Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 74: Con mẹ nó em

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Trang Phàm Tâm không đợi được ông chủ Đổng trả lời, nhưng nhận được điện thoại của Trình Gia Mã.

Trời còn chưa sáng hẳn, sớm thật đấy, màn hình điện thoại hiện lên một lúc sau, Trang Phàm Tâm mới nằm úp sấp ở trên gối bắt máy: “Alo, Trình tổng?” Giọng điệu miễn cưỡng mệt mỏi, rất từ tính rất nhão.

Cậu đại khái có thể đoán được, ông chủ Đổng liên hệ Trình Gia Mã nhờ biện hộ giùm, không nói được thì lấy thân phận tổng giám đốc ép một chút cũng được. Cậu gập cổ tay, điện thoại cách lỗ tai 5 centimet, giọng của Trình Gia Mã không rõ ràng lắm.

Lời nói dịu dàng, nhỏ nhẹ ám chỉ, hơi yên tĩnh, Trình Gia Mã lộ ra một chút cảm xúc bị ngó lơ: “Anh Tiểu Trang, anh có đang nghe không?” Cô gọi Bùi Tri là “anh Tiểu Bùi”, đối với Trang Phàm Tâm, đây là lần đầu tiên như vậy kể từ khi làm quen đến nay.

Tiếng nói êm tai, người đẹp đẽ, chỉ tiếc Trang Phàm Tâm không phải trai thẳng. “Tôi đây, tôi vẫn đang nghe.” Cậu nói, ra vẻ nhiệt tình, “Trình tổng, cô sinh năm bao nhiêu ấy nhỉ?”

Trình Gia Mã trả lời. Trang Phàm Tâm vui vẻ nói: “Vậy chúng ta cùng năm rồi, cô sinh tháng mấy?”

“Tháng sáu.” Trình Gia Mã có chút không kiên nhẫn, “Anh Tiểu Trang —— “

Trang Phàm Tâm nói: “Đừng gọi tôi là anh, tới giáng sinh mới là sinh nhật tôi, tôi phải gọi cô bằng chị mới phải.” Cậu chôn mặt vào gối cười, “Chị Gia Mã, chị nói rất có lý, hôm qua thái độ của em với ông chủ Đổng quả thật không tốt lắm, nói chuyện cũng hơi nặng lời.”

Dừng lại, cậu khôi phục thái độ không sợ: “Chị, nhưng mà em đã báo với Bùi Tri rồi, anh ấy đồng ý, anh ấy là ông chủ mà, đương nhiên em phải nghe theo. Chị, em xử lý như vậy tất cả đều lấy lợi ích công ty làm trọng, hợp lý hợp tình, em không thẹn với lương tâm. Chị, nói thật, hôm qua em có liên lạc với một văn phòng luật sư ở Dung Thành, để phòng ông chủ Đổng không đồng ý, hôm nay em sẽ mang luật sư đến tìm ổng.”

Ba tiếng “chị” làm cho Trình Gia Mã choáng váng, Trang Phàm Tâm không giấu không giếm, nói rõ hết ra, dựa theo căn cứ, còn có khí khái cây ngay chẳng sợ chết đứng. Một hồi sau, Trình Gia Mã hỏi: “Cậu không cho chút mặt mũi nào sao?”

Trang Phàm Tâm đáp: “Chị, chị mở miệng, em đương nhiên là cho rồi, hôm nay nhất định sẽ khách khí với ông chủ Đổng.”

Thấy không xoay chuyển được, Trình Gia Mã hờn giận nói: “Anh Tiểu Bùi tìm cậu hỗ trợ, thực sự là tìm đúng người rồi.” echkidieu2029.wrodpress.com

“Chị.” Trang Phàm Tâm không ngừng trêu chọc, “Vậy em ngủ tiếp một lát nhé?”

Gái đẹp cúp máy, Thẳng thắn như một cái bạt tai.

