Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Bắc Nam - Chương 61: Cảm thấy có lỗi với anh sao?

Tác giả:
Thể loại: Đam Mỹ,
Chương trước Chương tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trời như biết lòng người, trời mưa.

Mới bốn giờ rưỡi, Trang Phàm Tâm bị tiếng mưa rơi đánh thức, cái má sưng tấy nóng lên, không dám soi gương, pha ly cà phê ngồi ở trước khay trà.

Kế hoạch tối hôm qua là tan tầm về hẹn với tổ trưởng Tào, gặp xong trở về, xem vài phần tư liệu thiết kế. Thực tế là cậu gặp lại Cố Chuyết Ngôn, đẩy lùi cuộc hẹn cũ, nghiêm mặt đến ôn chuyện.

Con người không bao giờ chắc chắn trong tương lai sẽ xảy ra chuyện gì, quả nhiên là chân lý.

Trên khay trà đặt một miếng bánh ngọt, khách sạn tặng miễn phí. Trang Phàm Tâm lúc đó quỳ ở ngoài cửa suýt điên lên, sau đó người phục vụ mở cửa giúp cậu, tặng cậu bánh ngọt động viên, một buổi tối còn hỏi nhiều lần có cần trợ giúp gì không.

Uống sạch một ly cà phê, Trang Phàm Tâm mở tài liệu ra bắt đầu xem, buông tha bản thân, cũng không thể hành hạ người khác nữa, trước khi trời sáng chuyên tâm làm việc.

Bên trong phòng chỉ còn tiếng lật giấy và tiếng gõ bàn phím, mưa dầm dề không thấy mặt trời, mãi đến tận tám giờ vẫn u ám, gõ xong dấu chấm tròn cuối cùng, Trang Phàm Tâm che miệng ngáp một cái.

“Ui…” Miệng không thể há rộng, bị đau mặt. Ngày hôm qua cậu dùng hết sức để tát, lúc đó đã sưng lên, da thịt trắng nõn thấm tơ máu đo đỏ, nhìn rất đáng sợ.

Trang Phàm Tâm u oán liếc mắt ngoài cửa sổ, trời nắng thì còn có thể đeo kính râm che bớt, vậy mà lại mưa. Bò lên, cậu tắm rồi thay quần áo, tránh để đồng nghiệp nhìn thấy, đi sớm trước một tiếng.

Nửa đường, tổng giám Vương bên bộ phận quảng cáo gọi tới, cậu nghe máy: “Alo?” 

“Tổng giám Trang, chào buổi sáng, tối hôm qua ngủ có ngon không?”

Trang Phàm Tâm liền còn không biết dáng dấp người ta ra làm sao, đáp lại: “Rất ngon, sớm như vậy tìm tôi có việc gì sao?”

“Là như vậy, bộ phận quảng cáo trưa nay có một cuộc họp.” Đối phương nói, “Liên quan đến nội dung tuyên truyền mới, mời anh tham gia, giúp chúng tôi cho ý kiến.”

Trang Phàm Tâm sưng nửa khuôn mặt, chẳng hề muốn đi, huống hồ nhà thiết kế dính líu quyết sách của bộ phận quảng cáo làm gì? Cậu nói: “Tôi chỉ biết vẽ vời thôi, có thể cho ý kiến gì được chứ, múa rìu qua mắt thợ chả khác nào làm trò cười.”

Không biết làm sao đối phương cứ liên tục năn nỉ, thái độ cực kỳ cung kính, giống như là Trang Phàm Tâm không lộ diện thì khó có thể tiến hành. Không còn cách nào, Trang Phàm Tâm đành phải đáp ứng, cúp máy, sau đó cứ phiền chán mà nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ xe.

Thành phố khô ráo này đã bị thấm ướt, không còn tro bụi, chỉ có gió bắc sắc lạnh như dao.

