Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 72: Nhưng anh ấy quá đẹp trai mà!

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Khó trách anh nói chỉ làm ấm đến cổng chung cư, trong chung cư đèn đuốc sáng choang, hai người trực ban ánh mắt lấp lánh, đợi Cố Chuyết Ngôn vừa lộ diện, lập tức chỉnh tề chào hỏi: Chào Cố tiên sinh!

Mệt mỏi của Trang Phàm Tâm cũng bị doạ lui ba phần, rút tay về, đút tay vào túi mình, tiến vào thang máy, cậu xấu tính cười: “Sao anh bảnh quá vậy?”

Cố Chuyết Ngôn hừ hừ: “Dù gì cũng là tổng giám đốc tập đoàn mà.” Giơ tay sờ túi giữ ấm, “Còn làm phiền được tổng giám công ty thời trang đưa canh. Ồ, canh gì đây?”

Trang Phàm Tâm mở ghi chép trong điện thoại ra, bảy tám loại, không nhớ kỹ, liệt kê ra vài loại, nói: “Mấy ngày nay lạnh, là loại ôn bổ, nhưng anh sốt là do cảm lạnh hay là do cơ thể bị viêm? Bị viêm thì đừng uống.”

Đang nói cửa thang máy mở ra, Cố Chuyết Ngôn giơ tay chặn lại phía sau lưng Trang Phàm Tâm, rất tự nhiên, chưa thèm suy nghĩ mà đẩy người ta vào. Trực tiếp đi vào nhà, Trang Phàm Tâm đứng ở huyền quan ngẩn người, có chút không biết làm sao.

Cậu nhận ra, Cố Chuyết Ngôn muốn cậu dìu về nhà, nếu về đến nhà rồi, vậy cậu có phải là nên đi không? Quay người lại, Cố Chuyết Ngôn lại đặt xuống một đôi dép lê. “Cái này…” giọng điệu của cậu nghiêm túc như mở cuộc họp, “Là anh bảo em vào nhà anh, không phải em quấn lấy anh đòi tới đâu.”

Cố Chuyết Ngôn không làm rõ được trọng điểm: “Có quan trọng không?”

Trang Phàm Tâm đổi dép lê: “Quan trọng chứ, tuy rằng em theo đuổi anh, nhưng mà em có nguyên tắc.” Cậu đi theo sau Cố Chuyết Ngôn, nói liên miên, “Em muốn gặp anh, cho nên mới mời anh đến nhà em, mà nếu như nhất định phải đến nhà anh, liền trở thành em xâm phạm không gian riêng tư của anh.”

Cố Chuyết Ngôn đi vào phòng ngủ: “Hôm đó em cưỡng ôm anh thì gọi là cái gì?” 

“Em cường bạo anh?” Trang Phàm Tâm đỏ mặt trước, đầu óc mới chuyển hướng, nhưng sự kiêu ngạo khó tan, “Bởi vì đó là địa bàn của em, cho nên em ngông cuồng một chút.”

Vẻ u buồn hút thuốc lá trên xe dưới màn tuyết, mới vừa sưởi ấm tay một chút thôi mà sao tinh thần đã lên như mê sảng vậy? Cố Chuyết Ngôn còn chưa cãi lại, cúi đầu xuống, ngã rầm ở bên giường. Trang Phàm Tâm bước xa tới, ngồi xổm xuống, lại là bộ dạng lo lắng khẩn thiết: “Anh sao thế? Hay là chúng ta đi bệnh viện nhé?”

Cố Chuyết Ngôn mở miệng đầy giọng mũi: “Anh thật sự bị đau đầu.”

Trang Phàm Tâm nhấc tay nắm chặt dây kéo, lột áo khoác của Cố Chuyết Ngôn ra, đặt đối phương lên gối nằm đàng hoàng. Cậu đi hâm canh, bưng tới, đút từng muỗng cho Cố Chuyết Ngôn.

Không nói có ngon hay không, chỉ nói, thêm một chén nữa.

