Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 69: Lãng mạn cái quần què

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Buổi tối không có xã giao, vốn có một cuộc gặp mặt nhưng vì mẹ đối phương đột nhiên phát bệnh nặng, hủy bỏ. Cố Chuyết Ngôn trấn an vài câu, sau khi cúp máy, thu dọn đồ đạc chuẩn bị tan làm, tiện tay nhấn phím nội tuyến.

Chu Cường tiến vào: “Tổng giám đốc, có chuyện gì ạ?”

Cố Chuyết Ngôn dặn dò: “Mẹ Mạnh tổng bị bệnh, đặt mua giỏ trái cây và mấy loại thực phẩm dinh dưỡng.” Đứng dậy mặc áo khoác, “Xong rồi thì tan tầm đi.”

Chu Cường ghi nhớ, trước khi đi ra nhắc nhở: “Tổng giám đốc, đừng quên mang hoa về.”

Cố Chuyết Ngôn dừng động tác, bó hoa hồng đỏ ở trên bàn trà cả một ngày, lúc này vẫn còn đỏ chói. Cố Chuyết Ngôn mặc quần áo tử tế, thu dọn cặp táp, không đi, chờ đến khi các nhân viên về gần hết, mới dám ôm hoa tan tầm.

Anh đường đường là một tổng giám đốc tập đoàn, nhờ phúc của Trang Phàm Tâm mà giờ phải làm ăn trộm.

Cố Chuyết Ngôn một tay ôm chín mươi chín đóa hoa hồng đỏ chờ thang máy, quanh thân tràn ngập hương hoa, đợi cửa thang máy từ từ mở ra, cha đẻ Cố Sĩ Bá của anh đứng ở bên trong.

Hai cha con một trong một ngoài, nhìn nhau mấy giây, khi cửa thang máy sắp đóng lại, Cố Sĩ Bá lên tiếng: “Vào đi chứ.”

Cố Chuyết Ngôn kiên trì đi vào, lùi về sau chút dựa vào tường, nhưng màu mạ vàng của cửa thang máy tỏa ra tất cả. Anh liếc mắt Cố Sĩ Bá một cái, phát hiện Cố Sĩ Bá đang nhíu mày nhìn anh, nhìn ra anh đang lúng túng và xấu hổ.

“Muốn hỏi cứ hỏi đi.” Cố Chuyết Ngôn không chịu nổi, “Mẹ Mạnh tổng đột ngột xuất huyết não, ba cũng đừng để nghẹn lên tới đầu.”

Cố Sĩ Bá liếc anh, chửi một câu “Không biết lớn nhỏ”, sau đó nhìn chằm chằm bó hoa hồng, hỏi: “Đây là con tặng cho người khác, hay là người khác tặng con?”

Cố Chuyết Ngôn đáp: “Tặng con.”

“Ồ…” Câu này ý tứ sâu xa, giống như che giấu thiên ngôn vạn ngữ, cũng giống như không thể nào nói được, Cố Sĩ Bá bừng tỉnh nhớ tới cái gì đó, nói, “Thằng nhóc nhà họ Ôn tặng à?”

“Không phải.” Cố Chuyết Ngôn thông báo một tiếng, “Không có chuyện gì với cậu nhóc đấy cả, sau này chỉ làm em trai thôi.”

Anh hiểu tính nết Cố Sĩ Bá, đường hoàng nghiêm túc, chắc chắn sẽ không lãng phí thời gian nghiên cứu mấy chuyện phong hoa tuyết nguyệt, cho nên sẽ không truy hỏi anh hoa này là ai tặng. Quả nhiên, Cố Sĩ Bá chỉ gật gật đầu, không hỏi nhiều, nhưng khẽ nở nụ cười.

Hai cha con điểm này cực giống nhau, nhẹ nhàng nhếch môi, trêu chọc không giấu được. Cố Chuyết Ngôn nhất thời không thoải mái, hỏi: “Ba cười cái gì?”

“Ba vui cho con chứ sao.” Cố Sĩ Bá nói, “Con cũng rất có thị trường.”