Một không nói chuyện, hai không chuyện làm, Trang Phàm Tâm nhìn cành cây khô, nhớ Cố Chuyết Ngôn, đi qua trung tâm thương mại chưa kinh doanh, nhớ Cố Chuyết Ngôn. Đèn đỏ đổi sang đèn xanh, chim sẻ bay qua, một đứa bé mặc áo mưa màu vàng, nhớ Cố Chuyết Ngôn, nhớ Cố Chuyết Ngôn, nhớ Cố Chuyết Ngôn.

Muốn chết.

Trang Phàm Tâm cuối cùng cũng coi như cầm cự được đến công ty, quấn chặt khăn quàng cổ tiến vào Silhouette, quá sớm, không thấy bất kì đồng nghiệp nào, bảo vệ còn chưa ăn sáng xong.

Cậu sợ mình rảnh rỗi, buộc bản thân bận bịu, tuyệt đối không được dừng lại.

Đồng nghiệp lục tục đến đủ, Ôn Lân dù không đến muộn, nhưng tinh thần uể oải, phỏng chừng tối hôm qua tăng ca mệt nhọc. Chờ y đẩy cửa tiến vào nhìn thấy gò má Trang Phàm Tâm, thoáng chốc tỉnh táo: “Tổng giám, mặt của anh bị sao vậy?”

Hết chuyện để nói, Trang Phàm Tâm nói: “Dị ứng mỹ phẩm dưỡng da.”

Ôn Lân hỏi: “Sao mà chỉ dị ứng có một bên?”

“Bên kia không bôi.” Trang Phàm Tâm ngẩng đầu nhìn đối phương, ánh mắt rất lạnh rất bén, hiện tại Ôn Lân không chỉ là thực tập sinh và trợ lý, mà còn là đối tượng hẹn hò của Cố Chuyết Ngôn, trẻ tuổi, đơn thuần, có hi vọng phát triển.

Cậu ước ao, đố kỵ, liền quay mắt đi: “Vào đây làm gì?”

Ôn Lân đưa văn kiện: “Báo cáo nghiên cứu và mua hàng, cần phải ký tên.”

Trang Phàm Tâm xem xong kí tên, đúng lúc người của bộ phận quảng cáo tới tìm cậu, cậu đứng dậy đi ra ngoài, thuận tiện phân phó Ôn Lân: “Đặt chỗ đi, tôi họp xong sẽ trực tiếp ăn cơm trưa.”

Ôn Lân hỏi: “Tổng giám, mấy người?”

“Hai người.” Trang Phàm Tâm gằn từng chữ, “Tôi, với, cậu.”

Ôn Lân trừng mắt líu lưỡi, suy nghĩ không phải là kết thúc sớm thời gian thử việc chứ, ăn một bữa cơm chia tay hả? Hay là tán thưởng mình… Muốn cùng mình nói chuyện riêng?

Trong lúc này Trang Phàm Tâm đã đến bộ phận quảng cáo, phòng hội nghị ngồi đầy người, toàn bộ đều lịch sự gọn gàng, trong đó Trình Gia Mã là có phong thái nhất. Trang Phàm Tâm cũng mặc kệ cơn đau trên má, cười một hàm răng trắng, hào phóng ngồi xuống: “Cuộc họp gì mà quan trọng như vậy, Trình tổng cũng phải có mặt ư?” truyenfull reup là chó

Trình Gia Mã thẹn thùng nói: “Tôi có thể không quan trọng, cuộc họp này tổng giám Trang là nhân vật chính.”

Trang Phàm Tâm không rõ vì sao, nụ cười chưa thu lại, nhìn về phía tổng giám Vương. Lúc này màn ảnh phát hình, một tác phẩm lúc trước đã biểu diễn của bộ phận thiết kế, là thiết kế mà Trang Phàm Tâm trước khi về nước đã đoạt giải ở Luân Đôn, Nham Tâm số 7. (*)

