Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 78: Trang Phàm Tâm phát ra nghi vấn của gay

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Trên đường về, chuyến bay hơn chín giờ, tầng mây bên ngoài cabin xếp vào nhau rất đẹp.

Trang Phàm Tâm dựa sát bên cửa sổ, thưởng thức chốc lát rồi mở laptop ra, xem một phần phân tích SWOT công ty gửi đến, Cố Chuyết Ngôn ngồi bên cạnh cậu, đã bắt đầu viết báo cáo hạng mục Hạ Môn, không ai để ý đến ai.

Thật ra trên đường đến sân bay khá là thấp thỏm, sân bay Dung Thành là nơi đau lòng, vài lần đưa tiễn, mấy lần nói lời từ biệt, lần trước chia tay chính là ngoài cửa kiếm an, sau đó bọn họ mười năm không gặp.

Trên thực tế, đổi thẻ lên máy bay xong đến khi xếp hàng kiểm tra an ninh, điện thoại công việc của Cố Chuyết Ngôn vẫn không hề ngừng nghỉ, Trang Phàm Tâm cũng nhận được thông báo của Silhouette, buổi sáng ngày mai có cuộc họp, hai ông chủ đều sẽ có ghế. Chờ bọn họ rảnh rỗi nhìn quanh một vòng sân bay, đã bước vào sảnh đợi máy bay.

Tiếp viên hàng không đi qua, hỏi muốn uống gì không. Cố Chuyết Ngôn nói: “Nước trái cây.” Tầm mắt chưa rời khỏi màn hình, chỉ dừng một chút, chọn giúp người bên cạnh, “Thêm một chai nước suối.”

Trang Phàm Tâm rất chăm chú, đọc xong phân tích SWOT mới ngẩng đầu, vặn chai nước ra, không quá thỏa mãn mà càu nhàu: “Tại sao anh uống nước trái cây, mà em lại uống nước trắng?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Viêm họng không uống nước trắng thì uống gì?” Anh hít hít cái mũi, hai ngày nay luôn có thể ngửi thấy mùi bạc hà, là kẹo thông cổ họng Trang Phàm Tâm ngậm. Anh tự nhận mình chu đáo, xoay mặt qua, chờ coi dáng vẻ Trang Phàm Tâm cảm động.

Ai ngờ, Trang Phàm Tâm chỉ liếc mắt, giống như anh mắc nợ cậu cái gì, chắc là bị chiều hư rồi. “Tất cả đều tại anh.” Lại vẫn bị cắn ngược lại một cái, giọng mềm nhũn, “Nếu không thì làm sao cổ họng em sưng được”

Thấy Cố Chuyết Ngôn không để ý tới, Trang Phàm Tâm nghiêng người nhích lại gần, bám vào bên tai đối phương: “Còn không phải là đêm đó ở quán bar…” Vô cùng thẹn thùng, cố nén, thì thầm nói ra, “… Đều là bị anh ‘cọ’ đó.”

Dù Cố Chuyết Ngôn là người gặp biến không sợ hãi, lúc này cũng có chút không nhịn được, khóe miệng run rẩy, vành tai hơi đỏ lên, hồi lâu sau, chặn lại thái dương Trang Phàm Tâm, nói như một tên hạ lưu bại hoại: “Dài mà em vẫn chưa hài lòng, em thích ngắn à?”

Trang Phàm Tâm lấy cùi chỏ thụi vào người tên lưu manh kia, quay sang nhìn mây bên ngoài, tỏ thái độ tức giận. Cố Chuyết Ngôn âm thầm buồn cười, rõ ràng đã đụng tới đao thật thương thật rồi mà nói đùa hai câu cũng không chịu nổi.

Một lúc lâu, Trang Phàm Tâm vẫn không nhúc nhích, Cố Chuyết Ngôn vươn tay vỗ một cái: “Có đẹp đến vậy không?” Trang Phàm Tâm nhún vai tránh ra, Cố Chuyết Ngôn hỏi, “Giận thật à?”

