Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 67: Vẫn được

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Trái tim chặn ở cuống họng dần dần hạ xuống, được cứu rồi.

Trang Phàm Tâm víu đầu gối Cố Chuyết Ngôn, cậu cười, hai mắt long lanh, sáu, bảy chiếc răng trắng mở ra đóng lại, cắn môi dưới, như chú chim rốt cuộc cũng tìm được sào huyệt, chiếp chiếp sà xuống đất.

Cậu cúi đầu, vùi mặt trên đầu gối Cố Chuyết Ngôn, xương sống khẽ run. Đầu tiên là chạy như điên tới đây, xé ra vết sẹo dưới đáy lòng, nói toạc tất cả những lời đã nhẫn nhịn từ lâu, lúc này vừa khóc vừa cười, vẫn chưa yên tĩnh trở lại.

Cố Chuyết Ngôn giơ tay lên, bàn tay ôm sau đầu Trang Phàm Tâm, xoa xoa mái tóc cậu. Bọn họ đã thành tiêu điểm, ngoại trừ ba người Liên Dịch Minh xem hết cả quá trình, bốn phía khách hàng cũng ngoái lại nhìn, còn có mấy người từ bữa tiệc công ty chạy tới đây.

“Người ta đều đang nhìn em đấy.” Anh thấp giọng nói, “Ngồi dậy trước đi.”

Trang Phàm Tâm buồn buồn “Ừm” một tiếng, dùng sức dụi vào đầu gốc Cố Chuyết Ngôn, lau khô nước mắt, vừa ngẩng đầu, gương mặt bình tĩnh hơi mím môi, ra vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra.

Đợi những người hóng hớt từ từ tản ra, cậu nhìn chăm chú vào Cố Chuyết Ngôn, còn có một câu quan trọng nhất chưa nói: “Xin lỗi. Chắc bây giờ nói cũng vô ích, nhưng mà thật sự… xin lỗi.”

Cố Chuyết Ngôn hít sâu một hơi, khoảng thời gian anh oán hận nhất, đau lòng nhất đã qua, không nghĩ tới còn có thể nghe Trang Phàm Tâm nói câu nói này. “Đứng lên đi.” Anh nói, “Đè tê chân anh luôn rồi.”

Trang Phàm Tâm nào giống một tên say xỉn, suy nghĩ không biết lanh lợi hơn bao nhiêu, lập tức nói: “Em ngồi xổm chân cũng tê rồi, có thể ngồi ở chỗ các anh một lát không?”

Cậu loạng choạng đứng lên, không vững vàng, trực tiếp lệch người ngồi ở trên ghế sô pha.

Tô Vọng đứng thẳng ở bên phải bàn, Lục Văn và Liên Dịch Minh đứng bên trái, ba người sáu con mắt, đồng loạt nhìn chằm chằm Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm. Bầu không khí lúng túng, Cố Chuyết Ngôn cảm thấy không nhìn nổi, chuyện này chẳng khác nào phát sóng trực tiếp một màn tình cũ quay lại trước mặt các anh em, không còn mặt mũi nào mở miệng.

Anh tằng hắng một cái: “Đứng đó làm gì, ngồi đi.”

Tô Vọng chỉ tiếc mài sắt không nên kim, âm dương quái khí nói: “Quấy rầy hai người ôn chuyện không tốt lắm đâu.”

“Đúng vậy, không tốt.” Liên Dịch Minh càng ác hơn, “Có cần phòng riêng không, cho hai người nói chuyện thoải mái?”

Cố Chuyết Ngôn xắn tay áo chuẩn bị phát hỏa, còn chưa kịp, Trang Phàm Tâm đã đứng lên trước anh một bước, cầm nửa chai rượu vang trên bàn. Lục Văn giật mình: “Quýnh lộn hả?”