Trang Phàm Tâm vươn mình nằm ngửa, rèm cửa sổ không che kín, một tia sáng rọi vào chăn, cậu nhắm mắt, trong đầu có rất nhiều thứ. Hẹn luật sư Ngô, hôm nay nhiệt độ cao nhất là mười bảy độ, thẻ thẻ ăn sáng của khách sạn đặt ở trên bàn TV… Sau quá trình sàng lọc, giữ lại cái quan trọng, là sáng mai Cố Chuyết Ngôn đến Dung Thành.

Cậu không còn buồn ngủ, bò lên rửa mặt mặc quần áo, ra ngoài.

Lại một lần nữa đến nhà xưởng ngoại ô, không vào khu làm việc, ở văn phòng gặp mặt ông chủ Đổng. Trang Phàm Tâm mang theo luật sư, vẫn dáng vẻ lịch sự cao ngạo như cũ, ngại mùi khói thuốc khó ngửi, ngại giày cọ bẩn, đối với lời giải thích của đối phương ra vẻ mắt điếc tai ngơ.

Ông chủ Đổng đòi hỏi ba bốn tiếng đồng hồ, uống nước một lần ly giấy nắm nhăn nhúm, nhưng không còn cách nào, trời muốn mưa, phụ nữ muốn lập gia đình, Trang Phàm Tâm muốn đúng hẹn sản xuất.

Tiếng chuông chói tai vang vọng trong nhà xưởng, là chuông cho công nhân nghỉ ngơi, trong tiếng chuông này, ông chủ Đổng rốt cuộc từ bỏ giằng co, chấp nhận sản xuất váy đen satin.

Thông báo truyền đến chủ nhiệm khu làm việc, điều phối, khởi công, thêm mấy ngày tăng ca đuổi kịp tiến độ.

Trang Phàm Tâm kêu tài xế chở luật sư về, cậu không đi, ở bếp ăn nhà máy ăn đại cho qua bữa, nhân viên kiểm định chất lượng của công ty sáng mai đến, trước khi bàn giao cậu muốn đích thân giám công.

Bịt tai đeo khẩu trang, Trang Phàm Tâm vẫn bị tạp âm của cơ khí và mùi vải vóc xộc vào não, ban đêm rời khỏi nhà máy có hơi ù tai, nhịp tim đập nhanh, suýt nữa đỡ cột điện nôn hết ra.

Tại ngoại ô cấp tốc tìm nhà trọ, điều kiện thiếu thốn, phòng tắm bằng cửa thủy tinh trong suốt, Trang Phàm Tâm khó chịu không còn sức lực, mặc quần áo liền ngủ.

Cậu nghĩ đến Cố Chuyết Ngôn sắp tới rồi, trời chưa sáng hẳn đã tỉnh, quay lại nhà xưởng giám công, chừng chín giờ nhân viên kiểm định chất lượng khoan thai đi đến, gã mắng một trận, ông chủ Đổng cũng không đỡ được.

Trang Phàm Tâm nói chuyện xong, cũng giao phó xong, vô cùng lo lắng mà chạy về nội thành, thời gian thực sự không đủ, cậu bảo tài xế trực tiếp đến trạm xe lửa. May mà không có kẹt xe, khi đến trạm xe lửa chỉ còn có mười phút.

Thở một hơi, cậu gửi tin nhắn cho Cố Chuyết Ngôn: “Em tới đón anh đó.”

Một đoàn tàu cao tốc vào ga, Cố Chuyết Ngôn đọc xong chưa trả lời, xuống tàu, ở sân ga dừng một chút, dưới chân đã là địa phận Dung Thành, không khí trong lành, màu xanh lục kéo dài bất tận, giống như trước đây.

Cố Chuyết Ngôn di chuyển theo chỉ dẫn, bước nhanh như sao băng, từ rất xa, anh trông thấy dòng người hỗn tạp ở cổng bắc. Đến gần mọt chút, anh nhìn thấy một gương mặt ngểnh cổ ngóng chờ, thanh tú đẹp đẽ, nhưng tóc tai hơi loạn, giống như một con vịt trong một đám chim công đang xòe đuôi khoe khoang.