Trang Phàm Tâm ngoái đầu nhìn lại, ánh mắt kia cực kỳ phức tạp, nổi lửa, giận dữ, còn có lạnh lùng, giống như ôm hận thương tâm đoạn trường. Như Lý Mạc Sầu, cũng giống như Luyện Nghê Thường, đều là trạng thái điên cuồng sau khi bị tình lang phụ lòng.

Cố Chuyết Ngôn nhìn đến ngẩn ra, kéo người qua: “Sao lại phản ứng lớn như vậy, bây giờ em muốn đâm chết anh luôn phải không?”

Trang Phàm Tâm sầm mặt lại: “Những người anh từng hẹn hò lúc trước…” Cậu mài răng, giống như hận đến nghiến răng nghiến rợi, “Anh cũng từng đùa với họ những câu như vậy sao? Mấy cái thứ thô tục đó, có từng nói chưa?”

Cố Chuyết Ngôn phản ứng lại: “Để anh nghĩ xem.” Cố ý kéo dài âm điệu, “Dù sao cũng quen vài người rồi mà, đúng không, có hôn môi, có hai người từng ở chung với anh một khoảng thời gian.”

Anh liếc mắt nhìn thấy hết, Trang Phàm Tâm thoáng chốc hoảng lên, huyệt thái dương giật giật, như một cái tát vào lòng anh. Trạng thái này anh quá quen thuộc, một hai năm đầu anh đã từng như vậy, anh không thể ngừng suy nghĩ về đối phương, hơi tưởng tượng một chút liền hành hạ bản thân mình đến phát rồ.

Cố Chuyết Ngôn không bịa nổi nữa, tách ra, một đao mổ xẻ bị dĩ vãng che lấp. “Anh vẫn còn nhớ.” Anh nói, “Ngày anh tiễn em đi, tình huống lúc đó anh vẫn còn nhớ.”

Từng câu từng chữ bọn họ nói, cái nhăn mặt Trang Phàm Tâm của, đều được bảo tồn ở sâu thẳm trong kí ức. Đào ra phơi nắng, vuốt ve, vẫn không hề mất mát một chút gì, đặc biệt là nhớ tới, anh bảo Trang Phàm Tâm đáp ứng một điều kiện, đừng bao giờ quên anh.

Còn nhớ, Trang Phàm Tâm vừa đi liền chạy lại, nhào tới hôn anh, trước mặt đông đảo quần chúng, trước mặt Trang Hiển Dương và Triệu Kiến Thu, vừa khóc vừa hôn anh.

Trang Phàm Tâm nhớ tới quang cảnh thời khắc đó, quên mất luôn lúc nãy mình giận cái gì: “Sau khi đi qua cửa kiểm an, em vẫn khóc, khóc rất nhiều, ba em túm đi, lên máy bay, em núp trong chỗ ngồi vẫn còn khóc, khi đến Los Angeles mắt sưng đến nỗi không mở ra được.”

“Sau đó thì sao?” Cố Chuyết Ngôn hỏi, “Ba mẹ em có phản ứng gì?”

Trang Phàm Tâm đáp: “Em nói thẳng, nói cho bọn họ biết em và anh hẹn hò.” Cậu nở nụ cười, “Ba mẹ em tiêu hóa mấy ngày rồi tiếp nhận, cũng không can dự chuyện này nữa, bọn họ nói…”

Cố Chuyết Ngôn vội vàng nói: “Nói cái gì?”

“Nói, nếu đã hẹn hò với Tiểu Cố…” Trang Phàm Tâm học ba mẹ tìm từ, “Chứng tỏ mắt nhìn rất tốt, hẳn là sẽ không tùy tiện, cứ tùy em.”

Cố Chuyết Ngôn bị lấy lòng, càng bị chọc giận: “Vậy nói như thế, người sau này em thích cũng tốt chứ.”

