Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 63: Sao lại thế

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
Cố Chuyết Ngôn quả thật có hẹn với Ôn Lân.

Trong tiệc khánh công chủ tịch Ôn tự mình mở miệng, nếu anh đã đồng ý rồi thì nhất định phải làm được, vì vậy bữa tiệc chưa tan đã gọi điện thoại cho Ôn Lân, hẹn vào buổi tối ngày mai.

Nói xong câu này, yên tĩnh trong điện thoại ngắn ngủi đến mức có thể không tính tới một giây, Trang Phàm Tâm lập tức cười nói: “Thế à, ngày mai bảo đảm Tiểu Ôn tan sở đúng giờ, anh yên tâm.”

Cố Chuyết Ngôn không có bất kỳ điều gì không yên lòng, thậm chí còn không thèm cân nhắc đối phương liệu có tăng ca hay không, nhưng anh vẫn “Ừ” một tiếng, nói: “Được, vậy anh yên tâm rồi.”

Trò chuyện kết thúc, anh đứng lặng bên cửa sổ chốc lát, sau đó lưu số của Trang Phàm Tâm vào danh bạ. Lại về phòng húp bát nước lèo còn thừa, những người khác nhìn anh, không biết là hiếu kỳ cuộc gọi vừa rồi, hay là chờ tiếp tục đề tài vừa nãy.

Cố Chuyết Ngôn không để ý tới, cũng không để ba mẹ biết những chuyện liên quan đến Trang Phàm Tâm, bằng không sẽ lại lải nhải. Cố Bảo Ngôn càng không được nói, lúc trước Trang Phàm Tâm định cư ở Mỹ, mức độ đau lòng của cô nàng đuổi kịp cả Mạnh Khương Nữ và Vương Bảo Xuyến, lớn lên hiểu hơn chút ít, kích thích lại càng to lớn hơn, có một khoảng thời gian rất dài ánh mắt nhìn Cố Chuyết Ngôn đều cực kỳ phức tạp.

“Ba…” Cố Chuyết Ngôn nói chuyện khác, “Chuyến này thế nào rồi?”

Cố Sĩ Bá đi công tác gần một tháng, trước tiên ở Hải Nam tham gia hội nghị nghiên cứu, sau đó đến Hồng Kông làm việc. Ông đứng dậy, nói: “Vào phòng sách rồi nói.”

Cố Chuyết Ngôn cắt đứt đề tài lúc trước, tiến vào phòng sách, nghiên cứu về mậu dịch tự do ở Hải Nam, nghe Cố Sĩ Bá hàn huyên biến động chính sách cả một buổi trưa.

Kết thúc cú điện thoại kia, Trang Phàm Tâm ở trên giường khách sạn vẫn còn nằm, suy tư, Cố Chuyết Ngôn nói thật hay giả.

Có phải là thật ra không hẹn với Ôn Lân, đang gạt cậu, chỉ là không muốn nhận lời mời của cậu? Hay là có hẹn thật nhỉ, mà… đã qua lâu như vậy chắc chắn là đã từng hẹn rồi, định ngày gặp mặt thứ hai có phải chứng tỏ là đang phát triển quan hệ không?

Về mặt sinh lý, Trang Phàm Tâm suy tư đến nỗi lạnh cả sọ não, về tâm lý, cậu cho là vọng tưởng sau lưng rất hèn mọn, thế nhưng một khi có chuyện, con người cũng không cách nào kiềm chế, khó có thể kiềm chế.

Buổi chiều chủ nhật trở nên dày vò, Trang Phàm Tâm ép bản thân tìm chút chuyện làm, cậu móc điện thoại ra, nhắn tin cho người môi giới đang đợi cậu 24/24: “Có đó không, xem nhà.” 

