Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 76: Ôi đệt

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Hai cổ tay chen cùng một chỗ, khóa chặt trên đỉnh đầu, mu bàn tay ma sát lấy nhau, bao gối không sạch sẽ, mài đến khi da dẻ vừa đỏ vừa nóng.

Trang Phàm Tâm ngẩng mặt, cằm và cổ nối liền một đường hình cung, rất trôi chảy, chỉ có hầu kết lồi ra một chút. Thân thể cũng căng cứng, lồng ngực cọ vào người Cố Chuyết Ngôn, cậu nỗ lực hôn trả, đôi môi phối hợp lúc mở lúc khép, vừa xúc động vừa thẹn thùng chạm vào đầu lưỡi Cố Chuyết Ngôn.

Cậu có thể nhận ra được, Cố Chuyết Ngôn yêu cậu, cũng hận cậu, mỗi một nụ hôn đều là không thể kìm chế, cũng là trừng phạt cũng giống như phát tiết.

Giữa môi vừa nóng vừa đau, tràn ra vị ngọt tanh, không biết là máu của ai, là môi hay lưỡi cũng không biết. Trong đầu Cố Chuyết Ngôn rất rực rỡ, năm ấy giữa hè, bên trong ly thủy tinh là cocktail sóng sánh, Trang Phàm Tâm ở dưới đèn nê ông đỏ hơi rũ mắt… Anh không phân biệt được, anh cũng nhịn nổi. 

Cố Chuyết Ngôn đánh chiếm như cuồng phong mưa rào, dần dần, Trang Phàm Tâm giơ cao ngực rồi lại hạ xuống, anh liền đè thấp đi theo, cái cổ hơi ưỡn của Trang Phàm Tâm vừa thả lỏng, cằm vừa lùi lại, anh lấy tay bóp lại, đôi môi mút càng hung dữ hơn.

Thể lực cách xa, Trang Phàm Tâm không cách nào chống đỡ, xoang mũi xuất ra tiếng hừ nhỏ kéo dài, eo giãy dụa, lá phổi có cảm giác nghẹt thở khiến cậu giãy dụa. “A… Ưm…” Cậu muốn há miệng thở dốc, “Hmm…”

Cố Chuyết Ngôn không thả ra một phân nào, hổ khẩu (*) bóp cằm Trang Phàm Tâm, lấp lấy miệng cậu, đầu lưỡi quấn lấy, lòng bàn tay dán vào cái cổ yếu đuối của Trang Phàm Tâm, nhịp tim nhanh chóng nhảy lên.

(*) hổ khẩu: phần thịt giữa ngón trỏ và ngón cái

Lúc buông ra, mồ hôi của anh rơi trên mặt Trang Phàm Tâm.

“… Hờ… Ưm…” Trang Phàm Tâm giương môi răng, liều mạng thở, như một quả khí cầu bị đâm thủng. Hai tay cũng được thả ra, cậu giật giật, cuộn mình lên cánh tay, hai tay ấn lên lồng ngực đang phập phồng.

Cố Chuyết Ngôn chống ở phía trên, nhìn chằm chằm, cả mặt mũi và tóc tai Trang Phàm Tâm đều ướt cả, nước mắt lăn trên gò má xuống dưới gối, dưới ánh đèn hai gò má ánh lên vệt nước. Anh dùng ngón tay lau đi, lộ ra màu da, đỏ ửng, đỏ của say rượu đè lên màu đỏ của mê tình, giống như tô son.

Đôi môi kia bị anh làm cho rách da, thịt mềm nhũn, rướm một hạt mã não nhỏ xíu. Đầu lưỡi chắc đã tê liệt, núp giữa hai hàm răng, khẽ run lên. Còn có ấn đường và đuôi mắt, vô cùng đáng thương mà chau mày, nước mắt chảy ra, khiến người ta không đành lòng bắt nạt, rồi lại không khỏi cúi người chà đạp.

Cố Chuyết Ngôn mút sạch sẽ máu trên môi Trang Phàm Tâm, rồi phác hoạ dọc theo khóe miệng, vẽ đến quai hàm, leo lên thái dương, thổi ra mớ tóc rối, ngậm lỗ tai đỏ thấu.

Trang Phàm Tâm kêu đứt quãng, từ tượng thanh rất khẽ, không biết là người hay là chó mèo, cậu đụng vào thân thể đang đè xuống của Cố Chuyết Ngôn, mò lên trên, níu hai vai rộng của Cố Chuyết Ngôn.