Nào có ông bố nào nói con trai như vậy, Cố Chuyết Ngôn vừa định cãi thì đã đến lầu một, sau khi cửa mở Cố Sĩ Bá bước ra ngoài, trước khi đi quay về nghiêm nghị: “Nhưng công ty là chỗ làm việc, không phải nơi để đùa giỡn lãng mạn. 

Cố Chuyết Ngôn nói: “Lần sau sẽ không như vậy nữa.”

Anh đi thẳng xuống bãi đậu xe, lúc lấy chìa khóa xe thì cũng rút ra tấm thiệp kia, năm mới vui vẻ.

Lãng mạn cái quần què.

Lái xe về đến nhà, người cô đơn ở nhà thuê chỉ có nồi lạnh bếp lạnh, Cố Chuyết Ngôn rút cà vạt tiện tay ném đi, nằm vật xuống ghế sô pha gọi thức ăn ngoài. Đến lúc thanh toán, một tin nhắn đúng lúc nhảy ra, không nghĩ tới là Trang Phàm Tâm gửi.

“Nhận được hoa chưa?”

Cố Chuyết Ngôn quả thật không muốn trả lời: “Nhận được rồi.”

Trang Phàm Tâm nói: “Một đóa hoa hồng tượng trưng cho duy nhất, chín đóa tượng trưng cho thiên trường địa cửu, mười một đóa tượng trưng một đời một kiếp, chín mươi chín đóa anh có biết nó có ý nghĩa gì không?”

Cố Chuyết Ngôn thầm nói, có nghĩa là em đốt tiền đến điên rồi. Thấy anh không trả lời, Trang Phàm Tâm liền gọi tới, bắt máy, Trang Phàm Tâm gọi tên anh, anh “Ừ” một tiếng, bất tri bất giác cả người thả lỏng nhắm hờ mắt.

“Sắp tới tết tây rồi.” Trang Phàm Tâm đi thẳng vào chủ đề, “Bên chỗ em cũng dọn dẹp gần xong rồi, muốn làm tiệc tân gia, anh có thể tới không?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Mấy ngày đó không chắc sẽ không có lịch trình.”

“Hôm nào anh rảnh thì em sẽ chọn hôm đó làm tiệc.” Trang Phàm Tâm nói, “Nhà là anh giúp em tìm, ít nhất cũng phải cho em khao một bữa, với lại…” Phần đuôi trở nên hàm súc hơn.

Cố Chuyết Ngôn hỏi: “Với lại cái gì?”

Trang Phàm Tâm nghiêm túc đáp: “Em muốn gặp anh, mỗi ngày đều muốn gặp anh.”

Đột ngột không kịp chuẩn bị, Cố Chuyết Ngôn mở mắt ra, nhìn hoa văn trên ghế im lặng một lúc. Xa nhau đã lâu, lời tâm tình được nghe lần thứ hai, không thấy sến súa, chỉ cảm thấy thảng thốt, tư vị ngày xưa dần dần kéo tới.

Anh mau chóng bứt ra, đáp: “Vậy thì ngày 2 đi.”

Cúp máy trong phòng càng hiu quạnh, Cố Chuyết Ngôn nằm một lát, bò lên gỡ bó hoa kia ra, trải đầy bàn trà, lấy hết lọ hoa trong nhà ra cắm.

Một phòng khách ba phòng ngủ, nhà bếp, vệ sinh, ban công, lia mắt đến chỗ nào cũng thấy một mảng đỏ rực rỡ, Cố Chuyết Ngôn trang trí phòng theo phong cách lễ tình nhân, hoa hồng đầy tay có chút ý vị, thông báo cho Chu Cường, ngày 2 đừng xếp lịch trình.

Từng ngày từng ngày trải qua thật là nhanh, loáng cái đã đến ngày 1.

Anh từ lâu đã lập kế hoạch cho năm mới, các lĩnh vực và hạng mục liên quan đến GSG và các công ty con, còn có Bối Nhân, mục tiêu công việc vô cùng chuẩn xác. Về phương diện gia đình, định sẽ đi du lịch cùng Tiết Mậu Sâm và Cố Bình Phương, giúp quỹ của Tiết Mạn Tư lập phương án, còn có bớt mắng chửi Cố Bảo Ngôn vài lần.