Trong lúc Trang Phàm Tâm nhận một cú điện thoại, đi khỏi phòng, có vẻ như là người của bộ phận tiêu thụ gọi tới, nghe nói có lỗi nghiêm trọng, dò hỏi có thể cung cấp hàng đúng hẹn hay không. Cố Chuyết Ngôn cách cửa nghe câu được câu mất, mơ hồ, nghe thấy câu cuối cùng của Trang Phàm Tâm trước khi cúp máy, đêm nay đừng làm phiền tôi, quấy rầy người nhà tôi ngủ.

Sau khi cúp máy, Trang Phàm Tâm thở ra một hơi: “Chuyết Ngôn, mượn phòng vệ sinh rửa mặt.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Phòng thứ hai bên tay phải.”

Trang Phàm Tâm đi, phòng vệ sinh rộng rãi xịt thơm phòng, thần kinh cũng được thả lỏng, cậu vốc nước lạnh rửa mặt, rửa xong chuyển điện thoại sang chế độ rung, mang theo gương mặt đầy nước trở về phòng ngủ.

Cố Chuyết Ngôn không ngủ, con ngươi mở hờ chống đỡ tinh thần, Trang Phàm Tâm bước chậm tới gần, ngồi lại bên giường, trong ánh nhìn xa xôi của Cố Chuyết Ngôn nín thở.

Cậu không ngốc, Cố Chuyết Ngôn cách cửa sổ xe nhìn cậu, chủ động gọi cậu tới, đáy lòng liền biết được đối phương có chuyện muốn hỏi. Cho dù không hỏi, cũng để ở trong lòng. sstruyen reup là chó

“Ăn canh nữa không?” Trang Phàm Tâm đánh vỡ bầu không khí im lặng.

“No rồi.” Cố Chuyết Ngôn cầm bát không trong tay đặt lên tủ đầu giường. Trên mặt tủ đã hết chỗ trống, hộp khăn giấy, ly nước, một túi thuốc hạ sốt, còn có một xấp đơn thuốc.

Trang Phàm Tâm vươn tay: “Để em dọn cho.” Cậu lấy hộp thuốc không cầm lên, mấy tờ phiếu nhỏ cũng cầm lên theo, cậu lấy tờ phía dưới cùng ra, dò hỏi: “Đây là cái gì, còn dùng nữa không?”

Cố Chuyết Ngôn không lên tiếng.

Trang Phàm Tâm nhanh chóng nhìn ra, là phiếu đậu xe, địa điểm là bệnh viện số 1, thời gian là chiều tối ngày 2 tháng 1. Cậu hiểu rồi, cú điện thoại khi đó, lúc gõ tin nhắn nhưng không gửi, lời quan tâm trên xe, và sự im lặng của Cố Chuyết Ngôn lúc này.

“Hôm đó, anh nhìn thấy em à?” Trang Phàm Tâm hỏi.

Cố Chuyết Ngôn “Ừ” một tiếng: “Anh đi thăm một trưởng bối, lúc đi ra thì thấy.”

Trang Phàm Tâm sờ lỗ tai một chút: “Em sợ anh suy nghĩ nhiều, cho nên không nói thật.” Cái tay co quắp, lại sờ lỗ tai, “Mới vừa dọn nhà, mua chút thuốc đề phòng thôi.”

Cố Chuyết Ngôn hỏi: “Chỉ vậy thôi?”

Trang Phàm Tâm trả lời: “Nghề này của bọn em thường xuyên thức đêm, đau dạ dày, đi khám, bác sĩ nói ăn cơm đàng hoàng là được.” Cậu mỉm cười, “… Thật sự không sao đâu, không phải em đang chăm sóc anh đây sao?”

Cố Chuyết Ngôn chưa yên tâm lắm, cho dù không tin cũng không thể nghi vấn. Đồng hồ ở phòng khách vừa vang lên, đúng lúc nửa đêm, Trang Phàm Tâm nhân lúc tiếng chuông chưa hết muốn tránh đi, định nói tạm biệt, nhưng lại cứ sợ Cố Chuyết Ngôn ở một mình không có ai chăm sóc.

Cậu vuốt vuốt chăn: “Đã nói rõ ràng rồi, anh muốn em ở lại hay là… nếu không muốn, thì em về nhà.”

