Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 75: Đều say, cũng đều tỉnh táo

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
“Anh…” Trang Phàm Tâm nằm trong vòng tay Cố Chuyết Ngôn, quần áo xốc xếch, mới vừa rồi còn giấu tâm tư mê hoặc lòng người, vừa lên tiếng đã thẹn thùng, nhưng càng do dự, “Anh tha thứ cho em sao…”

Cậu dùng từ “tha thứ”, mười năm trước nhu nhược từ bỏ, cuộc điện thoại giày vò lòng người, cho nên điều kiện tiên quyết để cậu và Cố Chuyết Ngôn nối lại tình xưa là Cố Chuyết Ngôn tha thứ cho cậu.

Hỏi xong, Trang Phàm Tâm nhìn Cố Chuyết Ngôn không chớp mắt, có hổ thẹn, có sợ sệt, cũng có mong đợi không nhịn được. Bỗng dưng, vòng tay ôm lấy cậu chợt buông lỏng, cậu lập tức hoảng lên, níu chặt lấy vai Cố Chuyết Ngôn.

“Em biết, em biết rồi.” Cậu nói, “Em không hỏi nữa.”

Cố Chuyết Ngôn liếc nhìn cậu: “Em biết cái gì?”

Trang Phàm Tâm nói: “Trong lòng anh có một lằn ranh.” Như là bóc một lớp cửa sổ giấy đã tan nát, câu chữ cậu rất nhẹ, hồn vía như lên mây, “Lằn ranh kia là một vết thương… kết thành sẹo. Đao phủ là em.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Không sai, là em.”

Trang Phàm Tâm cúi thấp đầu, vùi trong bả vai Cố Chuyết Ngôn hít mấy hơi thật sâu, ngẩng mặt lên, cậu nói: “Nhưng anh cho em cơ hội theo đuổi anh, em mời anh đến nhà, anh không từ chối, em gặp khó khăn anh muốn biết, em bảo anh tới Dung Thành, anh cũng tới.” Cậu nỉ non cho ra kết luận, “Anh cứ luôn mềm lòng với em.”

Đâm thủng rồi, Cố Chuyết Ngôn không nhịn được: “Em đắc ý lắm phải không?”

“Em thấy thoả mãn.” Trang Phàm Tâm nói, bàn tay lướt nhẹ từ vai Cố Chuyết Ngôn, xoa đến cổ, cổ tay vừa nhấc nâng hàm dưới của anh, vặn mặt anh sang nhìn cậu, “Nhưng thấy thoả mãn một phần, cũng lập tức thấy không thỏa mãn một phần.”

Cậu nhìn chằm chằm đồng tử Cố Chuyết Ngôn: “Anh ăn canh em nấu, em chỉ muốn mỗi ngày đều cùng ăn cơm với anh, em đánh răng ở nhà anh, liền muốn đặt thêm một cái ly súc miệng, anh ở Hạ Môn, em muốn anh đến Dung Thành, anh đã đến rồi, ngồi ở đây, em chỉ muốn không mặc quần áo nhìn phản ứng của anh.”

Trang Phàm Tâm thổ lộ từng câu từng chữ, cậu nâng mặt Cố Chuyết Ngôn, tư thế dính người, làm ra vẻ, nhưng đỏ đến nỗi trái tim người ngứa ngáy. “Anh càng mềm lòng, em càng đau lòng.” Cậu không giả dối, nhưng lẫn theo một chút bất đắc dĩ, “Nhưng lại không nhịn được chỉ vì cái trước mắt mà liên tục dính lấy anh, muốn đòi anh ngày càng mềm lòng hơn nữa.”

Cậu thành thực, thản nhiên tự giễu: “Bây giờ em trở nên… khá hư hỏng.”

Tất cả không thể tự kiềm chế của Cố Chuyết Ngôn đều cho hết đồ tồi Trang Phàm Tâm rồi, cái tay vừa buông lỏng liền quay trở lại, giữ chặt người cậu, không ấn lên lưng, đổi lại ôm eo: “Tự em hư hỏng, hay là ai làm em hư hỏng?”