Cố Chuyết Ngôn cắn một góc vành tai, rất mềm, rất mỏng, đầu lưỡi tinh tế liếm lên, liếm đến khi Trang Phàm Tâm phát run, liếm đến khi Trang Phàm Tâm vô ý thức gọi, ưm ha… Hoặc là gọi tên anh, hoặc là xin tha, nói đừng mà. sstruyen reup là chó

Cổ họng trong trẻo có chút khàn khàn, bị chất rượu thiêu đốt, cùng với giọng mũi nỉ non, chả khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Cố Chuyết Ngôn gặm cắn một lúc, cảm thấy có cái gì đó, buông ra hỏi: “Em bấm lỗ tai?”

Trang Phàm Tâm đáp: “Ừm… Năm ngoái…” nỗ lực nói cho hoàn chỉnh chút, “Công ty chụp ảnh quảng cáo, đồng nghiệp khuyến khích… sắp bít lỗ rồi.”

“Người nước ngoài sao không dạy mấy thứ tốt chứ?” Cố Chuyết Ngôn trách cứ, cũng không nói bấm lỗ tai không tốt chỗ nào, giống như chỉ là trêu chọc. Ngón tay cái và ngón tay trỏ mân mê miếng thịt mềm, anh còn nói: “Mua cho em khuyên tai nhé?”

Trang Phàm Tâm xấu hổ đáp lại, thẹn đỏ mặt, lại ôm chặt anh không buông tay. Cố Chuyết Ngôn hôn lần thứ hai, không thô bạo như ban nãy nữa, mang theo chút hư hỏng, đặt tay ở mép áo Trang Phàm Tâm băn khoăn, đẩy ra tiến vào, xoa xoa xương sườn đã từng ôm cộm tay.

Kề mặt đè lên, ôm đến vừa khớp, sờ đến khi thở dốc khó dừng.

Không biết hôm nay ngày gì, quên mất nơi này là nơi nào, ngoài cửa sổ là con đường nhỏ tồi tàn, có con ma men chửi đổng, có đôi nam nữ hú hí vui cười, bên trong cửa sổ, chỉ có Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm cách xa nhau mười năm đang âu yếm.

Oành, cửa bị đẩy ra, quán bar đóng cửa, Tề Nam say khướt đi tìm bọn họ một vòng, lúc này đang đứng đờ ở cửa, dụi dụi mắt: “Đệt…” Dụi đến nỗi con người cũng sắp rơi ra, “Không phải chứ, ôi phắc.”

Đen kịt một màu, đầu giường chỉ có ánh sáng yếu ớt, hai người dây dưa, người ở trên có thể nhìn ra là Cố Chuyết Ngôn, người phía dưới bị hoàn toàn che lại, không thấy rõ là ai.

“Cố…” Tề Nam do dự đi tới, “Bạn học cũ, không nhìn ra mày biết chơi như vậy nha, ợ, nhưng mà chỗ tao là quán bar chính quy… Hơn nữa phòng nghỉ này ai cũng đến nằm, còn dùng làm kho hàng, không sạch sẽ…”

Cố Chuyết Ngôn nhấc đầu: “Đi ra ngoài.”

“Ò, được, được…” Tề Nam nhân cơ hội nhìn xuống phía dưới, “Vậy mày cứ chơi đi, nhưng mà nhớ mang bao nha… 419 đúng không…” Nhìn thấy một đống quần áo, áo len, lập tức nghĩ đến Trang Phàm Tâm, “Bạn cùng bàn của tao không thấy đâu, mày chắc cũng không thấy ha…”

Hắn cằn nhằn quay người, đi ra ngoài, thoáng nhìn hai đôi chân dây dưa trên giường, cặp chân bị đè lên rất gầy, nhưng không mảnh mai như phụ nữ. Quần bò, giày bata trắng, hồi cấp ba hắn đã từng chế nhạo đôi chân ấy nhỏ hơn hắn hai số…

Tề Nam sửng sốt vài giây, nói là sững sờ, thật ra đã động thủ: “Con mẹ nó mày!” Hắn dùng lực đẩy người Cố Chuyết Ngôn ra, “Trang Phàm Tâm! Có phải là mày không! Đi ra cho tao!”

Cố Chuyết Ngôn chưa kịp phòng bị mà bị đẩy qua một bên, Trang Phàm Tâm co quắp ở trên giường, lộ ra eo, đôi môi lỗ tai đỏ đến mức tích máu. Tề Nam sợ đến tỉnh cả rượu, nhấc chân đá vào chân giường, chỉ vào Cố Chuyết Ngôn mắng: “Con mẹ nó mày là gay?! Đến bạn học của mày cũng chịch được! Nếu tao không vào có phải mày định cưỡng dâm nó hay không hả?!”