Cố Chuyết Ngôn quy hoạch thỏa đáng cuộc sống rồi, không ngờ Trang Phàm Tâm lại xuất hiện một lần nữa, tới gần anh, quấy rầy nhịp sống của anh, vì một kết cục chưa rõ ràng khiến anh thấp thỏm.

Thật không có tiền đồ, nhưng cũng mang đến cho anh cảm giác mới mẻ đã lâu chưa trải qua.

Tết tây tới rất đúng hạn, Trang Phàm Tâm không để ý tới cảm nhận cô độc “Mỗi khi đến ngày lễ là nhớ người thân”, quét dọn phòng, đi dạo siêu thị mua sắm đồ đạc, vì để ngày mai có một trạng thái tốt, buổi tối tám giờ đã lên giường ngủ.

Bình thường cậu lười đắp chăn, sáng sớm ngày 2 tỉnh lại, trải lại giường chiếu, hầm canh, sau đó thay quần áo bắt đầu ngóng trông chờ đợi.

Gần tới mười giờ, Trang Phàm Tâm dường như xem nát đồng hồ, chỉ lo Cố Chuyết Ngôn đột ngột lỡ hẹn. Thực sự nhịn không được, cậu gửi tin nhắn cho đối phương: “Anh sắp đến chưa?”

Cố Chuyết Ngôn trả lời: “Đang đậu xe.” sstruyen reup là chó

Trang Phàm Tâm hí hửng nói: “Vậy em xuống đón anh.” Cậu thở ra một hơi, trước khi xuống lầu còn không quên soi gương, cầm chìa khóa ra cửa, đến lầu một không nhìn thấy thân ảnh Cố Chuyết Ngôn.

Chạy ra cửa, Trang Phàm Tâm ở trên bậc thang dừng lại, bên cạnh thảm cỏ trước cửa, Cố Chuyết Ngôn mặc quần thể thao và giày bata, áo phao cởi dây kéo, trên tay dắt theo con berger lười không muốn nhúc nhích.

Trang Phàm Tâm không có cách nào bình tĩnh, hô lớn: “Bond!”

Bond dựng thẳng hai lỗ tai nhìn lại, ngẩn ra hai, ba giây, lập tức sủa inh ỏi về phía Trang Phàm Tâm. Cố Chuyết Ngôn kéo chặt lại, thấy Trang Phàm Tâm mặc áo len mỏng, quần bò rách, đến gần nói: “Em không lạnh à.”

“Lạnh chứ, mau cho em ôm một cái đi.”

Cố Chuyết Ngôn cứng đờ, đang kiếm từ ngữ để từ chối, Trang Phàm Tâm đã ngồi xổm xuống ôm lấy Bond. Bond còn đang hưng phấn gâu gâu, anh đá vào mông nó, mắng: “Mày là ông tướng rồi đừng có sủa nữa.”

Mười năm, lúc trước chó con mới hơn một tuổi vậy mà giờ còn nhận ra người. Trang Phàm Tâm cầm dây dắt chó, tay kia kìm lòng không đặng đụng Cố Chuyết Ngôn, kéo sang, sợ đối phương không vui, liền buông ra giả tạo mà nắm vạt áo khoác.

Lên lầu về nhà, vừa vào cửa, Cố Chuyết Ngôn trước tiên nhìn chung quanh một lần, bản mẫu lúc trước anh nhìn rất rõ, vốn cũng không tệ lắm, bây giờ qua bàn tay của nhà thiết kế gia công lại, tăng thêm chút ấm áp cách điệu.

Chỉ có điều quá yên tĩnh, Cố Chuyết Ngôn hỏi: “Không mời ai khác à?”

Tiệc tân gia thì phải náo nhiệt, Trang Phàm Tâm đáp: “Không có, chỉ mời anh.” Cậu cho là Cố Chuyết Ngôn không muốn ở riêng với cậu, giải thích, “Bùi Tri về đoàn phim, em ở bên này không có bạn nào khác.”