Về điểm ghen tuông này vẫn mọc lên như cỏ dại, thiêu không chết, thổi lại sinh, đôi câu vài lời đã có thể sinh trưởng tươi tốt. Trang Phàm Tâm nóng người, nói: “Không có hư hỏng với ai hết.” Như là giấu cái gì đó, không nói thẳng, “Chúng ta là người đông phương mà, rất kín đáo.”

Cố Chuyết Ngôn nhìn chằm chằm Trang Phàm Tâm, cách khăn tắm bấm thịt trên eo Trang Phàm Tâm: “Chuyện thân mật của em với người đàn ông khác anh không muốn biết, nếu bây giờ đã theo đuổi anh thì phải đàng hoàng, bớt nhìn người khác đi, nghe rõ chưa?”

Trang Phàm Tâm gật đầu, xoay trở lại mặc quần áo, một cái quần hai cái chân, cậu lại hoang mang lo sợ mà mặc mất một lúc lâu. Cố Chuyết Ngôn đi ra trước cửa sổ đứng, mò điếu thuốc, trên mặt không vui không giận rất bình thản, thật ra hút đến bảy tám hơi mới thanh tịnh.

Từ khách sạn đi ra đã buổi trưa, tiết trời rất đẹp, gió dịu dàng, rất thích hợp cho tình nhân hẹn hò. Hai người đều đói, khu này khá phồn hoa, liền kiếm một nhà hàng nổi tiếng ăn cơm trưa.

Trong đại sảnh không còn chỗ ngồi, người phục vụ nện bước nhanh như bay, món ăn lên chỉnh tề, Trang Phàm Tâm gấp không thể chờ mà đụng đũa, nhét đầy vào miệng nhai, ăn ngon lành. Cố Chuyết Ngôn vẫn ra vẻ lịch thiệp tao nhã, cười nói: “Đói bụng mấy ngày rồi?”

Trang Phàm Tâm tố khổ: “Hôm qua chỉ ăn một bữa, ở bếp ăn trong xưởng, dở lắm.” Cậu nuốt xuống, đôi môi dính một lớp dầu mỏng, “Ông chủ ở đó một ngày trước muốn mời em, chờ hóa đơn ra là không thèm nhắc luôn.”

“Cực khổ rồi.” Cố Chuyết Ngôn nói, “Húp canh đi.”

Trang Phàm Tâm mím miệng nhỏ, tận lực giữ lại bụng: “Không muốn ăn canh, em muốn uống trà sữa.” Cậu cười, vui vẻ trong mắt hiện hết ra ngoài. Cố Chuyết Ngôn đọc hiểu, phối hợp nói: “Nhiều tiệm trà sữa thế này, uống tiệm nào đây?”

Trang Phàm Tâm nói: “Nhất Nam!”

Ăn uống no đủ, hai người bọn họ chạy đến con phố đã từng rất quen thuộc, hôm nay là thứ sáu, rất rộn ràng, tiệm nào cũng đều rất náo nhiệt.

Cổng Thiên Trung đóng kín, có thể trông thấy một góc sân luyện tập có học sinh cầm chổi đánh trận, là ngày tổng vệ sinh cuối tuần mười năm như một. Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm đi tới cửa, nói là thăm thầy cô, lấy chứng minh thư ra, sóng vai bước vào vườn trường ngày xưa.

Bọn họ quen cửa quen nẻo, nhưng đi rất chậm, đi ba bước lại dừng thưởng thức cây cỏ và mái ngói trong trường. Bức tường ngoài căn tin được sơn mới, quầy bán quà vặt ở lầu một thay bảng hiệu mới, cửa sân vận động có thêm một bức tượng kim loại màu đen.

