Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 80: Có còn muốn nổi tiếng hay không!

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Đưa tay tới, lạnh đến nỗi Cố Chuyết Ngôn hơi giật mình, anh không tránh, thở từng hơi không để lại chút dấu vết, mấy khối cơ bụng lại càng thêm rõ ràng. Hai tay ôm sau lưng Trang Phàm Tâm, ghìm lấy, nhấc lên, vừa hôn vừa đặt người ta lên bàn.

Trang Phàm Tâm chuyển hướng chân, kẹp Cố Chuyết Ngôn, tư thế giống như hôn môi ở phòng học năm ấy, là nụ hôn đầu. Bàn tay vừa cầm McFlurry lưu luyến trên cơ bụng Cố Chuyết Ngôn, từ lạnh thành ấm, đi lên, ngực đập thình thịch, vừa mạnh vừa nhanh.

Cậu không nhịn được bóp một cái, không dám dùng lực quá lớn.

Cố Chuyết Ngôn không ngờ lại bị tập kích ngực, nở nụ cười, cười thì không hôn, buông ra đẩy đầu Trang Phàm Tâm. “Cố ý không may khuy áo…” anh nói, “Là chờ đùa giỡn lưu manh, có đúng không?”

Trang Phàm Tâm nghiêng đầu: “Cố ý gửi tin nhắn rồi lại xóa…” ăn miếng trả miếng, liếm nước trên môi, “Là chờ em gọi anh tới đùa giỡn lưu manh, có đúng không?” 

Hai tay cậu khép lại vạt áo sơ mi rộng mở, áp chặt, che khuất toàn bộ cơ ngực và cơ bụng của Cố Chuyết Ngôn. Ở trong mắt cậu, Cố Chuyết Ngôn bại lộ cảnh xuân, hay là bọc kín người, đều gợi cảm muốn chết.

McFlurry để ở một bên, Cố Chuyết Ngôn tiếc nuối nói: “Chưa gì đã ăn hết rồi.” ó

“Sao đến cái này anh cũng trêu chọc vậy hả.” Trang Phàm Tâm dùng đầu gối kẹp người anh lại, “Mua không phải là để ăn sao!” Kẹp lấy, cọ cọ, cọ đến nóng.

Cố Chuyết Ngôn mở túi giấy ra, từ bên trong móc ra một phần khoai tây chiên: “Anh chấm tương cho em, em chỉ cần ăn.”

Trang Phàm Tâm sững sờ, năm đó ở McDonald cậu cũng ăn như vậy, Cố Chuyết Ngôn vẫn còn nhớ, cậu cảm động, vui rạo rực, vòng tay qua cổ Cố Chuyết Ngôn muốn hôn lên.

Cố Chuyết Ngôn nghiêng đầu tránh ra: “Hết hứng thú rồi.”

“… Anh nhanh thật đó.” Trang Phàm Tâm nói không biết lựa lời, lấy một cái khoai tây cắn chặt, “Chúng ta thử chơi cái này đi, anh cắn đầu kia, ăn từng chút một, xem cuối cùng còn lại bao nhiêu.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Ngu ngốc.”

Anh rút khỏi chân Trang Phàm Tâm, giãy ra thuận lợi, đứng trước mặt Trang Phàm Tâm ngậm miếng khoai tây kia, giống như hút thuốc, đến gần, nhân lúc cậu chưa sẵn sàng cắn một cái.

“Sau này không cho hút thuốc lá.” Cố Chuyết Ngôn nói.

Trang Phàm Tâm hỏi ngược lại: “Em cùng hút với anh, anh không vui à?”

“Vui cái đầu em.” Cố Chuyết Ngôn biết, một lần ở Dung Thành đã làm gan Trang Phàm Tâm to hơn, cho là anh sẽ thất bại, sẽ khom lưng, cho nên dám án binh bất động, còn dám cây ngay không sợ chết mà cãi với anh. sstruyen reup là chó

Nhai hamburger, đôi mắt Cố Chuyết Ngôn liếc về Trang Phàm Tâm, người kia vẫn ngồi ở trên bàn, áo thun trắng thuần khiết sạch sẽ, lộ ra cánh tay nhỏ nhắn, nâng áo sơ mi khâu khuy áo.

Anh có chút hối hận, ở Dung Thành không kiềm chế được.

Nhưng tư vị môi lưỡi kia… dường như cũng không hối tiếc.

