Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 81: Vừa gặp mặt đã nóng bỏng như thế

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Trang Phàm Tâm ghi nhớ chuyện tài trợ, tự mình đến bộ phận quảng cáo, trước năm mới người người đẩy nhanh tốc độ, huống hồ còn là ông lớn GSG, tổng giám Vương còn nóng ruột hơn cả cậu.

Phương án đã làm xong, rất tỉ mỉ, những chi tiết nhỏ liên quan đến show thời trang cần có Trang Phàm Tâm đối chiếu, không có vấn đề gì là có thể gửi cho GSG xem qua. Nếu như GSG cũng không có vấn đề, song phương sẽ ký một cam kết, làm cam kết về chuyện tài trợ, miễn cho trước khi ký hợp đồng một bên lại xảy ra biến cố.

Tổng giám Vương nói: “Nội dung phương án tương đối dài, tôi gửi đến hòm thư của anh, anh xem thử trước.”

“Được.” Trang Phàm Tâm nói, bởi vì lấy tư trợ công, nên bây giờ lấy công làm tư một chút cũng không quá đáng ha? Cậu nói: “Đưa bản cam kết cho tôi luôn đi, tôi đem qua cùng với phương án cho Cố tổng xem.”

Tổng giám Vương thoải mái nói: “Vậy càng tiết kiệm thời gian, cảm ơn tổng giám Trang thay chúng tôi đi một chuyến.”

Trang Phàm Tâm cầm lấy văn kiện về bộ phận thiết kế, cách giờ tan tầm còn tận hai tiếng, cậu muốn đi sớm. Lần cuối gặp là mấy ngày trước, cậu nhớ Cố Chuyết Ngôn muốn chết rồi, động tác thu dọn cặp táp cũng gấp gáp.

Ôn Lân gõ cửa tiến vào: “Tổng giám, công tác báo cáo tháng này em viết xong rồi.” 

“Nói với anh làm gì?” Trang Phàm Tâm tỏ vẻ “liên quan gì đến tôi”, ngạo mạn, kiêu căng, “Đưa cho trưởng phòng đi.”

Ôn Lân nói: “Em biết rồi, còn có chuyện khác.” Chủ yếu là chuyện khác này đây, “Tối nay nhà em có tiệc, từ tuần trước đã quyết định xong rồi, vốn là —— “

Trang Phàm Tâm mặc áo khoác vào phải đi, ngắt lời nói: “Về sớm? Duyệt.” Thoáng nhìn báo cáo trên tay Ôn Lân, nhớ tới cái gì đó, “Anh cũng có chuyện muốn thông báo với cậu, năm sau chuyển chính thức, chức vị là trợ lý nhà thiết kế.”

“Hả?” Ôn Lân đơ luôn, “Thật ạ!”

Trang Phàm Tâm bị chọc cười: “Nhưng trước khi chuyển chính thức phải tiếp tục làm việc vặt, gần đây anh bận thiết kế, rất nhiều chuyện đều phải làm phiền cậu.”

Cậu xách cặp tan tầm, ném người bạn nhỏ đang hí hửng kia ra sau đầu, đi ra khỏi bộ phận, tâm tình vui vẻ gọi điện thoại Cố Chuyết Ngôn. Bắt máy, trước tiên nói chuyện chính sự, phương án tài trợ và bản cam kết, nhờ vào đó mà cây ngay không sợ chết đứng yêu cầu gặp mặt.

Cố Chuyết Ngôn đâu dễ gạ gẫm: “Bộ phận quảng cáo không có ai hay sao mà để một nhà thiết kế như em đến bàn chuyện?”

“Em chủ động xin đi đó.” Trang Phàm Tâm không che đậy chút nào, “Em nói với bọn họ, Cố tổng của GSG là người trong lòng của em, vẫn đang theo đuổi, mọi người vừa nghe là ủng hộ liền, nên cho em tới bàn chuyện.”

