Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 70: Mưu sát mối tình đầu!

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Xương sống nơi bàn tay không thể nghi ngờ cổ vũ cho Trang Phàm Tâm, cậu ôm càng chặt hơn, khép hai mắt dính vào ngực Cố Chuyết Ngôn, cả người vừa si mê vừa tham lam.

Nếu như thời gian có thể dừng lại thì tốt rồi. Cậu nghĩ vậy.

Năm giây kéo dài đến mười giây, lại kéo dài đến mười lăm giây, lồng ngực cả hai bị chườm nóng, lúc Trang Phàm Tâm buông tay ra cực kỳ lưu luyến, bàn tay kề sát ở trên người Cố Chuyết Ngôn sờ sờ. Thước dây còn treo trên cổ Cố Chuyết Ngôn, Trang Phàm Tâm lấy xuống, quay người cúi xuống bàn ghi lại kích cỡ của đối phương.

Khóe mắt thoáng nhìn Bond, Trang Phàm Tâm xoay mặt thấy rõ Monchhichi trong miệng chó, hai mắt trợn tròn, đặt bút chì xuống xông tới: “Nhả ra! Bond, mau nhả ra!”

Bond há miệng, tự biết phạm lỗi, cong đuôi bỏ của chạy lấy người. Trang Phàm Tâm nhặt Monchhichi lên, vốn là vật cũ mười năm trước, bị răng nanh cắn phá, lớp vải rách toang lỗ chỗ, nhìn càng xấu xí hơn.

Phản ứng đầu tiên của cậu là tìm hộp kim chỉ, xoay người, Cố Chuyết Ngôn đã đi tới phía sau cậu.

Đàn ông hai mươi bảy tuổi, nằm ngủ còn ôm thú bông, này còn xấu hổ hơn là bị lột sạch quần áo, lại còn là thú bông do người trong cuộc tặng. Trang Phàm Tâm mặt dày xin nắm tay, xin ôm ấp thì không e lệ, lúc này cầm Monchhichi, trên mặt không khỏi nở hoa, đỏ ửng. 

Vừa mới nhìn đã biết, Cố Chuyết Ngôn biết rõ còn hỏi: “Là cái con anh gắp đấy à?”

Ký ức hồi tưởng đến năm đó, khu trò chơi điện tử, Cố Chuyết Ngôn khoe khoang kỹ thuật gắp thú, bắt được một đống, con Monchhichi này tặng cho Trang Phàm Tâm. Từ khi đó, con tinh tinh mặt đầy tàn nhang này đã sinh sống ở đầu giường Trang Phàm Tâm, từ Dung Thành đến Los Angeles, đến mỗi một nơi, cho đến nhà mới hiện tại.

Trang Phàm Tâm gật đầu thừa nhận: “Là anh gắp.”

Cố Chuyết Ngôn lại hỏi: “Em vẫn còn giữ lại?”

Những con thú bên trong máy gắp thú cắt may rất thô ráp, ai lại mang từ trong nước ra hẳn nước ngoài chứ. “Không có hỏng, vứt đi tiếc lắm, còn gây ô nhiễm môi trường nữa.” Trang Phàm Tâm giải thích, càng hời hợt càng chột dạ, càng mạnh miệng, “Dù sao cũng không chiếm diện tích.”

Cố Chuyết Ngôn nhìn vào chỗ sáng, đến gần một bước nắm một cánh tay của thú bông, nói: “Bây giờ hỏng rồi.” Anh túm kéo một cái, “Anh thấy có thể vứt được rồi.”

