Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 82: Đờ mờ, anh làm cái gì?

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Tiếng gõ cửa, tay Cố Chuyết Ngôn nắm con chuột lung lay một chút, từ khi bị Tiết Mạn Tư bắt gặp “Xuân tình văn phòng”, bây giờ anh vừa nghe thấy tiếng gõ cửa liền phản xạ có điều kiện.

“Vào đi.”

Người tới là trưởng bộ phận quảng cáo, họ Lưu, vào nói: “Tổng giám đốc, trưa nay tổng giám Vương của Silhouette đến họp, thương thảo cụ thể về hợp đồng tài trợ, anh có tham dự không?”

Cố Chuyết Ngôn vẫn nhìn chằm chằm màn hình, hỏi: “Tổng giám Vương?”

“Vâng, tổng giám bộ phận quảng cáo của Silhouette.” Lão Lưu trả lời, phân tích đề tài, “Sau khi kí cam kết, việc này vẫn luôn là tổng giám Vương tiếp xúc với tôi, vị tổng giám Trang của bộ phận thiết kế hôm nay không có tới, tôi nghe nói, bởi vì tổng giám Trang phụ trách show thời trang, cho nên đến ngày ký hợp đồng mới tới.”

Cố Chuyết Ngôn vểnh tai nghe, nghe xong còn giả vờ tinh tướng: “Tôi có hỏi cậu không?”

Lão Lưu nói: “Là tôi nhiều lời.”

Cố Chuyết Ngôn chậm nửa nhịp, nói: “Cậu chủ trì cuộc họp là được, tôi không tham dự. Đúng rồi… Hôm nào ký hợp đồng?”

Lão Lưu nói: “Theo như tiến độ, thì là một ngày trước khi nghỉ.”

Ký xong hợp đồng là nghỉ tết, chưa tới hai ngày là giao thừa, Cố Chuyết Ngôn “Ừm” một tiếng: “Đi đi.” Đối phương quay người, anh liếc mắt nhìn tấm lưng kia một cái. 

Cái công ty này bây giờ làm việc là sẽ phỏng đoán, có liên quan đến Trang Phàm Tâm liền ngóng ngóng báo cáo. Cũng không trách người khác được, anh ở trước mặt mọi người mà ôm ấp Trang Phàm Tâm, phỏng chừng đêm đó đã truyền khắp GSG, nhân viên lén lút tám chuyện.

Thỉnh thoảng gặp ba anh, Cố Sĩ Bá chắc là sợ mất mặt, làm bộ không nhìn thấy liền đi ra, Tiết Mạn Tư cũng không tới nữa, ngược lại gọi anh về nhà thẩm tra, anh cũng không ngốc, mỗi lần đều trả lời qua loa.

Cố Chuyết Ngôn mười bảy tuổi đã dám to gan công khai tính hướng, hai mươi bảy tuổi trước mặt mọi người ve vãn tình nhân, nhìn nho nhã lễ độ lịch thiệp, thật ra anh chẳng sợ ai, càng không để ý, trong xương tủy vẫn luôn có chút bồng bột.

Điện thoại vang lên, là Trang Phàm Tâm, cú điện thoại đầu tiên trong tuần này. Cố Chuyết Ngôn bắt máy, giọng trầm, cái giọng điệu bộ cũng dễ nghe: “Alo, có gì không?”

Trang Phàm Tâm nói: “Mấy ngày nay gió to hạ nhiệt độ, coi chừng cảm lạnh.”

Cố Chuyết Ngôn cay nghiệt nói: “Hóa ra là thông báo gió to, anh tưởng là em thông báo em đã về Mỹ rồi cơ đấy.”

Trang Phàm Tâm vui mừng, cậu biết Cố Chuyết Ngôn tại sao cáu kỉnh, hôm đó cậu hùng hồn với Tiết Mạn Tư lắm, kết quả sau đó im hơi lặng tiếng. Cậu thăm dò hỏi: “Anh giận hả?” sstruyen reup là chó

“Em thấy thế nào?” Cố Chuyết Ngôn hỏi ngược lại, “Là ai nói tiếp tục theo đuổi anh, cầu xin anh quay lại hả?”