Lại là một phen bôn ba, đi đến phồng rộp cả chân, Trang Phàm Tâm đi tới bốn năm khu, nhớ nhà trọ ở Luân Đôn, cũng nhớ căn nhà lớn ở Los Angeles, tâm tư mờ mịt sâu xa, nhớ nhất là biệt thự hai tầng nho nhỏ trong hẻm cũ ở Dung Thành.

Màn đêm thăm thẳm trở lại khách sạn, trước khi ngủ Trang Phàm Tâm kiểm tra hòm thư một lần, tổng giám Vương của bộ phận quảng cáo gửi cho cậu một kịch bản phỏng vấn, những câu hỏi có liên quan đến buổi phỏng vấn với tạp chí ngày mai.

Trang Phàm Tâm không xem kỹ, mơ màng ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Trang Phàm Tâm đúng giờ quẹt thẻ đi làm, tiến vào thang máy liếc mắt nhìn thấy Ôn Lân, đối phương mang theo cà phê mua cho cậu, nhiệt tình nói: “Tổng giám, chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng.” Trang Phàm Tâm nhận lấy, “Hôm nay có tinh thần quá nhỉ.”

Chiếc xe thể thao Mercedes Benz kia quá nổi bật, những ngày qua trên dưới các bộ phận đều biết Ôn Lân là con nhà giàu, cả nửa giới thời trang đều là người ham danh lợi, nhất thời tăng độ thân thiết vô hạn, những người khác dồn dập thay đổi thái độ.

Trưởng phòng nói: “Ăn mặc đẹp trai như vậy, tan tầm định đi thả lỏng à?”

Ôn Lân nói: “Có hẹn.”

“Hẹn với người đẹp à?” Trưởng phòng cố ý trêu chọc, “Có phải là bạn gái không?”

Ôn Lân trả lời: “Ha ha, em là gay.”

Tỉ lệ đồng tính luyến ái trong cái giới này không thấp, trong công ty chỉ có vài người công khai, mà như Ôn Lân mới sáng sớm đùa vui, bất thình lình đã tỏ rõ xu hướng tình dục thì rất hiếm, làm cả đám đồng nghiệp trợn mắt ngoác mồm.

Không biết ai hỏi: “Vậy là hẹn bạn trai à?”

“Ây da…” Ôn Lân nói, “Một anh trai thôi.”

Anh trai, danh xưng này rất quân tử rất lễ độ, cũng có thể xem là tình thú ám muội, tuy rằng giọng điệu Ôn Lân hào phóng, không biết làm sao người khác nghe vào tâm tư không thuần khiết, nhất thời vây quanh cậu ta ồn ào.

Thần sắc Trang Phàm Tâm vẫn nhàn nhạt, lưng thẳng băng, đứng ở trong đám người như một cành mai bất chấp sương tuyết, cửa thang máy mở ra, cậu là người đầu tiên bước ra khỏi trận huyên náo này, đi ra ngoài.

Chưa tới hai phút, Ôn Lân gõ cửa phòng làm việc của cậu, vào nói: “Tổng giám, hôm nay có gì cần làm anh cứ phân phó đi ạ.”

Chưa từng chủ động như thế, Trang Phàm Tâm nói: “Lát nữa có cuộc họp hằng tuần, chuẩn bị đi.” Nhân lúc đối phương đi lấy tài liệu, “Sao hôm nay chịu khó thế?” truyenfull reup là chó

Ôn Lân nói: “Buổi tối có hẹn, em sợ làm không xong tăng ca lại để người ta leo cây.”

Trang Phàm Tâm biết rõ còn hỏi: “Lại? Là anh đẹp trai lần trước sao?”

“Vâng.” Ôn Lân chưa từng gặp Cố Chuyết Ngôn, mà hôm qua ký kết ba y có chụp chung với Cố Chuyết Ngôn, y nhìn bức ảnh, lúc này phụ họa thêm cảm thán, “Rất rất đẹp trai.”

