Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 77: Không đến nỗi vậy chứ?

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Bầu trời dần dần sáng.

Mờ mờ từ trong cửa sổ chiếu đến đầu giường, rất nhạt, không đủ để cách mí mắt đánh thức người đang phơi nắng, huống hồ Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm đều nghiêng người, ngực dán vào lưng, cánh tay quấn lấy eo, một tư thế không đứng đắn nhưng khá ấm áp.

Cố Chuyết Ngôn cúi đầu cọ sau gáy Trang Phàm Tâm, sống mũi vùi vào trong những sợi tóc, trong lòng đầy đặn, ngực đến bụng đều rất ấm, quần thể thao hơi trễ xuống, kề sát ở trên hông, lộ ra ba centimet nhân ngư tuyến.

Người phía trước, Trang Phàm Tâm gối lên cánh tay trái của anh, ngủ say sưa, áo khoác che kín thân dưới, áo len chữ V bị kéo hở nửa vai, quần bò mặc tạm, miễn cưỡng che lại vị trí không thể nhận ra người.

Con phố ngoài cửa sổ từ từ có động tĩnh, tiếng bước chân đi qua, hoặc dừng lại hoặc gấp gáp, cách đó không xa có một vài tiệm đã mở hàng, tiếng buôn bán, chung quanh ầm ĩ trộn khói lửa, xa xôi, bồng bềnh.

Không tới hai phút, Trang Phàm Tâm nhạy cảm tỉnh lại, lông mi trên dưới mở ra, mắt thơ thẩn, trước tiên nhìn thấy vách tường loang lổ ố vàng. Bẩn, bên cạnh là áp phích gợi cảm của Britney Spears, số điện thoại của ve chai, mới nhất là vệt đen của tàn thuốc nóng.

Cậu nhớ ra rồi, đó là Cố Chuyết Ngôn tối hôm qua làm ra.

Lúc làm chuyện thất đức này, cậu quỳ ở trên giường cho Cố Chuyết Ngôn “ăn”.

Tay nắm quyền nhét ở dưới hàm, Trang Phàm Tâm buông ra, sờ môi mình, sưng rồi, sờ khóe miệng, có một vệt khô cặn không rõ nguồn gốc. Cậu cũng khá bẩn, không có tư cách ghét bỏ bức tường này và drap trải giường này, không những không chê, nằm như thế này còn có chút chân thật đã ước mơ từ lâu.

Đột nhiên, Cố Chuyết Ngôn ở sau lưng mở miệng: “Dậy rồi à?”

Cổ họng khàn khàn mới vừa tỉnh ngủ, như giấy nhám, cũng giống như lưỡi dao răng cưa, quét qua da thịt Trang Phàm Tâm ngưa ngứa, cậu “Ừm” một tiếng, mình cũng có nhúc nhích gì đâu nhỉ, tò mò hỏi: “Sao anh biết?” 

Cố Chuyết Ngôn nói: “Không ngáy ngủ.”

Trang Phàm Tâm sĩ diện: “Bình thường em cũng có ngáy đâu.”

Dường như có một tiếng cười ở sau đầu, hấp dẫn Trang Phàm Tâm muốn xoay mặt lại nhìn, ngay sau đó Cố Chuyết Ngôn dùng chóp mũi dụi vào sau đầu cậu, ngứa ngáy khiến cậu không còn sức nhúc nhích.

“Hô hấp nhẹ hơn.” Cố Chuyết Ngôn lúc này mới thành thật trả lời, bàn tay ôm lấy eo Trang Phàm Tâm xoa xoa, “Bụng phập phồng cũng thay đổi.” Đáp xong hỏi, “Còn ngủ nữa không?”

Căn phòng ngang dọc đâu đâu cũng bẩn, cả người lôi thôi, Trang Phàm Tâm làm gì còn ngủ được nữa, nhưng mà cũng không muốn dậy, cứ muốn dựa vào Cố Chuyết Ngôn như thế. Dính người ám muội, cơn kích tình lưu lại đêm qua, không khí ẩm ướt oi bức, so với mùi rượu mạnh và thuốc lá càng khiến người ta nghiện hơn, càng làm cho cậu trầm mê hơn.

Ánh sáng càng ngày càng mạnh, màu vàng nhạt, giống như đèn chói mắt trong phòng thẩm vấn phạm nhân, tất cả góc bẩn đều bại lộ. Hộp thuốc lá chưa đậy kín, màn hình điện thoại loang lổ, mép giường, khăn mùi soa màu lam đậm dính thành một cục.