Vấn đề này giống như miễn cưỡng ép buộc, thật ra lại vô cùng giảo hoạt, bảo cậu đi, giống như kéo cậu tới đây chỉ vì một câu hỏi, bảo cậu ở lại, thì chứng tỏ mình để tâm cậu đến cỡ nào. Dù là đầu óc thông minh của Cố Chuyết Ngôn cũng bí, suy nghĩ hồi lâu, râu ông nọ cắm cằm bà kia, nói: “Mua xe phải quay số (*), em lái xe của ai vậy?”

(*) quay số: từ năm 2011, TQ bắt đầu triển khai hình thức quay xổ số để được đăng kí xe tại các thành phố lớn, bởi vì nạn kẹt xe và ô nhiễm không khí nghiêm trọng. Ai muốn đăng kí xe phải tới quay số, trúng thì mới được đăng kí.

Trang Phàm Tâm trả lời: “Bùi Tri.” Dứt lời, mắt cậu lóe sáng như chú nai gặp nạn, “Em đậu ở đằng đó có bị phạt không? Em phải đi thôi!”

Cố Chuyết Ngôn lập tức ngồi thẳng người: “Ở đó được phép đậu xe.”

Trang Phàm Tâm hơi nhếch miệng: “Ò.”

Cố Chuyết Ngôn trúng kế, Trang Phàm Tâm không hề nhích mông đi, rõ ràng là đang lừa anh. Anh chán nản dựa về, quay mắt đi, cảm giác hai má nóng lên, mất hết mặt mũi.

Trang Phàm Tâm cũng không đắc ý lắm, từ từ tiến lên phía trước cọ cọ, rất hiểu ý mà cho vị bệnh nhân này một bậc thang: “Nếu được phép đậu, đường cũng không dễ đi lắm, vậy em ở lại đây một đêm, được không?”

Cách nhau rất gần, Cố Chuyết Ngôn nghe thấy hơi thở Trang Phàm Tâm phả tới, yết hầu mang theo mùi bạc hà, lẫn cùng mùi thuốc lá nhàn nhạt. Anh quay mặt lại, không biết với quan hệ hiện giờ để đối phương ở lại có thích hợp hay không, nhưng không hiểu sao thấy thanh thản, những mệt mỏi từ khi bị cảm tới giờ cũng tiêu tan.

Trang Phàm Tâm thì vui mừng, ở lại qua đêm là một bước tiến triển rất dài luôn đó, nếu như ở xã hội cũ, hai người bọn họ hôm sau sẽ phải kết hôn rồi.

Nhưng cậu cũng mệt mỏi thật sự, về cả thân thể, và tình ý bên trong, không nói được một câu lưu luyến ám muội đòi ôm ấp âu yếm, chỉ ra vào phòng ba lần, rót nước đắp chăn, xoa trán Cố Chuyết Ngôn, rồi nhẹ nhàng nói một tiếng “Ngủ ngon”.

Cố Chuyết Ngôn ngủ trong cơn sốt nhẹ, hô hấp nặng nề, hẳn là khó chịu, nhưng mặt mày không hề nhăn nhó khó chịu. Ngày Trang Phàm Tâm ra nước ngoài anh phát sốt, sốt hẳn một tuần, lúc đó hay có ảo giác, thấy Trang Phàm Tâm ở bên giường chăm sóc anh, mỗi khi mở mắt ra đều chỉ thấy khoảng không trống rỗng.

Đêm nay, Trang Phàm Tâm yên lặng ngồi bên cạnh, chờ Cố Chuyết Ngôn ngủ say, cậu lấy can đảm đưa tay ra. Đầu ngón tay rơi vào giữa trán Cố Chuyết Ngôn, cậu khẽ vuốt hàng lông mày, sống mũi, sau đó là đuôi mắt, gò má, sờ tới quai hàm, hôm nay râu mọc lún phún đâm vào tay. Cậu mê muội nhìn gương mặt lạnh lùng anh tuấn của anh, lại xấu hổ vì con người dịu dàng vô lượng này, nhìn một lúc, cuối cùng cũng có chút dũng cảm về tương lai không mấy tin tưởng.