Cố Chuyết Ngôn ngồi xuống ở ghế bên mép bàn, ăn hamburger, Trang Phàm Tâm nghiêm túc may đồ, một chiếc đèn, một mặt bàn, giống như nhà nghèo hồi xưa, đêm đã khuya cũng không được ngủ, làm việc vừa trở về, cùng nhau bầu bạn.

Yên lặng một lát, Trang Phàm Tâm nói: “Năm sau em sẽ làm show thời trang, tất cả đều là thiết kế riêng của em, cuối show em sẽ làm nhà thiết kế ra sân, chào hỏi với các khán giả bên dưới.”

“Ờ.” Cố Chuyết Ngôn ăn cánh gà, “Trước đó chắc sẽ tăng ca nhiều.”

Trang Phàm Tâm phiền nói: “Đây không phải là trọng điểm.” Cậu may xong một khuy áo, cắt sợi chỉ thừa, “Lúc đó gửi thư mời cho anh, anh có thể tới xem không?”

Người như Cố Chuyết Ngôn khá bận bịu, khó nói, cho nên không bảo đảm, mà sẽ cố hết sức sắp xếp. Trang Phàm Tâm sợ anh không có hứng thú, ra sức nói: “Show của Silhouette rất hoành tráng luôn á, còn mời minh tinh, người mẫu đang hot nữa nè, lúc đó độ thảo luận trên mạng cũng cực kỳ cao.”

Cố Chuyết Ngôn phủi tay: “Còn mời minh tinh nữa à?”

“Đúng rồi.” Trang Phàm Tâm nói, “Bùi Tri ở trong giới giải trí rất nổi tiếng, quen rất nhiều diễn viên.” Thật ra cậu chả biết gì về giới giải trí trong nước, “Còn có Trình Gia Thụ, cực kỳ hot luôn.”

Cố Chuyết Ngôn hỏi: “Hot hả? Ai vậy?”

Đây cũng là một người không chú ý đến giới giải trí, Trang Phàm Tâm giải thích: “Đàn anh của Bùi Tri, ông chủ còn lại của công ty. Nói chung show thời trang sẽ rất đặc sắc, anh tới xem nha.”

Đông đảo diễn viên nghệ sĩ cùng tham gia, độ nổi tiếng nhất định sẽ rất cao, Cố Chuyết Ngôn không có hứng thú với minh tinh, dựa vào khứu giác của thương nhân đoán đến những phương diện khác: “Có nhà tài trợ chưa?”

“Chắc là có…” Trang Phàm Tâm bị hỏi bí, “Bình thường các công ty hợp tác sẽ cấp tài trợ, liên kết thương hiệu, bộ phận quảng cáo phụ trách.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Nếu như GSG muốn tài trợ, có thể thông qua em đi cửa sau không?”

Trang Phàm Tâm nhất thời không phản ứng lại, nghĩ nhiều, đi “cửa sau” của cậu, ây da không phải… GSG tài trợ cho show thời trang của Silhouette, cậu là nhà thiết kế, có nghĩa là Cố Chuyết Ngôn vì cậu…

Thần sắc trầm bổng bị nhìn thấu, Cố Chuyết Ngôn đập vỡ giấc mộng: “Hạng mục hải đảo của GSG phải tuyên truyền mạnh hơn, phía dưới phần tài trợ ghi tên công ty, ký hợp đồng rồi, xảy ra sự cố gì công ty của em phải bồi thường đấy.”

Trang Phàm Tâm thẹn thùng: “Nói rõ ràng như thế làm gì.”

“Sợ em nghĩ quá nhiều.” Cố Chuyết Ngôn nhếch lông mày cười, “Thời đại nào rồi mà còn ảo tưởng vung tiền như rác, có thấy tầm thường không?”

“Ai thèm ảo tưởng chứ, em dù gì cũng là tầng lớp lương cao đó mà.” Trang Phàm Tâm mạnh miệng, bỗng nhiên nghĩ, nếu như GSG tài trợ, lúc đó xác suất Cố Chuyết Ngôn tới tham gia có phải sẽ cao hơn một chút không? Cậu nói: “Vậy em sẽ làm trung gian giới thiệu với bộ phận quảng cáo, có tin tức gì sẽ báo cho anh.”

Tiếp tục may khuy áo, Trang Phàm Tâm nghĩ vài chủ đề, không hỏi bạn đồng hành, không hỏi quần chúng, lại hỏi Cố Chuyết Ngôn làm bất động sản. Không những thế, cậu còn xin số điện thoại của Lục Văn từ Cố Chuyết Ngôn.