(*) Nham Tâm 岩芯 số 7 (tiếng anh là Egypt Core 7): có nghĩa là lõi số 7, một cái lõi bằng granite được khai quật gần các kim tự tháp ở Ai Cập, do xét về độ cứng thì granite nằm ở thang số 7 nên người ta đặt tên như vậy. Và người ta thấy chuyện này rất bí ẩn là do các nhà khoa học không hiểu tại sao cách đây 4000 năm mà người Ai Cập có thể tạo ra được một cái lõi granite như vậy, bởi vì đá granite khá cứng và nhất thiết phải dùng một vật liệu cứng hơn granite để khoan (ngày nay người ta sử dụng kim cương để khoan). “Nham” đồng âm với “Ngôn”, “Tâm” 芯 đồng âm với “Tâm” (心) trong Trang Phàm Tâm

ofbci7i

Ý của bộ phận quảng cáo là, tác phẩm mấy năm nay của Trang Phàm Tâm rất phong phú, trước mắt lại có bộ sưu tập mới “Nham Tâm số 7” đang rất nổi tiếng, không ngại lợi dụng, dùng Trang Phàm Tâm làm nam chính quay một đoạn quảng cáo.

Đã chính thức thông báo, Silhouette thu nạp Trang Phàm Tâm đảm nhiệm tổng giám thiết kế, và quảng cáo tuyên truyền, dùng thực lực cá nhân và lý lịch xịn xò của Trang Phàm Tâm. Cũng coi là cùng nhau sinh lợi, vẹn toàn đôi bên.

Trang Phàm Tâm cuối cùng đã hiểu tại sao lại nhất quyết mời cậu tới đây, nghe xong kế hoạch, tổng giám Vương hỏi cậu cảm thấy thế nào, cả phòng nhìn về cậu, chờ đợi câu trả lời của cậu.

Bản dự thảo đã định, kịch bản đã viết xong, cả bộ phận quảng cáo đều đã chắc chắn làm rất tỉ mỉ. Cuộc họp này, không phải mời cậu cho ý kiến, mà là tiền trảm hậu tấu, cũng không phải dò hỏi cậu có thể quay hay không, mà là vào lúc này chờ cậu đáp một câu, kế hoạch này rất tốt.

Trang Phàm Tâm bị ép vậy rồi, cậu không thích làm lớn chuyện, làm một nhà thiết kế nổi tiếng, cậu hi vọng bản thân ở trong giới được tán thành là tốt rồi, tác phẩm mới cần được đẩy vào thị trường.

Hiện giờ mọi chuyện đã chuẩn bị xong, cậu từ chối chính là không hiểu chuyện. Đành vậy, cậu gật đầu một cái nói: “Tôi có thể phối hợp.”

Trang Phàm Tâm đã cho mặt mũi đến mức này, cúi đầu chơi điện thoại, nhìn bản đồ, cậu đi làm mấy ngày mà còn chưa nhớ con đường từ khách sạn đến công ty, xem mấy bình luận trên mạng đánh giá về ăn uống giải trí ở thành phố này.

Tới gần buổi trưa tan họp, Trang Phàm Tâm trực tiếp dẫn Ôn Lân đi ăn cơm, nhà hàng gần công ty, cậu đến không phải để ăn, Ôn Lân cũng thấp thỏm, hai người đàn ông vậy mà gọi hai bát salad xanh lè. đứa nào reup lên wattpad là chó

“Tổng giám.” Ôn Lân lên tiếng trước, “Có phải em mắc lỗi gì không?”

Trang Phàm Tâm nói: “Có mắc lỗi hay không cậu tự biết, cậu chột dạ à?”

Ôn Lân hoảng loạn nói: “Không phải mà! Anh lạnh lùng như vậy, đột nhiên hẹn em đi ăn cơm em sợ lắm luôn á!”

Trang Phàm Tâm nở nụ cười, ăn mấy miếng liền lau miệng, nói: “Ngày hôm qua có phải cậu có hẹn với người ta ở nhà hàng Duy Tinh không?” Cậu định nói một hơi, sảng khoái một chút, “Cậu đưa sai số phòng, tôi gặp được người cậu hẹn.”