Mãi đến tận hơn một giờ, dạ dày nhói đau, điện thoại cũng thêm phiền cứ rung mãi, Trang Phàm Tâm rời khỏi phòng ngủ trốn ở ban công bắt máy. Suốt đêm hỏi thăm nhà xưởng ở Quảng Đông và Chiết Giang, có thể cung cấp được bao nhiêu vải satin, lúc này mới vừa thống kê ra con số báo cho cậu.

“Biết rồi, anh vất vả rồi.” Nói xong, Trang Phàm Tâm chuyển lời cho tổ trưởng vật liệu, chiều nay mở cuộc họp. Đã thu xếp xong, cậu ôm bụng đi nhà bếp, muốn tìm ít đồ ăn.

Ai mà ngờ, dù gì cũng là tổng giám đốc tập đoàn, trong tủ lạnh nghèo rớt mùng tơi. Trang Phàm Tâm húp hết nửa bát canh còn lại, khoác áo ngồi ở trên thảm trải sàn phòng khách, lấy giấy bút từ trong cặp ra.

Sau nửa đêm, Cố Chuyết Ngôn khát nước tỉnh dậy, uống sạch một ly nước ở đầu giường vẫn cảm thấy không đủ, đứng dậy rời khỏi phòng ngủ, thấy phòng ngủ bên cạnh trống không, đi rồi sao?

Anh bước chậm đến phòng khách, đèn đóm còn sáng, Trang Phàm Tâm ăn mặc chỉnh tề nằm bò trên bàn trà, đang vẽ, nghe thấy tiếng bước chân của anh, Trang Phàm Tâm ngẩng đầu lộ ra đôi mắt đỏ lừ.

“Dậy rồi hả?” Trang Phàm Tâm nói xong ngáp một cái, “Thấy khỏe hơn chút nào không?”

Cố Chuyết Ngôn đi tới rót nước, ngồi trên ghế sô pha, một bên cẳng chân đụng tới cánh tay của đối phương: “Hạ sốt rồi. Em thức đêm làm việc đấy à?”

Trang Phàm Tâm đáp: “Đồng nghiệp sơ sẩy mắc lỗi.” Lẩm bẩm, giải thích ngọn nguồn, nói thêm đối sách, “Trong thời hạn có thể thu thập đủ vải là tốt nhất, dù sao đã ký hợp đồng, giờ mà bội ước, phí bồi thường vi phạm hợp đồng là chuyện nhỏ, danh dự là quan trọng nhất.”

Cố Chuyết Ngôn gật đầu: “Bây giờ đang vẽ cái gì?”

“Bản phác thảo thiết kế.” Trang Phàm Tâm nói, “Phải có kế hoạch B chứ, thực sự không có cách nào thì chỉ có thể đổi thiết kế, cho nên bây giờ em phải thiết kế mẫu mới, lo trước khỏi hoạ.”

Anh cúi đầu nhìn bản phác thảo, cổ áo sơ mi mở ra một nút khiến anh hơi phân tán, cái gáy trăng trắng lộ ra bên ngoài, dưới ánh đèn nhìn rất quyến rũ nhưng cũng yếu đuối. Cố Chuyết Ngôn cụp mắt nhìn lén, cố gắng kiềm chế không giơ tay sờ, chỉ có thể ghìm chặt ly nước, vuốt nhẹ lớp sứ trắng mịn.

“Hay là…” Cố Chuyết Ngôn mở miệng, “Đừng chỉ giới hạn trong những nhà xưởng mà công ty em hợp tác, mua khẩn cấp từ bên ngoài thì sao?”

Trang Phàm Tâm hoàn toàn không biết ánh mắt sau lưng, đáp: “Em đã nghĩ rồi, cũng đang liên hệ, nhưng tình huống khẩn cấp nhất định giá cả sẽ tăng vọt, bên phòng tài vụ phải tính lại sổ sách, rồi đợi phê duyệt, chỉ sợ cũng sẽ làm lỡ thời gian giao hàng.”