Trang Phàm Tâm sau khi nghe xong, chỉ xem là hai người từng gặp mặt, ấn tượng cũng tốt. Cậu cầm một cây bút nắm trong lòng bàn tay, nắm đến nỗi móng tay trắng bệch, lại cười nhẹ như mây gió: “Làm không xong cũng không sao, cho phép cậu kéo dài một ngày.”

Ôn Lân kinh ngạc, ôm một xấp tài liệu hí hửng rời đi, tới cửa liền quay đầu lại: “Tổng giám, anh biết em là gay mà không kinh ngạc chút nào sao?”

Trang Phàm Tâm nghĩ thầm, ngay cả chuyện cậu xem mắt mối tình đầu của tôi tôi còn biết, cậu không phải gay tôi mới kinh ngạc.

Cửa đóng lại, đầu ngón tay cậu buông lỏng, chiếc bút đó rơi ở trên sàn nhà lăn vài vòng.

Cuộc họp kết thúc, nhóm tạp chí thời trang tới phỏng vấn, ở phòng làm việc tìm tới Trang Phàm Tâm đang dựa bàn cắt quần áo, trong tay Trang Phàm Tâm còn cầm một tấm vải lụa.

Phỏng vấn tạp chí là một khâu trong kế hoạch quảng cáo, văn tự thêm chừng bốn bức ảnh, hôm nay chỉ làm phỏng vấn. Trang Phàm Tâm vốn cũng không coi trọng việc này, cũng không thu xếp phòng hội nghị, trực tiếp tại tiến hành bên cạnh máy may, dưới mông thậm chí còn ngồi lên một cuộn vải.

Vài câu hỏi đầu là liên quan tới chuyên môn, giải thưởng của cậu, như phỏng vấn công ty.

Dần dần cắt đề tài chính, biên tập hỏi: “Tổng giám Trang, anh ở Luân Đôn mới vừa lấy giải thưởng thiết kế, Nham Tâm số 7, anh định nghĩa và đánh giá nó như thế nào?”

Trang Phàm Tâm đáp: “Đầu tiên là định nghĩa, nó chủ yếu lấy cảm hứng từ văn hóa Ai Cập, về sắc thái và kiểu dáng là một loại thử nghiệm của tôi.” Ngôn từ rành mạch, khá thoải mái, “Về phần đánh giá, lấy được giải thưởng chứng tỏ cũng không tệ lắm phải không, kết quả thử nghiệm này coi như là thành công.”

Biên tập hỏi: “Chứng tỏ anh rất hài lòng?”

Trang Phàm Tâm nói thật: “Hài lòng.”

“Vậy nhìn lại những thiết kế trước đây, anh có cảm thấy không đủ, có ý định làm lại một lần nữa không?”

“Tôi lãng phí thời gian như vậy làm gì?” Trang Phàm Tâm nói, “Dốc hết toàn lực để thiết kế sản phẩm, xứng đáng với mỗi một đường kim mũi chỉ, sau đó có ý nghĩ tốt hơn thì làm cái mới, quá khứ đã qua rồi.”

Biên tập cảm khái nói: “Cho nên anh là một người chỉ nhìn về phía trước, có thể dễ dàng buông bỏ sao?”

Trang Phàm Tâm bỗng nhiên bị nghẹn, gãi gãi lỗ tai, rũ mắt chớp nhiều lần. “Chắc là tùy tình huống.” Cậu có thể qua loa một câu, dù sao cũng không có ai truy cứu thật giả, nhưng cậu lại nghiêm mặt nói, “Đối với những chuyện chưa dốc hết toàn lực, để lại nhiều tiếc nuối, tôi sẽ không nhịn được quay đầu lại, cũng không dễ buông bỏ.”

Biên tập là một cô gái trẻ, nghe xong gật gật đầu, bị vẻ mặt nghiêm túc của cậu làm cho có chút gò bó, vội vàng tán gẫu về thiết kế: “Nham Tâm số 7 nghe có vẻ không giống như một bộ quần áo, tại sao anh lại đặt tên này?”