Ôn Lân vỗ đầu một cái: “Hôm qua em được nhận làm thiết kế nên quá kích động, xin lỗi, không làm lỡ anh và tổ trưởng Tào gặp mặt chứ?”

“Không sao.” Trang Phàm Tâm cầm ly nước, “Thật ra người cậu hẹn —— “

Ôn Lân xen mồm hỏi: “Đẹp trai?”

Trang Phàm Tâm đang muốn nói liền quên, trước mắt hiện ra dáng dấp của Cố Chuyết Ngôn, trưởng thành hơn thận trọng hơn, anh tuấn cao to, ngược lại là cậu chột dạ: “Đẹp trai, cực kỳ đẹp trai.”

Ôn Lân lại hỏi: “Cao hơn em hay là thấp hơn em?”

Tâm tư Trang Phàm Tâm hơi dao động, không nhịn được muốn làm người đê tiện: “Người cậu hẹn mà cậu cũng không biết dáng dấp ra sao à?”

“Ba mẹ em quen, trong nhà có hợp tác với nhau.” Ôn Lân giống như khó có thể mở miệng, “… Tụi em chưa gặp bao giờ.”

Đương nhiên sẽ không làm rõ là kết thân, mà Trang Phàm Tâm hiểu, mơ hồ nhớ tới tối hôm qua Cố Chuyết Ngôn có nói, lần này tranh thủ ổn định. “Tiểu Ôn.” Cậu nói bóng gió, “Công ty bận như vậy, còn có thời gian nói chuyện yêu đương sao?”

Ôn Lân nói: “Không biết, dù sao em cũng không vội.”

Trang Phàm Tâm nhất thời tỉnh táo, mình đang làm gì đây? Đố kị đến dò hỏi địch tình, biết người biết ta? Đối phương còn chưa từng gặp Cố Chuyết Ngôn, cậu là người yêu cũ khốn nạn xa cách mười năm, hoàn toàn là người ngoài cuộc, cần gì phải gấp gáp như thế, cậu có tư cách gì mà sốt ruột?

Cậu không có tư cách.

Trở lại Silhouette, Trang Phàm Tâm ngồi trên ghế ngẩn người, cậu kiềm chế không suy nghĩ điều khác, nhưng không thể kìm chế được nhớ nhung Cố Chuyết Ngôn. Từ giây phút gặp lại Cố Chuyết Ngôn, lòng cậu cũng đã rối như tơ vò, không thể nào gỡ ra được.

Cậu cần tìm một người để trò chuyện, mà không biết Bùi Tri có rảnh hay không, sau một lát, không ngờ Bùi Tri lại gửi tin nhắn trước, hỏi cậu mấy ngày nay thế nào rồi.

Trang Phàm Tâm trả lời tất cả đều tốt, sau vài ba câu giữa những hàng chữ không che giấu được sự cô quạnh, cậu liền đổi giọng: “Cảm thấy hơi chán chường.”

Bùi Tri gửi tới một đống địa điểm ăn chơi, ca hát, xem phim, thể thao, bảo Trang Phàm Tâm kết hợp vừa làm vừa nghỉ ngơi.

Trong lối đi an toàn ở tầng trệt, Ôn Lân đang gọi điện thoại cho Cố Chuyết Ngôn, nói: “Anh Ngôn, là em, hôm qua cho anh leo cây, thật xin lỗi.”

Cố Chuyết Ngôn đáp: “Không sao.”

“Vậy tối nay anh có rảnh không?” Ôn Lân hỏi, “Anh muốn ăn cái gì, em mời.”

Cố Chuyết Ngôn cười nói: “Tối nay không rảnh lắm, tôi phải tăng ca, hẹn sau đi.”

Cúp điện thoại, Cố Chuyết Ngôn tiếp tục làm việc, trong tay có một cái hợp đồng phải bàn bạc với cố vấn pháp luật, thỉnh thoảng lại ho khan, giọng khàn khàn, tất cả đều là nghiệp do tối hôm qua hút thuốc tạo nên.