Trong điện thoại phát ra tiếng cười nhẹ, Cố Chuyết Ngôn bị lời ngon tiếng ngọt xộc vào đầu, trong não nhão nhoẹt, chửi một câu “Suốt ngày nói nhảm”, sau đó liền tự vả miệng mà nói: “Còn lâu mới tới giờ tan tầm, tới tìm anh đi.” truyenfull reup là chó

Trời vẫn còn sáng, Trang Phàm Tâm rời khỏi Silhouette, đón xe, lúc thường phiền nhất nghe tài xế tám, hôm nay luôn miệng lải nhải “Chú ơi chú à” đến tổng bộ tập đoàn GSG.

Có một cô gái xinh đẹp đứng trong gió rét, là Chu Cường, thấy Trang Phàm Tâm xuống xe liền nghênh đón, dẫn cậu tiến vào công ty.

Vào trong tòa nhà, Trang Phàm Tâm nhìn kiến trúc hiện đại bên trong, tưởng tượng ra quang cảnh Cố Chuyết Ngôn lúc thường đi làm, càng nghĩ càng nhiều, khi Cố Chuyết Ngôn ở Cambridge đi học, khi anh cùng bạn thân gây dựng sự nghiệp, đây là những năm tháng cậu không thể chứng kiến, nên tưởng tượng hết cảnh này đến cảnh khác.

“Ở ngay phía trước.” Chu Cường nói, “Văn phòng của tổng giám đốc ở đây.”

Bất tri bất giác đã đến, Trang Phàm Tâm hoàn hồn nói cám ơn, đổi một trạng thái thoải mái bước vào văn phòng, cửa ở phía sau đóng lại, dáng vẻ thoải mái ấy không chống đỡ đủ năm giây, nhìn Cố Chuyết Ngôn dựa bàn mà sinh ra ý nghĩ kỳ quái.

Trên người chỉ mặc áo sơ mi và áo gile, xắn tay áo, tóc tai đến thời điểm này có hơi rối loạn một chút, khiến cả người nhìn qua không còn cẩn thận chăm chút nữa. Đặc biệt là, sống mũi thẳng tắp của Cố Chuyết Ngôn đặt một cái mắt kính gọng vàng, rất hợp với cây bút máy viền vàng kẹp trên tay anh, vừa nhã nhặn, vừa cầm thú.

Anh ngẩng đầu lên, thấy Trang Phàm Tâm đứng ngốc ở cửa: “Đứng đó làm gì, lại đây.”

Trang Phàm Tâm cất bước, chân mềm nhũn chẳng có tiền đồ, không động vào cái ghế trước bàn, đi vòng qua, tới bên cạnh Cố Chuyết Ngôn. Chân chống vào tay vịn, như mất hồn, cũng giống như không có ý tốt, nói chung đứng bất động ở một bên.

“Sao nay anh đeo mắt kính?” Cậu hỏi.

Cố Chuyết Ngôn đáp: “Hôm nay nhìn chữ nhiều, mỏi mắt, không đeo thấy hơi choáng.” Ngẩng mặt lên, đối diện với ánh mắt Trang Phàm Tâm nhìn xuống, “Có phải là cảm thấy hơi kì không?”

Trang Phàm Tâm lắc đầu một cái, ngầu muốn xỉu, nhưng ngại nói, cậu lấy thuốc nhỏ mắt trong cặp ra: “Mỏi thì nhỏ mắt một chút, mắt đỡ khô.” Một tay giữ vai Cố Chuyết Ngôn, “Em nhỏ giúp anh.”

Cố Chuyết Ngôn lấy kính mắt xuống, đầu dựa vào lưng ghế, Trang Phàm Tâm ấn anh xuống, hốc mắt khô khốc được nhỏ thuốc nhỏ mắt, man mát thoải mái, trước mắt như có sương mù.

Trong cơn mông lung, thấy thân ảnh Trang Phàm Tâm hạ thấp, muốn làm gì không cần nói cũng biết, Cố Chuyết Ngôn động khóe môi, bị dáng vẻ không kìm chế được của đối phương lấy lòng, sau đó được hôn một cái.

Tầm nhìn khôi phục rõ ràng, anh thu lại kính mắt: “Rốt cuộc là đưa văn kiện, hay là đến chiếm tiện nghi của anh?”