Trang Phàm Tâm nói: “Các cậu là anh em tốt nhất của Chuyết Ngôn, đều là thật lòng muốn tốt cho anh ấy, năm đó đến Dung Thành tìm anh ấy, đối với tôi cũng giống như bạn thân. Tôi còn nhớ, khi hai chúng tôi vừa mới xác lập quan hệ, Liên Dịch Minh chúc 999 tệ, Tô Vọng tặng bánh phượng hoàng làm bánh cưới, Lục Văn là ghê gớm nhất, còn cho cả áo mưa.”

Cậu đều nhớ hết, vừa lật lại kí ức, mọi người cũng đều nhớ tới. Tô Vọng đặt mông ngồi xuống: “Chúng tôi lúc trước đều cảm thấy cậu rất tốt, chúc phúc cho hai người từ tận đáy lòng, nhưng mà sau đó —— “

“Sau đó đều là tôi khốn nạn.” Trang Phàm Tâm nói, “Là tôi sai, sau này tôi sẽ bù đắp cho Chuyết Ngôn, mọi người hãy nhìn biểu hiện của tôi. Nếu như tôi lại làm chuyện có lỗi với anh ấy, thì mọi người cứ việc liên thủ đánh chết tôi.”

Cậu nắm chặt thân chai rượu: “Chút rượu này, coi như tôi nhận lỗi.”

Trang Phàm Tâm dứt lời liền uống, nốc hết sạch, cái miệng không lớn bọc lấy lấy miệng chai, rót vào trong khoang miệng, hầu kết lăn mấy vòng. Một ít rượu không kịp nuốt chảy xuống từ khóe miệng, lướt qua hàm dưới, dọc theo cổ chảy vào trong áo sơ mi.

“Đệt.” Lục Văn không khỏi cảm thán, “Dữ vậy…”

Cố Chuyết Ngôn đứng dậy giành lấy chai rượu, nhưng mà bên trong đã cạn. Đôi môi ẩm ướt của Trang Phàm Tâm sáng lên, khẽ nhếch, thở ra một hơi, hai chân run rẩy ngồi trên ghế sô pha, ngẩng gương mặt đỏ bừng cười khúc khích với anh.

Uống say thật rồi, con ngươi nhìn lung tung, lông mi cũng chớp rất chậm.

Tất cả mọi người ngồi xuống, Trang Phàm Tâm dựa vào ghế sô pha nhắm mắt lại, choáng, đầu óc hỗn loạn, trong miệng không ngừng lải nhải: “Xin lỗi… Em muốn giành anh về… Em theo đuổi anh…”

Đầu ngón tay đụng tới áo khoác Cố Chuyết Ngôn, Trang Phàm Tâm nắm lấy ôm vào lòng, cúi đầu dùng sức ngửi mùi hương trên á. Dáng dấp kia si mê trong cơn say, ngột ngạt lâu mất hết, dưới ánh đèn lờ mờ lại có vẻ đáng thương.

Cố Chuyết Ngôn nghiêng đầu nhìn, cầm áo đắp cho Trang Phàm Tâm, vỗ vỗ, Trang Phàm Tâm yên ổn, chưa tới hai phút liền ngủ.

“Haiz.” Liên Dịch Minh lên tiếng, “Sao tao cảm giác Trang Phàm Tâm không giống như trước kia lắm?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Mày so với mười năm trước cũng không giống nhau.”

Tô Vọng nói: “Không phải, ngoại trừ Lục Văn, mọi người đều trưởng thành hơn trước. Nhưng Trang Phàm Tâm trước kia là một cậu nhóc yếu đuối, tao thấy… mẹ nó, cảm giác có chút, không sợ chết.”

“Sao tao không trưởng thành hả? Tao đây gọi tấm lòng son.” Lục Văn phản bác, đầu óc tự dưng nghĩ đến mấy chuyện kì quái, “Uầy? Tụi mày nói xem 0 có biến thành 1 được không?”

Liên Dịch Minh và Tô Vọng nhìn nhau, đang muốn nhìn về phía Cố Chuyết Ngôn, bị Cố Chuyết Ngôn dùng hai tay đẩy mạnh ra, thiếu chút nữa bung võng mạc.