Đêm xuống hai người mới rời khỏi, Trang Phàm Tâm nửa đường nhớ ra, phòng may mẫu hình như có lắp camera.

Hôm sau đi làm, định đến phòng quản lý hỏi thử, mà bận rộn liền quên mất, huống hồ công ty này chưa bao giờ thiếu trai thanh gái lịch chơi đùa yêu đương, bầu không khí cởi mở, xu hướng tình dục cũng không có gì phải che giấu.

Trang Phàm Tâm đi giới thiệu với bộ phận quảng cáo, liên quan về vấn đề nhà tài trợ, tuy rằng những xí nghiệp hợp tác cũ cần ưu tiên trước, nhưng mà đẳng cấp của GSG thì khác, có thể thúc đẩy hợp tác mới hoàn toàn rất tốt.

Bận rộn hết một tuần, thứ sáu, bộ phận thiết kế cùng bộ phận tiêu thụ nói chuyện về hàng mẫu thu đông, tất cả mọi người thở một hơi, chỉ còn chờ nghỉ tết. Trang Phàm Tâm cũng bớt khẩu khí, trước mắt chuyên tâm chuẩn bị show thời trang.

Chủ đề đã định ra, Trung Quốc phong, thứ nhất Silhouette chưa từng có ai làm, thứ hai thiết kế của Trung Quốc phong khá cứng nhắc, không gian phát huy rất lớn, thứ ba là có thể gợi hồi ức, cá nhân Trang Phàm Tâm cũng rất thích.

Ấn số nội tuyến, Trang Phàm Tâm dặn dò: “Tiểu Ôn, xuống lầu đón một người, lát nữa dẫn lên phòng cắt.”

Cậu xếp gọn bản phác thảo thiết kế trên bàn, cầm một cây bút, sau đó tự mình đến phòng giải khát pha hai ly cà phê. Phòng cắt không có một bóng người, đã được quét dọn, vô cùng yên tĩnh, thoải mái hơn phòng tiếp khách.

Trang Phàm Tâm lấy thước dây, cổ tay đeo túi kim chỉ, cửa mở, Ôn Lân nói: “Tổng giám, Lục tiên sinh đến rồi.”

Lục Văn bước vào, quần thể thao áo phao thẩm mỹ khá giống Cố Chuyết Ngôn, như một chàng thanh niên. “Tổng giám?” Hắn học theo giọng điệu của trợ lý, rất buồn cười, “Ngài truyền tôi tới có chuyện gì sao?”

Trang Phàm Tâm ngay từ câu đầu đã vui vẻ: “Là tôi mời cậu tới, đại minh tinh.”

Lục Văn cấp tốc sụp đổ: “Thôi đừng nói nữa.” Hắn đi tới trước bàn kéo ghế ra ngồi xuống, đút tay vào túi áo phao, oan ức trách mắng, “Sáng sớm tôi chạy bộ, chạy tám kilomet dọc theo con phố, mà không có một người đi đường nào nhận ra tôi, chỉ có một ông chú gọi tôi lại, mọe.”

Trang Phàm Tâm hỏi: “Đến cả một ông chú còn biết cậu, vậy chứng tỏ là cậu rất nổi tiếng luôn á.”

“Cái ông chú đó cầm hai cái bánh rán, dây giày bung, gọi tôi giúp ổng cầm bánh.” Lục Văn ngượng đến hoảng loạn, “Trên đường tới đây lái xe một vòng, tâm tình tốt hơn một chút thì ở bãi đậu xe của công ty cậu gặp một chiếc xe y hệt tôi, màu đỏ.”

Đám người này xe toàn từ trăm vạn trở lên, Trang Phàm Tâm hiếu kỳ nói: “Công ty tôi nhiều người giàu lắm á.”

“Ông chủ của cậu đó.” Lục Văn không biết chức vụ cụ thể, “Trình cái gì… Trình Gia Thụ với em gái của anh ta. Cậu cũng chẳng chú ý gì đến giới giải trí, hai ngày nay hot search toàn là Trình Gia Thụ tặng em gái xế hộp thể thao, còn hot hơn cả diễn tập Xuân Vãn.”