Trang Phàm Tâm nói: “Nham Tâm số 7 là di vật văn hóa Ai Cập khai quật, vô cùng thần bí, cũng phù hợp với linh cảm và chủ đề thiết kế, cho nên cứ đặt như vậy thôi.”

“Thì ra là như vậy.” Biên tập cười rộ lên, “Bởi vì trong tên của anh có một chữ Tâm, đồng âm với chữ Tâm trong Nham Tâm—— “

Trang Phàm Tâm thẳng thắn ngắt lời: “Tôi không có quê mùa như vậy đâu.”

Cô gái lộ vẻ lúng túng, nhảy qua đề tài này, triển khai câu hỏi quay chung quanh vấn đề Trang Phàm Tâm gia nhập Silhouette, chờ nói xong nội dung trọng điểm, phần cuối còn lại hai câu hỏi khá tư nhân. Biên tập hỏi: “Hồi niên thiếu anh là người duy nhất đạt giải thưởng ACC của tổ thiết kế trang sức, tại sao sau này lại chọn học thiết kế thời trang?”

Trang Phàm Tâm trả lời: “Tôi phát hiện mình thích thiết kế thời trang hơn.”

Loại phỏng vấn này đều giống nhau, đều muốn viên mãn và tích cực, biên tập nghe xong đáp án của cậu, lập tức truy hỏi: “Cho nên trở thành nhà thiết kế thời trang là giấc mộng của anh, đồng thời anh đã thực hiện được giấc mộng đó, đúng không?”

Trang Phàm Tâm nói: “Đúng.”

Một cuộc phỏng vấn chiếm dụng gần hai tiếng, tạm thời coi như thuận lợi, tiễn nhóm tạp chí đi, Trang Phàm Tâm ngồi ở bên cạnh bàn làm việc không động đậy, hồi lâu, tấm lụa mềm mại bị cậu nắm nhăn nhúm.

Cậu ngồi trong phòng thiết kế cả ngày.

Tan tầm không về, Trang Phàm Tâm đi rửa mặt, trước khi tăng ca định ăn chút gì đó. Lúc thường đều là Ôn Lân đặt thức ăn ngoài, liếc mắt đến vị trí của đối phương, trống không, đã tan tầm đi hẹn hò rồi.

Trang Phàm Tâm cầm bóp tiền xuống lầu, cậu rất đói, chuẩn bị đến quán ăn gần đó mua đồ cho buổi tối, đến sảnh lầu một, cậu thoáng nhìn thấy Ôn Lân ngồi ở trên ghế sô pha trong khu tiếp khách.

… Lẽ nào hẹn hò thất bại rồi?

Trang Phàm Tâm làm bộ không nhìn thấy, đi ra ngoài, khi vừa ngước mắt lên nhìn thấy bóng người quen thuộc trong cửa xoay tròn —— Cố Chuyết Ngôn chân dài sải bước, mặt không hề cảm xúc, đút tay vào túi áo đi vào trong đại sảnh.

Trốn cũng không kịp, Cố Chuyết Ngôn đối diện với phương hướng của Trang Phàm Tâm, nhìn thấy đối phương, anh dừng bước lại, nhất thời nhìn Trang Phàm Tâm không dời mắt.

Quần bò trắng tinh, áo lông dày rộng, giày bata, trên cổ còn đeo thẻ từ, Trang Phàm Tâm trước mắt khiến lòng người hoảng hốt, không biết được đây rốt cuộc là mùa đông mấy năm rồi.

Một giọng nói túm Cố Chuyết Ngôn về hiện thực, Ôn Lân chạy tới: “Anh Ngôn phải không? Em là Ôn Lân!”

Cố Chuyết Ngôn theo tiếng nói quay đầu, nhìn thấy khuôn mặt đầy phấn khởi của Ôn Lân. “Xin chào.” Anh lịch sự nở một nụ cười máy móc, “Chờ lâu lắm rồi phải không?”