Khăn tay kia là của Cố Chuyết Ngôn, vết khô cạn trên đó là của Trang Phàm Tâm, tối hôm qua, anh ôm cậu cho cậu “đi tàu nhanh”, ván giường cũng kêu cọt kẹt, hai phát, dính đầy tay. truyenfull reup là chó

Lau xong vo lại, ném đi, có một loại vô tình dùng xong liền trở mặt.

Trang Phàm Tâm lúc này nhìn, từ cổ trở lên dần đỏ, khuôn mặt đến lỗ tai từ nhạt đến đậm, vành tai cực kỳ đẹp, bị Cố Chuyết Ngôn dùng miệng lưỡi hầu hạ đến nỗi còn nhạy cảm hơn cả khi vừa bấm lỗ tai.

Cố Chuyết Ngôn nắm eo cậu: “Quay lại.”

Trang Phàm Tâm liền nghe lời mà xoay eo, hơi nhúc nhích, cảm thấy có hơi đau, chất lỏng ấy chạy trong người, khiến người ta không có tinh thần. Cậu xoay qua đối mặt với Cố Chuyết Ngôn, bốn con mắt nhìn nhau cháy khét, cậu ngẩn ra, cảm giác ánh mắt Cố Chuyết Ngôn rất có tính xâm lược.

Nhưng không mãnh liệt như tối hôm qua, có vẻ như còn có hai ba phần thương yêu.

Không thể trách ánh mắt Cố Chuyết Ngôn sâu thẳm, mặt Trang Phàm Tâm như hoa, nước mắt loang lổ, bờ môi sưng tấy rách da, vết tích trên khóe miệng càng ngại nói rõ, cằm bị anh bấm, hiện ra vết bầm nhỏ màu xanh tím.

Cố Chuyết Ngôn giơ tay che mặt Trang Phàm Tâm lại, không thể nhìn nữa, nhìn nữa sẽ mất kiềm chế, ngón tay chuyển sang lỗ tai, anh thấp giọng nói với Trang Phàm Tâm: “Giống như là anh cưỡng gian em vậy.”

Trong căn phòng chật hẹp, thừa dịp say rượu, chiếc khăn kia chính là chứng cứ minh bạch. Trang Phàm Tâm co lại thành một thành con tôm chín, nhắm chặt mắt nhớ lại, cái trán ra mồ hôi, được ánh sáng rọi vào lấp lóe.

Ván giường cọt kẹt, Cố Chuyết Ngôn đã ngồi dậy, buộc chặt thun quần đi giày vào, cất hộp thuốc lá và điện thoại. Anh xoay người quẹt mũi Trang Phàm Tâm mấy cái, động tác chán ngán mà anh làm rất nhẹ nhàng khoan khoái, nói: “Nằm thêm mười phút nữa đi, anh đi mua cháo.”

Trang Phàm Tâm nói: “Khách sạn có thẻ ăn sáng.” Cậu không để ý tới bữa sáng mắc tiền ấy, chỉ là không muốn để Cố Chuyết Ngôn đi, dù mười phút anh đã trở lại.

“Ăn lót dạ chút.” Cố Chuyết Ngôn cười, lộ ra vẻ nham hiểm, “Tối hôm qua bắn hai phát, em không đói à?”

Trang Phàm Tâm ưỡn cổ: “Đừng có xem thường người ta.” Dùng áo khoác quấn chặt lưng quần, ở nơi ấy, đau nhức, mềm nhũn, quả thật có hơi giả tạo. Cũng không trách được Cố Chuyết Ngôn chế nhạo, tối hôm qua lần đầu tiên của cậu rất nhanh, bị nhào nặn mấy lần liền bắn, ném hết mặt mũi.

Trở mình ngồi dậy, Trang Phàm Tâm ăn mặc chỉnh tề chạy đến phòng vệ sinh, rửa mặt xong mới dám tại lộ diện. Quán bar không có ai, tất cả mọi người đều về nhà ngủ, trên ghế sô pha ở lô ghế tối qua, Tề Nam đang nằm nói mớ.

Trang Phàm Tâm không cẩn thận đá ngã vỏ chai rượu, lạch cạch.