Cố Chuyết Ngôn rốt cuộc không nhịn được, nắm cổ áo Trang Phàm Tâm nhấc lên, điển hình của người không làm nổi quý ông, mà còn trách người ta mặc hở hang. Trang Phàm Tâm hơi giật mình, giống như nhận được tín hiệu, vắt người qua, thăm dò níu lấy đùi Cố Chuyết Ngôn, nghiêng đầu tựa lên đầu gối Cố Chuyết Ngôn.

Cố Chuyết Ngôn búng trán cậu: “Sao chuyện này lại để em làm?”

“Em có năng lực mà, em làm lãnh đạo á nha.” Trang Phàm Tâm vẫn còn có tâm tình nói giỡn, nhưng mà chút sức lực đã tiêu hao hết rồi, cậu biến thành đống bùn nhão, tôm chân mềm, dựa vào đối phương không nhúc nhích.

Chỉ hai, ba phút, khi gần ngủ tới nơi thì tỉnh lại, ngả lên bàn nằm sấp xuống. Đổi tư thế quá đột nhiên, cái đầu gối ấm áp đột nhiên không còn trọng lượng, Cố Chuyết Ngôn mượn danh nghĩa nghiêng người rót nước, thoáng nhìn, thấy Trang Phàm Tâm chau mày.

“Làm sao?”

“Đói bụng.”

Cố Chuyết Ngôn vừa muốn cười, nhớ tới cái gì đó: “Đau dạ dày à?”

Trang Phàm Tâm cắn răng chịu đựng một lát, sau khi cơn đau giảm bớt lại muốn ôm cẳng chân Cố Chuyết Ngôn, nhào vào khoảng không, Cố Chuyết Ngôn đi thẳng về phòng ngủ. Thật nhẫn tâm quá đi, không thương hương tiếc ngọc chút nào, cậu vẽ xong bản thảo liền trèo lên ghế sô pha, mới vừa nằm xuống là ngủ ngay.

Sắc trời mới sáng được một chút, Cố Chuyết Ngôn trở về phòng gọi cho thư ký, còn hư tình giả ý, nói: “Không quấy rầy cô nghỉ ngơi chứ?”

Chu Cường không thèm chấp: “Anh khách khí rồi ạ, em đã thức dậy rồi.”

“Vậy hôm nay nhanh chóng đến đây đi.” Anh ở nhà dưỡng bệnh, Chu Cường sáng đưa văn kiện cho anh, “Trên đường mua thêm đồ ăn, thanh đạm một chút, đừng có sô cô la, khoai sọ và nấm.”

Phân phó xong, Cố Chuyết Ngôn quay lại phòng khách, thấy Trang Phàm Tâm ngủ say sưa. Cẫu co ro trên ghế sô pha thở từng hơi, dưới mắt có màu xanh nhợt nhạt, mí mắt đo đỏ, giống như các nàng hoa đán xoá hết phấn son, hát khàn cổ họng, nhảy đau cả chân, lúc này núp thành một nắm lộ ra vẻ xinh đẹp tiều tụy.

Anh lấy chăn đắp cho Trang Phàm Tâm, hiểu ra, bộ dạng hốc hác của Trang Phàm Tâm, lại không phải là đứa trẻ ngày xưa oán giận làm nũng với anh, mà là một người đàn ông ngày đêm bận rộn tự tìm cách giải quyết, hoặc giận hoặc cười, xứng đáng với câu “Em có thể xử lý được”.

Trang Phàm Tâm ngủ ngon lành, một tiếng sau tiếng chuông cửa vang lên cũng không đánh thức được cậu, sau đó bị điện thoại trên hông rung đến tỉnh lại. Không nhìn là ai, lúc bắt máy vẫn còn bị mệt mỏi bắt cóc: “Chuyện gì?”

“Tổng giám, buổi sáng anh có tới công ty không?” Là Ôn Lân, “Phòng tài vụ muốn hạch toán giá cả satin, mời anh đến họp.”

Trang Phàm Tâm nói: “Ai rảnh rỗi họp hành với bọn họ.” Cậu ngồi dậy, đầu óc choáng váng đi loanh quanh trong phòng khách, tới tới lui lui, “Mẹ kiếp, tôi không tìm ra cầu thang nhà tôi nữa rồi.”

Cố Chuyết Ngôn từ phòng tắm đi ra: “Mở mắt ra trước đã.”