Trang Phàm Tâm đáp: “Là em là em.”

Cố Chuyết Ngôn khinh bỉ: “Là ai nói là về công về tư đều sẽ tiếp tục liên hệ?” Anh bắt đầu nã pháo, “Thực tế thì sao, đưa canh cũng lén lén lút lút, còn nhờ bảo vệ giao, sao em không gửi chuyển phát nhanh luôn đi? Công sự giao tất cả cho bộ phận quảng cáo, hỏi cũng không hỏi, đến cũng không đến, em đối xử như thế với nhà tài trợ của em? Kim chủ của em? Ấy… của em?

“Ấy là gì?”

“Tự mình lĩnh hội đi.” Cố Chuyết Ngôn đẩy con chuột ra, “Anh tin vào sự không đàng hoàng của em.”

Trang Phàm Tâm tủi thân nói: “Cũng không thể chỉ trách em được, hôm đó trước mặt nhiều đồng nghiệp như vậy, còn có ba mẹ anh, anh ôm em, ôm xong anh rút lui, anh vừa ngầu vừa lạnh lùng, em thiếu chút nữa ở trong thang máy ngượng muốn độn thổ luôn!”

Lúc này nghĩ lại da mặt cũng nóng lên, Trang Phàm Tâm tố khổ: “Tất cả mọi người nhìn lén em, đánh giá em, trên trán như là viết —— Người này là gay, yêu đương với tổng giám đốc!”

Cố Chuyết Ngôn cố nén khóe miệng co rúm: “Vậy em nên vui mới phải chứ, em không muốn yêu đương với anh à?”

Trang Phàm Tâm nghẹn: “… Mặc dù là đạo lý này, nhưng em cũng phải giữ mặt mũi chứ, dù sao em cũng không tới đâu, khi nào ký hợp đồng lại gặp.” Giải thích rõ công sự, đến việc tư, “Hôm nay nấu cháo cá, đặt ở phòng bảo vệ, anh về nhà nhớ lấy đó nha.”

Cố Chuyết Ngôn bất mãn nói: “Nhà anh cũng không có đồng nghiệp, em trốn cái gì?”

“Trốn mẹ anh đó.” Trang Phàm Tâm bật thốt lên, “Không phải, không phải mắng anh, (*) em sợ đến nhà anh sẽ không khống chế được bản thân, ôm hôn thân thiết, lỡ lại lăn tới trên giường… Mẹ anh đột nhiên đẩy cửa thì phải làm sao.”

(*) Trốn mẹ anh đó (躲你妈啊): từ “mẹ anh đó” 你妈啊 còn có nghĩa là chửi bậy, nếu dịch theo nghĩa chửi bậy thì sẽ thành “Trốn con mẹ anh.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Em quá coi thường bà Tiết rồi, mẹ có thấy cũng sẽ không bị dọa đến nỗi ra bệnh tim đâu.”

Trang Phàm Tâm lúng túng nói: “Em sợ em sẽ bị bệnh liệt dương.”

Cố Chuyết Ngôn phì cười, vừa vui vừa tức, muốn thông qua sóng điện thoại đánh Trang Phàm Tâm một trận, ồn ào chốc lát, Trang Phàm Tâm yên tĩnh, mơ hồ không rõ mà lẩm bẩm một câu nói. Nhưng Cố Chuyết Ngôn nghe rõ, là hỏi anh, gia đình anh có ý kiến gì không, cũng nghe rõ ý bất an trong đó.

Anh nói: “Không phải em nói, dù có bất kì ai ngăn cản em cũng không để ý sao, còn quan tâm đến ý kiến của họ làm gì?”

Trang Phàm Tâm nói: “Phí lời, đó là người nhà của anh đó.”

“Cho nên, nếu như người nhà anh ngăn cản…” Cố Chuyết Ngôn đạp chân bàn làm việc, dừng lại hai giây, “Em sẽ rút lui?”