Trang Phàm Tâm gật gật đầu, chắc là bởi vì chuyện nhà máy, Trình Gia Thụ bồi thường cho Trình Gia Mã, cậu biết rất ít, tò mò hỏi: “Trình tổng nổi như vậy sao? Tặng quà cho người thân mà cũng lên hot search nữa hả?”

“Dĩ nhiên rồi, trước giờ anh ta nổi tiếng là đối xử rất tốt với em gái, mấy chuyện như cưng chiều em gái này nọ còn có thể hút fan.” Lục Văn nói, “Haiz, nói đến mới nhớ, công ty muốn đặt hình tượng cho tôi, nói ba tôi là tổng tài bá đạo, bảo tôi đi con đường phụ tử gì đó, ba tôi mà biết á hả, kiểu gì ổng cũng nói, Cút đi! Ông đây sẽ làm cho công ty của chúng mày phá sản!”

Trang Phàm Tâm phình bụng cười to, nằm sấp trên bàn, hàn huyên rất nhiều chuyện không đứng đắn, cậu uống một hớp cà phê, cắt chủ đề: “Tôi đang chuẩn bị show thời trang, năm sau làm, cần mời một vài minh tinh đi catwalk, liên hệ cậu là vì chuyện này.”

Lục Văn bỗng nhiên tỉnh ngộ, thảo nào hẹn ở công ty, hắn còn suy đoán Trang Phàm Tâm có phải là muốn nghe tình sử của Cố Chuyết Ngôn không. Nghĩ kĩ lại, hắn tự tổn thương lòng tự tôn của mình, thật lòng nói: “Bây giờ tôi cứ có việc là nhận, chỉ cần được xuất hiện trước công chúng là cái bánh từ trên trời rớt xuống, nhưng về phần cậu…. tôi sợ”

“Tại sao?”

“Cậu khờ quá.” Lục Văn táng Trang Phàm Tâm một cái, “Silhouette là một thương hiệu rất nổi tiếng, lại còn là show đầu tiên sau khi cậu về nước, cậu tìm một đứa ở tuyến 180 như tôi làm gì? Có quan hệ của Bùi Tri, cậu tìm ai mà không được? Tìm Trình Gia Thụ cũng được kìa.”

Trang Phàm Tâm có hơi xót, nói cho cùng cậu chỉ là bạn trai cũ từng tổn thương Cố Chuyết Ngôn, cũng đã mười năm không gặp, nhưng Lục Văn vì suy nghĩ cho cậu mà tình nguyện không muốn nhận cái bánh này.

Cậu đẩy bản thiết kế qua: “Kiếm chủ đề xong tôi mới quyết định tìm cậu, không chỉ bởi vì chúng ta là bạn, mà là bởi vì cậu rất thích hợp.” Trung Quốc phong, cực kỳ phong nhã, quá rực rỡ thì lại xung đột, quá tuấn mỹ thì lại nữ tính, cậu cần loại đẹp trai đầy sức sống như Lục Văn, hormone nam tính mạnh mẽ cực kỳ hợp.

“Thật à?” Lục Văn vẫn không chắc chắn, “Hay là cậu suy nghĩ thêm đi?”

Trang Phàm Tâm vỗ bàn một cái: “Sao cậu phiền quá vậy, có còn muốn nổi tiếng hay không hả!”

“Mọe, không phải là tôi muốn tốt cho cậu sao! Không thể hại vợ của anh em tôi được!” Nói khoan khoái, Lục Văn nhếch nhếch miệng, “Đúng rồi, cậu và Cố Chuyết Ngôn thế nào rồi?”

Trang Phàm Tâm kéo Lục Văn dậy đo đạc kích thước, vừa đo vừa nói chuyện, quay về chính sự: “Cậu đừng suy nghĩ mấy chuyện râu ria đó làm gì, chỉ cần nghĩ, cậu đẹp trai như vậy, cùng với thiết kế của tôi bù đắp cho nhau, không chừng có thể thành danh.”

Lục Văn bị thuyết phục: “… Được, vậy tôi nhất định sẽ làm tốt, sau khi về sẽ tập đi catwalk.”

Đo xong, Trang Phàm Tâm lấy vải vóc đã chuẩn bị ướm lên người Lục Văn, muốn tôn lên màu da thì phải chọn màu sắc có cùng tính chất. “Đừng ưỡn, đừng nhúc nhích.” Cậu nói, “Vậy tôi sẽ liên hệ với công ty của cậu, nghĩ hợp đồng, cậu lấy giá chừng bao nhiêu?”