Đi qua thư viện, từ cửa sổ nhìn thấy phòng đọc sách tập san, một thủ thư đã về hưu mời trở lại trường đang sắp xếp sách báo, Trang Phàm Tâm nói: “Hồi đó em là tình nguyện viên ở thư viện, rất khó xin vào, đơn ứng tuyển em toàn phải chém gió.”

Cái này anh không biết thật, Cố Chuyết Ngôn hỏi: “Tình nguyện viên thường làm gì?”

“Phân loại sách, mã hóa, hỗ trợ báo sách thất lạc.” Trang Phàm Tâm vậy mà nhớ rất rõ ràng, “Mỗi ngày nghỉ trưa đều đi, bởi vì làm việc xong có thể nằm ở ghế sô pha trong khu nghỉ ngơi, cho nên rất nhiều người đến ứng tuyển.” echkidieu2029.wrodpress.com

Cố Chuyết Ngôn hồi tưởng chốc lát: “Sao anh chưa bao giờ thấy em đi?”

Trang Phàm Tâm nói: “Trước đây mỗi ngày em đều đi.” Cậu nhích lại gần, vô tình hay cố ý đụng đối phương, “Sau khi anh tới, em muốn cùng anh nghỉ trưa, nên không đi nữa.”

Năm lần bảy lượt trốn làm, thỉnh thoảng gặp thủ thư, cậu lại bị quở trách, sau đó, giấy chứng nhận tình nguyện viên của cậu cũng bị treo.

Cố Chuyết Ngôn chưa bao giờ biết chuyện này, lấy lại bình tĩnh, khi hoàn hồn Trang Phàm Tâm bỏ lại anh đi ra ngoài một đoạn. Anh nhấc chân đuổi theo, đến vườn hoa, cây cỏ xanh tốt, đẹp hơn mười năm trước. Anh lại không nhìn cây tùng cây bách, không nhìn hoa chuông gió hay hoa lài, chỉ ngắm những hình cắt ánh sáng lốm đốm chiếu trên mặt Trang Phàm Tâm.

Cảm giác ngày xưa đang phục sinh, Trang Phàm Tâm đối với anh rất tốt, công khai hay lén lút, tất cả đều làm anh nhớ lại.

Cố Chuyết Ngôn có thể nào không mềm lòng được chứ, Trang Phàm Tâm đi rồi, những điều tốt đẹp ấy, những năm này anh không còn được nhận nữa.

“Anh đi không nổi hả?” Trang Phàm Tâm dừng lại gọi, “Nhanh lên!”

Cố Chuyết Ngôn nuốt nước miếng, vài bước đuổi theo, như một cậu nhóc bị chọc trúng tâm sự, từ phía sau nắm cái cổ nhỏ nhắn của Trang Phàm Tâm, che giấu nói: “Ở trong trường không được ồn ào.”

Khóe miệng Trang Phàm Tâm khẽ nhếch, cảm giác người đàn ông này thật xạo quá xạo, trong trường còn cấm yêu sớm đó, năm đó không phải ở trong phòng học hôn cậu sao? Cậu quay đầu lại, nhìn đôi môi Cố Chuyết Ngôn, đúng lúc ánh nắng lướt qua, cảm thấy khát nước.

Bọn họ tìm tới giáo viên chủ nhiệm năm đó, thầy Hạ, đã qua ba khóa học sinh, Hạ Duy vẫn còn nhớ tên bọn họ, không khỏi cảm khái, hai đứa nhỏ từng rất ưu tú chớp mắt một cái đã trưởng thành rồi.

Tán gẫu một chút về tình hình gần đây, Hạ Duy vui mừng, nhiều lần nói, thầy biết các em sẽ rất thành công. Khen xong, lại hỏi, có gia đình chưa? Có con chưa?

Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm đồng thời lắc đầu, Hạ Duy thúc giục giống như “chắc hẳn phải vậy”, hai đứa phải giữ cho chắc đấy.

Từ văn phòng đi ra, Trang Phàm Tâm khép nép dán vào tường mà đi, giống như một thiếu nữ mang theo bí mật nhỏ, bần thần, lặng lẽ, và xấu hổ, Cố Chuyết Ngôn vuốt tóc cậu, như vuốt một con mèo: “Sao thế?”