Trang Phàm Tâm trả lời ngay: “Đương nhiên là không rồi, mặc dù em có hơi sợ, nhưng mục đích chủ yếu là muốn biết người biết ta.” Cậu không có ở đó để dỗ dành anh, móc tim móc phổi ra mà nói, “Em đã tính xong hết rồi, nếu thái độ của nhà anh vẫn tốt, em sẽ chịu đòn nhận tội, đến nhà thăm hỏi, nghiêng mình dâng trà, sau đó lấy được tán thành của ba mẹ anh.”

Cố Chuyết Ngôn bị thành ngữ đập cho hôn mê: “Nếu như thái độ của nhà anh rất cứng rắn thì sao?”

“Em suy nghĩ hết rồi, anh nhà lớn nghiệp lớn, khẳng định không phải ăn chay.” Trang Phàm Tâm nói, “Vậy em liền chuyển sách lược, họ cứng em cũng cứng, dù sao công việc của em là bạn cho, ba mẹ ở tận nước Mỹ, đến xe cũng là đi mượn, nhà là thuê, em không còn gì để mất.”

Cố Chuyết Ngôn ôm bụng: “Em đừng làm anh cười nữa…”

“Cười cái đầu anh.” Trang Phàm Tâm rất gấp, “Ba mẹ anh rốt cuộc tỏ thái độ như thế nào?”

Cố Chuyết Ngôn cũng không biết, anh vốn không để ý tới hai vị kia, hai vị cũng rất bực anh không đàng hoàng. Nhưng mà trong lòng anh đã có tính toán hết rồi, từ năm đó anh tự ý comeout, đến Dung Thành trộm làm gay, lại một mình gây dựng sự nghiệp cùng Tô Vọng, thêm vào gần đây lén gặp lại tình cũ… Ba mẹ anh đều là người thông minh, sớm đã hiểu, từ lâu đã không quản được thằng con ruột này rồi.

Trò chuyện kết thúc, bực mình lúc trước đã biến mất không còn tung tích, Cố Chuyết Ngôn bắt đầu nhớ tới cháo cá, nhưng mà không vui vẻ bao lâu, giám đốc công ty bảo hiểm liên hệ với anh, chiếc xe anh mới mua xảy ra sự cố, cần phải trao đổi quy trình bồi thường bảo hiểm tai nạn xe.

Chiếc xe kia đang ở garage trong nhà, Cố Chuyết Ngôn đang yên đang lành ngồi ở trong phòng làm việc, anh hỏi, người điều khiển là ai?

Đối phương nói, tên là Cố Bảo Ngôn.

Cố Chuyết Ngôn hai mắt tối sầm lại, nhanh chóng hỏi, người có sao không?

Đối phương nói, người không có gì đáng lo.

Cố Chuyết Ngôn thở phào nhẹ nhõm, tính toán thời gian Cố Bảo Ngôn được nghỉ đông, thực sự là rảnh rỗi sinh nông nỗi, làm hết việc xong, anh tan tầm sớm, lái xe trở về nhà họ Cố.

Ánh nắng chiều mùa đông phương bắc, kèm theo tiếng gió có thể ăn thịt người, Cố Chuyết Ngôn rong ruổi một đường, đến nhà, sau khi lái vào cổng lớn tốc độ không giảm, khiến những người làm vườn sợ run rẩy.

Rẽ về hướng garage, Cố Chuyết Ngôn cầm tay lái hé mắt, ở ngoài cửa garage, Cố Bảo Ngôn giày đen tóc đen, cùng con berger đứng trong gió rét, trông cứ như là Biệt đội Bá Vương Hoa.

Cố Chuyết Ngôn phanh xe, bên cạnh cô nàng và chú chó, tắt máy, rút ra một điếu thuốc ngậm lên, vừa mới mở cửa xuống xe. Dựa vào ưu thế chiều cao, anh nhìn xuống Cố Bảo Ngôn, sau đó thổi một làn khói ra, giận cá chém thớt: “Chó ngoan không chắn đường, tránh ra.”