Tề Nam thoáng chốc tỉnh dậy, bò lên, không muốn ngồi cùng mà co quắp người lại: “A…” Hắn trừng Trang Phàm Tâm lên tiếng, “A” xong ngừng chốc lát, “Khó chịu chết tao rồi.”

Trang Phàm Tâm đưa ly thủy tinh trên bàn tới: “Uống nước không?”

Tề Nam nói: “Trong lòng tao khó chịu.” Hắn gãi gãi đầu, lại đấm ngực, “Tao có bóng ma trong lòng.”

“Không đến nỗi vậy chứ.” Trang Phàm Tâm nói.

“Đến nỗi đó đó!” Tề Nam đấm một quyền lên ghế, “Cố Chuyết Ngôn sao lại là gay? Khi đó, cậu ta chuyển tới lớp chúng ta, đều tỏ ra không mặn không nhạt với nam sinh nào, cũng đối với mày…” Không phải chứ, “Đờ mờ.”

Trên bàn có nửa hộp Malboro, Trang Phàm Tâm rút ra hai điếu, mình hút một điếu, cho đối phương một điếu. Đây là cái cậu học được qua lần công tác này, giống như có điếu thuốc vào là dễ nói chuyện hơn, còn có thể nới lỏng thần kinh.

Bạn cùng bàn đối mặt nhau hút, Trang Phàm Tâm nói: “Mày cũng không cần kinh hãi như vậy chứ? Không có kiến thức gì cả.”

Tề Nam tức giận: “Tao không có kiến thức? Đồng tính tao thấy cả đống.” Tản một luồng khói đi, “Là bởi vì tao chưa từng nghi ngờ hai đứa mày, hai mày lại giỏi quá, trực tiếp lăn giường chơi mười tám cộng, doạ chết tao luôn rồi!”

Trang Phàm Tâm cười nhạo: “Khó kìm lòng nổi, trai thẳng mày biết điều, đừng tính toán với mấy đứa gay không hiểu chuyện như tụi tao.”

Tề Nam không lên tiếng, im lặng, trước đây mỗi khi giải không ra bài toán cũng là bộ dạng này, hắn ngẫm nghĩ một phút, nhỏ giọng hỏi: “Bạn cùng bàn, trước đây mỗi ngày mày cho tao chép đáp án tiếng Anh, không phải là có tình cảm với tao chứ?”

“Mày đúng là biết đổi trắng thay đen, không phải mày năn nỉ tao cho mày chép sao?”

“Ò… Vậy tao với mày kề vai sát cánh, ở sau lưng tim mày có rung rinh gì không?”

Trang Phàm Tâm phả khói: “Tao đánh cho não mày rung rinh mày tin không?” Cậu thuận miệng mắng, “Tao là đồng tính, không phải cuồng tình dục, loại đàn ông tao thích chỉ có một, là kiểu người vừa đi mua đồ ăn sáng, họ Cố.”

Nói đến mức này, còn có thể không hiểu sao? Tề Nam chép miệng một cái, vẫn cảm thấy kinh ngạc: “Cho nên hai mày hồi đó đã hẹn hò rồi? Tao còn nhớ nó đánh nhau với đội bóng rổ, đệt, còn rất ngọt ngào.”

Dừng lại, Tề Nam liền nhớ ra cái gì đó: “Không đúng, sau đó, một năm sau khi mày ra nước ngoài, mùa hè phải không…” Hắn nỗ lực nhớ lại, “Chính là sau khi mày xóa liên lạc với tụi tao! Cố Chuyết Ngôn từng hỏi tao có số điện thoại của mày không, còn hỏi lớp trưởng nữa, hỏi rất nhiều người, mày cũng xóa nó luôn hả? Lúc đó mày có chuyện gì?”

Trang Phàm Tâm tránh nặng tìm nhẹ mà đáp: “Khi đó chia tay.”

“Hả? Thiệt hay giả vậy?” Tề Nam mê man nói, “Vậy quan hệ hiện giờ của hai đứa mày là gì… Tình cũ lại cháy hay là… bạn, bạn chịch?”

Cửa mở, Cố Chuyết Ngôn mang theo bữa sáng đi về, đi tới lô ghế thấy Trang Phàm Tâm đang hút thuốc, cau mày giằng lấy nhấn vào trong gạt tàn thuốc. Trang Phàm Tâm bị vậy thoáng nhìn với ánh mắt không tính là dịu dàng, lại bị quản giáo rồi, dòng sông nhỏ trong lòng như sóng lớn vỗ bờ, vỗ đến nỗi khiến cả người cậu tê dại không còn sức lực.