“Anh không cảm thấy…” Ánh mắt Trang Phàm Tâm sáng rỡ, nhìn vào mặt Cố Chuyết Ngôn, “Anh không cảm thấy câu nói đó của thầy Hạ, như là giục em và anh kết hôn sao? Bảo chúng ta phải giữ cho chắc.”

Cố Chuyết Ngôn phì cười: “Thầy Hạ còn hỏi sinh con chưa kìa, em sinh hả?”

Nếu như đặt vào hoàn cảnh trước đây, Trang Phàm Tâm từ cổ lên trên nhất định sẽ đỏ bừng, mắng Cố Chuyết Ngôn nói năng linh tinh, lúc này chỉ dừng một chút, hơi nghiêng đầu, còn ám muội hơn cả nắng chiều màu quýt: “Không làm lành với em, còn muốn em sinh con cho anh.”

Cố Chuyết Ngôn nghẹn lời, lòng cứng rắn lên, tàn nhẫn đẩy Trang Phàm Tâm ra ngoài.

Hai người trưởng thành bọn họ không đứng đắn lắc lư ở trong sân trường, không biết xấu hổ, trước khi đi còn ghé sang góc sân nhỏ, năm đó camera bị hư, bên ngoài lắp hàng rào sắt, cấm học sinh bước vào.

Trang Phàm Tâm tiếc nuối thay cho học sinh bây giờ, lại vui mừng cho bản thân, những lãng mạn Cố Chuyết Ngôn đã từng cho cậu đều được khóa ở bên trong rồi.

Rời khỏi Thiên Trung, trên đường người xe mắc cửi, băng qua một nửa liền nhìn thấy Nhất Nam Thời Quang đang kinh doanh. Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm chạy tới, đẩy cửa ra, sàn nhà trải gạch mới, bàn cũng thay đổi, nhưng trên tường vẫn là bức họa của Trang Phàm Tâm.

Đằng sau quầy bar có hai người, một nam một nữ, có tiếng lật giấy, tốc độ nói của nam rất nhanh: “Hết khoai dẻo rồi, ngày 2 không phải bảo em đặt rồi sao, em quên mất rồi phải không? Còn có xoài nữa, nói bao nhiêu lần là xoài xanh xoài chát không lấy, chỉ lấy chín, ngọt!”

Cố Chuyết Ngôn lên tiếng: “Ông chủ?”

“Ây! Trên bảng đen có thực đơn, anh xem muốn uống gì.” Chỉ hơi nhấc đầu, người nam nói tiếp, “Bây giờ anh đi, hôm nay thứ sáu, bán thêm một tiếng, lát nữa mẹ anh tới.”

Hắn dặn dò xong ngẩng đầu, đối diện với Trang Phàm Tâm trước quầy bar, sửng sốt: “… Đệt?”

Trang Phàm Tâm học vẹt: “Đệt, là mày thật hả.” truyenfull reup là chó

Tề Nam lập tức đứng lên, liền nhìn thấy Cố Chuyết Ngôn, nhất thời kinh ngạc đến nỗi đầu lưỡi muốn líu: “Tụi, tụi mày… Đệt, tụi mày còn…” Hắn vòng đi ra, vươn tay chạm vào Trang Phàm Tâm một chút, “Còn sống ư…”

Trang Phàm Tâm đập lại một cái: “Phí lời, tưởng tụi tao chết rồi hả?”

“Đúng đó…” Tề Nam lầm bầm, tóm chặt cổ áo Trang Phàm Tâm, kéo lại gần, thô bạo như muốn đánh nhau, “Tao tưởng mày chết thật rồi đó!” Đột nhiên cất cao âm lượng, mang theo phẫn nộ nồng đậm, “Mẹ nó mày đột nhiên biến mất, còn xóa liên lạc của tao! Còn muốn nghĩ tốt được gì hả?!”