Tô Vọng liếc mắt nhìn Trang Phàm Tâm, rất bủn xỉn, nói: “Cậu ta sau khi tỉnh rượu sẽ không quên hết chứ? Vậy Cố Chuyết Ngôn tìm ai phân trần đây? Tao cảm thấy cần phải cam kết.”

“Vừa nãy xem kịch đáng lẽ phải quay lại.” Liên Dịch Minh tán thành, “Nếu không viết thỏa thuận đi, cho cậu ta ấn dấu vân tay?”

Đã qua hừng đông từ lâu, mọi người ở tiệc giáng sinh lục tục chuyển địa điểm, người trong khách sạn ngày càng nhiều. Trang Phàm Tâm vùi ở bên cạnh Cố Chuyết Ngôn ngủ say như chết, không biết làm sao giật giật, mở mắt ra.

Cậu bị rượu bắt cóc, nhìn ai cũng ra ba lớp ảnh, trong lúc mê man được một cánh tay rắn chắc đỡ lấy.

Cố Chuyết Ngôn hỏi: “Muốn đi đâu?”

Trang Phàm Tâm nói: “Phòng, phòng vệ sinh.”

Xem ra là mót đến tỉnh. Cố Chuyết Ngôn kéo dậy cái người hơn 50 kí kia, nâng dưới nách cậu đi đến phòng vệ sinh. Đứng vững trước bồn tiểu, ôm eo, quay mặt đi, nói: “Động tác nhanh lên.”

Trang Phàm Tâm tìm tòi một lúc, sau đó vang lên tiếng xả nước, còn không chịu ngoan ngoãn, quay đầu nhìn Cố Chuyết Ngôn lặp đi lặp lại: “Em yêu anh, em muốn theo đuổi anh…”

Cố Chuyết Ngôn bực đến vui vẻ: “Em theo đuổi anh mà anh còn phải hầu hạ em đi tiểu?”

Bóng người trước mắt trùng điệp, Trang Phàm Tâm nỗ lực phân biệt: “Không không phải, em hầu hạ anh…” Cậu kéo khóa quần lên, dán lên người đối phương, “Em cho anh…” cậu liếm liếm môi, “… ăn.”

Cố Chuyết Ngôn nhất thời bốc hỏa, kiềm chế cánh tay xoay Trang Phàm Tâm đến bồn rửa tay, mở vòi nước, nhấn lưng Trang Phàm Tâm, vốc nước lên mặt Trang Phàm Tâm.

Lúc trước người là một đứa da mặt mỏng, đùa hai câu đã thẹn thùng, bây giờ đúng là thay đổi rồi, say thành bùn nhão mà còn biết nói chuyện dâm dục, học ở đâu ra? Ai dạy?

Trang Phàm Tâm ướt nhẹp ngẩng đầu lên, không còn nóng như khi nãy nữa, thoải mái hừ một tiếng. Cố Chuyết Ngôn kéo cậu ra ngoài, trời đất quay cuồng, không biết là đứng hay nằm, hình như nghe thấy có người gọi tên cậu.

Bùi Tri tìm tới, thấy Trang Phàm Tâm say mất ý thức, đỡ cậu, lúng túng nói: “Anh đưa nó về nhà, hai đứa…”

“Chờ em ấy tỉnh rồi anh hỏi đi.” Cố Chuyết Ngôn nói. Anh thấy Bùi Tri đỡ Trang Phàm Tâm đi ra ngoài, chiếc áo sơ mi mỏng manh bị gió lùa, không nhịn được, liền trùm áo khoác của mình lên cho Trang Phàm Tâm. 

Trang Phàm Tâm vô tri vô giác mà trở về nhà, không biết là vì rượu, hay là vì người, cậu ngủ vô cùng ngon, mơ hết giấc này đến giấc khác, tất cả đều là quang cảnh tươi đẹp không dám tưởng tượng.