Cố Bảo Ngôn dùng sức tản khói: “Anh còn biết trở về nữa à!”

“Trở về xem xe của anh, không phải xem em.” Cố Chuyết Ngôn mở garage số 2, chiếc xe anh còn chưa được lái hướng về phía cửa, cái cản trước bị rơi mất, đầu xe lõm vào. Anh giơ tay tàn nhẫn đẩy trán Cố Bảo Ngôn: “Con mẹ em dùng búa đập hả!”

Cố Bảo Ngôn hất mái tóc dài: “Em biết hết rồi.”

“Đầu óc ngu si thì biết cái gì?” Cố Chuyết Ngôn rít mạnh một hơi thuốc lá, “Tự thuật lại cho anh, đụng thế nào, nói.”

Cố Bảo Ngôn nhìn anh: “Trang Phàm Tâm về rồi hả?”

Hoàn toàn không có cách nào câu thông, Cố Chuyết Ngôn nhìn chằm chằm đôi mắt em gái: “Đụng ở đâu, ai cho phép em lái ra ngoài?”

Cố Bảo Ngôn bướng bỉnh nói: “Hai người các anh tình cũ không rủ cũng tới?”

Cố Chuyết Ngôn không nói: “Mắc mớ gì đến em?”

“Sao lại không liên quan đến em chứ?” Cố Bảo Ngôn vọt tới trước mặt Cố Chuyết Ngôn, giương lên khuôn mặt trái xoan, tư thế như một người đàn bà chanh chua, “Anh ấy đá anh đó, mười năm không liên lạc, bây giờ trở về làm lành với anh, anh có bị điên không!”

Cố Chuyết Ngôn lặp lại: “Mắc mớ gì đến em?”

Cố Bảo Ngôn nói: “Năm đó em cũng là một trong số những người bị hại! Năm anh ấy bỏ đi, em rớt bao nhiêu là nước mắt, mắt em suýt nữa khóc đến mù luôn, trọng điểm là anh ấy phụ lòng em! Anh phải tính sổ với anh ấy chứ!”

“Chị gái ơi…” Cố Chuyết Ngôn sửa lại miệng, “Chị thích người ta, người ta không thích chị, vậy mà gọi là phụ lòng? Vậy bao nhiêu cô gái theo đuổi thần tượng khắp thiên hạ không phải đều thành oán phụ hết sao?”

Cố Bảo Ngôn nói: “Ò, vậy anh thích người ta, người ta đá anh, cho nên anh mới gọi là bị phụ lòng.”

Cố Chuyết Ngôn diệt tắt thuốc: “Đến cả người thân còn phụ lòng tôi đây này.” Anh túm áo khoác của Cố Bảo Ngôn, kéo đến trước garage, “Đừng có nói nhảm nhí nữa, người ta đụng em, hay là em đụng người ta?”

Cố Bảo Ngôn hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Hai anh quay lại rồi hả? Mẹ nói hai anh ở văn phòng, làm chuyện đó, anh đúng là văn hóa quét rác, văn hóa bại hoại, văn hóa cầm thú!”

“Đờ mờ, anh làm cái gì?” Cố Chuyết Ngôn phiền cực kỳ, “Ngồi lên đùi thì sao, là em ấy chủ động ngồi lên đùi anh.”

Cố Bảo Ngôn trợn mắt lên: “Hóa ra là ngồi lên đùi! Thảo nào mẹ không nói!” Không hổ là Bá Vương Hoa, gạt ra đáp án, liền cảnh giác mà hoài nghi, “Anh đừng đổ thừa, Trang Phàm Tâm không phải loại người như vậy, anh ấy làm sao có thể chủ động ngồi lên đùi anh chứ!”

Cố Chuyết Ngôn không thể nhịn được nữa: “Rốt cuộc là đụng xe làm sao!”