Trang Phàm Tâm cũng nhìn thấy anh, phất tay, dùng sức chen tới, rõ ràng chỉ mới mấy ngày không gặp thôi, lại giống như anh là người đàn ông đi làm việc bên ngoài cuối năm về nhà, Trang Phàm Tâm là người già cô đơn, là con anh, hay là… cô dâu nhỏ đang nhớ anh nhớ đến phát điên.

“Này, này, anh trai tránh đường chút đi!” Trang Phàm Tâm đẩy người phía trước Cố Chuyết Ngôn ra, cách hai người, càng gần người thương càng sợ không dám bước tới. Quần áo của cậu có rất nhiều sợi vải, có mùi hương rất khó chịu, dính bẩn thỉu của nhà xưởng, sợ đối phương ghét bỏ.

Cậu sợ sệt đứng ngây ra ở giữa biển người, cười đến chân thành: “Đến khách sạn nhé.”

Cố Chuyết Ngôn thấy rõ dáng dấp chật vật của Trang Phàm Tâm, trong lòng đoán được đại khái, đi tới hỏi: “Chuyện công ty thế nào rồi?” sstruyen reup là chó

“Làm xong rồi.” Trang Phàm Tâm né tránh một bước, yên lặng phủi sợi vải, “Đã bắt đầu sản xuất.”

Trên đường đến khách sạn, Cố Chuyết Ngôn ngắm đường phố lướt qua, vừa có quen biết thân thiết, cũng có xa lạ đã lâu không gặp. Lần công tác này đi nhờ xe quá nhiều, anh nóng lòng hoạt động gân cốt, nói: “Lát nữa đi dạo đi.”

“Được thôi.” Trang Phàm Tâm dán vào cửa xe, tâm tình tươi sáng hơn cả ánh nắng, “May mà tối hôm qua anh đăng trên vòng bạn bè, không thì em cũng không biết anh đang ở Hạ Môn.”

Cố Chuyết Ngôn cười khẽ, khóe miệng chỉ động một chút, chột dạ, còn đắc ý. Sau khi đến khách sạn, giải quyết thủ tục, phòng của anh cùng tầng với phòng của Trang Phàm Tâm, đối diện hơi chếch một chút.

Trang Phàm Tâm nói: “Tối hôm qua em ở ngoại ô không về, muốn tắm.” Cậu nói giống như sẽ không quá lâu, “Anh thu dọn một chút rồi tới tìm em nhé.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Được, cho em hai mươi phút.”

Trang Phàm Tâm trở về phòng, đạp rơi giày bata, cởi áo gió và áo len bên trong, ném quần áo bẩn vào giỏ giặt quần áo, mới vừa cởi khuy quần, trưởng phòng gọi cho cậu, dò hỏi tình hình ở bên này như thế nào.

Cậu vừa trả lời vừa mở laptop ra, gửi email hóa đơn cho công ty, hai nhà thiết kế nổi tiếng đến đòi nói chuyện, cậu đành phải mở mic, cùng đối phương bàn bạc về kế hoạch hàng mẫu thu đông.

Một lúc lâu mới nói xong, lúc gập laptop lại có người gõ cửa, Trang Phàm Tâm nói, chết cha, tiêu rồi. Mở cửa, Cố Chuyết Ngôn đổi sang một bộ đồ thể thao thoải mái, đứng ở bên ngoài, đường viền hộp thuốc lá trong túi quần như ẩn như hiện.

Tay áo sơ mi cuốn lên, quần bò dính sợi vải, Cố Chuyết Ngôn cau mày: “Em vẫn chưa tắm?”

“Tắm ngay đây! Anh xem ti vi trước đi!” Trang Phàm Tâm kéo anh vào được, không dám làm lỡ nữa, chui ngay vào trong phòng tắm.