Lục Văn nói: “Không thu phí của cậu đâu, phần của công ty tôi tự trả.”

Nói chính sự xong, Trang Phàm Tâm đưa cho Lục Văn một cái bảng, người mẫu tham gia show cần phải điền, Lục Văn vùi đầu điền, tuy rằng học tập không ra sao nhưng chữ viết khá đẹp.

Trang Phàm Tâm chờ ở bên cạnh, chống đầu: “Sau này cậu có hoạt động nào, lễ trao giải nào, có yêu cầu gì cứ tới tìm tôi, tôi thiết kế tạo hình cho cậu.”

Điền xong, Lục Văn đậy nắp bút, phải đi rồi, Trang Phàm Tâm tỏ vẻ muốn nói lại thôi, do do dự dự: “Chuyện đó… kể tình sử của Cố Chuyết Ngôn đi?”

Lục Văn nói: “Tình sử của nó có gì hay đâu mà kể, mười năm ba, bốn người, dài nhất là ba tháng.” Đứng dậy mặc áo phao, “Con người nó ra sao cậu biết đấy, muốn quên cậu, bắt đầu cuộc sống mới, trằn trọc một hai tháng phát hiện không làm được, nhanh chóng chia tay với người ta, cũng không gạt đối phương.”

Trang Phàm Tâm ngơ ngác, ngồi ngẩn ra.

“Có hai người tỏ vẻ không ngại, rất thích nó, học viện mỹ thuật, trông cũng xinh xắn.” Lục Văn nói, “Nhưng mà nó không vượt qua được khuyết điểm của bản thân, chia tay. Nói theo lời của dì Tiết thì gọi là phản ứng tình cảm không hài hòa, nói chung là tôi cũng không rõ.”

Lục Văn đi ra ngoài, Trang Phàm Tâm đứng dậy tiễn, đi chậm một bước, tới cửa Lục Văn dừng lại, quay lại nhìn cậu, gọi thân thiết: “Bạn hàng xóm, lần này phải đàng hoàng đấy, biết chưa.”

Lời ít mà ý nhiều, không nói nhiều.

Trang Phàm Tâm gật đầu không ngừng, như đứa nhỏ biết sai.

Vừa đi ra khỏi phòng cắt, Lục Văn chuyển hướng, rẽ sang cửa phòng họp, cửa mở ra, vài người mua hàng họp xong vừa ra, tản đi, người đi ra sau cùng chính là Bùi Tri.

“Quao?” Bùi Tri nhìn thấy hắn.

Lục Văn chỉ về phía sau: “Tôi tìm Phàm Tâm, nói xong rồi.”

Bùi Tri thuận miệng hỏi: “Hôm nay không có lịch trình à?”

Thần kinh của tuyến 180 rất yếu đuối, Lục Văn cố ý nói: “Mời anh sắp xếp nhé?”

Bùi Tri cười rộ lên, thần kinh rung động của Lục Văn bị vuốt lên, hắn suy nghĩ, Trang Phàm Tâm tìm hắn đi trình diễn thời trang Bùi Tri biết chưa? Dù sao Bùi Tri là ông chủ, việc này có phải là cần thương lượng một chút không?

“Chuyện là…” Lục Văn không ôm hi vọng bao nhiêu, “Phàm Tâm tìm tôi trình diễn thời trang.”

Yên lặng hai, ba giây, thẳng thắn hay là uyển chuyển, Bùi Tri đều không biểu thị phản đối, nhưng tầm mắt trở nên sắc bén, giống như tia hồng ngoại mà soi Lục Văn từ đầu đến chân.

Lục Văn sợ hãi trong lòng: “Cái gì!”

Bùi Tri chỉ thị nói: “Hôm nay bắt đầu giảm đường, giảm thêm 4 cân nữa.”

… Lục Văn cầu viện mà nhìn về phía Trang Phàm Tâm, hắn cũng không mập, chưa từng giảm cân bao giờ, buổi tối còn hẹn Cố Chuyết Ngôn ăn đồ Peru. Trang Phàm Tâm làm bộ nhìn đồng hồ, đẩy Lục Văn đi nhanh lên, đến trước thang máy, chu đáo nói: “Vậy tôi thay cậu đi ăn với Cố Chuyết Ngôn nha…”

Lục Văn còn chưa nổi, thiếu chút nữa đã chết vì tức rồi.
Chương trước Chương tiếp