Bàn bạc xong thời gian còn sớm, bên công ty con có một tòa nhà đang chuẩn bị khánh thành, anh tự mình lái xe qua đó một chuyến. Chạng vạng đúng giờ tan tầm, vừa bước vào đường lớn, anh liền tháo cà vạt ra.

Cố Chuyết Ngôn không nói thật, anh không tăng ca cũng không xã giao, chỉ là không có tâm tình đi xem mắt vớ vẩn nữa. Anh cảm thấy vô cùng hoảng loạn, cũng bị nghẹn trong lòng, giống như khói thuốc tối hôm qua chui vào trong cơ thể lại không lan ra ngoài, tứ chi rất cần phát tiết thả lỏng.

Sau một giờ, Cố Chuyết Ngôn đến câu lạc bộ đấu kiếm, anh là hội viên đầu tiên ở đây, còn thân thuộc hơn cả nhà mình, đến cả cô lao công còn biết tên họ anh là gì.

Thay trang phục đấu kiếm xong, Cố Chuyết Ngôn cầm kiếm và mũ bảo hộ bước vào sảnh số 1. VIP có sảnh huấn luyện chuyên môn và sân đấu riêng, nhưng ít người, hôm nay anh muốn gia nhập vào sảnh thường cùng mọi người, như một con hổ khát máu, ác bá trong chốn giang hồ, chỉ muốn lỗ mãng đánh sảng khoái.

Tiến vào sảnh lớn, có bốn, năm cặp đang đấu, Cố Chuyết Ngôn trước tiên làm nóng người, ánh mắt bồi hồi, tự hỏi nên tìm ai đấu ván đầu tiên.

Anh nhìn chằm chằm một cặp, trước tiên xem trận chiến, song phương chiều cao không chênh nhau lắm, bên trái nhịp điệu không quá vững vàng, nhưng thế tiến công mãnh liệt, giống như không sợ thắng thua, chỉ cầu sảng khoái.

Cố Chuyết Ngôn di chuyển mắt, đợi phân thắng bại, anh và những người khác đồng thời vỗ tay, đi tới, cầm kiếm nói với người bên trái: “Thắng rất lưu loát, còn sức không?”

Đối phương gật đầu, xoay xoay đồng hồ đeo tay bày tỏ ứng chiến.

Hai bên chuẩn bị sẵn sàng, lui ra ngoài vạch sân cúi chào, bắt đầu. Cố Chuyết Ngôn trước tiên đâm thẳng thăm dò, đối phương phản ứng nhanh chóng, lưu loát phản kích, anh phòng thủ, đối phương lập tức tiến công bước dài, tư thế hung mãnh.

Khoảng cách hơi gần, Cố Chuyết Ngôn bước chân bứt lên trước, xuất kích, từng chiêu lão luyện chuẩn xác, ý muốn lấy bạo chế bạo.

Có lẽ là đối phương thể lực không đủ, hoặc là chiều cao không chiếm ưu thế, từ từ rơi xuống thế hạ phong. Cố Chuyết Ngôn từng bước ép sát, bức đến đường cùng liền giả tạo chém vài động tác giả, để đối phương thở dốc lấy sức, sau đó lại tiếp tục tấn công, làm đến khi người ta cả bước chân và nhịp thở đều loạn.

Quần chúng vây xem cười nói: “Người anh em này tèo rồi, cứ như đang chơi đùa với mèo con vậy?”

“Mà anh kia chơi cũng được đấy, đã vậy rồi mà vẫn luôn kiên trì phòng thủ.”

Không biết thời gian dài ngắn, chỉ cảm thấy mồ hôi ướt đẫm, sảng khoái. Cố Chuyết Ngôn cuối cùng đâm kiếm tới, thắng.

Anh tháo mũ ra: “Đấu liên tiếp hai trận, mệt không.” Còn hơi thở gấp, xoay người đi uống nước, “Lần sau có cơ hội lại đấu.”