Trang Phàm Tâm cười rộ lên: “Dùng công làm việc tư, đều có hết.” Lấy ra bản cam kết gồm hai phần, “Phương án đã gửi đến hòm thư của anh, có vài chỗ em cần phải đối chiếu, nên muốn tới đây xem cùng anh.”

Cố Chuyết Ngôn đăng nhập email, mở ra, từ sau vỗ mông Trang Phàm Tâm: “Đừng có đứng nữa, đi ra ghế đối diện ngồi xuống lấy tablet ra xem, cùng đối chiếu chi tiết.” Vỗ xong, cũng nói xong, tay lại không lấy ra, đặt ở trên mông người ta.

“Không đi.” Trang Phàm Tâm phủi mép bàn, “Tablet nhỏ lắm, em muốn xem màn hình máy tính.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Vậy em chuyển ghế lại đây.”

Trang Phàm Tâm vẫn bất động, hơi sụp eo, cọ bàn tay Cố Chuyết Ngôn, tư thế này cực kỳ không biết xấu hổ, cậu sốt sắng lén nhìn cửa. Cái tay đặt trên mông chuyển qua eo, kéo cậu lại, cậu to gan hơn, vặn người ngồi lên đùi Cố Chuyết Ngôn.

Áo lông chưa cởi, ôm vào trong ngực tròn vo mềm mại, Cố Chuyết Ngôn giống như thao túng vật nhỏ xoa nhẹ hai lần, ôm chắc chắn, vén mái tóc rối trên trán Trang Phàm Tâm, hướng về phía gương mặt kia, rầy: “Trốn cái gì, em còn biết ngại nữa sao?”

Trang Phàm Tâm dụi vào một bên cổ anh: “Ở trong văn phòng… Như vậy có phải là không tốt lắm không?”

“Còn giả bộ ngây thơ nữa.” Cố Chuyết Ngôn cười mắng, “Giành công việc của bộ phận quảng cáo chạy tới đây, em chưa nghĩ đã làm thì tốt đẹp lắm à?”

Trang Phàm Tâm thành thật mà nói: “Em nhớ anh mà.”

Một câu nói đánh đổ thành trì của Cố Chuyết Ngôn: “Mới có mấy ngày không gặp…” Lau mồ hôi hột trên chóp mũi Trang Phàm Tâm, phát hiện đối phương liếc trộm cửa, “Anh tốt xấu gì cũng là một tổng giám đốc, không ai dám tự tiện xông vào đâu.”

Lần này yên lòng, Trang Phàm Tâm tìm một tư thế thoải mái, ngồi trong lòng Cố Chuyết Ngôn đối chiếu phương án, trước đây cùng nhau làm bài tập đến khi mệt mỏi, Cố Chuyết Ngôn cũng ôm cậu như vậy mà xem bài giảng trên mạng.

Phương án không có vấn đề gì, Cố Chuyết Ngôn ký tên lên bản cam kết, sắp tan tầm, Trang Phàm Tâm được đà lấn tới hỏi: “Buổi tối cùng nhau ăn cơm nhé?”

“Tối mai đi.” Cố Chuyết Ngôn nói, “Tối nay có hẹn rồi.”

Trang Phàm Tâm nói: “Lục Văn chứ gì, đồ ăn Peru, cậu ta giảm béo không đi được.”

“Thảo nào hủy hẹn, không béo thì giảm cái gì.” Cố Chuyết Ngôn phản ứng lại, ghen tuông nói, “Sao em biết nó rõ thế?”

Trang Phàm Tâm nói rất dịu dàng, về chuyện tìm Lục Văn đi show thời trang, còn không quên ra vẻ: “Huynh đệ của anh cũng chính là huynh đệ của em, lần này nhất định có thể nâng cho cậu ta nổi tiếng, em rất có lòng tin.”

Cố Chuyết Ngôn yên lòng cười theo, xoa xoa lưng Trang Phàm Tâm từ trên xuống dưới, áo lông kêu sàn sạt: “Lục Văn không đi được, anh đã đồng ý một bữa tiệc khác rồi, hạng mục hợp tác với Vạn Việt đã được triển khai ổn thỏa rồi, nên hẹn với Ôn Lân và ba mẹ cậu ta ăn bữa cơm.”