Trang Phàm Tâm ngay lập tức giằng lại, kéo thú bông khỏi bàn tay Cố Chuyết Ngôn, vài giây liền thua trận, bị tước vũ khí đầu hàng: “Em vẫn còn giữ lại, chứng tỏ em không nỡ vứt, anh cứ nhất thiết phải vạch trần em hay sao?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Anh không nhìn nổi mấy tên cố làm ra vẻ.” truyenfull reup là chó

“Cái gì mà cố làm ra vẻ, em không biết sĩ diện hay sao?” Trong đầu linh quang chợt lóe, Trang Phàm Tâm nói năng hùng hồn, “Nếu như em phát hiện anh vẫn còn giữ lại đống quần lót năm đó em mua cho anh, anh có thừa nhận không? Chắc chắn sẽ không thừa nhận, đúng không?”

Cố Chuyết Ngôn phì cười: “Quần lót gì mà có thể giữ được mười năm? Thép chống đạn à?”

Trang Phàm Tâm hét lên: “Còn có loại quần lót tốt vậy sao? Sớm biết em đã khóa mật mã cho anh, ngoại trừ em thì không ai mở ra được, những năm này ai cũng đừng hòng đụng tới anh!”

Không khí ngưng trệ. Trang Phàm Tâm không cẩn thận nói điều từ đáy lòng, nói xong liền hối hận rồi, sững sờ một chỗ không biết làm sao để cấp cứu. Cố Chuyết Ngôn nhìn cậu, cũng ngẩn ra, chậm rãi nói: “Em thấy em nói có lý không, đá anh, còn muốn anh vì em thủ thân như ngọc, làm một thằng ế cả đời à?”

Giọng nói kia nhẹ bẫng, không giống như cáu giận, ngược lại có mấy phần hết cách không thể làm gì. Trang Phàm Tâm liền vội vàng lắc đầu: “Không phải, em không phải có ý đó, em hi vọng anh sống tốt… Chỉ là không nhịn được hơi đố kị.”

Cố Chuyết Ngôn mãi vẫn không hỏi những năm tháng ấy, những chuyện trong tài liệu không đề cập cũng không nói tới một chữ, vào lúc này anh cũng không nhịn được, thăm dò: “Thích người khác, tại sao còn có thể đố kị?”

Trang Phàm Tâm đột nhiên ngậm kín miệng, có chút hốt hoảng. Cậu quan sát thần sắc Cố Chuyết Ngôn, sợ đối phương nổi giận, nhưng mà nhìn thấy anh rất bình tĩnh… Thậm chí là quan tâm.

“Phàm Tâm.” Cố Chuyết Ngôn gọi tên cậu, nghe rất êm tai, “Monchhichi cũng không nỡ vứt, vì sao lại dứt khoát vứt bỏ anh như vậy?”

Đồng tử đang run rẩy trong hốc mắt, Trang Phàm Tâm cụp lông mi xuống, lảng tránh tầm mắt Cố Chuyết Ngôn, cậu nhanh chóng toát mồ hôi đầy người, vừa yếu ớt vừa lạnh lẽo, lặng lẽ cong lưng thấp xuống.

Phản ứng này vượt quá dự liệu của Cố Chuyết Ngôn, tình nhân cũ lật lại nợ tình, hoặc áy náy hổ thẹn, hoặc đỏ mặt không cam lòng, tóm lại không đến nỗi kinh hoảng như cá móc phải lưỡi câu, như nai con trúng mũi tên của thợ săn. Anh giơ tay lau mồ hôi bên tóc mai Trang Phàm Tâm, vuốt nhẹ xuống cằm, nhẹ nhàng nói: “Không ép em trả lời, sao làm như anh bắt nạt em vậy?”

Trang Phàm Tâm xin lỗi: “Xin lỗi, em có lỗi với anh.”

Cố Chuyết Ngôn nỗ lực dùng mấy câu bông đùa hóa giải: “Vậy mau nấu cơm đi, anh thật sự đói lắm rồi.”

Trang Phàm Tâm nói: “Anh xuống lầu trước đi, em dọn dẹp ở đây một lát, dọn xong sẽ xuống nấu cơm cho anh.”

Không có gì để dọn, chỉ là muốn một mình tĩnh tâm, Cố Chuyết Ngôn hiểu, phối hợp với cậu đi xuống. Trang Phàm Tâm vào phòng tắm rửa mặt, liên tục hít sâu, trở về phòng ngủ thay một cái áo sơ mi khô.