Chiếc giường cũ cọt kẹt một cái, Cố Chuyết Ngôn nằm xuống, buồn bực nở nụ cười.

Tề Nam nổi nóng: “Mày còn cười nữa hả thằng lìn!” Xoay người lại túm cánh tay Trang Phàm Tâm, bị đẩy ra, nắm vai, Trang Phàm Tâm hất tay ra lăn vào người Cố Chuyết Ngôn.

Tề Nam mắng to: “Mày đi đâu đấy?! Mông mày nở hoa rồi có biết không hả!”

Từ xa, Trang Phàm Tâm mở miệng: “Tao cũng là gay.”

Tất cả la hét quay về yên tĩnh, Tề Nam đứng nghệch ra ở bên giường, đầu choáng váng, lắp bắp, Hắn không nói ra được câu tiếp theo, chỉ lui ra bên ngoài, lui tới cửa, cắn răng nghiến lợi mắng câu cửa miệng: Đệt!

Oành, cửa đóng lại, ở trong bóng tối chấn động đến bụi mù.

Trang Phàm Tâm chống cánh tay ngồi dậy, xuống giường, loạng choạng ra cửa khóa lại, quay người dựa vào ván cửa, cậu mới nhìn rõ căn phòng này khó coi cỡ nào.

Chật chội đến nỗi chỉ có thể chứa được một cái giường, bên tường chất đống thùng rượu chưa xử lý, drap trải giường không biết bao lâu rồi chưa giặt, cũng rất nhăn nheo.

Cố Chuyết Ngôn nằm ở trên, tư thế như ngã nhào, hai cái chân dài dửng dưng đặt xuống, túi quần hiện ra hình dáng hộp thuốc lá, bên cạnh đó, là thứ đang phồng căng lên.

Trang Phàm Tâm về bên giường, gập gối quỳ lên, chậm rãi nằm bên cạnh Cố Chuyết Ngôn. Cậu vòng tay ôm eo Cố Chuyết Ngôn, nơi ấy rất mẫn cảm, cho nên cũng chỉ xoa xoa một chút. Sờ xuống phía dưới, lướt qua xương hông, đầu ngón tay dò vào túi quần Cố Chuyết Ngôn, lấy hộp thuốc lá ra.

“Hút không?” Cậu hỏi.

Cố Chuyết Ngôn không hé răng, mở hé mắt, giơ tay ôm sau đầu Trang Phàm Tâm. Mở hộp thuốc lá ra, Trang Phàm Tâm rút ra một điếu thuốc ngậm vào miệng, tay siết bật lửa có hơi run, nhiều lần cũng không lên lửa.

Xì, Cố Chuyết Ngôn phì cười, vừa nuông chiều vừa yêu thương, lẩm bẩm: “Đúng là ngốc.”

Rốt cuộc cũng đốt được, Trang Phàm Tâm ném hộp thuốc lá và bật lửa sang một bên, kẹp thuốc lá, nắm chặt quai hàm hút một hơi, bĩu môi thở ra một làn khói trắng vào mặt Cố Chuyết Ngôn.

Mùi thuốc lá, mùi rượu, mùi mốc của căn phòng, hòa lẫn vào nhau vậy mà cũng không khó ngửi lắm. Cậu đưa điếu thuốc đến bên môi Cố Chuyết Ngôn, lại hỏi: “Hút không?”

Cố Chuyết Ngôn cắn chặt, hút thành thói quen, Trang Phàm Tâm lần thứ ba hỏi: “Hút không?”

“Hút.” Cố Chuyết Ngôn cuối cùng cũng lên tiếng.

Trang Phàm Tâm mím môi lại, dùng răng cửa cắn môi dưới, cậu nằm nhoài trên cánh tay Cố Chuyết Ngôn, chui từ từ vào ngực anh, cùng đối phương bốn mắt nhìn nhau.

Cuộn tròn thân thể, Trang Phàm Tâm trượt chân đến eo Cố Chuyết Ngôn, hai chân bày tư thế quỳ, đầu gối ép bên ngoài đùi Cố Chuyết Ngôn. Cuốn áo lên một chút, cậu khắc chế tay run, một lần, hai lần, cởi dây quần thể thao kia ra.

Cố Chuyết Ngôn hơi nhúc nhích chớp mắt, bắp thịt cả người đều co chặt, dây thần kinh căng thẳng, giống như bị điện giật, da dẻ ngứa ngáy.

A… Không biết là anh kêu, hay là Trang Phàm Tâm nghẹn.