Ở văn phòng Ôn Lân bị ngắt lời, thật ra là muốn nói cái này, biết được mình sắp chuyển chính thức, kích động quá liền quên mất.

Thấy Trang Phàm Tâm im lặng, Cố Chuyết Ngôn lại nói: “Ba mẹ anh cũng sẽ đi, hai gia đình bọn anh.”

Vốn chỉ có Cố Sĩ Bá và Tiết Mạn Tư có mặt thôi, nhưng Cố Chuyết Ngôn bị Lục Văn hủy kèo, hai vị liền tiện thể kéo anh theo, nói anh là người phụ trách hạng mục nên đến bàn luận tiến độ. Anh lại cố ý tô đậm hai chữ “bọn anh”, nói giống như là gặp phụ huynh hai bên, dứt lời nhìn chằm chằm, chờ Trang Phàm Tâm vì anh tranh giành tình nhân.

Ai biết Trang Phàm Tâm càng cảm động: “Anh còn báo cáo với em nữa…”

Ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo, Cố Chuyết Ngôn thẹn quá hóa giận, muốn đẩy Trang Phàm Tâm từ trên đùi xuống, người kia vòng tay qua eo anh, dán vào người anh, cúi đầu cọ cọ như đứa ngốc. Giữa bàn và ghế, hai người bọn họ đều là đàn ông trưởng thành sắp đầu ba, ôm ấp âu yếm, lãng phí thời gian, rồi lại chìm đắm trong đó không có ai kêu ngừng.

“Trán em toát mồ hôi luôn rồi!” Trang Phàm Tâm thoái nhượng.

“Còn dám nói, chùi hết lên cà vạt anh đây này!” Cố Chuyết Ngôn cách bộ áo lông bấm nhéo loạn xạ, bấm không tới thịt, tức đến nổ phổi, “Giới thời trang mặc dày như vậy à, sắp bằng bảo vệ trực dưới lầu rồi đấy.”

Trang Phàm Tâm mắng: “Xàm —— “

Vừa dứt lời, bên ngoài có người gõ cửa, Trang Phàm Tâm nhất thời rùng mình, hoảng sợ mà nhìn về phía Cố Chuyết Ngôn, Cố Chuyết Ngôn vẫn còn có tinh thần của thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, trước mặt người trong lòng thì phải ngầu, nói: “Chu Cường đấy, không dám tùy tiện vào đâu.”

Lạch cạch, cửa bị vặn ra, cửa văn phòng có một người phụ nữ ăn mặc già dặn với mái tóc xoăn dài, dung mạo thanh tú không nhìn ra đã hơn năm mươi, là mẹ của Cố Chuyết Ngôn, Tiết Mạn Tư.

Trang Phàm Tâm sợ đến nỗi hồn phi phách tán, đỡ mép bàn rời khỏi chân Cố Chuyết Ngôn, vội vàng đứng thẳng, dịch xa vài bước. Cố Chuyết Ngôn cũng hơi giật mình, đứng lên, kéo kéo cà vạt kêu một tiếng “Mẹ”.

Tiết Mạn Tư cầm túi xách, sắc mặt trắng bệch y như cái túi của bà, đã lâu không tới công ty, cuối năm bận rộn, vì vậy tới lượn một vòng, muốn xem con trai thế nào.

Khá lắm, bà nhã nhặn đứng đắn, con trai mình thật khiến người kinh ngạc, ở ngay trong văn phòng, ôm tình nhân âu yếm, đùa giỡn mắng yêu, giỏi quá nhỉ, bà sống hơn năm mươi năm mà còn chưa từng chứng kiến, tình nhân kia lại là Trang Phàm Tâm!

Tiết Mạn Tư đạp giày cao gót tiến vào, đóng sầm cửa, rầm một tiếng chấn động đến mức Trang Phàm Tâm run lên, bà bước đi thong thả đến trước bàn, mở miệng nói: “Còn tưởng rằng là dì mắt mờ chân chậm, hóa ra đúng là con.”