Cố Chuyết Ngôn ngồi ở phòng khách, cùng Bond mắt to trừng mắt nhỏ.

Tròn hai mươi phút sau Trang Phàm Tâm mới xuống lầu, bước chân nhẹ nhàng, hoàn toàn đổi một bộ mặt khác, cười khanh khách giống như chẳng có chuyện gì xảy ra. Xắn tay áo tiến vào nhà bếp, Trang Phàm Tâm lấy nước canh đã hầm ra hâm nóng, rửa rau thái rau, thỉnh thoảng lén nhìn ra bên ngoài.

Cố Chuyết Ngôn nhạy bén quay đầu: “Hôm nay có món gì?”

Trang Phàm Tâm khoe khoang: “Trung Tây kết hợp, chay mặn đủ cả.”

Thật ra tài nấu ăn của cậu cũng bình thường, lúc đi học đi làm thì trường học và công ty đều có căn tin, cậu hiếm khi tự nấu, bản thân cũng không có yêu cầu cao về đồ ăn. Sở dĩ dám thổi phồng, là bởi vì Cố Chuyết Ngôn ít khi bước vào nhà bếp, mười ngón không dính nước mùa xuân, khá là dễ lừa gạt. mấy đứa reup wattpad coi chừng bị nghiệp quật

Sau một lát, Trang Phàm Tâm đột nhiên kinh ngạc thốt lên: “Này! Đứng lại!”

Cố Chuyết Ngôn theo tiếng nhìn vè phía nhà bếp, thấy một con cua lớn từ trong phòng bếp bò ra, mẹ nó thật là… Anh đứng dậy đi qua, nhặt con cua kia lên mang vào nhà bếp: “Đầu bếp trưởng ơi, nguyên liệu nấu ăn của ngài bỏ nhà ra đi rồi.”

Trang Phàm Tâm dùng chậu nhận cua: “Chứng tỏ nó rất tươi, đúng không?”

Cố Chuyết Ngôn lui ra ngoài cửa, khoanh tay dựa vào khuông cửa, yên lặng thưởng thức bộ dạng luống cuống tay chân của Trang Phàm Tâm. Trang Phàm Tâm còn cảm thấy rất ngọt ngào, thỉnh thoảng nhìn về phía Cố Chuyết Ngôn nở nụ cười, thể hiện bản thân: “Trước tiên xào măng tây này nè, rồi cuộn tôm, tôm này cũng rất tươi.”

“Ừ.” Cố Chuyết Ngôn đáp, “Không lấy chỉ tôm à?”

Trang Phàm Tâm quên, cười hì hì, lấy một cái cái nĩa bắt đầu lấy chỉ tôm, mấy phút sau, Cố Chuyết Ngôn nhắc nhở: “Măng tây luộc sắp nát rồi kìa.”

Trang Phàm Tâm nhanh chóng tắt lửa, trong lúc nhất thời không biết nên tiến hành bước nào trước, lấy chỉ tôm? Cua không chạy đi nữa chứ? Cái đĩa không này đặt đây làm gì? Cậu có chút mất trí nhớ, vì vậy Cố Chuyết Ngôn liền hé răng: “Anh đoán cái đĩa này là để gắp măng tây ra phải không.”

Đúng rồi, Trang Phàm Tâm bưng đĩa lên gắp măng tây, mấy quả trứng đằng sau đĩa bị mất chỗ dựa, lăn khỏi bàn rớt xuống đất nát bét. Cố Chuyết Ngôn nhăn mày, tiếc nuối nói: “Đáng thương, gà mẹ mà biết được thì đau lòng cỡ nào.”

Đâu còn ngọt ngào nữa, Trang Phàm Tâm trước sự giám thị của Cố Chuyết Ngôn hoàn toàn rối loạn, bước chân hỗn loạn như vũ sư, cắt miếng thịt suýt nữa cắt luôn ngón tay.