“Không có, mới vừa tan tầm thôi ạ.” Ôn Lân ngượng ngùng nói, “Hôm nay em rất đúng giờ, anh nói tới đón em, nên em xuống sớm mấy phút.”

Trang Phàm Tâm giật giật, muốn rút lui, kết quả lại làm Ôn Lân chú ý. “Tổng giám, anh lại tăng ca ạ?” Ôn Lân nhìn về phía cậu, “Nếu không em đặt cơm giúp anh nhé?”

Trang Phàm Tâm nói: “Tôi đến quán ăn, cậu có hẹn thì mau đi đi.”

Ôn Lân nhớ tới cái gì: “Đúng rồi, em còn chưa giới thiệu, anh Ngôn, đây là tổng giám Trang Phàm Tâm của bộ phận chúng em. Tổng giám, đây là Cố Chuyết Ngôn.” Y cười đến ngây thơ, “Hai người từng gặp nhau rồi đấy.”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Quả thật đã từng gặp rồi.”

Trang Phàm Tâm dường như nghe hiểu ý, hai cánh môi nhẹ nhàng mím lại, nhưng trong lòng không nhịn được tiếp lời, quả thật từng gặp, cũng không chỉ là từng gặp. Cậu biết sở thích của người này, biết nguyên tắc của đối phương, thậm chí là người nhà, bạn bè, chó, cậu đều biết.

Trên cơ thể chỗ nào có nốt ruồi, chỗ nào mẫn cảm, cũng nhớ rất rõ ràng.

Người trưởng thành thật biết giả vờ giả vịt, tim Trang Phàm Tâm chua đến độ có thể vắt ra được cả một thùng giấm, nhưng ánh mắt vẫn điềm đạm, khóe miệng khẽ giương lên, vẫy tay như lãnh đạo, nói: “Bye bye, đi chơi vui vẻ.”

Cố Chuyết Ngôn cùng Ôn Lân đi, bóng lưng thành đôi, tên gay nào nhìn cũng phải cắn răng chửi một câu, đờ mờ xứng đôi vãi!

Trang Phàm Tâm cầm bóp tiền đi dạo một vòng, đã cảm thấy không đói bụng nữa rồi, bữa tối và bữa khuya gộp lại làm một, ở cửa hàng tiện lợi một lúc, lúc đi ra trên tay còn cầm một gói khoai lát.

Nói tới cũng rất dốc lòng, cậu đã bảy, tám năm chưa ăn khoai lát rồi.

Cai nghiện rất thành công, mà lúc này con kiến cắn não, muốn ăn lại một lần.

Trang Phàm Tâm thậm chí không kiên trì về đến công ty, trực tiếp xé ra, đầu tiên là ăn một hai lát, sau đó nhét hết miếng này đến miếng khác, khoảng cách chỉ vài bước mà đã ăn sạch bịch khoai không còn chút cặn.

Lên cầu kẹt xe, bên trong buồng xe đầy lúng túng, Cố Chuyết Ngôn hạ cửa sổ xe xuống để hai bên đỡ nghẹt thở. Đi hơn nửa tiếng rồi mà anh chỉ nhắc tới mỗi chuyện hợp tác ký kết, Ôn Lân hi hi cười khúc khích, chắc là nghe không hiểu.

“Anh Ngôn.” Ôn Lân cố gắng gợi chuyện, “Anh biết thương hiệu Silhouette này không?”

Cố Chuyết Ngôn từng nghe qua, mà không hiểu nhiều lắm, hàm hồ nói: “Rất nổi tiếng, hình như ông chủ là minh tinh?”