Trang Phàm Tâm khiếp sợ chào hỏi: “Chào dì, đã lâu không gặp.”

“Cũng lâu thật.” Tiết Mạn Tư nói, “Không ngờ vừa gặp mặt đã nóng bỏng như thế.”

Trang Phàm Tâm lập tức đỏ mặt, muốn độn thổ, cậu phụ lòng con trai người ta trước, bây giờ mặt dày quay lại, còn trong tình huống không đứng đắn bị mẹ anh bắt gặp.

Cố Chuyết Ngôn đã thoát ra khỏi lúng túng, làm bộ không có chuyện gì xảy ra, hỏi: “Mẹ, sao mẹ tới đây?”

Tiết Mạn Tư đáp: “Tất nhiên là không phải đến xem hai đứa củi khô lửa bốc.”

“Sao nói thế.” Cố Chuyết Ngôn nở nụ cười, “Quần áo cũng không cởi, củi khô lửa bốc cũng chưa thao tác được đâu.”

Tiết Mạn Tư tức giận ném túi xách: “Đừng có vớ vẩn!”

Bà trừng Cố Chuyết Ngôn, có rất nhiều điều muốn hỏi, chia tay mười năm gặp lại khi nào, có phải vừa gặp đã động lòng rồi không, phát triển đến mức nào rồi, đã lén lút làm lành rồi sao? Là theo gien ai đây, sao lại không quyết đoán như thế chứ?! Cũng muốn hỏi Trang Phàm Tâm, nếu đã di cư, chia tay, tại sao lại trở về, còn dây dưa nữa?

Núi non trùng điệp vấn đề khó nghẹn ở ngực, lo lắng, nôn nóng, sợ sệt, chút tức giận này hoàn toàn không đáng nhắc tới… Tiết Mạn Tư thở một hơi, nói với Cố Chuyết Ngôn: “Con trai của mẹ thật kiên cường, cũng không sợ bị vứt bỏ lần thứ hai.”

Một câu nói khiến Cố Chuyết Ngôn phải trố mắt, nghẹn lắm chứ, cả tôn nghiêm và vết thương cũ dưới đáy lòng cùng lúc bị xé rách, động vào vảy ngược, nhưng cố tình đối diện chính là mẹ ruột của anh, không có cách nào phát tác.

Trang Phàm Tâm lại đau lòng: “Dì ơi…”

“Làm sao? Chê dì nói khó nghe ư?” Tiết Mạn Tư trả lời, “Dì chỉ là nói thôi, còn con mới là người khởi xướng.”

Cố Chuyết Ngôn lập tức lên tiếng ngăn cản: “Mẹ, hôm nay quá đột ngột, mẹ đang nổi nóng, hôm khác con sẽ giải thích với mẹ.” Anh khuyên nhủ, nhưng không chịu thua, “Nhưng mà nói cho cùng đó là chuyện của con, con có chừng mực, không ai có tư cách nhúng tay.”

Tiết Mạn Tư vừa nghe: “Đúng là sẹo lành quên đau!”

“Chỉ quên một chút thôi.” Ngồi lên đùi cũng đã nhìn thấy rồi, Cố Chuyết Ngôn không thèm để ý mà nói nhiều hơn, “Đau cũng là em ấy làm con đau, quên cũng là em ấy mới có thể làm con quên, con trai mẹ dễ dãi như vậy đấy, mẹ mắng em ấy có ích lợi gì?”

Đôi môi đỏ mọng của Tiết Mạn Tư run rẩy, khó chịu nói không ra lời, Cố Chuyết Ngôn nhân cơ hội đi đến chỗ Trang Phàm Tâm, bình tĩnh nói: “Em về nhà trước đi, hôm khác lại nói.”

Trang Phàm Tâm vẫn bất động, trong đầu đều là mấy câu nói vừa rồi của Cố Chuyết Ngôn, trước mặt đối phương cậu là một người vừa chia tay đã yêu người khác, là người thất tín, Cố Chuyết Ngôn đến hôm nay vẫn lựa chọn bảo vệ cậu, che chở cho quan hệ của bọn họ.

… Giống như mười năm trước.