“Ba nói trước đó anh nhận được một bó hoa hồng đỏ, có phải là Trang Phàm Tâm tặng không?” Cố Bảo Ngôn kéo dây thắt lưng của anh, “Anh đừng có quên, anh ấy lần đầu tiên tặng hoa là tặng cho em, vài chậu lận đấy!”

Cố Chuyết Ngôn mắng: “Em bị cái gì vậy?” Tay phải nắm chặt khuôn mặt Cố Bảo Ngôn, “Hồi nhỏ không hiểu chuyện thì thôi đi, mẹ nó đã mười năm rồi, em còn nhớ thương một tên gay làm gì? Hả?”

Cố Bảo Ngôn ồn ào: “Em mà thèm nhớ thương á, em không phục! Mất công năm đó em thuần khiết như vậy, thích anh ấy, anh ấy gạt em làm người yêu của anh, anh còn lấy nhật ký của em tỏ tình với anh ấy, hai người cấu kết với nhau làm việc xấu!”

Cố Chuyết Ngôn buông tay ra, nói đến miệng khô lưỡi khô, đi đến máy giải khát tự động lấy một chai coca, ừng ực mấy ngụm, quyết định không chấp nhặt với con nhỏ điên này nữa: “Vậy em muốn thế nào? Bồi thường phí tổn thất cho em?”

“Em chẳng muốn thế nào.” Cố Bảo Ngôn chỉnh lại tóc tai, bỗng nhiên cô nương hơi thẹn thùng, “Có wechat của anh ấy không… cho em với.”

Cố Chuyết Ngôn sặc một cái, nhíu mày, phát sầu mà nhìn Cố Bảo Ngôn. “Thì sao, trước kia là hàng xóm, thêm wechat cũng không được sao.” Cố Bảo Ngôn chột dạ nói, “Với lại, anh là anh hai của em, lỡ anh ấy lại phụ lòng anh nữa thì sao, em phải giám sát anh ấy…”

“Em yêu thương anh như vậy mà còn làm xe anh nát thành thế kia?” Cố Chuyết Ngôn dùng chai coca gõ đầu Cố Bảo Ngôn, “Con mẹ nó anh còn sợ em bị thương, về nhà sớm, kết quả em ở đây náo loạn.”

Cố Bảo Ngôn kéo lại cánh tay anh, ngoan ngoãn, hai anh em đi bộ về nhà chính: “Nghỉ tết mà, em với bạn cùng phòng đi cắm trại, không cẩn thận đụng vào hàng rào.”

Cố Chuyết Ngôn hỏi: “Lúc xảy ra chuyện ai xử lý, tại sao không gọi cho anh?”

“Sợ anh mắng.” Cố Bảo Ngôn nói, “Em tìm anh Minh Tử xử lý, anh Minh Tử còn mời em và bạn cùng phòng ăn cơm nữa.”

Cố Chuyết Ngôn che lại đôi mắt, ngón tay cái và ngón tay giữa đặt ở trên huyệt thái dương xoa xoa, Cố Bảo Ngôn ở bên cạnh lải nhải, nói cô biết được Trang Phàm Tâm về nước thì rất kinh ngạc, tâm tình rất phức tạp, còn kiếm phim quảng cáo của Silhouette, không ngờ Trang Phàm Tâm còn đẹp trai hơn mười năm trước nữa.

Bước vào trong nhà, Cố Chuyết Ngôn tháo lỏng cà vạt, ứng phó xong em gái rồi tới mẹ, để phòng ngừa mình bị nghẹt thở. Trong phòng khách, Tiết Mạn Tư khoác áo ngủ, nhìn có vẻ như là ngủ trưa mới vừa tỉnh, miễn cưỡng ngước mắt nói: “Về rồi à.”

“vâng.” Cố Chuyết Ngôn ngồi xuống, hai chân vắt chéo, từ trong cặp lấy laptop ra, anh làm việc, Tiết Mạn Tư uống trà, uống trà xong thì đắp mặt nạ xem cổ phiếu, tiêu hết nửa giờ mà không ai có ý lên tiếng.