Tề Nam hỏi xong không nghe thấy đáp án, lúc này nhìn lén, họ Cố giằng điếu thuốc, mở ra cháo nóng quẩy nóng, thổi thổi đưa tới, còn chu đáo hơn cả vợ hắn hồi mới kết hôn. Họ Trang thật sự không phải cuồng tình dục sao? Nhìn chằm chằm người ta, mặt mày đầy ý xuân, chó mèo động dục cũng không rõ ràng như vậy.

Hắn kìm lòng không đặng hát lên, tiếng Quảng: “Tình cũ gặp lại rực cháy điên cuồng hơn… Nội tâm chôn vùi đang khuấy động… Lại bắn ra ánh sáng…”

Cố Chuyết Ngôn đẩy một bát cháo khác qua: “Đừng hát nữa, lát nữa gọi người Quảng Đông tới, chặt chém mày.”

Ba người thi nhau cười, giọng cũng không lớn, quan hệ tình cảm xa cách đã lâu, như thời trung học ở căn tin ăn cơm trưa, tuy không ngon lắm, nhưng ai cũng vui vẻ.

Về khách sạn đã là lúc mặt trời lên cao, từ đại sảnh đến thang máy, Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm cả một đường đều cúi đầu, lúc đi ra ngoài ăn mặc chỉnh tề, khi trở về quần áo nhăn nhúm, cả người tản ra mùi vị không quá lành mạnh.

Chia tay trên hành lang, Trang Phàm Tâm trở về phòng liền chui vào phòng tắm, cởi đồ xong, đứng ở trước gương mèo khen mèo dài đuôi, hình xăm trên vai bị dâu tây bao trùm, ngực cũng có dấu, Cố Chuyết Ngôn dùng hổ khẩu bóp cậu rất mạnh.

Rửa sạch sẽ, Trang Phàm Tâm ngậm viên kẹo thông cổ họng, tối hôm qua “ăn” quá sâu, yết hầu bị mài đến phát sưng, cần có bạc hà để làm dịu đau xót khó có thể mở miệng này.

Mở laptop ra, có bảy tám mail chưa đọc, tin nhắn chưa đọc càng nhiều, người không thể dễ dàng thoát ra khỏi kiều diễm của tình ái. Ở căn phòng chéo đối diện, Cố Chuyết Ngôn đã tắm rửa sạch sẽ đang mở cuộc họp qua video, nhã nhặn đường hoàng, không ai đoán ra được tối hôm qua anh đã làm chuyện hoang đường gì ở một nơi xó xỉnh.

Làm việc đến sau giờ trưa, bọn họ có cảm giác trong lòng mà đi ra khỏi phòng, chạm mặt trên hành lang, đứng đối diện nhau cách ba bước, câu nệ, chần chờ, lòng mang ý đồ xấu.

Vừa có hoài niệm quý trọng đối với mối tình đầu, đối với bạch nguyệt quang, cũng đã liếm láp, chà đạp, thô bạo xâm lược, kiềm chế không nổi, nói trắng ra là chính là lòng tham, lòng tham của Plato, mùi da thịt ngấm rượu mạnh và khói thuốc, đều muốn. Muốn chinh phục.

Lại cứ nguỵ trang đến mức muốn tìm thanh đạm, Cố Chuyết Ngôn hỏi: “Công ty có bận không?”

“Cũng bình thường.” Trang Phàm Tâm đáp, sẽ không ở trước mặt tổng giám đốc tập đoàn mà tố bản thân bận bịu. Cậu đi tới, vừa tự nhiên vừa tâm cơ mà kề sát, lúc bước đi cánh tay vuốt ve: “Đi dạo không?”

Cố Chuyết Ngôn không trốn, vì cao hơn cậu một chút nên cổ tay anh lúc gần lúc xa mà cọ vào mu bàn tay Trang Phàm Tâm, ám muội xê dịch, lướt qua bức sơn dầu màu sắc xa hoa trên tường, lướt qua hai cây dạ lan hương trong góc tường.

Tóc gáy Trang Phàm Tâm đều dựng lên, cậu biết Cố Chuyết Ngôn đang đùa giỡn mình, nhìn cậu ngốc, cười cậu say, nhưng cậu không chấp, giống như kẻ nghiện cầu xin bạch phiến, bàn tay cậu chỉ cầu một giây phút được nắm lấy.