Cố Chuyết Ngôn lại cho là Trang Phàm Tâm đang tố khổ, nói: “Có thể mời đồng nghiệp, quen biết sơ sơ cũng được mà.”

Ai thèm quen biết người khác, Trang Phàm Tâm không thèm đến xỉa, nói: “Anh đừng có giả ngu nữa, em muốn cùng anh ở thế giới hai người, đương nhiên sẽ không tìm kì đà đến.”

Bóng đập vào mặt, Cố Chuyết Ngôn giả bộ không nghe, khom lưng gỡ vòng cổ của Bond ra. Anh đi dạo trong phòng khách, vừa tham quan vừa nói sang chuyện khác: “Ở đã quen chưa?”

“Ừm, đều rất tốt.” Trang Phàm Tâm bưng tới cà phê đã pha xong, “Cám ơn anh giúp em tìm nhà, nếu không chắc giờ em vẫn còn đang ở khách sạn.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Đừng khách khí.”

Lịch sự cũng có nghĩa là tạo khoảng cách, Trang Phàm Tâm nắm chặt nắm đấm, nuốt xuống cảm giác thất bại, đi tới, chủ động nói: “Lầu một chỉ có phòng khách và nhà bếp, hay là lên lầu tham quan một chút nhé?”

Mười bậc lên lầu, cậu đùa giỡn thả lỏng bầu không khí: “Đêm giáng sinh em uống quá nhiều, em lăn xuống từ trên lầu luôn.”

Cố Chuyết Ngôn lại không cười, lùi lại hai bậc, nghe vậy giống như phản xạ có điều kiện giơ tay lên, làm tư thế bảo vệ phía sau Trang Phàm Tâm.

Lầu hai có hai phòng ngủ, giường đặt trong phòng ngủ phụ, dọn dẹp rất sạch sẽ, đáng chú ý là trên tường treo một cái đàn ghi ta, có vẻ như là đồ mới.

Trang Phàm Tâm lấy xuống: “Hôm trước mới nhận hàng, em bận dọn dẹp, nên trực tiếp treo lên.” Xách tới trước mặt Cố Chuyết Ngôn, “Bây giờ anh có còn chơi đàn ghita không? Giúp em chỉnh dây nhé?”

Cố Chuyết Ngôn nhận lấy ngồi ở cuối giường, công việc bận rộn, lâu rồi chưa đàn. Chỉnh dây, là một cây đàn ghi ta rất xịn, anh lơ đãng hỏi: “Treo trên tường làm đồ trang trí à?”

Trang Phàm Tâm không lên tiếng, từ trong ngăn kéo lấy một miếng gảy đàn, cầm đàn ghi ta lại ôm lấy, bất thình lình bắt đầu biểu diễn một ca khúc. Cậu đàn rất lưu loát, thành thục, thần thái điêu luyện.

Cố Chuyết Ngôn hơi giật mình, cụp mắt quan sát động tác tay của Trang Phàm Tâm, không tìm ra được bộ dạng ngốc nghếch năm đó. Một khúc kết thúc, Trang Phàm Tâm đè lại dây đàn đang rung, đắc ý hỏi: “Anh thấy được chứ?”

“Rất hay.” Cố Chuyết Ngôn đáp thật lòng, “Học khi nào đấy?”

Trang Phàm Tâm nói: “Khi mới ra nước ngoài.” Cậu nói rất nhẹ, giống như sợ bất cẩn một chút sẽ chạm vào cái gì đó.

Phòng ngủ chính rất rộng rãi, nhưng đã chất đầy, mặt tường bày các giá cắm hoa, xanh um tươi tốt hoa cỏ mọc ra tới ban công. Giữa phòng là một cái bàn gỗ dài, giống như bàn làm việc của thợ mộc, mặt bàn chia ra làm hai đống một bên vải vóc một bên là dụng cụ vẽ. Một cái giá tranh đứng ở bên tường, manequin nửa người dựng thẳng ở bên cạnh, trong góc thì đặt một cái máy may.