Cố Chuyết Ngôn đi đến cuối giường, trên giường vứt quần áo lung ta lung tung, còn có vài tờ giấy nháp viết kế hoạch, anh ngồi xuống, lấy một quả cam ngọt khách sạn đem đến mỗi ngày, lột ra ăn.

Soạt, tiếng nước truyền tới, rất vang, làm cho không ai có thể làm lơ, cảm giác như mái tóc sẽ bị ướt nhẹp.

Nước bắn tung toé, lướt trên làn da trắng như sứ, đến cổ, đến vai, đến lồng ngực, mơn trớn eo nhỏ, cái bụng bằng phẳng, xương sống chạy thẳng tắp, dừng lại ở ngay eo.

Bóc quả cam ra, hình dáng căng tròn, tạo dáng “chín rồi cứ hái đi”. Cố Chuyết Ngôn vuốt ve đường mép, đầu ngón tay đặt ở hai bên, chậm rãi tách ra, có nước dính trên tay anh.

Tách ra một múi bỏ vào miệng, anh nhai, rất ngọt.

Tiếng nước im bặt, Trang Phàm Tâm tắm xong.

Cố Chuyết Ngôn lấy điện thoại ra, không biết phải làm cái gì, mở danh sách ra xóa mấy tin nhắn không cần thiết, thật ra vẫn nhìn thời gian trên đầu màn hình, một phút, hai phút, tổng cộng bốn phút trôi qua.

Tiếng dép lê lạch bạch vang lên, Trang Phàm Tâm từ phòng tắm đi ra, không mặc quần áo, bên hông chỉ quấn một cái khăn tắm màu tím, kéo dài tới đầu gối, eo và cẳng chân trắng đến chói mắt.

Nước đã được lau, nhưng lau rất sơ sài, những giọt nước trơn trượt trên da ẩn hiện không rõ ràng. Cậu vẫn rất gầy, thân người mềm mại, xương sườn bị da thịt bao bọc, chẳng rõ ràng, nhưng có cảm giác bé nhỏ.

Trang Phàm Tâm đứng ở trước bàn TV, đối diện với Cố Chuyết Ngôn, cậu rót nước uống, ngẫu nhiên mở miệng có hơi khàn khàn hỏi: “Anh uống nước không?”

Cố Chuyết Ngôn đáp: “Không uống.”

Anh đã xóa bốn mươi ba cái tin nhắn, cúi đầu, Trang Phàm Tâm dừng lại trong khóe mắt anh, để trần nửa thân trên, che giấu nửa người dưới, ra vẻ thanh thuần vô tri, tay nâng ly nước bĩu môi nhâm nhi.

Nửa ly nước thấy đáy, nước bên ngoài da thịt cũng bốc hơi rồi, Trang Phàm Tâm đặt ly nước xuống, thoáng nhìn bên cạnh còn lại mấy múi cam. Cậu cầm lên ăn, từ cổ đến mặt, có hơi lạnh, nhưng ánh mắt nhìn lén Cố Chuyết Ngôn lại nóng.

Uống hết cũng ăn xong rồi, Trang Phàm Tâm đứng ở mép tủ do dự, bộ dạng kệch cỡm. Nhìn lén biến thành nhìn thẳng, cậu nhìn Cố Chuyết Ngôn, sốt ruột chờ đợi Cố Chuyết Ngôn cũng nhìn mình.

Xác nhận xóa? Xác nhận.

Cố Chuyết Ngôn đã xóa hết tám mươi tin nhắn.

Tách, một giọt nước cuối sợi tóc rơi ở đầu vai, Trang Phàm Tâm giống như bị nóng: “A, tóc ướt quá đi…” Cậu tiến vào phòng tắm lấy một cái khăn lông đi ra, “Em lau thêm chút nữa.” Vừa lau, vừa giải thích thừa thãi.

Cậu đứng ở góc giường, cách Cố Chuyết Ngôn càng gần hơn, chốc chốc lại lau đầu, đâu còn nước nữa, lớp tóc phía ngoài cùng thậm chí đã hơi khô.