Bước vào thang máy, Cố Chuyết Ngôn nắm chặt tay cậu.

Từ tầng mười sáu đến tầng một, lúc buông ra còn dùng móng tay gãi lòng bàn tay cậu.

Trang Phàm Tâm bị đùa giỡn đến thần hồn điên đảo, siết nắm đấm đi theo sau, lên xe, trốn ở ghế sau giở tính trẻ con, kéo tay Cố Chuyết Ngôn sang nhào nặn, giống như đang giặt quần áo.

Tài xế hỏi: “Thời tiết đẹp thế này, đi dạo đâu thế hai anh?”

Cố Chuyết Ngôn trả lời một con đường nào đó. Trang Phàm Tâm ngẩn người, là chỗ cũ, nơi bọn họ quen nhau, làm hàng xóm, nơi cậu từng sinh sống hơn mười năm ở mảnh đất cố hương này.

Phía đường bên kia không nhiều xe cộ, khu cũ rồi, mãi không dẹp bỏ mà treo mấy năm liền, không biết sẽ quy hoạch như thế nào. Nửa giờ sau, con đường ấy vẫn như cũ, cửa hàng tiện lợi bên cạnh đổi thành chỗ làm phụ tùng xe đạp, ở cửa bày rất nhiều xe đạp đủ màu sắc.

Trang Phàm Tâm có chút bừng tỉnh, đi vào trong hẻm, cây đa vẫn tươi tốt, nhưng lá rụng chất một đống cao, đã lâu không có người quét tước.

Dừng trước cửa nhà họ Trang, cửa sắt lớn khóa chặt, chiếc đèn với cái dây thừng sặc sỡ trên tường không thấy đâu, chỉ có một bóng đèn tròn cũ treo ở trên. Cậu nhìn qua khe hở, vườn hoa đẹp đẽ mọc đầy cỏ dại, cao như vậy, thậm chí còn chặn luôn bậc cửa.

“Không còn phố phường gì nữa rồi.” Cố Chuyết Ngôn nói, “Chính sách từng thay đổi mấy lần, sửa thành cảnh khu kiến trúc hoặc là dỡ xuống, nhưng mãi không quyết định, chủ nhà cũng không tiện sửa chữa lại, dần dần liền dời đi.”

Trang Phàm Tâm tiếc nuối gật gật đầu, theo Cố Chuyết Ngôn đi tới cuối hẻm, cửa nhà họ Tiết môn cũng khóa lại, cậu hỏi: “Ông Tiết bán nhà rồi sao?”

“Không có, ông khôn khéo lắm, nếu dỡ xuống thì mới bán, còn nếu sửa thành cảnh khu thì ông còn muốn dọn về ở.” Cố Chuyết Ngôn đẩy cửa, hơi rỉ sắt, “Nhà đẹp bỏ trống lâu, cũng thấy tiêu điều.”

Trang Phàm Tâm đứng ở trước cửa, bên trong tuy rằng hoang tàn, nhưng vẫn còn giữ được hồi ức, cây cỏ tươi tốt, tường gạch màu trầm, tất cả đều đã từng chứng kiến.

Quay người lại, thấy lối cụt, hình như còn nhỏ hơn trước đây, ở cuối chất đầy đồ đạc cũ khi người ta chuyển nhà, trên cột đèn dán đầy tờ quảng cáo, tảng đá xanh dưới chân tường đóng một lớp rêu dày.

Trang Phàm Tâm từng bước một đi tới, nơi ấy không có gì đẹp đẽ, nhưng vẫn muốn đến gần nhìn thử.

Điện thoại vang lên, Cố Chuyết Ngôn đến góc tường nhận điện thoại, phó tổng gọi tới, nói với anh chuyện bên hải đảo đã tiến hành tới đâu rồi. Hàn huyên vài phút đồng hồ, cúp máy, anh mở ghi chép kiểm tra văn kiện.

Vừa nhìn vừa lùi về góc tường, vừa ngẩng đầu, Cố Chuyết Ngôn giật mình: “… Em làm gì thế?”

Trang Phàm Tâm đứng ở trước thùng rác, đang mở nắp lên nhìn vào trong, chỉ mong thấy rác thải đầy mùi hôi, cậu lặng im mấy, cười trả lời “Không có gì”, nhưng cười đến ngượng ngùng miễn cưỡng.
Chương trước Chương tiếp