Khi tỉnh lại trời đã sáng trưng, đồng hồ báo thức đầu giường hiện mười rưỡi sáng. Trang Phàm Tâm mê man chốc lát, đầu thiếu dưỡng khí, ong ong đau đớn, từ trên giường bò dậy, da thịt gân cốt cũng đau nhức vì ngủ lâu.

Cậu ngồi ở mép giường ráng tỉnh táo lại, nhặt Monchhichi ở dưới đất lên: “Lỡ đạp mày xuống, xin lỗi.”

Vừa mở miệng, cổ họng khàn như bị giấy nhám mài, Trang Phàm Tâm dùng sức dụi dụi mắt, ký ức quay lại, hình ảnh buổi tối giáng sinh toàn bộ kéo tới. Cậu nhận lỗi với Cố Chuyết Ngôn, tuyên bố muốn theo đuổi lại Cố Chuyết Ngôn.

Trọng điểm là Cố Chuyết Ngôn chịu cho cậu theo đuổi!

Trang Phàm Tâm cầm Monchhichi bắt đầu cười, còn sau đó say thành một tên ngốc, cậu hoàn toàn không có ấn tượng. Khóe mắt thoáng nhìn đầu giường, áo khoác của Cố Chuyết Ngôn quăng ở đằng kia, bị dằn vặt nhăn nhúm.

A… Trang Phàm Tâm bình tĩnh lại, chẳng lẽ tối hôm qua, là Cố Chuyết Ngôn đưa cậu về?

Bọn họ… lên giường rồi sao?

Trang Phàm Tâm thót tim đứng dậy đi thử, thảo nào cậu thấy đau cả người, vén áo ngủ và quần lên, phát hiện cánh tay, xương hông, đằng sau đều có vết bầm nhàn nhạt, là bị nhéo sao?

Nhất là hai đầu gối của cậu, xanh tím, còn hơi trầy, hiển nhiên là quỳ rất lâu. Nhớ tới khung cảnh trong phòng vệ sinh, cho nên đêm qua cậu thật sự cho Cố Chuyết Ngôn… ăn?

Trang Phàm Tâm giơ tay chạm môi, khóe miệng hơi sưng, là vì phải căng ra sao?

Cậu dường như tự nóng người, ném Monchhichi đi chạy vào phòng tắm, soi gương một cái, vết trang điểm trên mặt loang lổ, tóc tai ngổn ngang, trên người xanh tím to to nhỏ nhỏ. Mở vòi nước nóng, chui vào bồn ngâm mình, mặt nước nóng hổi cũng không nóng bằng lòng cậu lúc này.

Ngâm mình xong, Trang Phàm Tâm thay drap trải giường, giặt quần áo, làm xong hết mới miễn cưỡng bình tĩnh tâm tình. Điện thoại hết pin tự tắt, cậu ngồi xổm bên cạnh ổ cắm mở ra, nhìn ngày tháng, hôm nay vậy mà đã là ngày 27.

“Mình ngủ lâu như vậy sao?”

Trang Phàm Tâm hơi kinh ngạc, vừa suy tư, sắc mặt chầm chậm đỏ lên, có phải là lâu rồi chưa làm, Cố Chuyết Ngôn chơi đùa với cậu quá tàn nhẫn? Nhất định là vậy rồi.

Vừa khéo hôm nay là ngày nghỉ, Trang Phàm Tâm vững tâm ấn số, vài tiếng sau bắt máy, tay cầm điện thoại hồi hộp chảy cả mồ hôi: “Chuyết Ngôn, là em.”

Cố Chuyết Ngôn ở bệnh viện thú y, đang làm kiểm tra sức khoẻ cho Bond, đáp: “Ừm, tỉnh rượu rồi à?”

Trang Phàm Tâm nói: “Tỉnh rồi, em…” Ngượng đến hoảng loạn, không biết nên bắt chuyện từ chỗ nào, “Những lời buổi tối hôm ấy nói với anh đều là nghiêm túc, đêm đó cùng anh… Em cũng rất vui.”