Trang Phàm Tâm ôm ấp đối phương, không biết giải thích như thế nào, Cố Chuyết Ngôn đi tới tách bọn họ ra, dời đi lực chú ý của Tề Nam. Hắn nghe bọn họ tán gẫu, thi đại học, học đại học, công việc, cuộc sống.

Cánh tay bị Tề Nam bắt lại, tiếp tục lôi chuyện cũ: “Mày đã xảy ra chuyện gì? Tại sao đột nhiên mất liên lạc?”

“Chuyện đó…” Trang Phàm Tâm nhìn về phía Cố Chuyết Ngôn cầu viện, ai ngờ Cố Chuyết Ngôn cũng nhìn cậu.

Tề Nam tưới dầu lên lửa, một mạch lên án: “Không ai tìm ra mày, xóa hết tất cả bạn học, tao còn nghĩ có phải là ở Mỹ mày bị tai nạn giao thông, xong rồi mất trí nhớ không? Xem tụi này là người dưng rồi không?”

Trang Phàm Tâm ấp úng: “Khi đó tao học đại học, thành sinh viên đại học… nên hơi bành trướng.”

Cố Chuyết Ngôn rốt cuộc giải vây, nói với Tề Nam: “Bây giờ mày mắng cậu ấy cũng vô dụng, còn không bằng bảo cậu ấy mua thật nhiều trà sữa.”

Tề Nam tức giận hừ hừ mấy tiếng, đập thực đơn lên bàn, đứng đằng sau ghế Trang Phàm Tâm ghìm cổ Trang Phàm Tâm, giống như kiểu bắt nạt trước đây. Phát tiết xong rồi, hỏi như trước, ăn bánh ngọt không?

“Ăn…” Trang Phàm Tâm nói, “Tao muốn Mối tình đầu của mùa hè.”

Đầu dây thần kinh không bị khống chế, Cố Chuyết Ngôn ở dưới bàn đạp Trang Phàm Tâm một cái, Trang Phàm Tâm run lên, bướng bỉnh lặp lại, muốn “Mối tình đầu của mùa hè”, cũng hối hận mà thêm một câu, không muốn “Thời khắc tỉnh mộng”.

Ba người vây quanh tán gẫu, mọi người có vẻ như thay đổi rất lớn, lại giống như chưa từng thay đổi, Cố Chuyết Ngôn vẫn trầm ổn như xưa, Tề Nam vẫn gào gào thét thét như cũ, Trang Phàm Tâm cầm ly trà sữa cười nói, dường như cũng trở về trạng thái của học sinh cấp ba.

Trang Phàm Tâm dẩu môi về phía quầy bar: “Vợ mày à?”

“Không phải, làm thuê.” Tề Nam thấp giọng, “Bây giờ tao độc thân.”

Cố Chuyết Ngôn từ trước đến giờ đều nhạy cảm: “Độc thân tốt mà, sao giọng mày có vẻ buồn phiền vậy?”

Tề Nam quay đầu sang chỗ khác, né tránh, giống như đề cập đến một chuyện rất thất bại, cuối cùng hít hít cái mũi nói: “Tốt nghiệp đại học một cái tao liền kết hôn, hai năm trước ly hôn.”

Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm không ngờ tới, đều khá giật mình, Tề Nam bị bộ dạng đó của bọn họ chọc đến phiền, vội vàng bù chút thể diện: “Bây giờ không ai quản tao, sảng khoái hơn nhiều, tối nay tao khao, đến quán tao uống rượu.”

Sau khi tốt nghiệp, Tề Nam mở một quán rượu, qua hai năm lại mở một quán nữa, việc làm ăn cũng không tệ lắm. Hoàng hôn bên ngoài đang rất đậm, nhân lúc bọn học sinh còn chưa ùn ùn kéo ra, bọn họ rời khỏi trận địa trước.