Cố Chuyết Ngôn nhìn thấy khá mới mẻ, lấy một mảnh vải sờ sờ, quay người xem hoa, anh còn nhớ vườn hoa nhà họ Trang, tiện đà nhớ tới bó hoa hồng khuấy động lòng anh.

Đi dạo đến ban công, ánh nắng rất ấm áp, anh ngồi xuống ghế mây. Tờ giấy gấp lại trong túi quần lộ ra, anh móc ra đưa cho Trang Phàm Tâm: “Của em, lần trước Tiểu Ôn để quên trên xe anh.”

Trang Phàm Tâm mở ra, hóa ra là bản phác thảo Nham Tâm số 7. Cậu ngồi bên cạnh Cố Chuyết Ngôn, rất gần, giống như từng cùng nhau ngồi xe buýt, hay ngồi ở bàn cuối cùng vào giờ nghỉ trưa.

Không ai nói gì, ánh nắng rọi vào người nóng hừng hực, Trang Phàm Tâm như bị nướng lên, thò tay ra, khe khẽ đụng tới tay áo Cố Chuyết Ngôn. Cậu vừa yên lặng vừa lớn mật hạ xuống, chạm đến mu bàn tay kia, đầu ngón tay vuốt nhẹ da thịt và gân máu… nắm lấy.

Bàn tay của cậu khá nhỏ, rất hoài niệm cảm giác bàn tay Cố Chuyết Ngôn bao bọc bàn tay mình, xoay người, Cố Chuyết Ngôn rút tay ra, cậu không từ bỏ mà đuổi theo, còn muốn nắm một chút nữa.

“Đưa em…” Trang Phàm Tâm quay đầu, nghiêng người, có khuynh hướng dựa vào cánh tay Cố Chuyết Ngôn. Cậu được toại nguyện nắm lấy tay Cố Chuyết Ngôn, nắm chặt, run rẩy muốn tiến thêm một bước mười ngón đan xen.

Cố Chuyết Ngôn giãy không ra, nghiêng mắt nhìn cậu, giả vờ ghét bỏ buồn cười nói: “Có ai theo đuổi người ta như em không?”

“Vậy chứ theo đuổi làm sao?” Trang Phàm Tâm mở to đôi mắt đẹp đẽ, từ trước đều là Cố Chuyết Ngôn theo đuổi cậu, cậu thật sự không biết nhiều lắm, không hiểu sao lại ghen, “Vậy anh và những người yêu cũ khác là ai theo đuổi ai? Bọn họ theo đuổi anh phải không, theo đuổi thế nào?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Ít nhất cũng không phải tặng hoa, rất quê mùa.”

“… Vậy tặng cỏ hả?” Trang Phàm Tâm không nhịn được tranh cãi, tính khí kéo tới, “Anh tưởng là em thích tặng hoa sao?” Cậu buông tay ra đứng dậy, nhất thời như một người thầy chủ nhiệm, “Đứng lên cho em.”

Cố Chuyết Ngôn còn chưa phản ứng lại, bị Trang Phàm Tâm kéo đứng dậy, đẩy về phòng. Trang Phàm Tâm ngửa mặt nhìn anh, khí thế mới vừa rồi hoàn toàn không có, dịu dàng đến dính người: “Em phải làm cho anh một bộ quần áo, dán nhãn của em lên, trên nhãn viết tên của em.”

Cố Chuyết Ngôn thích mềm không thích cứng, cố ý nói: “Làm không đẹp, anh không mặc đâu.”

Trang Phàm Tâm mím môi khẽ cười, giống như nghe được chuyện cười gì đó, cậu có thể không làm ra được một bàn ăn ngon, nhưng làm sao có thể không làm được một bộ quần áo đẹp chứ. Lấy một cái thước dây ở trên bàn, vòng qua lưng Cố Chuyết Ngôn, “Trước tiên là phải đo kích cỡ.”