“Cẩn thận một chút.” Cố Chuyết Ngôn vẫn chưa xong, “Cắt thịt gà không cần dùng sức lớn như vậy đâu.”

Trang Phàm Tâm sốt ruột nói: “Em không phát huy tốt, anh đừng nhìn nữa!”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Lỡ mà có con ngỗng con vịt gì chạy ra, anh còn chặn giúp em chứ.” Trong miệng trào phúng nhưng anh lại lưu loát xắn tay áo lên, đi tới bên cạnh bồn rửa tay.

“Anh làm gì thế?” Trang Phàm Tâm hỏi, “Anh đừng thêm phiền nha!”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Anh không thêm phiền, trời sắp tối luôn rồi kìa.”

Trang Phàm Tâm bị đẩy qua một bên, Cố Chuyết Ngôn giành lấy dao, một tay đè miếng đùi gà, giơ tay chặt xuống thành những miếng to nhỏ đều nhau. Đổi dao đổi thớt, rau xanh rửa sạch cũng cắt gọn gàng, xắt sợi xắt hạt lựu xắt miếng, mỗi một kiểu đều vô cùng đúng tiêu chuẩn.

Trên bàn còn đặt điện thoại, Cố Chuyết Ngôn nhìn lên là thực đơn, hết chỗ nói: “Em học trên mạng à?”

Trang Phàm Tâm sững sờ, không đáp, mất công cậu tưởng người ta chả biết tí gì về nấu ăn, kết quả lại là cậu múa rìu qua mắt thợ. Cậu lấy từ trên tường xuống một cái tạp dề khác, buộc cho Cố Chuyết Ngôn từ phía sau lưng, hỏi: “Anh biết nấu ăn à?”

Cố Chuyết Ngôn đánh trứng gà: “Biết.”

“Nhưng nhà anh có bảo mẫu mà.” Trang Phàm Tâm cực kỳ kinh ngạc, “Anh học khi nào thế?”

Cố Chuyết Ngôn nhìn chất lỏng trứng khuấy thành vòng xoáy, che giấu nói: “Đi du học.” Anh xoay người, căn nhà không lớn, nhà bếp càng chật hẹp, mặt đứng đối diện chỉ cách hai bàn tay, “Chiên trứng à?”

Trang Phàm Tâm nói: “Để làm gà nugget.”

Cố Chuyết Ngôn gật gật đầu, ra nước ngoài nhiều năm như vậy xem ra cũng học được mấy món ăn, chờ Trang Phàm Tâm dùng cái đĩa múc ra một đống bột mì, anh bỗng nhiên tỉnh ngộ, mẹ nó là gà rán!

Trang Phàm Tâm ra tay xử lý, tay dính đầy bột, lại nhúng vào trứng, bột mì biến thành hồ dán bám vào tay, tay áo sơ mi rộng rãi hơi lướt xuống, cậu cọ cọ trên eo.

“Nấu ăn mà còn tự thọc lét nữa hả?” Cố Chuyết Ngôn hấp cua, đang nhàn rỗi, bước đến bên phải Trang Phàm Tâm nhìn, sau đó cầm cái cổ tay nhỏ nhắn kia lên. Xắn ống tay áo lên, đụng tới đồng hồ, lẩm bẩm một câu còn cũ hơn cả Monchhichi.

Trang Phàm Tâm nói: “Là di vật của ông nội em, cho nên vẫn đeo đó giờ.”

Cố Chuyết Ngôn vỗ vai đối phương an ủi, không đi, đứng ở bên cạnh quan sát, thấy ngón tay thon dài trắng nõn của Trang Phàm Tâm dính đầy bột, anh phát biểu ý kiến: “Thật ra, còn không bằng gọi KFC.”

Trang Phàm Tâm phất tay một cái: “Anh tránh ra đi, không là em chùi lên người anh đó.”