Tề Nam lái một chiếc jeep, Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm ngồi ghế sau. Trên đường, Trang Phàm Tâm ôm hộp bánh ngọt nói chuyện với Tề Nam, kiến trúc cũ nào bị hủy, tiệm cũ nào chuyển đến khu khác, lớp trưởng làm bác sĩ, giờ đã có một trai một gái…

Cố Chuyết Ngôn thì lại yên tĩnh rất nhiều, nhìn cửa sổ, ánh mắt tùy ý đặt ở một chỗ nào đó, anh im lặng nghĩ, Trang Phàm Tâm năm đó chia tay anh, muốn xóa liên lạc của anh, cũng cắt đứt liên lạc với tất cả bạn học.

Là sợ anh thông qua người khác tìm cậu? Hay là có nguyên nhân khác?

Ánh nắng chiều đỏ rực, đêm đen dần ép xuống, ép đến nơi chân trời, đỏ đen loang lổ, như đầu óc Cố Chuyết Ngôn lúc này. Tề Nam gọi anh, nói đêm nay không say không về, anh gật đầu, cảm thấy mình quả thật cần chút rượu rót vào người.

Quán bar nằm trong một quảng trường cũ, cải tạo từ một căn nhà trệt, nhìn có vẻ như muốn biến thành công viên sáng tạo thứ hai. Tề Nam trước mặt bạn học cũ không khỏi ra dáng ông chủ, bắt chuyện với bartender khoe bản lĩnh, còn bảo ca sĩ trước khi lên hát thì thông cổ họng.

Lô ghế nhỏ, trước tiên đặt một bàn đầy rượu, Trang Phàm Tâm cùng Tề Nam đấu nốc cạn ly, làm nóng người. Đổi lại thành ly cao, uống cạn, cảm giác cay cay rót vào họng đốt thực quản, rồi phản hồi lên mặt.

“Bạn cùng bàn.” Rượu qua ba vòng, Trang Phàm Tâm nói, “Mấy năm này tao ở bên ngoài, không gặp được người bạn nào tốt như mày.”

Tề Nam nhớ mãi không quên nói: “Mẹ nó vậy mà mày còn cắt đứt liên lạc với tao?”

“Tao sai rồi.” Trang Phàm Tâm rót đầy, cầm ly cổ tay quơ quơ, dịch rượu chảy vào kẽ tay, “Tao thật sự sai rồi, tao nhận lỗi với mày.”

Cố Chuyết Ngôn ở bên cạnh ăn bánh ngọt, vừa nghiêng đầu, nhìn thấy Trang Phàm Tâm đặt ly rượu đã uống cạn xuống, giơ tay ngậm ngón tay, rồi thè lưỡi liếm rượu quanh miệng. Ánh đèn xanh xám trên đỉnh đầu thê lương lạnh nhạt, người kia hơi say, rũ hàng lông mi thật dài, thỉnh thoảng lộ ra đầu lưỡi đỏ hồng ẩm ướt.

Cố Chuyết Ngôn không ý thức được mình có hành động gì, nắm lấy cổ tay Trang Phàm Tâm, kéo qua, dùng khăn ướt bọc tay cậu lại. Trang Phàm Tâm bị lôi kéo nghiêng về phía anh, hơi nhích người, thuần phục ngồi sát bên cạnh anh.

“Kem tan rồi.” Trang Phàm Tâm nhìn chằm chằm bánh ngọt, cách khăn mặt cọ tay Cố Chuyết Ngôn, “Có ngon như trước đây không?”

Cố Chuyết Ngôn không phản ứng lại cậu, lau tay cậu khô ráo, nhận lấy ly cocktail Tề Nam đưa tới. Khách dần dần đông hơn, ồn ào ra sức uống, đây là nơi mua say, Cố Chuyết Ngôn nửa ôm lấy người cậu, cùng Tề Nam cụng ly tán gẫu, thỉnh thoảng cúi đầu hỏi cậu, có ăn gì không?