Trang Phàm Tâm giả bộ lau lau, bờ vai gầy gò lảng qua lảng lại, cố ý không mặc quần áo. Cậu đánh cược cái mặt mũi này, bỏ đi xấu hổ, chờ Cố Chuyết Ngôn nhìn mình, nhìn da thịt trắng như tuyết của cậu, nhìn hình xăm trên vai cậu.

Cố Chuyết Ngôn mãi vẫn cúi đầu nghịch điện thoại, lông mày cũng không thèm nhấc.

Một chút can đảm đã mất hết, tâm tình hạ xuống thấp nhất, Trang Phàm Tâm từ bỏ, cậu vòng tới bên giường mặc quần áo, ngồi xuống, ủ rũ cúi đầu nhìn khăn tắm quấn hông.

Cậu bỗng thấy lòng chua xót, xót đến nỗi tim cũng phải nát, cậu không có lực hấp dẫn với Cố Chuyết Ngôn, là một người đàn ông. Cậu cảm thấy khủng hoảng, cầm một bộ quần áo lúc tròng vào đầu hai tay cũng hơi run rẩy.

Cố Chuyết Ngôn ở sau lưng nhắc nhở: “Mặc ngược rồi.”

Ò… Mặc ngược, Trang Phàm Tâm đã không để ý tới lúng túng, chụp áo trên cổ vắt một vòng, móc ra ống tay áo. Cái gì… Động tác lập tức ngừng lại, không nhìn cậu, làm sao biết cậu mặc ngược?

Nhìn…

Nhìn lén!

Trang Phàm Tâm đột nhiên xoay người, dùng cả tay cả chân bò lên giường, bò đến cuối giường, chống lên vai trái Cố Chuyết Ngôn, thò đầu nhìn chăm chú gò má Cố Chuyết Ngôn.

Cậu muốn tìm lại tôn nghiêm, ép hỏi hai câu cứ như muốn bắt thóp, môi không hề bị khống chế, như đang dụ dỗ người ta: “Lúc em tắm nghĩ đến anh ngồi ở bên ngoài, liền cảm thấy, cảm thấy nước rất nóng.”

Tim nhảy thình thịch, Cố Chuyết Ngôn ép bản thân ngừng tay, còn sót lại hai mươi tin nhắn cũng hữu dụng. Trang Phàm Tâm đến gần khóe mắt anh, chen vào cánh tay anh, hương thơm của sữa tắm thổi qua, Chuyết Ngôn, Chuyết Ngôn, liên tục kêu tên anh.

Anh xoay mặt nhìn Trang Phàm Tâm, áo len cổ chữ V hơi rộng, hình xăm trái tim trên xương quai xanh lộ ra một nửa, khăn tắm vẫn còn quấn, chất đống ở bắp đùi, không biết bên trong có mặc quần lót hay không.

“Con mẹ nó em…” Cố Chuyết Ngôn khàn giọng mắng, “Ở Mỹ học được cách phanh ngực lộ thịt cho đàn ông nhìn à?”

Trang Phàm Tâm run người: “Không phải.”

Cố Chuyết Ngôn ôm lấy cậu, bàn tay dán vào sống lưng hơi gồ lên của cậu, cậu không ngừng run rẩy, thuận theo chui vào lồng ngực Cố Chuyết Ngôn.

Trang Phàm Tâm muốn giải thích cậu không phải như vậy, ở Mỹ cậu rất biết điều, cậu còn muốn lấy chăn che lại hai chân, xấu hổ quay trở lại, cậu co ro ngón chân muốn trốn đi.

Lúc này, một lòng đố kị thiêu đốt anh đến da tróc thịt bong, Cố Chuyết Ngôn ôm cậu, nhắc nhở cậu, bắt cậu nhận mệnh lệnh: “Sau này, chỉ được cho anh nhìn.”

Trang Phàm Tâm ngẩn ra, như nắng hạn gặp mưa rào, cả người bỗng dưng xụi lơ.
Chương trước Chương tiếp