Đi ra ngoài vài bước, đối phương ở phía sau hỏi: “Lần sau là khi nào?”

Bước chân Cố Chuyết Ngôn dừng lại, quay đầu nhìn, lồng ngực người kia phập phồng, lấy xuống mũ bảo hộ, lộ ra gương mặt mồ hôi chảy ròng ròng, là Trang Phàm Tâm.

Xung kích lúc này không nhỏ hơn hôm qua, Cố Chuyết Ngôn nhìn Trang Phàm Tâm từ đầu đến chân, lúc này mới xác nhận: “Sao em lại ở đây?”

Trang Phàm Tâm giơ tay lau mồ hôi, chạm mặt, nhịn đau giữ nguyên nụ cười: “Tìm trên mạng, tan tầm muốn vận động một chút, nên tới đây.”

Cậu bước nhanh tới bên cạnh Cố Chuyết Ngôn: “Thế nào, kỹ thuật của em ổn chứ?”

“… Ừm.” Cố Chuyết Ngôn cố gắng bình tĩnh, “Bị anh hành hạ không giơ nổi tay, khỏi cần hỏi.”

Trang Phàm Tâm “chậc” một tiếng: “Em đấu với người khác vẫn thường thắng đấy.” Chảy mồ hôi quá nhiều, miệng khô lưỡi khô nên dễ dàng nói nhầm, “Là bởi vì nhìn thấy anh nên hoảng loạn, cho nên mới thua.”

Cố Chuyết Ngôn đâm lao phải theo lao: “Tại sao nhìn thấy anh lại hoảng loạn?”

Bọn họ cùng đứng như trời trồng, nhìn đối phương, ánh đèn trên đỉnh đầu giống như ngọn đèn đường trong ngõ cụt, ngồi trên tảng đá xanh, Cố Chuyết Ngôn đưa cho Trang Phàm Tâm một bộ trang phục đấu kiếm.

Không biết là ai hoàn hồn trước, cười cho qua chuyện, mỗi người đều nốc hết một ly nước lạnh.

Phòng thay quần áo của Cố Chuyết Ngôn là phòng đơn, tắm xong còn có xoa bóp thả lỏng cơ, tốn tận bốn mươi phút, chờ anh tinh thần sảng khoái đi ra, nhìn thấy Trang Phàm Tâm đang ngủ ở trên ghế sô pha.

Ở hành lang đã nói “tạm biệt” rồi, anh đi đến vỗ vỗ: “Sao em còn chưa đi?”

Trang Phàm Tâm mở mắt ra, đứng lên nói: “Muốn chờ tóc khô mới đi, không sẽ bị cảm.”

Cố Chuyết Ngôn hỏi: “Máy sấy tóc để làm gì?”

Trang Phàm Tâm hoàn toàn tỉnh táo: “Hỏng rồi, không thổi ra gió được.”

Điển hình của trò mở mắt nói mò, Cố Chuyết Ngôn không vạch trần, đi thẳng đến thang máy, Trang Phàm Tâm đi theo sau, cũng không lên tiếng, chờ cửa thang máy mở ra, lầu mười chín, con số bắt đầu đếm ngược.

Trang Phàm Tâm nhếch miệng, người cậu nhớ nhung cả ngày đang đứng ở bên cạnh, chẳng mấy chốc nữa thôi sẽ thành mỗi người một ngả. Lòng cậu hoảng loạn, thấp thỏm, biết rõ không nên mặt dày vô liêm sỉ dây dưa nữa, nhưng mà không cách nào khống chế.

Rất nhanh sẽ tới lầu một.

Cậu chịu rồi, Cố Chuyết Ngôn tiếp theo có đánh cậu một trận cũng không sao cả.

“Chuyện là…” Trang Phàm Tâm cật lực nói ra khỏi miệng, “Có thể cho em cách liên lạc với anh không.”