Anh cầm lấy điếu thuốc, ngón tay lướt qua tàn thuốc, đầu bọt biển không mềm không cứng, ngậm trong khoang miệng nên ẩm ướt. Anh nhìn Trang Phàm Tâm cong lưng, cong như mặt trăng, hay là hình vòm, lúc cắn chặt tàn thuốc không nhịn được duỗi thẳng lưng.

Tàn thuốc bị khoang miệng bao bọc, Cố Chuyết Ngôn bỗng nhiên biến thành người mới hút thuốc lần đầu, đầu lưỡi liếm láp, hàm răng không cẩn thận va chạm, ngậm nửa ngày mới nhớ tới bước kế tiếp, sau đó nhẹ nhàng cắn lấy nó.

Dòng điện kia lên thẳng đến da đầu, Cố Chuyết Ngôn chậm lại, ngọn lửa lại cháy lên hừng hực, cháy tới cổ họng, cháy như củi gỗ nóng bỏng thô bạo hừ một tiếng.

Anh phun ra nuốt vào, bị điện giật, lưng thẳng vừa hạ xuống đụng vào ván giường vang lên tiếng “ầm”.

Điếu thuốc cuối cùng cũng hút tới gốc, tàn thuốc ẩm ướt thấm nước, căng lên, nào có biết người dằn vặt nhất là ai… Cố Chuyết Ngôn ấn tắt tàn thuốc trên vách tường, đưa tay ra, xoa phần một đoạn lưng lộ ra của Trang Phàm Tâm.

Xương cụt nhô ra, anh nhấn vào, dùng vết chai mỏng ấn sâu, nghiền cho Trang Phàm Tâm quỳ sát xuống, run rẩy, trong miệng kêu ưm ưm không có cách nào nói chuyện mà xin tha.

Nương theo tiếng rên rỉ vang vọng, lát sau, Cố Chuyết Ngôn cắn răng, nuốt lời than thở, lại không che giấu được hai con mắt đỏ đậm.

Tối tăm yên tĩnh, Trang Phàm Tâm thở dốc, như vừa chạy cự li dài, gối lên trên cơ bụng Cố Chuyết Ngôn thở hổn hển, một lúc lâu vẫn khó có thể bình phục.

Cố Chuyết Ngôn cũng như thế, tinh thần đều mê loạn, hút vào nicotin mà cứ như là heroin.

Hồi sau, anh tìm đến cánh tay Trang Phàm Tâm, túm người tới, ánh sáng keo kiệt, dịu dàng nâng khuôn mặt khô mồ hôi của Trang Phàm Tâm.

Trang Phàm Tâm không dám nhìn Cố Chuyết Ngôn, lông mi chớp chớp, bờ môi giống như không thể đóng lại, khẽ nhếch, đẹp hơn cả hoa hồng. Đầu môi rất ẩm ướt, ẩm ướt không bình thường, trên cằm dính một giọt nước không thấy rõ màu sắc.

Cậu bất an uốn éo, uốn éo xong mới phát giác là bởi vì thẹn thùng. “Anh, em…” Nên nói như thế nào đây, cậu thậm chí chưa nghĩ ra phải nói câu nghi vấn hay là câu trần thuật, cuối cùng giống như báo cáo, “Em nuốt xuống rồi.”

Cố Chuyết Ngôn siết eo Trang Phàm Tâm: “Đắng không?”

Trang Phàm Tâm ngượng đến nỗi không ngóc đầu lên được: “Hơi đắng…” Cậu không có ý ghét bỏ, liếm môi một cái, “Giống như sô cô la đen.”

Cố Chuyết Ngôn vạch trần: “Em có ăn sô cô la đen bao giờ đâu.”

“… Phải ha.” Trang Phàm Tâm chôn mặt, giọng nhỏ xíu, “Nếm thử mấy lần nữa, em sẽ hình dung được.”

Cố Chuyết Ngôn thiêu nóng cả người, vươn mình đè Trang Phàm Tâm xuống, đánh giá, bên ngoài là da thịt trắng nõn, bên trong là xương cốt phóng đãng, ngọt ngào, dính nhơm nhớp, vừa thò tay xuống, một khi đụng vào thứ đồ vật đang sốt ruột ấy là cậu có thể nhìn anh khóc đến run rẩy.

“Ở đây bẩn.” Cố Chuyết Ngôn cúi đầu hôn lên vầng trán kia, “Sờ cho em có được không?”

Trang Phàm Tâm thuận theo gật đầu, ngoan ngoãn dựa vào vòng tay ôm ấp đã nhớ nhung mười năm.
Chương trước Chương tiếp