“Qua cầu rút ván, ai vừa nãy giúp em làm nhiều như vậy hả?” Cố Chuyết Ngôn động thủ trước, nhúng bột mì bôi lên mặt Trang Phàm Tâm. Một ít bột bay vào trong mắt, Trang Phàm Tâm chớp mắt không ngừng: “Anh mưu sát mối tình đầu hả!”

Cố Chuyết Ngôn xoay người lại, hai mắt bị bột trắng làm cay chảy nước mắt, anh tiện tay lấy giấy lau, Trang Phàm Tâm kêu đau đớn: “Đó là giấy dùng cho nhà bếp!”

Cố Chuyết Ngôn lại lấy một miếng khăn giấy khác mềm mại hơn, nhúng nước, nhẹ nhàng trùm lên mí mắt Trang Phàm Tâm, từ khóe mắt lau đến đuôi mắt, lau mấy lần, hàng lông mi dày vì ướt mà sáng bóng. Đã mất khoảng cách hai bàn tay, gần trong gang tấc, Trang Phàm Tâm nâng mí mắt đối diện với đôi mắt Cố Chuyết Ngôn.

Hai má bột mì loang lổ, Cố Chuyết Ngôn nhìn Trang Phàm Tâm cười khà khà.

Trang Phàm Tâm bất giác lúng túng, nhìn thấy nụ cười thoải mái đã lâu không gặp của đối phương mà thất thần, đứng ngốc ra đợi Cố Chuyết Ngôn cười đủ, anh cười xong liền trêu chọc: “Mau chiên gà đi, anh sắp chết đói rồi.”

Tốn mất một tiếng, cuối cùng cũng ra được ba món mặn hai món chay, ngoại trừ gà rán là Trang Phàm Tâm làm, bốn món còn lại đều là tác phẩm của Cố Chuyết Ngôn. Mà Trang Phàm Tâm có một món canh hầm ba bốn tiếng, tạm thời tìm về chút mặt mũi.

Chó cũng đói bụng đến choáng váng, ba cái miệng ăn sạch trơn.

Cố Chuyết Ngôn rất vừa ý món canh kia, húp hai bát. Trang Phàm Tâm giống như bà Vương bán dưa: “Phương bắc thời tiết hanh khô, canh này thanh đạm nhuận phổi, còn lại nửa nồi anh mang về đi.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Trước đây chị Hồ nấu canh cũng rất ngon, dì ở bên này không khéo tay lắm.”

“Nếu anh thích…” Trang Phàm Tâm tự đề cử mình, “Em có thể nấu cho anh, nếu như anh thấy ngại, thì… lần sau đấu kiếm nhường em hai chiêu.”

Cố Chuyết Ngôn từ chối: “Trên sân đấu không có nhường nhịn.”

Trang Phàm Tâm cười nói: “Được thôi, vậy lúc nào thì cùng nhau tỉ thí nữa?”

Cố Chuyết Ngôn cảm giác lại tiến vào vòng lẩn quẩn, một đũa cướp đi miếng gà rán cuối cùng, nhai mấy cái nuốt xuống: “Em ăn cái này mà mập mười cân đó hả?”

Trang Phàm Tâm đặt đũa xuống: “Dễ thấy lắm sao?”

“Không thấy.” Cố Chuyết Ngôn nói, “Nhưng mà ôm một cái liền biết.”

Rõ ràng nói tới qua quýt, nhưng Trang Phàm Tâm cũng rất động lòng, cũng rất không phục, ôm hồi nào chứ, chỉ có bàn tay ấn cậu chút xíu à.

Buổi trưa ăn no liền bắt đầu mệt mỏi lười biếng, Bond trực tiếp co quắp ở trên ghế sô pha ngủ, mở ti vi lên, Cố Chuyết Ngôn không xem, nhưng đã nhìn đồng hồ hai lần. Trang Phàm Tâm đã sớm chuẩn bị, từ ngăn kéo bàn trà lấy ra một cái tay cầm chơi game: “Biết anh không thích xem phim, em mua đồ chơi nè.”