“… Tại sao lại chuyển sang em em?” Trang Phàm Tâm bỗng nhiên tỉnh ngộ, “Anh còn chưa nói rõ, mấy người anh ở chung —— “

Cố Chuyết Ngôn nói: “Anh nói rõ cái gì? Em theo đuổi anh, anh còn phải báo cáo với em à?” Một câu nói liền đánh bại được Trang Phàm Tâm, anh tự cao tự đại, lấy sĩ diện, giả dạng làm sói đuôi to tiếp tục hỏi, “Em và tên kia giao du, ba mẹ em cũng hài lòng à?”

Trang Phàm Tâm biết Cố Chuyết Ngôn muốn nghe cái gì, mất tự nhiên mà đáp lại: “Không hài lòng, nói là không so được với anh, làm gì tốt như anh, quả thật là một người trên trời một người dưới đất.”

“Chú với dì cũng rất biết nhìn người.” Cố Chuyết Ngôn cũng thanh thản, “Vậy trong lòng em thì cảm thấy thế nào, anh và tên kia ấy.”

Trang Phàm Tâm nói: “Tất cả mọi mặt anh đều nghiền nát được tên kia.”

Lòng tham của Cố Chuyết Ngôn vượt quá sức tưởng tượng, nghiêng người liếc mắt một cái, nói: “Đâu chỉ là nghiền nát, anh còn diệt trừ luôn cậu ta.”

Ba tiếng sau máy bay đáp đất, mặc áo lông vào, Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm rời khỏi sân bay, tài xế đang chờ, Cố Chuyết Ngôn trực tiếp về GSG đi làm, Trang Phàm Tâm trở về nhà.

Chìa khóa mới vừa cắm vào, điện thoại trong túi quần rung lên, là Ôn Lân. Trang Phàm Tâm vào nhà, vừa thay giày vừa nhận: “Alo? Chuyện gì?”

“Tổng giám, anh về rồi sao?”

“Vừa đến nhà.” Giọng điệu nhóc kia rất phấn khởi, Trang Phàm Tâm trêu ghẹo, “Anh không ở công ty, có phải là cậu vui lắm phải không? Tâm tình chắc sung sướng lắm nhỉ?” 

Ôn Lân nói: “Dĩ nhiên không phải, tổng giám, mỗi buổi sáng em mua cà phê xong mới nhớ ra anh vắng mặt, buồn đến tận trưa.” Hiện giờ vừa đúng là buổi trưa, “Tổng giám, buổi chiều anh có tới công ty không?”

Trang Phàm Tâm suy nghĩ một chút: “Không tới.” Kế hoạch hàng mẫu đã trình lên, phân tích cũng xem xong rồi, “Dọn phòng làm việc cho anh, bạn nhỏ, ngày mai gặp.”

Ôn Lân trước khi cúp máy nói ra mục đích chính: “Tổng giám, ngày mai Trình tổng cũng đến họp, có thể giúp em chụp ảnh chung được không? Nhà em có một năm tổ chức tiệc có mời, lúc đó em ở Pháp, bỏ lỡ…”

Trình Gia Mã có cái gì tốt mà chụp ảnh chung, Trang Phàm Tâm oán thầm, ngây ra chốc lát, nhớ ra thông báo, hai ông chủ đều sẽ có ghế, một người là Bùi Tri, người còn lại hẳn là… Trình Gia Thụ?

Cúp, Trang Phàm Tâm gửi tin nhắn cho Bùi Tri: “Về cùng chồng anh à?”

Bùi Tri trả lời bằng emo “dao phay”.

Số lần Trình Gia Thụ xuất hiện ở Silhouette có thể đếm được trên đầu ngón tay, phần lớn nhân viên đều chưa từng thấy anh ta, bây giờ anh ta hot muốn bỏng cả tay, vô cùng nổi tiếng, sắp lộ diện rồi, làm cho công ty trên dưới đều ngóng trông.