Có lẽ là phiền chán âm thanh gõ bàn phím, Tiết Mạn Tư rốt cuộc nói: “Đến phòng sách mà làm.”

Cố Chuyết Ngôn khép laptop lại, đứng dậy: “Mẹ không có gì muốn hỏi à?”

Tiết Mạn Tư im lặng chốc lát: “Ở nhà ăn cơm tối, muốn ăn cái gì?”

“Gì cũng được.” Cố Chuyết Ngôn đáp. Anh không khỏi bồn chồn, cũng có chút không nén giận được, giống như ném đá dò đường cố ý thổ lộ: “Con ăn lót dạ thôi, buổi tối Trang Phàm Tâm đưa cháo cá cho con.”

Tiết Mạn Tư nói: “Ngon thì ăn nhiều một chút, không ngon thì tuyệt đối đừng hành hạ bản thân mình.”

Cố Chuyết Ngôn đã hiểu, tất cả tùy theo tâm ý của anh, Tiết Mạn Tư có lẽ chỉ có cái nhìn riêng, có lo lắng, nhưng cái bà để ý nhất, là anh có thể thật sự vui vẻ.

Anh vừa định làm con ngoan mà nói “Cảm ơn mẹ”, Cố Bảo Ngôn hỏi: “Anh hai, em có thể đến nhà anh ở một ngày không?”

Cố Chuyết Ngôn lời ít mà ý nhiều: “Biến.”

Tết ngày càng đến gần, rất nhiều người về quê, thành phố rộn ràng chợt trở nên quạnh quẽ, vừa sáng, Cố Chuyết Ngôn lập tức bay nhanh đến công ty, ở bãi đậu xe gặp phải lão Lưu ở bộ phận quảng cáo.

“Tổng giám đốc, đến sớm vậy sao.”

Hôm nay ký hợp đồng tài trợ với Silhouette, ký xong là nghỉ tết, Cố Chuyết Ngôn hỏi: “Bên pháp vụ đến chưa, gọi điện thoại hỏi đi.” Nói chuyện đi tới đại sảnh lầu một, ba người đi vào cửa, là bên Silhouette tới ký hợp đồng.

Phía trước nhất là tổng giám Vương cùng cố vấn pháp luật, đằng sau còn có một người, bị che khuất, cúi đầu. Cố Chuyết Ngôn đứng lại bất động, chờ đối phương đến gần, sai khiến trưởng phòng Lưu đi lên chào hỏi.

“Tổng giám Vương, tới rồi sao.” Trưởng phòng Lưu đưa tay ra, “Đây là tổng giám đốc của chúng tôi.”

Tổng giám Vương nhiệt tình nói: “Cố tổng, hân hạnh được gặp anh.”

Cố Chuyết Ngôn bắt tay, ánh mắt liếc về phía sau, thấy rõ, Trang Phàm Tâm núp ở phía sau ăn sáng, tay nhỏ mặt nhỏ, cầm một cái hamburger lớn như vậy.

Lần này không tránh khỏi, Trang Phàm Tâm nhanh chóng lau miệng, đứng thẳng người, lịch sự nói: “Cố tổng, chào buổi sáng.”

Cố Chuyết Ngôn cố ý không kiêng kị: “Đói bụng à?”

“À, tối hôm qua lo làm thiết kế, chưa ăn.” Trang Phàm Tâm đem hamburger lên, liếc mắt một cái, không dám đối mặt với Cố Chuyết Ngôn, càng không dám nhìn sắc mặt người khác.

Thang máy đến, một nhóm người đi vào, đứng không chật cũng không rộng, Trang Phàm Tâm mặc áo khoác màu nâu nhạt, trong một đống tây trang đen thì rất bắt mắt, chiếu vào trên cửa thang máy như một tiêu điểm. Cố Chuyết Ngôn đứng bên cạnh cậu, nhìn ảnh cậu trong gương, ngón trỏ móc chìa khóa xe, nhẹ nhàng lay động đụng vào cánh tay cậu.