Trang Phàm Tâm dụi mắt, trong điện thoại, Ôn Lân tò mò nói: “Giọng nam vừa nãy là ai thế? Anh Ngôn phải không? Ây da tổng giám ơi, công ty nhiều việc lắm đấy, bây giờ không phải là lúc quân vương không lâm triều đâu!”

“Tôi biết tôi biết rồi.” Trang Phàm Tâm đâm lao phải theo lao, “Nhưng anh ấy quá đẹp trai mà!”

Nói điện thoại tỉnh hẳn, Trang Phàm Tâm đi vào phòng tắm, hơi nước còn chưa tan, nóng hổi. Cậu khom lưng rửa mặt, nước lạnh xốc tinh thần cậu lên, Cố Chuyết Ngôn chưa đi ra, từ trong tủ quần áo tử lấy ra một cái bàn chải đánh răng mới.

Tắm sơ qua, Trang Phàm Tâm ngửi mùi thơm đến phòng ăn an vị, cậu đói bụng lắm rồi, mở ra một phần, ăn như hùm như sói, nhanh gọn lẹ. Cậu no cũng nhanh, lau miệng: “Em về nhà thay quần áo khác rồi đi làm.”

Cố Chuyết Ngôn húp cháo: “Ừm, chú ý nghỉ ngơi.”

“Anh nhớ phải uống thuốc đấy.” Trang Phàm Tâm đứng dậy, mặc áo khoác thay giày, hai phút ngắn ngủi đã võ trang xong. Thang máy mở ra, cậu phất tay: “Em đi đây, bye bye.”

Căn phòng lập tức trở nên quạnh quẽ, Cố Chuyết Ngôn một mình húp hết cháo, mới vừa đặt bát xuống, Trang Phàm Tâm gửi cho anh một tin nhắn: “Anh mau ra cửa sổ nhìn đi, dưới lầu có kỳ quan, làm em sợ muốn chết!”

Cố Chuyết Ngôn nghi ngờ đi tới cửa sổ phòng khách, nhìn xuống, trên sân cỏ bị tuyết đọng bao trùm có mấy chữ to chình ình —— Cố Chuyết Ngôn, Trang Phàm Tâm, ở giữa hai cái tên còn có một trái tim siêu to khổng lồ.

Dưới bóng cây, Trang Phàm Tâm đang dùng sức vẫy tay với anh.

Tim Cố Chuyết Ngôn đập rất nhanh, lúc gõ “Cái tên quê mùa này” thậm chí có chút run rẩy.

Chung quy cũng không lâm triều sớm, Trang Phàm Tâm thành công tránh né quấy rầy của phòng tài vụ, sau khi đến công ty bắt đầu một vòng bức thúc nhà máy, buổi chiều họp với thợ rập và thợ vật liệu, đem thiết kế chuẩn bị chọn để thẩm tra thay đổi quyết định.

Thiết kế Lâm đến một chuyến, ở văn phòng mặt đối mặt, Trang Phàm Tâm lướt lướt ghi chép trò chuyện với chủ xưởng. Hôm qua tình thế cấp bách, lúc này cậu cũng bình tĩnh hơn: “Chuyện này mặc dù là sơ sẩy của cô, nhưng bên nhà xưởng cũng phải chịu trách nhiệm, xác định vật liệu xong rồi còn đòi hỏi thay đổi, tám mươi phần trăm là bọn họ xảy ra vấn đề.”

Thiết kế Lâm nói: “Nhưng mà tôi đã đồng ý, còn có thể truy cứu bọn họ không?”

Trang Phàm Tâm nói: “Cô đồng ý trên phần mềm trò chuyện, hợp đồng lại không thay đổi, tổng giám tôi cũng không gật đầu, nếu thật sự muốn nói ai có lý thì còn chưa chắc chắn.”

“Vậy…”

“Vậy cũng phải bỏ qua chuyện truy cứu trách nhiệm, trước tiên phải giải quyết vấn đề.” Trang Phàm Tâm nói, “Nhà xưởng ở tận Phúc Kiến, nhất định phải có người qua giao thiệp giám sát, mấy ngày nay mau chóng chuẩn bị.”