Ôn Lân nói: “Một người đúng là minh tinh, không quản lý chuyện gì khác, còn một ông chủ khác xuất thân là nhà thiết kế, cực kỳ lợi hại.” Bùi Tri cách y khá xa, y muốn tới gần hơn, “Tổng giám Trang bây giờ đang dẫn dắt em, cũng vô cùng lợi hại.”

Dòng xe cộ giãn ra một ít, Cố Chuyết Ngôn đáp: “Ồ.”

Có lẽ là thái độ quá lạnh nhạt, Ôn Lân cho là anh không tin, còn nói: “Thật đó, tổng giám Trang từng đạt rất nhiều giải thưởng, tác phẩm tiêu biểu cũng rất nhiều, hôm nay tạp chí còn tới phỏng vấn anh ấy nữa đó.”

Cố Chuyết Ngôn thuận miệng nói: “Cậu sùng bái người đó lắm à?”

“Cũng không kém sùng bái là bao.” Ôn Lân nói, “Mà anh ấy lạnh lùng lắm, chẳng bao giờ nhìn thẳng vào người khác, nhưng mà anh ấy đối xử với em rất tốt, hôm nay còn duyệt cho em không cần tăng ca.”

Nửa câu sau không chú ý nghe, Cố Chuyết Ngôn cầm tay lái bồn chồn mà nở nụ cười, tư duy dừng lại ở nửa câu đầu: “Tổng giám kia của cậu… lạnh lùng ư?”

Ôn Lân xác nhận lại: “Phải đó —— “

Ô tô lao xuống cầu, Cố Chuyết Ngôn tăng tốc chạy băng băng, ấn còi xe chặn câu nói dang dở của Ôn Lân. Mãi lâu sau, đường thông thoáng, Cố Chuyết Ngôn câu được câu không mà nói: “Ba cậu bảo tôi dẫn cậu tìm hiểu chuyện công ty, có hứng thú không?”

“Không có hứng thú.” Ôn Lân trả lời, “Em chỉ muốn làm một nhà thiết kế thời trang ưu tú, đây là ước mơ của em.”

Cố Chuyết Ngôn nhìn con đường phía trước: “Ưu tú như thế nào?”

Ôn Lân không biết giải thích làm sao, móc từ trong túi ra vài bản thiết kế, nói: “Đây là thiết kế nhận được giải thưởng ở Luân Đôn, nếu như em có thể thiết kế ra tác phẩm như thế này, vậy có thể gọi là ưu tú.”

Cố Chuyết Ngôn xoay mặt liếc mắt nhìn, chưa tới hai giây, sau khi chạy hết hai con đường vào tới hầm giữ xe, anh tìm một chỗ trống dừng xe tắt máy, bản thiết kế kia vẫn còn giữ lại trong đầu óc, bắt mắt, bắt cả người.

Anh hiểu định nghĩa về ưu tú, lúc cởi dây an toàn hỏi: “Đó là do ai thiết kế?”

Ôn Lân nói: “Tổng giám Trang.”

“Sao lại thế.” Cố Chuyết Ngôn theo bản năng mà bật thốt lên, “Cậu ấy học thiết kế trang sức mà.”

Ôn Lân nhìn anh: “Tổng giám Trang học thiết kế thời trang, hôm nay nhận phỏng vấn nè, anh ấy chính miệng nói trở thành nhà thiết kế thời trang là ước mơ của anh ấy.”

Cố Chuyết Ngôn nhất thời kinh ngạc, chẳng lẽ anh mất trí nhớ hay sao? Trang Phàm Tâm lúc trước tham gia thi đấu thiết kế trang sức, mỗi đêm đều nghe chương trình học thiết kế trang sức, định cư không trở về mà kế thừa công ty trang sức, ước mơ đó chính là một trong những nguyên nhân cậu rời đi.

Anh chưa hết kinh ngạc, chầm chậm rút chìa khóa xe xuống.

Lúc này Ôn Lân hỏi: “Sao anh biết tổng giám Trang từng học thiết kế trang sức?”
Chương trước Chương tiếp