Trang Phàm Tâm đúng giờ quẹt thẻ, bồn chồn, trong thang máy không có ai sao? Đến bộ phận thiết kế, trước tiên bị cô gái ở quầy lễ tân làm lung lay đôi mắt, áo trễ vai, nằm trong bộ sưu tập mùa xuân của một nhãn hàng xa xỉ, lộ ra bờ vai trắng nõn tinh tế, không rộng không nhỏ.

“Lạnh không?” Trang Phàm Tâm phát ra nghi vấn của gay, “Bị cảm còn phải xin nghỉ.”

Cậu đi vào, các vị trí đều đã ngồi đầy chỗ, cậu lại là cái cuối cùng đến, phóng tầm mắt nhìn xung quanh, ai cũng trang điểm lộng lẫy, trang phục rất có đầu tư. Ôn Lân chào đón, một thân âu phục đặt làm riêng, thiết kế góc viền kiểu Pháp trang nhã, trên tay bưng cà phê đeo một chiếc nhẫn Patek Philippe.

Trang Phàm Tâm hỏi: “Hôm nay lại đi xem mắt à?”

“Xem mắt gì chứ…” Ôn Lân nói, “Là gặp Trình tổng đó.”

Trang Phàm Tâm không nói chỉ đảo mắt, tiến vào văn phòng, gọi một cuộc điện thoại đến nhân viên kiểm tra chất lượng nhà máy Phúc Kiến, sau đó bắt tay vào chuẩn bị bộ sưu tập mùa đông.

Nửa giờ sau, bên ngoài náo nhiệt lên, là Bùi Tri đến.

Vừa hết lễ giáng sinh đã tạm biệt, Trang Phàm Tâm đứng dậy đi ra ngoài, Bùi Tri trước một bước đẩy cửa phòng làm việc ra. “Về mấy ngày rồi?” Trang Phàm Tâm không kịp chờ đợi hỏi, giúp Bùi Tri xách cặp, “Có đi nữa không?”

Bùi Tri nói: “Không đi nữa, công việc bên đoàn phim xong rồi.” Y xoa bóp vai cho Trang Phàm Tâm, “Đi công tác cực khổ rồi, em còn phải đích thân đến nhà máy, có cần nghỉ ngơi mấy ngày không?” sstruyen reup là chó

“Không sao, dù sao đến tết cũng nghỉ.” Trang Phàm Tâm ngóng nhìn ra ngoài, “Sao chỉ một mình anh? Trình Gia Thụ không tới à?”

Tới rồi, vừa ra thang máy đã bị Trình Gia Mã túm đi. Trang Phàm Tâm sau khi nghe xong cười cười, có chút khinh bỉ, nói: “Có chỗ dựa là anh ruột, chuyện nhà máy xem ra không có cách nào truy cứu.”

Bùi Tri nói: “Yên tâm đi, anh nhờ bạn ở Phúc Kiến đang hỏi thăm, tìm được nhà máy khác thích hợp chúng ta liền đổi.” Lúc thường việc nhỏ y cũng có thể không để ý đến, cũng không rảnh tính toán, thế nhưng ảnh hưởng đến thiết kế, thiếu chút nữa tổn hại lợi ích công ty thì không cần phải thương lượng.

Trang Phàm Tâm tự nhiên vui vẻ, nghĩ tới hỏi lại: “Cuộc họp hôm nay nói về cái gì?”

Bùi Tri đang định đáp lại, bên ngoài văn phòng lại vỡ tổ rồi, kéo cửa ra, trông thấy tất cả các đồng nghiệp đều đang vây lại, ở chính giữa, Trình Gia Thụ cúi đầu cũng cao hơn người khác, đang nhận giấy bút kí tên.

“Woa…” Trang Phàm Tâm lẩm bẩm nói, “Nhân khí cao như vậy luôn.”