Hồi ức hôm đó chầm chậm tới, Trang Phàm Tâm mặt đỏ đến nỗi không dám nhìn, lúng túng sờ mũi năm, sáu lần. Đến bộ phận quảng cáo, cậu bước ra, theo sát phía sau tổng giám Vương, lảng tránh tất cả ánh mắt của nhân viên GSG.

Thấy dáng vẻ kia của đối phương, Cố Chuyết Ngôn cười nhạo, cười như cảnh xuân rực rỡ.

Hai bên ngồi trong phòng hội nghị, Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm đối diện nhau, pháp vụ hai bên xét duyệt hợp đồng một lần cuối cùng, không có vấn đề gì là có thể ký tên đóng dấu.

Trang Phàm Tâm lẩn đi khó nhịn, liếc mắt nhìn sang Cố Chuyết Ngôn, vốn định liếc một cái thôi, người kia lại nhạy cảm bắt được cậu, cùng cậu bốn mắt nhìn nhau.

“Tổng giám Trang…” Tổng giám Vương ghé sang nói chuyện, “Hôm nay là nghỉ rồi, lát nữa anh đi thẳng đến sân bay à?”

Trang Phàm Tâm thu hồi ánh mắt, gật gật đầu. Tổng giám Vương hỏi: “Tôi thấy anh không lái xe, cho anh quá giang nhé?”

“Không cần, tôi đón xe là được.” Cậu đáp.

“Vậy tôi đem hợp đồng về.” Tổng giám Vương nói, “Ai u, bay đường dài… Là chuyến bay của Mỹ à?”

Trang Phàm Tâm nói: “Ừm, Los Angeles.”

Nói xong vài câu này, cậu nhìn về phía Cố Chuyết Ngôn lần thứ hai, Cố Chuyết Ngôn nheo mắt nhìn cậu, không một biểu cảm nào, một lúc lâu sau, thận trọng đứt đoạn, giống như quả bóng xì hơi, bị tổn thương, lạnh lùng hất mặt qua một bên.

Hợp đồng không có vấn đề, chính thức ký kết, Trang Phàm Tâm ký thêm một phần giấy cam đoan vì làm người phụ trách show thời trang. Kí tên đóng dấu, hợp đồng bắt đầu có hiệu lực, Silhouette và GSG chính thức hợp tác.

Mọi người nắm tay chúc mừng, trưởng phòng Lưu đưa tổng giám Vương ra cửa, Trang Phàm Tâm dừng bước chân, đợi phòng hội nghị không còn người khác, vòng tới bên người Cố Chuyết Ngôn ngồi xổm xuống. Cậu ôm đầu gối Cố Chuyết Ngôn, tư thế làm nũng, nhưng lời nói ra lại đâm vào tim gan Cố Chuyết Ngôn: “Chuyến bay lúc mười giờ rưỡi, em phải mau chóng ra sân bay.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Không ai cản em.”

Trang Phàm Tâm đứng dậy, nhào lên lưng đối phương: “Sân bay ở đây em không rành lắm, cổng đón ga quốc tế nằm ở đâu nhỉ?”

Cố Chuyết Ngôn lập tức quay lại, Trang Phàm Tâm thấp giọng nói: “Ba mẹ em từ Los Angeles bay tới, mười giờ rưỡi đến, em muốn ra sân bay đón bọn họ.”

Cố Chuyết Ngôn loạn nhịp tim… Là một hồi sợ bóng sợ gió.

Tỉnh táo lại, anh còn muốn mạnh miệng: “Tại sao em không về Mỹ đi?”

Trang Phàm Tâm nói: “Trước đây em đã hứa với một người, muốn cùng anh ấy đón tết, nhưng em không làm được, tuy rằng đã muộn rất nhiều năm rồi, nhưng tết năm nay em muốn thực hiện lời hứa đó.”

Tác giả có lời muốn nói: Cố Chuyết Ngôn hoàn toàn không nhớ rõ một trong những mục tiêu đầu năm mới là bớt la rầy Cố Bảo Ngôn.
Chương trước Chương tiếp