Trang Phàm Tâm lấy món cơm dứa, nằm úp sấp trên bàn mà ăn, nhân lúc Cố Chuyết Ngôn không chú ý liền uống mấy ly rượu màu hổ phách. Trước mắt bỗng nhiên tối sầm lại, cậu ngây người, say đến choáng rồi sao? Loáng một cái, hai ba ánh đèn nhảy lên sân khấu, một ban nhạc đánh nhạc bùm bùm.

Quán bar trở nên điên cuồng, rất lớn tiếng, rất nhiều thân ảnh uyển chuyển đến trước sân khấu, uốn éo, như hoa mọc dây leo. Trang Phàm Tâm quay đầu lại nhìn biểu cảm của Cố Chuyết Ngôn, trong màn tối, Cố Chuyết Ngôn cầm ly rượu ngẩng mặt ngẩng cổ, hầu kết lăn lăn, gợi cảm muốn lấy mạng cậu.

Trang Phàm Tâm cởi áo khoác, trên người chỉ còn một cái áo len cổ chữ V và quần bò, cậu đứng lên, có hơi choáng, vọt vào trong đám người trên sàn nhảy.

Tề Nam sợ đến nỗi thả hai chân xuống: “Vãi…”

Cố Chuyết Ngôn nhìn chăm chú, trong đám nam nam nữ nữ, Trang Phàm Tâm là người bắt mắt nhất, ngũ quan xinh đẹp không sợ bất kỳ ánh sáng nào, chỉ làm cậu thêm quyến rũ, cậu mang theo chút ngây ngô đáng yêu của lần đầu tiên khiêu vũ, sau đó nóng người, thấm ra một lớp mồ hôi, động tác và âm nhạc càng ngày càng phù hợp.

Trang Phàm Tâm lắc mông, rũ mắt thật tà mị, lúc xoay quanh lơ đãng mở mắt, nhìn về phía Cố Chuyết Ngôn. Phía dưới rất tối, cậu không nhìn rõ bất cứ thứ gì, nhưng vẫn ngoan cố mà nhìn.

Chỉ một ca khúc, Cố Chuyết Ngôn uống gần hết một chai rượu mạnh, đến khi kết thúc, động tác của Trang Phàm Tâm dừng lại, chây lười say gần chết, ngây thơ trong vô thức.

Chờ âm nhạc kết thúc, tất cả mọi người lục tục từ tản ra khỏi sàn nhảy, người sung người mệt, đều là vẻ mặt say mê dục vọng. Trang Phàm Tâm lại không động đây, đứng ở đó thở hổn hển, quay người bước lên sân khấu.

Cậu và hát chính của ban nhạc thầm thì, thương lượng cái gì đó, sau đó nắm chặt cây micro, nói: “Muốn mượn nơi này trình bày một ca khúc cho bạn tôi.”

Những khách khác rất cổ vũ, vỗ tay hô to, bảo cậu hát một bài.

“Tôi hát không hay lắm, hơi lạc tông.” Trang Phàm Tâm nhuốm men say cười mông lung, “Ca khúc này người đó từng đánh cho tôi nghe, sau đó tôi tự mình học, lúc học chỉ hy vọng có một ngày có thể làm người đó bất ngờ.”

Trang Phàm Tâm cầm lấy cây micro đi tới bên tường, ở đó bày một chiếc piano, cậu ngồi xuống, mở nắp đàn, thử âm thanh một chút. Mười ngón thon dài đặt trên phím đàn, cậu hồi hộp đến độ hai bên tóc mai đều đổ mồ hôi, cũng hạnh phúc toại nguyện.

Âm sắc vang lên, là ca khúc “Mùa hè của Kikujiro”.

Cố Chuyết Ngôn vẫn không nhúc nhích mà nhìn chằm chằm trên sân khấu, Trang Phàm Tâm đang biểu diễn cho anh nghe, nghiêm túc ngồi thẳng lưng, lại bởi vì say rượu nên đàn sai vài nốt. Trong những năm tháng chia tay, Trang Phàm Tâm một mình học được đấu kiếm, đàn ghi ta, còn có ca khúc này, chắc cũng học được nhiều hơn nữa.