Đổi thành Bùi Tri đảo mắt, y nhìn quen, sờ quen, lời ngon tiếng ngọt nghe cũng quen, được những người khác vờn quanh, tôn sùng là nam thần, là thần tượng, cảm giác mọi người đúng là không có kiến thức.

Bỗng nhiên đoàn người tản ra, trợ lý của Trình Gia Thụ tách ra một con đường, đối diện với cửa văn phòng này.

Trang Phàm Tâm rốt cuộc thấy rõ, cảm giác đầu tiên là cao, Trình Gia Thụ xuất thân người mẫu, tỉ lệ vóc người tuyệt hảo, lúc đi lại hai cái chân dài vô cùng nổi bật. Tướng mạo cũng là thượng đẳng, sáng loáng, anh tuấn, sau một thời gian lăn lộn vòng giải trí càng tăng thêm chút khí chất.

Nhưng cậu nghĩ, không bằng Cố Chuyết Ngôn, Cố Chuyết Ngôn không thay đổi chút nào, thuần khiết như Pinot Noir (*), không ai bì được.

(*) Pinot Noir: một loại rượu vang làm từ nho Pinot Noir, được nuôi trồng và chưng cất cẩn thận, không lẫn tạp chất.

Chớp mắt một cái Trình Gia Thụ đã đi tới cửa, ánh mắt vẫn luôn dán vào Bùi Tri, trước khi chào hỏi mới nhìn về phía Trang Phàm Tâm, chủ động đưa tay ra: “Thường nghe Tiểu Tri nhắc đến cậu, nhưng mãi ở đoàn phim không có cơ hội gặp mặt, hôm nay họp xong chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm.”

Trang Phàm Tâm bắt lại, trong đầu xoay quanh lịch sử đen tối của Trình Gia Thụ, Los Angeles, thi đấu ACC, phòng giải khát, sườn mặt đè lên Bùi Tri… Cậu thiếu chút nữa cười ra tiếng, nói: “Em là Trang Phàm Tâm, rất vui được gặp anh.”

Hàn huyên vài câu, Trình Gia Thụ muốn đi đến văn phòng Bùi Tri xem thử.

Ở ngay bên cạnh, Bùi Tri dẫn tên đại minh tinh thu hút sự chú ý của người khác này về văn phòng, trên bàn xếp chồng văn kiện, rất chỉnh tề. Y cởi áo khoác vứt trên ghế sô pha, đi tới trước bàn đứng thẳng, mở ra một quyển cần kí tên.

Trình Gia Thụ cũng như một người phụ tá, theo ở phía sau đóng cửa lại, kéo mành cửa sổ xuống, sau đó tự chơi tự vui mà tham quan trang trí trong phòng. Thảm trải nền rất dày, đạp ở trên lặng lẽ, hắn bước đi thong thả đến phía sau Bùi Tri, hai tay chống mép bàn, vây y lại.

Thân hình cao to cúi xuống, Trình Gia Thụ tì cằm lên vai Bùi Tri: “Lạnh nhạt với anh vậy, anh làm sai chỗ nào khiến em không vui hả?”

Bùi Tri cúi đầu ký tên: “Ngày nào cũng gặp, chán.”

“Có vợ chồng nào không gặp mỗi ngày?” Trình Gia Thụ thu cánh tay, kẹp lấy eo Bùi Tri, “Các đồng nghiệp nhiệt tình thật, ủng hộ anh rất nhiều, đều nói rất thích anh.”

Bùi Tri khép lại một quyển, chếch má lên, đuôi mắt liếc: “Công đực xòe đuôi.”

Trình Gia Thụ nghiêng đầu hôn: “Không biết lúc trước làm sao mà gây được sự chú ý của em nữa.” Siết chặt Bùi Tri, hôn đến khi đối phương bỏ qua văn kiện, tách ra, giọng lưu luyến đa tình, “Buổi tối, anh với em đi thăm bà ngoại nhé?”

Bùi Tri thở hổn hển, xoay trở lại nói: “Không cần.”
Chương trước Chương tiếp