sai, có vẻ như trò chuyện làm cha ruột người ta mất hứng rồi.

Trang Phàm Tâm nhìn chằm chằm trong nồi cá, không nghe thấy, trái lại tràn đầy phấn khởi hỏi: “Thơm không?”

Cố Chuyết Ngôn đạp lên cửa, đi vào lối đi chật hẹp, kề sát, khẽ ngửi sợi tóc Trang Phàm Tâm, không biết là chỉ cá hay là chỉ người: “Thơm.”

Rán xong một mặt, Trang Phàm Tâm lật qua mặt kia, váng dầu nổ póc póc, bốc khói, cậu giả bộ làm con động vật bị kinh sợ, thỏ hay là nai, chốn vào trong lồng ngực con sư tử hay con sói Cố Chuyết Ngôn này. Cố Chuyết Ngôn nhìn thấu quỷ kế của cậu, nhưng vẫn ôm cậu không vạch trần, thậm chí còn quyến luyến mà xoa xoa lưng cậu. truyenfull reup là chó

Trang Phàm Tâm nhận ra cái gì đó: “Sao thế?” Cậu đi ra phía ngoài, “Ba em đâu, hai người…”

Cố Chuyết Ngôn dùng thân thể chắn đường: “Chú lên lầu xem tranh rồi.” Anh kéo Trang Phàm Tâm trở lại, “Đang rán mà hết nhìn đông tới nhìn tây, cẩn thận cháy đó.”

Trang Phàm Tâm không lộn xộn nữa, rán xong tắt lửa, gắp một miếng bụng cá đầy thịt vàng óng ra, thổi thổi, đút cho Cố Chuyết Ngôn ăn, ngoài giòn trong mềm, Cố Chuyết Ngôn bưng cá ra, dọn bàn ăn.

Điện thoại rung lên, anh móc ra vừa nhìn, màn hình hiển thị là “Lục Văn”.

Cố Chuyết Ngôn bắt máy: “Alo?” Đi qua phòng khách, đi tới ban công, “Giảm béo thuận lợi không, gầy cỡ nào rồi?”

“Giảm được ba cân, nhưng tăng lên hai cân rưỡi.” Lục Văn nói, “Buổi chiều phải tham gia một hoạt động, bây giờ đang ở khách sạn đây, Bùi Tri mày nhớ không? Bạn của Trang Phàm Tâm đó.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Nhớ.”

“Hôm nay anh ấy cũng có ở đây.” Lục Văn nói, “Nhất ca của công ty tụi tao mời anh ấy làm tạo hình, vừa nãy gặp mặt trên hành lang.”

Cố Chuyết Ngôn thưởng thức một chậu cẩm tú cầu bên cửa sổ, cho là đã bỏ lỡ vài câu, nghe không hiểu: “Rốt cuộc là mày muốn nói cái gì?”

Lục Văn nói: “Mày không phải đang cùng Trang Phàm Tâm nối lại tình xưa sao? Tao và Bùi Tri tán gẫu, liền không nhịn được hỏi anh ấy, cái tên năm ấy Trang Phàm Tâm thích trông thế nào…”

Cố Chuyết Ngôn phiền nói: “Mẹ mày sốt ruột như vậy làm gì?”

“Mày nghe tao nói trước đã!” Lục Văn có hơi gấp, “Tao hỏi xong, Bùi Tri rất mê man… Giống như là hoàn toàn không biết về chuyện ấy.”

Xoay người, Cố Chuyết Ngôn siết chặt điện thoại: “Có ý gì?”

Lục Văn trả lời: “Bùi Tri nói, mười năm này ngoại trừ mày ra, anh ấy chưa từng nghe Trang Phàm Tâm đề cập bạn trai nào hết.”
“Ngon thì ăn nhiều một chút, không ngon thì tuyệt đối đừng hành hạ bản thân mình.” chời ơi mẹ Tiết nói câu nào là chất câu ấy
Chương trước Chương tiếp