Một đầu ấn bên vai trái, kéo ra, một đầu khác đặt bên vai phải, ghi lại chiều rộng của vai, Trang Phàm Tâm đo chiều cao của Cố Chuyết Ngôn. Chờ cơ hội đến, bắt cánh tay của đối phương kéo lại, mặt đối mặt, cậu tới gần nửa bước, vươn tay vòng lấy eo Cố Chuyết Ngôn.

Chỉ trong nháy mắt, Trang Phàm Tâm buông tay ra, thước dây ghìm lại eo, lại nhích dần đến ngực. Vòng eo và vòng ngực đo xong, cậu nhẹ nhàng tới gần, trước mắt là hầu kết Cố Chuyết Ngôn, đang chuyển động, chứng tỏ đang căng thẳng.

“Cũng sắp xong rồi.” Trang Phàm Tâm nói, “Đo cổ nữa thôi.”

Mua áo sơ mi phải biết vòng cổ, Cố Chuyết Ngôn nói: “Để anh nói cho em —— “

“Không cần anh nói, em tự biết đo.” Trang Phàm Tâm giảo hoạt ngắt lời, nhấc hai tay lên, đem thước dây vòng từ sau cổ Cố Chuyết Ngôn. Đo xong vẫn không buông ra, siết chặt thước đo dùng sức kéo xuống, khiến cho Cố Chuyết Ngôn chầm chậm khom người.

Trang Phàm Tâm ngửa mặt, phả ra hơi thở thanh đạm, làn da trắng nõn hơi đỏ lên. “Chuyết Ngôn.” Cậu nhỏ giọng mở miệng, từ khi đối phương vào cửa là lòng cậu đã chộn rộn mãi không hết, “Có thể cho em một cái ôm không?”

Cố Chuyết Ngôn đưa ánh mắt qua chỗ khác: “Anh đói rồi.”

Đây là ý từ chối, Trang Phàm Tâm ngoảnh mặt làm ngơ, buông thước dây ra, bàn tay hướng xuống dưới đặt bên eo Cố Chuyết Ngôn. Không ai hiểu rõ anh hơn cậu, eo Cố Chuyết Ngôn rất nhạy cảm, lúc trước cậu ngồi đằng sau xe đạp, Cố Chuyết Ngôn cũng không cho cậu đụng chạm lung tung, chỉ cho cậu vòng tay qua sờ cơ bụng một cái.

Còn có lúc phóng đãng vuốt ve, mỗi khi cậu không chịu nổi, khóc không thành tiếng, liền dùng hai đầu gối kẹp bên eo Cố Chuyết Ngôn cọ nhẹ, vốn là cầu xin tha, lại đổi lấy chống đối càng mãnh liệt hơn.

Trang Phàm Tâm giữ lấy bắp thịt dưới bàn tay, dụ dỗ như tên lừa đảo, nói: “Ôm một cái thôi, em lập tức nấu cơm cho anh.”

Cố Chuyết Ngôn cắn răng không nói gì, nửa khối thân thể đều bị tên nhóc họ Trang này dằn vặt đến tê dại, anh buông lỏng ý thức, lồng ngực ấm áp, Trang Phàm Tâm đã nhảy vào lòng anh, gò má chui vào cổ anh.

Trong đầu cứ ong ong, Cố Chuyết Ngôn bị hút hết linh hồn, tùy ý để Trang Phàm Tâm ôm.

Phòng bên truyền đến tiếng vang ồn ào, ngay sau đó là tiếng chân chó giẫm trên sàn nhà, lạch bạch đến gần, Bond chậm rãi xuất hiện, nó tự ý lên giường, lăn ra, lúc này trong miệng đang ngậm đồ chơi nó phát hiện trong chăn.

Cố Chuyết Ngôn nhìn về phía cửa, nhìn chằm chằm con Monchhichi cực kỳ cũ kỹ.

“Em…”

Trang Phàm Tâm mộng mị nói: “Em ôm năm giây nữa, chỉ năm giây thôi.”

Đột nhiên, Cố Chuyết Ngôn giơ tay đè lại phía sau lưng cậu, nhẹ không giống như ôm, mà cách quần áo lại nóng hổi khiến cậu run lên.
Chương trước Chương tiếp