“Tổng giám, tôi thật sự không đi được.” Thiết kế Lâm khổ sở nói, “Lần này đi công tác không biết đi mấy ngày, mẹ tôi vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm.”

Trang Phàm Tâm nói: “Tôi biết rồi. Cô không cần đi.” Cậu dừng lại một chút, “Gọi cô tới là nói cô chăm sóc người nhà cho tốt, chuyện này giao cho người khác xử lý. Sau khi mọi chuyện qua đi sẽ tiến hành xử phạt công bằng, bởi vì cô tạo thành tổn thất cho công ty. Hiểu không?”

Thiết kế Lâm gật gật đầu: “Cảm ơn tổng giám.”

Trang Phàm Tâm nói: “Đi làm đi, gọi Ôn Lân vào đây.”

Ôn Lân nhanh chóng tới, vừa lo lắng công sự, cũng hiếu kì việc tư, ánh mắt nhìn chằm chằm Trang Phàm Tâm sáng rỡ. Trang Phàm Tâm phiền đến nỗi quăng một cây bút: “Đặt vé máy bay cho tôi đi Phúc Kiến, còn cả khách sạn, xe đến nhà xưởng sau khi xuống máy bay, đặt hết một lần đi.”

Ôn Lân hoàn hồn: “Tổng giám anh đi à? Chuyện của xưởng tại sao anh lại đích thân đi?”

“Tôi còn phải giải thích với cậu à?” Trang Phàm Tâm nói, “Đi ra ngoài đi, đừng làm phiền tôi.”

Cửa đóng lại, Trang Phàm Tâm nắm tóc, cậu quả thật không cần tự mình bôn ba, nhưng cậu đi là thích hợp nhất. Khiếu nại, cậu là tổng giám, bớt đi thời gian phê duyệt báo cáo có thể trực tiếp quyết định. Còn về giám công, thiết kế, cắt quần áo, chuẩn bị vật liệu, cậu có thể một mình ôm lấy mọi việc không cần những người khác hỗ trợ.

Mặt trời ló dạng, băng tuyết dần tan.

Cố Chuyết Ngôn khôi phục tinh thần, buổi chiều đến công ty mở cuộc họp, xử lý sạch sẽ hết chuyện còn tồn đọng. Phó tổng tới một chuyến, thương lượng với anh về chút biến động nhỏ trong hạng mục hải đảo.

Anh nói: “Có phải là đi công tác đúng không? Tôi nhớ cuối tháng trước có đề cập tới.”

Phó tổng nói: “Vâng… Đi cùng Trương tổng của Vạn Việt.”

Đối phương có chút chần chờ, Cố Chuyết Ngôn hỏi: “Làm sao, không tiện à?”

“Vốn là thế, nhưng Duyệt Lan Hồ và Hạ Viên bên Hạ Môn lại khởi công sớm.” Phó tổng nói, “Bởi vì thư ký Phùng duyệt hạng mục có vài công vụ, cho nên nhắn lại là phải khởi công sớm.”

Đây không phải là chuyện anh có thể làm chủ, Cố Chuyết Ngôn lúc này quyết định: “Tôi sẽ đến đó, cậu cứ yên tâm đi hải đảo.”

Phó tổng quan tâm nói: “Bệnh mới vừa khỏe, anh có chịu nổi không?”

“Cảm vặt thôi.” Cố Chuyết Ngôn cười cười, “Bên kia ấm áp, coi như đi an dưỡng.”

Cứ như vậy quyết, sau khi phó tổng rời đi, Cố Chuyết Ngôn đọc văn kiện không khỏi thất thần, hoa cỏ miền nam, bãi cát đảo Cổ Lãng, một khuôn mặt tươi cười dưới chiếc mũ cói, dồn dập ở trước mắt.

Cũng cách Hạ Môn rất gần…

Cố Chuyết Ngôn không thể mặt dày sai khiến thư ký nữa, anh tự mình đặt vé xe lửa đi Dung Thành.

Tác giả có lời muốn nói: Chu Cường: Rốt cuộc cũng học được cách tự gánh vác việc tư.
Chương trước Chương tiếp