Từ khi đi làm tới nay thời gian chơi game không nhiều, đã lâu không đụng vào, Cố Chuyết Ngôn bắt đầu chơi, hỏi: “Chỉ có một cái? Em chơi một mình?”

Trang Phàm Tâm tuy rằng đã học được đấu kiếm và đánh đàn ghi ta, nhưng game vẫn chơi dở như trước, cũng không hứng thú gì, cậu lên lầu lấy Monchhichi xuống, yên lặng ngồi bên cạnh may vá.

Cố Chuyết Ngôn chiến đấu kịch liệt trong game, cơ bắp đều căng thẳng, Trang Phàm Tâm thì lại se chỉ luồn kim, tinh thần thả lỏng. Bọn họ giết hết thời gian buổi trưa, một lần nữa quay lại những năm về trước, vứt cặp sách ở trong cùng một gian phòng, mỗi người làm một chuyện nhưng tâm ý vẫn tương thông.

Đến khi hoàng hôn lên Cố Chuyết Ngôn mới đi, dắt con berger, mang theo cà mên đựng canh, mở cửa nói: “Khỏi tiễn, anh biết đường.”

Trang Phàm Tâm liền víu khung cửa, nhìn theo Cố Chuyết Ngôn đi ra tới thang máy, có chút buồn cười mà hô: “Rảnh rỗi thường tới chơi nha.”

Cố Chuyết Ngôn cãi lại: “Đến nấu cơm cho em à?” Cửa thang máy mở ra, anh kéo chó đi vào, trước khi cửa thang máy khép kín thì phất phất cánh tay.

Đi xe ra, tâm tình Cố Chuyết Ngôn cũng không tệ lắm, nửa đường nhận được điện thoại thư ký, biết được bệnh tình mẹ Mạnh tổng đã ổn định, hỏi giỏ hoa và thực phẩm dinh dưỡng anh đã đặt có cần dùng không.

“Đưa đến nhà tôi đi.” Cố Chuyết Ngôn về nhà thay quần áo khác, chờ Chu Cường đem đồ tới, anh đến bệnh viện thăm bệnh.

Ngày lễ người không nhiều lắm, phòng bệnh cao cấp càng quạnh quẽ, Cố Chuyết Ngôn thăm bệnh không tốn bao nhiêu, nhưng ở phòng khách của phòng bệnh hàn huyên với Mạnh tổng cả nửa ngày, đem nội dung của buổi gặp mặt đã định nói hết ra.

Khi rời đi trời đã tối, đi ra khỏi phòng bệnh nội trú, lúc sắp đến cổng bệnh viện thì có một chiếc xe cứu thương chạy vào, xung quanh nhất thời hơi huyên náo. Cố Chuyết Ngôn chờ họ đi qua, tùy ý liếc nhìn cửa khu khám bệnh, nhìn thấy Trang Phàm Tâm đi ra.

Ban ngày gặp mặt không đổ bệnh, Trang Phàm Tâm đến bệnh viện làm gì? Ở bên này cũng không có bạn bè thân thích, dù thế nào cũng không phải đến thăm viếng bệnh nhân.

Cố Chuyết Ngôn lấy điện thoại ra gọi, nhìn chằm chằm thân ảnh Trang Phàm Tâm đi ra ngoài. Bắt máy, anh nói: “Alo? Là anh.”

“Sao thế?” Trang Phàm Tâm hỏi.

“Bật lửa của anh không thấy đâu, có phải là đánh rơi ở nhà em không?” Cố Chuyết Ngôn nói dối, “Em tìm giúp anh xem.”

“Được, sau khi về nhà em sẽ xem thử.”

“Bây giờ em đang ở đâu?”

Trang Phàm Tâm cũng nói dối: “Nhà không có hoa quả, em đang đi dạo siêu thị.”
Chương trước Chương tiếp