Thu dọn cặp táp, Trang Phàm Tâm đi khỏi bàn, bước rất chậm, nhưng không hướng về cửa, mà là đi tới trước mặt Cố Chuyết Ngôn và Tiết Mạn Tư.

Cậu nói cho Tiết Mạn Tư, cũng là nói cho Cố Chuyết Ngôn nghe: “Dì, năm đó là con có lỗi với Chuyết Ngôn, con bảo đảm, chắc chắn sẽ không có lần thứ hai.”

“Trong lòng con không quên được anh ấy, con yêu anh ấy, hôm nay dì đã thấy rồi, là con mặt dày theo đuổi anh ấy.” Trang Phàm Tâm nói, “Trước đây con rất nhu nhược, bây giờ đã khá hơn một chút rồi, người khác ngăn cản con cũng sẽ không để tâm, chỉ cần anh ấy không từ chối con, con vẫn tiếp tục đối xử tốt với anh ấy, cầu xin anh ấy quay lại với con.”

Cậu liếc mắt nhìn trên bàn: “Bọn con ký cam kết tài trợ, sau này về công về tư con đều vẫn còn liên lạc với anh ấy, nhưng sẽ không ở làm loạn ở văn phòng nữa… Xin lỗi dì.”

Trang Phàm Tâm nắm nắm đấm, căng thẳng thanh minh: “Chuyết Ngôn, đã từng chỉ có một mình anh nỗ lực, em chỉ biết trốn, sau này em sẽ nỗ lực hơn anh, để thực hiện tương lai mà em và anh đã bị trễ.”

Khoảng cách mười năm thì không cách nào bù đắp, mỗi một giây phút trong tương lai đều không muốn lại có khuyết điểm nữa. Cố Chuyết Ngôn nhất thời giật mình, anh không ngờ Trang Phàm Tâm sẽ nói ra những lời này, anh thậm chí cho là, giằng co thêm một lúc nữa Trang Phàm Tâm lại sẽ chủ động từ bỏ.

“Dì…” Trang Phàm Tâm cuối cùng nói, “Con xin lỗi.”

Cậu nói xong, lúc này mới đi ra ngoài, sau khi đi khỏi văn phòng đột nhiên thả lỏng.

Trong phòng, Tiết Mạn Tư mãi lâu sau mới hoàn hồn: “Nó…” Đúng là không thể tin được, xoay mặt nhìn Cố Chuyết Ngôn, “Nó có ý gì?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “… Ý là yêu con đó.”

“Mẹ, mẹ tự suy nghĩ một lát đi.”

Anh bỏ Tiết Mạn Tư lại, nhanh chân đuổi theo, đuổi tới ngoài thang máy đẩy cửa thang đang đóng lại, bên trong đầy nhân viên tan tầm về nhà, Trang Phàm Tâm đứng ở chính giữa, giật mình nhìn anh.

“Những lời em vừa nói…” Cố Chuyết Ngôn chặn cửa, “Đều là thật lòng à?”

Trang Phàm Tâm trả lời: “Thật.”

Cố Chuyết Ngôn dang hai tay, tư thế rất rõ ràng, Trang Phàm Tâm kinh ngạc mấy giây, không chắc chắn lắm mà đến gần một chút, khi khoảng cách chỉ còn một nắm tay thì được ôm lấy thật chặt.

Tim gan cậu tê dại, nhỏ giọng thẳng thắn nói: “Thật ra lúc nãy em sợ muốn chết luôn…”

Cố Chuyết Ngôn cười bên tai cậu, nói cậu vẫn còn có chút lương tâm.

Một đám nhân viên trợn mắt ngoác mồm từ nãy giờ, muốn nhìn lại không dám nhìn, dùng sức chen chúc về phía sau, chỉ lo ảnh hưởng đến tổng giám đốc ôm ấp người yêu. Cách đó không xa bên trong hành lang, Tiết Mạn Tư và Cố Sĩ Bá cùng đuổi theo ra tới, nét mặt già nua đỏ bừng, cãi cọ chỉ trích lẫn nhau, nhìn đứa con em/anh dạy dỗ kìa!
Chương trước Chương tiếp