Rượu mời này thật là lớn, nếu không sao anh lại có cảm giác mê muội.

Biểu diễn kết thúc, Trang Phàm Tâm rút tay về thành nắm đấm, từ trên sân khấu bước xuống dưới, có hơi mất phương hướng đảo quanh trong quán bar, có người vỗ tay, có người gọi cậu cùng uống, cậu chỉ cười, bước chân về chỗ ngồi của mình.

Khiêu vũ, đánh đàn, làm xong một mạch, lúc này va vào ánh mắt Cố Chuyết Ngôn mới biết thẹn thùng, Trang Phàm Tâm mang gương mặt đỏ ửng chui vào trong lòng Cố Chuyết Ngôn, đánh cược một lần đối phương sẽ đẩy cậu hay là ôm cậu.

Cố Chuyết Ngôn dang tay ôm lấy, hõm cổ hâm nóng, Trang Phàm Tâm dán vào đó hít một hơi.

Đều say rồi, cũng đều rất tỉnh táo.

Trong quán rượu có hai căn phòng nghỉ ngơi, ngổn ngang chật hẹp, bình thường cho phục vụ ngủ, màn đêm thăm thẳm tan cuộc, Cố Chuyết Ngôn ôm Trang Phàm Tâm vào trong nghỉ ngơi.

Phía trên đầu giường là cửa sổ, đèn hỏng rồi, đèn đường bên ngoài chiếu vào một chút ánh sáng, Cố Chuyết Ngôn khom lưng thả Trang Phàm Tâm xuống, hai đôi mắt đều được chút ánh sáng le lói này chiếu rọi.

Trang Phàm Tâm ôm cổ Cố Chuyết Ngôn, không buông tay, chỉ giả bộ hồ đồ mà mượn rượu làm càn, cậu nói mớ lung tung, thích, yêu, nhớ anh đến phát điên, miệng đóng đóng mở mở không chịu dừng.

Đột nhiên, cậu thừa dịp anh chưa sẵn sàng, môi mỏng chạm vào lông mày Cố Chuyết Ngôn.

“Thất thủ rồi…” Trang Phàm Tâm nhíu mày, thấy Cố Chuyết Ngôn bất động, lần thứ hai ngẩng đầu hôn lên má Cố Chuyết Ngôn, lần thứ ba, cậu bĩu môi chạm tới cằm Cố Chuyết Ngôn.

Cố Chuyết Ngôn đè xuống tâm tình: “Hết cơ hội rồi.”

Trang Phàm Tâm đâu có nghe, siết chặt hai tay ép Cố Chuyết Ngôn xuống, ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi Cố Chuyết Ngôn, vừa chạm liền tách ra, cậu co quắp ở trên gối thở dốc: “… Hôn được rồi.”

Cậu thực hiện được mà cười, cười đến nỗi đuôi mắt ướt dầm dề: “Em rốt cuộc cũng hôn được anh rồi.”

A…

Cố Chuyết Ngôn cúi người ngăn chặn môi Trang Phàm Tâm, rất mãnh liệt, vừa mút vừa liếm hai cánh môi đầy thịt, dùng răng nanh mài, cắn, gặm, như một con sói nhìn thấy thịt, tuyệt không hé miệng, muốn nhai nát, nuốt, đến khi không còn gì.

Anh cạy mở hàm răng trắng của Trang Phàm Tâm, tiến vào, nên câu thì câu, nên quấy thì quấy, mút đến khi Trang Phàm Tâm ở dưới thân anh run lên. Cánh tay quấn trên cổ mềm oặt, rơi xuống, anh cầm lấy đặt trên đỉnh đầu Trang Phàm Tâm.

Với ánh sáng nhạt cùng mùi rượu nồng đậm, anh quả thật muốn ăn sạch Trang Phàm Tâm.
Chương trước Chương tiếp