Cố Chuyết Ngôn không hiểu nửa câu sau cho lắm: “Sau này uống ít thôi.”

“Sau này em sẽ không uống nhiều nữa.” Trang Phàm Tâm nói gì nghe nấy, nghĩ lại, có phải là do mình say không còn ý thức, chỉ có bản thân thoải mái mà đối phương lại không tận hứng?

Cậu không thèm đến xỉa, hỏi: “Đêm đó, anh cảm thấy vẫn được chứ?”

Cố Chuyết Ngôn hoài nghi Trang Phàm Tâm vẫn còn say, chứ không làm sao cậu nói đều là tiếng Trung, nhưng anh nghe chẳng hiểu gì. Bác sĩ gọi anh đi xem phim chụp, anh không nghĩ nhiều nữa: “Vẫn được.”

Trang Phàm Tâm bật thốt lên: “Lần sau, lần sau sẽ tốt hơn.”

Cúp, Trang Phàm Tâm giống như được uống thuốc trợ tim, cả người sảng khoái phấn khởi, xắn tay áo bắt đầu dọn phòng. Đã chuyển đến mấy ngày mãi vẫn như thế, một đống thùng đồ chuyển phát nhanh còn xếp ở phòng khách không có chỗ đặt chân.

Cậu xem phòng ngủ là phòng làm việc, liền với ban công nhỏ, hoa hoa cỏ cỏ, dụng cụ vẽ tranh, manequin, máy khâu, đều để hết bên trong. Làm đến khí thế ngất trời, chuông cửa vang lên, cậu lau mồ hôi chạy xuống mở cửa, là Bùi Tri.

“Tinh thần tốt phết nhỉ.” Bùi Tri mang theo một hộp pizza.

Trang Phàm Tâm nói: “Cái này gọi là người gặp việc vui tinh thần thoải mái.” Sức lực vẫn chưa hết, nhỏ giọng một chút, “Cả người cũng rất sảng khoái.”

Bùi Tri giống như nhìn chuyện lạ: “Em sảng khoái cái gì? Say rượu không khó chịu sao?”truyenfull reup là chó

Trang Phàm Tâm ôm một cái lò nướng nhỏ đến nhà bếp, chuyện tư mật không nên nói, mà chung quy không nhịn được ám chỉ: “Đêm đó tuy rằng em uống say, nhưng mà Cố Chuyết Ngôn đưa em về, tụi em… dù sao em cũng rất vui.”

Bùi Tri không hiểu nổi: “Anh Tâm ơi, tôi đưa anh về đó có được không?”

Trang Phàm Tâm nắm tóc sững sờ, sao có thể chứ? Nhưng mà Bùi Tri kể lại hết cho cậu nghe, mất bao công sức mới đón được xe, trên đường mượn rượu làm càn ra sao, đến nhà, vá cậu lên lầu hai mệt gần chết.

“Nhưng mà áo khoác của Cố Chuyết Ngôn để ở đây mà.” Cậu không tin.

Bùi Tri nói: “Cậu ta rất dịu dàng, sợ em lạnh nên trùm cho em.”

Trang Phàm Tâm vén quần áo lên: “Vậy, vậy những vết bầm trên người em là ở đâu ra?”

“Những thứ này…” Bùi Tri không đành lòng nói, “Em xỉn quá rồi, anh không giữ chắc, em lăn từ trên cầu thang xuống.”

Thảo nào đau hết cả người, Trang Phàm Tâm bướng bỉnh hỏi: “Khóe miệng em làm sao mà bị nứt?”

Bùi Tri đáp: “Uống nhiều rượu như vậy, ngủ một ngày một đêm không uống nước, nóng trong người chứ sao.”