Miệng cống ký ức phá tan, thứ trào ra ngoài là hồng thủy mãnh thú hay là nước chảy róc rách, trong lòng mỗi người đều hiểu rõ, Cố Chuyết Ngôn nghiêng người nhìn Trang Phàm Tâm, dùng phương thức nước chảy róc rách đưa ra đáp án hồng thủy mãnh thú: “Không cần thiết đâu, sau này có người mới lại xóa, rất phiền phức.”

Đến lầu một, cửa thang máy mở ra, Cố Chuyết Ngôn sải bước đi ra ngoài.

Anh đi qua từng hàng ô tô tìm chiếc xe của mình, không quay đầu lại, Trang Phàm Tâm có biểu cảm gì, phản ứng thế nào, đều ném ra phía sau. Anh chỉ nhớ rõ một phút đồng hồ anh tìm không ra đối phương, như một kẻ ngu đầu óc trống rỗng, tê liệt ngồi khóc trên ghế.

Điện thoại rung đã lâu Cố Chuyết Ngôn mới cảm giác được, không thèm nhìn đã nhận: “Có rắm mau thả.”

“Tao.” Là Liên Dịch Minh, “Anh em à, có một việc, tao xoắn xuýt 24 tiếng rồi, vốn không định nói cho mày, nhưng mà tao không thể tự kiềm chế đến khi nghẹn chết đúng không?”

Cố Chuyết Ngôn không có hứng thú nghe, cũng không nói tiếp.

Liên Dịch Minh nói: “Vậy tao nói đó nha, đệt mẹ! Trang Phàm Tâm về nước rồi!”

Cố Chuyết Ngôn ấn chìa khóa xe: “Ừ.”

“Ừ?” Liên Dịch Minh sợ anh không tin, “Thật đó! Đang ở Sophie này! Đêm hôm qua có một người khách quỳ trên hành lang tìm thẻ mở cửa phòng, khóc dữ dội luôn, xong lại còn tự cho mình một bạt tai, sau đó tra thử hóa ra là Trang Phàm Tâm!”

Cố Chuyết Ngôn cúp điện thoại.

Anh đứng ở trước cửa xe không nhúc nhích, cứ đứng như vậy, tròn một phút.

Nghe thấy tiếng bước chân, Cố Chuyết Ngôn quay người nhìn thấy Trang Phàm Tâm đi tới, cách nhau nửa mét thì dừng lại, trước khi đối phương anh đã chặn họng trước: “Thấy có lỗi với anh à?”

Trang Phàm Tâm trả lời: “Phải.”

“Chỉ nói thôi chưa đủ.” Cố Chuyết Ngôn nói, “Ngày hôm qua anh nói muốn tát em một cái.”

Trang Phàm Tâm giơ tay định đánh, Cố Chuyết Ngôn nắm lấy, lại nói: “Lòng bàn tay cũng còn nhẹ, anh thật sự muốn đánh em một đấm.”

Trang Phàm Tâm ngửa mặt lên: “Anh đánh đi.”

Gò má kia thật sự sưng tấy lên rồi, Cố Chuyết Ngôn nhìn, bỗng nhiên giơ tay lên.

Trang Phàm Tâm nhắm hai mắt lại, nhưng mà nắm đấm lại không hạ xuống, cậu bị kéo vai phải lại băng qua người anh, sau đó từ phía sau lưng bị đẩy mạnh một cái. Lảo đảo vài bước, cậu mới vừa đứng vững, Cố Chuyết Ngôn đã lên xe nổ máy, động cơ vừa vang liền chuyển hướng đi.

Trang Phàm Tâm đuổi theo một đoạn, cuối cùng đứng nguyên chỗ cũ.

Cậu phát lạnh cả người, quấn chặt khăn quàng cổ, bọc kín áo lông, lúc này có thứ gì thuận một bên tóc mai lướt xuống.

Trang Phàm Tâm nhặt lên xem, mặt trên in Tổng giám đốc tập đoàn GSG, Cố Chuyết Ngôn, mặt sau là số điện thoại.

Giống như giấc mộng vậy, là danh thiếp của Cố Chuyết Ngôn.
Chương trước Chương tiếp