Trang Phàm Tâm hai mắt tối sầm lại, mất công cậu não bổ đến củi khô lửa bốc, hóa ra là còn chưa nhóm lửa. Mới vừa rồi còn gọi điện thoại ăn nói linh tinh với Cố Chuyết Ngôn, gì mà em rất vui vẻ, anh thấy vẫn được chứ…

Cố Chuyết Ngôn đã từ bệnh viện thú y đi ra, tuy rằng không hiểu Hán ngữ của Trang Phàm Tâm, nhưng lời của bác sĩ rất rõ ràng, tất cả các chỉ tiêu cơ thể của Bond đều bình thường.

Anh lái xe, Bond nằm ở phía sau, không có chuyện gì cũng há mõm rên.

“Chúng ta khoan trở về nhà, đi đến công ty đã.” Người nuôi chó đều thói quen này, Cố Chuyết Ngôn cũng không ngoại lệ, nói chuyện với chó, “Hôm nay lấy máu, buổi trưa bồi bổ cho mày.”

Bond hừ hừ, lại gần dùng đầu dụi vào vai anh. Anh còn nói: “Qua hết năm là mày mười hai tuổi rồi, còn nhớ lần đầu tiên gặp mày, thật ra tao chẳng hề muốn nuôi.”

Cố Chuyết Ngôn nói rồi cười rộ lên: “Thấy bề ngoài của mày cũng coi như là uy mãnh, nên nuôi tạm.” Đèn đỏ, anh dừng xe quay đầu lại, “Tao lúc đó còn đặt mã số cảnh khuyển cho mày, PC bao nhiêu ấy nhỉ?”

Bởi vì có người nào đó cứ mãi không nhớ được, nên đổi thành Bond. Cố Chuyết Ngôn xoay trở lại, Bond đưa đầu cọ lên cổ anh, anh không biết là mắng người hay là mắng chó, nhẹ giọng nói câu “Oan gia”.

Đèn đỏ nhảy sang màu xanh, đường đi rộng thoáng, đến GSG, Cố Chuyết Ngôn mặc một thân quần áo thể thao nhẹ nhàng, dắt con berger, tiến vào công ty cứ như đang dắt chó đi dạo.

Ngày nghỉ không có bao nhiêu người, chỉ có Chu Cường dù gió dù mưa cũng không bao giờ vắng mặt.

Cố Chuyết Ngôn đến văn phòng, ngượng ngùng nói: “Cuối tuần còn bảo cô đến, không ghét tôi chứ?”

Chu Cường cười cười: “Hai cái hợp đồng cần gấp, anh không phải cũng tới sao.”

Cố Chuyết Ngôn thả dây dắt chó, một mình đi vào trong phòng làm việc, xem xong hợp đồng ký lên tên, bàn giao nói: “Đưa cho phó tổng xong rồi thì về nghỉ đi, vất vả rồi.”

“Đúng rồi…” Chu Cường nói, “Tư liệu anh bảo em điều tra em đã sắp xếp lại rồi, nhưng mà thời gian đã quá lâu, có một vài thông tin đã không còn cách nào kiểm chứng.”

Cố Chuyết Ngôn gật gật đầu, đợi Chu Cường rời đi, anh cầm một phần văn kiện trên bàn lên. Lễ giáng sinh nửa đêm dặn dò, hiệu suất rất cao, nhanh như vậy đã điều tra xong xuôi rồi.

Chỉ vài tờ giấy, lại cảm giác nặng trình trịch.

Gỡ phong bì, tờ đầu tiên là giới thiệu tóm tắt nhân vật, họ tên: Trang Phàm Tâm.
Hết ngược rồi, yeeee

Từ chương sau trở đi truyện đổi tên thành “Bạn trai cũ đòi quay lại với tôi phải làm sao đây”:))))))) thể loại: nghiệp giới tinh anh, gương vỡ lại lành, yêu đương văn phòng, tổng tài bá đạo biệt nữu ngoài lạnh trong nóng công x nhà thiết kế thời trang ngại ngùng thả thính xong rồi trốn thụ, ngọt, ngọt, ngọt, HE
Chương trước Chương tiếp